(Lm. Minh Anh, Tgp.
Huế)
“Thầy ban cho
anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian!”.
“Để có thể trải nghiệm
niềm vui, chớ gì không một giây phút nào trong đời tôi nằm ngoài ánh sáng, tình yêu và sự hiện diện của Chúa! Như chiếc bình rỗng, tôi trao toàn thân cho Ngài, Đấng sẽ đổ đầy
nó bằng tình yêu và Thánh Thần!” - Andrew Murray.
Kính thưa Anh Chị em,
Trong Tin Mừng hôm
nay, Chúa Giêsu tiết lộ một bí quyết để thôi xao xuyến, tìm lại tự do. Không
chỉ nên như chiếc bình rỗng để được đổ đầy, nhưng chúng ta phải đắm mình
trong nguồn ấy; không chỉ nhận lãnh, nhưng ở lại.
“Anh em đừng xao xuyến!”. Xao xuyến không hẳn đến từ những gì xảy ra bên
ngoài; nó phát sinh từ việc chúng ta đứng trước mọi sự. Có người ở trong thử thách mà vẫn bình
an; có người không thiếu gì mà lòng vẫn bất ổn. “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con
cho Chúa, và lòng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa!” -
Augustinô. Vấn đề không nằm ở hoàn cảnh thuận hay nghịch, nhưng ở chỗ bạn và tôi đang bám vào đâu, hy
vọng điều
gì - và sâu xa hơn,
sống với ai.
Xao xuyến không chỉ là
một trạng thái tâm lý; nó là dấu của một đời sống chưa ở lại, chưa ở trong.
Chúa Giêsu không mời gọi chúng ta làm điều gì thêm, nhưng ở lại - menein -
trong Ngài. “Thầy ban cho anh em bình an của Thầy” không phải là trao một cảm
giác để xoa dịu, nhưng là bình an kéo chúng ta vào sự sống của Ngài; ở đó, con
người không còn giữ lấy mình, không còn chao đảo giữa sợ hãi và bám víu, nhưng
bắt đầu sống từ một sự sống khác - một ‘hiệp thông bản thể’. Bình an thế gian cần hoàn cảnh thuận; bình
an của Chúa vẫn còn đó giữa những đổ vỡ.
Chính trong sự ở lại
ấy, bình an không còn mơ hồ, nhưng trở thành một cách hiện hữu. Phaolô là một
chứng từ. Bị ném đá, tưởng đã chết; nhưng ông vẫn đứng dậy và trở lại. Hoàn cảnh không đổi; ông không còn bám vào sự
sống mình giữ, nhưng sống từ Đấng nâng ông dậy và giữ ông ở lại. Vì
thế, Phaolô không trốn chạy, nhưng tiếp tục loan báo: “Triều đại Ngài vinh
hiển!” - Thánh Vịnh đáp ca. Ở lại như Phaolô không phải là một nỗ lực
căng, nhưng là một sự buông mình. Khi không còn phải giữ lấy bản thân, lòng người dần lắng
xuống, vì đã có một nơi để ở. Và trong sự ở lại ấy, bình an không còn là điều
phải tìm, nhưng tự nhiên hiện diện.
Anh Chị em,
Đức Giêsu Kitô là Đấng đã sống trọn vẹn sự ở lại ấy.
Giữa xao xuyến của Vườn Dầu, giữa sợ hãi và cái chết, Ngài không giữ lấy mình,
nhưng hoàn toàn phó thác trong tay Cha. Vì thế, bình an Ngài ban không phải là
vắng bóng thử thách, nhưng là một sự sống không tách lìa Cha, cùng nhịp với Cha. Cũng thế, chỉ khi ở lại trong Chúa Kitô, trong Cha, con người không chỉ thôi xao xuyến, được an ủi hay vững vàng hơn, nhưng được sống
chính sự sống thần linh của Ngài - một ‘hiệp thông bản thể’. “Thiên Chúa đã làm
người để con người được tham dự vào sự sống của Ngài!” - Athanasiô.
Chúng ta có thể cầu
nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho con
biết ở lại trong Ngài, để không còn xao xuyến, nhưng sống trong bình an
của Ngài, bình an không ai lấy mất!”, Amen.
Suy tư:
Ngày sống của đa số
nhân loại trôi qua trong sự khắc khoải – mong chờ - mong ước… kết quả là nặng
nề, thở dài và oán trách nhau, kể cả oán trách Chúa. Chúng ta mong trời mưa,
mong gia đình hòa thuận, mong con cái kết hôn với người ta đánh giá cao… Lời
cầu nguyện tha thiết, ngày qua ngày mà chẳng có gì tiến triển. Và cuộc sống
trôi qua trong sự nặng nề.
Có một người đi tham
quan viện tâm thần, một bệnh nhân miệng tru lên ‘Lu Lu, hỡi Lu Lu’. Bác sỹ cho
biết ‘Lu Lu là tên một cô ả mà anh này yêu mà không lấy được, nên phát bệnh’.
Đi tiếp một quãng, lại có một bệnh nhân khác, đập đầu vào tường và đang tru
tréo ‘Lu Lu, Lu Lu’, bác sỹ cho biết: ‘anh chàng nầy lấy được cô ả, nhưng thất
vọng đến phát điên’. Trên đời này, người ta thường phát điên vì hai lý do: thứ
nhất là mong ước điều gì đó mà không được, thứ nhì là đạt được điều mong ước nhưng lại vỡ mộng.
Chúng ta thường phát
điên khi con cái cư xử vô ơn, khi chúng không nghe theo sự hướng dẫn của mình.
Cha mẹ tự tin vào sự khôn ngoan của mình, dựa vào quyền làm cha mẹ, muốn truyền
lệnh cho con cái phải nghe theo ý mình. Hãy coi chừng, sự khôn ngoan – sự quan
phòng của Thiên Chúa vẫn đang ẩn mình. Một bên là sự khôn ngoan và trách nhiệm
của người làm cha mẹ, một bên là sự tự do của con cái và mầu nhiệm quan phòng
của Thiên Chúa, đâu là ranh giới? Đừng nóng nảy kẻo mất hết người thân, và đừng quá bám vào mình mà mất cả đức tin!
Xin trích lại câu mở
đầu của cha Minh Anh: “Để có thể trải nghiệm niềm vui, chớ gì không một giây
phút nào trong đời tôi nằm
ngoài ánh sáng, tình yêu và sự hiện diện của Chúa! Như
chiếc bình rỗng, tôi trao toàn thân cho Ngài, Đấng sẽ đổ đầy nó bằng tình yêu
và Thánh Thần!” - Andrew Murray.
Lạy Chúa Giê su con tín thác vào Chúa, cả hiện tại và tương lai, chuyện cuộc sống và cả phần rỗi linh hồn. Amen
