Xin trích một phần bài chia sẻ của cha Minh Anh:
“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình!”.
“Càng gạt sang một bên cái chúng ta gọi là ‘bản thân’ và để Ngài chiếm lấy, chúng ta càng thực sự trở nên chính mình!” - C. S. Lewis.
Kính thưa Anh Chị em,
Thiên Chúa không làm ai đánh mất chính mình khi chiếm lấy cuộc đời họ; trái lại, Ngài trả lại cho chúng ta chính con người Ngài đã nghĩ đến từ đời đời. Để tìm lại con người ấy, phải chối bỏ một ‘cái mình’ cũ. ‘Chối mình - còn tôi’ là vậy!
“Từ bỏ chính mình!”. Bản Hy Lạp viết aparnēsasthō heauton - “hãy chối chính mình”. Matthêu thật ý tứ: chính động từ này sẽ trở lại khi Phêrô chối Thầy. Chúa Giêsu không đòi người môn đệ xoá mình, nhưng đòi họ chối ‘cái mình’ muốn chiếm chỗ Chúa. Họ luôn phải chọn: chối cái tôi để thuộc về Chúa, hoặc giữ nó rồi có ngày chối Chúa. “Càng chết đi cho chính mình, con người càng bắt đầu sống cho Thiên Chúa!” - Thomas à Kempis. Con người thật không mất đi; chỉ kẻ tiếm chỗ Chúa phải mất.
Phêrô đã vô tình trở thành kẻ ấy. Bối cảnh dẫn vào Tin Mừng hôm nay cho thấy một nghịch chuyển nơi ông: vừa được chúc phúc vì tuyên xưng: “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”, ông lại bị quở trách. Chỉ trong khoảnh khắc, tảng đá đón nhận mặc khải đã thành đá cản lối Chúa. Sa ngã bắt đầu khi Phêrô giành quyền quyết định Thầy phải là một Đấng Kitô thế nào. Ông không chối danh tước; ông khước từ thập giá, và như thế, khước từ chính Đấng Kitô của Chúa Cha. Vì thế, người môn đệ phải chối một ‘cái mình’ rất đạo đức: nói đúng về Chúa, nhưng không cho phép Chúa khác với điều mình nghĩ.
Suy tư:
-Khi nói về tự do, cũng có 2 cách hiểu trái ngược (giống như sự từ bỏ): tự do theo nghĩa phóng khoáng là muốn làm gì thì làm, thứ tự do này chỉ là một ảo tưởng của trí tưởng tượng, vì đương sự sẽ trở thành nô lệ cho những đam mê và thói xấu, đàng khác để sống cho xứng đáng là con người thì bản thân mỗi người phải tự đưa ra những nguyên tắc sống, và thêm một điểm nữa: đã sống trong xã hội thì phải có luật lệ, quy định, mình có tự do thì phải tôn trọng tự do của người khác.
Còn tự do theo nghĩa thần học là khả năng làm việc lành và tuân theo ý Chúa, tự do này tỷ lệ thuận với tin-cậy-mến: ta càng trưởng thành trong đức tin, đức cậy và đức mến thì ta càng tự do.Để có tự do nội tâm phải chấp nhận rằng mình không hoàn toàn tự do, vì khi sinh ra đời, phần lớn những yếu tố cấu thành con người mình không do mình chọn lựa: quốc tịch, gen di truyền, vóc dáng, màu mắt... và hầu như chúng ta chẳng tự lo liệu cho cuộc đời mình - phải trao phó cho Chúa định liệu.
- Nói đến từ bỏ, ta nghĩ đến những người bỏ thế gian để dâng hiến cuộc đời trong ơn gọi thánh hiến. Thời nay người ta ngại đi tu vì nghĩ đến sự nghèo khó, mất tự do ăn ngủ nghỉ, phải vâng phục, sự độc thân và trinh khiết trọn đời ... đó là những thực tại có thật, những điều kiện vật chất mà người tu trì đón nhận vì tình yêu đối với Thiên Chúa. Bởi đó, người ta quý trọng các bậc tu trì như những hoa trái của Thần Khí, những món quà thần linh mà Chúa ban cho Giáo hội, giáo xứ và gia đình. Đừng bàn tán nhiều đến các đấng bậc, vì đó là người yêu của Chúa, chuyện các ngài cứ để các ngài tự chịu trách nhiệm, còn tôi là ai mà dám xét đoán anh em?
Có một lời đề tặng rất hay cho cuốn sách Gương Phúc: "Nếu bạn có Chúa, thiết tưởng bạn đã đủ giàu".
Suy






