Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Cho con bé ăn!”.
“Khi con cái chúng ta gặp khủng hoảng và cần sự nuôi
dưỡng tâm linh, liệu chúng ta có biết cách cho chúng điều đó không? Và làm sao
có thể làm được điều đó, nếu chính chúng ta không được nuôi dưỡng bởi Tin
Mừng?” - Lêô XIV.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay ghi lại một chi tiết rất đời thường:
Chúa Giêsu bảo họ, “Cho con bé ăn!”. Không phải một phép lạ khác, không một
diễn từ dài; chỉ một mệnh lệnh giản dị - ‘cho nó ăn!’.
Chúng ta thích dừng lại ở khoảnh khắc phép lạ - một bàn
tay nắm lấy tay em bé và tiếng gọi “Talitha kum!”. Nhưng Chúa Giêsu không chỉ
trả lại sự sống; Ngài bảo đảm sự sống ấy được nuôi dưỡng. Phục sinh không phải
là một cảm xúc cao trào; phục sinh phải được chăm sóc mỗi ngày. Có bao nhiêu
“con bé” quanh chúng ta đang sống mà như chết? Những người trẻ mất phương
hướng; những tâm hồn mỏi mệt; những đứa con khoá cửa phòng, khoá luôn trái tim.
Chúng ta có thể cầu xin cho chúng một phép lạ; nhưng sau phép lạ, ai sẽ ‘cho nó
ăn?’. Và điều này đòi hỏi sự quên mình! “Phương thuốc cho mọi thứ là nước mặn: mồ
hôi, nước mắt, hoặc biển cả!” - Isak Dinesen.
Đức Lêô XIV đặt một câu hỏi rất thật: “Nếu chúng ta không
được nuôi bằng Tin Mừng, làm sao nuôi được người khác?”. Một người cha cạn kiệt
đức tin, một người mẹ nguội lạnh cầu nguyện, một mục tử không còn sống với Lời
- lấy gì để trao? Bánh chúng ta trao sẽ mang hương vị của chính đời sống mình.
“Những gì bạn để lại không phải là khắc trên bia đá, mà là dệt nên trong cuộc
sống của người khác!” - Pericles. Marcô còn kể chuyện một phụ nữ băng huyết len
vào đám đông, chạm vào áo Chúa Giêsu. Bà đói! Đói một “sự chạm đến cứu độ”. Và
bà được no - Ngài là nguồn lương thực!
Sau cùng, câu hỏi không chỉ dành cho những đứa trẻ; chính
trong mỗi chúng ta cũng có một “con bé” mong manh - phần hồn dễ tổn thương, dễ
bỏ cuộc. Nếu không được nuôi bằng Lời và Thánh Thể, phần ấy sẽ dần lịm tắt.
‘Cho nó ăn!’ - một mệnh lệnh nhỏ, nhưng là chương trình mục vụ của cả đời sống
Kitô hữu: được nuôi dưỡng và biết nuôi dưỡng! “Khi bạn lớn lên, bạn sẽ
nhận ra mình có hai bàn tay: một để giúp bản thân, và một để giúp người khác!”
- Maya Angelou.
Anh Chị em,
Một tâm hồn không được nuôi bằng sự thật sẽ lớn lên bằng
ảo tưởng; một trái tim không được nuôi bằng tình yêu sẽ đi tìm những thay thế
rẻ tiền. ‘Cho nó ăn!’, vì thế, không chỉ là việc của cha mẹ; đó còn là trách
nhiệm của mọi người lớn trước những tâm hồn bé nhỏ. Một lời khích lệ đúng lúc,
một giờ đọc Kinh Thánh chung, một Thánh Lễ được tham dự với ý thức - đó là
những mẩu bánh nuôi dưỡng sự sống nội tâm. Vì thế, trước hết, chúng ta phải no;
phải để mình được Tin Mừng đánh thức; phải để Chúa Kitô nắm tay mình và nói,
“Trỗi dậy!”. Một người đói không thể cho người khác no; lắm khi họ chỉ trao đi
sự thiếu thốn của mình!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con đói mà tưởng mình no, xin đánh thức con;
con khát mà tưởng mình say, xin hồi tỉnh con; con rỗng mà tưởng mình đầy, xin
đổ tràn con bằng chính Ngài!”, Amen.
Suy tư
Năm mục vụ 2026, GHVN mời gọi con cái mình trở nên ánh sáng
cho trần gian, là môn đệ thừa sai. Một nhà tu đức nói: có những kẻ chỉ đi theo
Chúa xa xa (ở mức tối thiểu) và có kẻ muốn trở nên môn đệ Ngài thì gắng sức để
trở nên giống Chúa và ở lại với Chúa bao nhiêu có thể.
Mệnh lệnh “Hãy cho con bé ăn” của Chúa Giê su là lời cảnh tỉnh
cho mỗi Ki tô hữu, họ phải nuôi dưỡng linh hồn mình bằng Thánh Kinh và Thánh Thể,
để rồi có thể nuôi dưỡng ‘những kẻ bé mọn’ khác bằng niềm tin của mình – nhiều
khi chỉ qua một câu thăm hỏi và một góp ý ngắn gọn. Hãy trân trọng thời giờ và
khả năng ít ỏi của mình để trau giồi thêm những hiểu biết về Chúa và về linh đạo
Ki tô, trở nên những dụng cụ sắc bén Chúa ưa dùng khi cần thiết. Mỗi người sẽ
phải trả lẽ về cách sử dụng thời giờ và khả năng của mình, đừng quên điều đó.






