Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

KHOM MÌNH

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ!”.

“Cánh cửa cuộc đời thật nhiệm mầu; nó trở nên thấp hơn một chút so với người muốn đi qua. Chỉ ai biết khom mình, người ấy mới bước qua được ngưỡng của nó!” - Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay đặt trước chúng ta hai thái độ trái ngược: một bên là sự ‘khom mình’ của Naaman; bên kia là sự phẫn nộ của những người đồng hương với Chúa Giêsu tại Nazareth.

Naaman là một tướng quân lẫy lừng của vua Aram. Nhưng dưới lớp áo giáp oai hùng ấy là một thân phận phong hủi mà quyền lực và danh vọng không thể chữa lành. Muốn được lành, ông phải đi một con đường khó hơn mọi chiến trận: con đường hạ mình. Ông phải nghe lời một bé gái ‘khác thường’, đi gặp một người xem ra ‘tầm thường’, làm theo một cách thức ‘lạ thường’; và nhờ hạ mình, ông nhận được một phép lạ ‘phi thường’. Hoá ra, điều ngăn cản ân huệ của Thiên Chúa không phải là dòng sông, nhưng là lòng kiêu hãnh của con người. “Nơi nào kiêu ngạo ngự trị, ân sủng không thể bước vào!” - Bernard Clairvaux.

Tin Mừng cho thấy một thái độ hoàn toàn trái ngược. Người Nazareth không thể chấp nhận Giêsu - người thanh niên họ đã quen biết từ nhỏ, con của bác thợ mộc nghèo - lại có thể là Đấng Thiên Sai. Họ khép lòng; và khi Chúa Giêsu nhắc đến những ân huệ Thiên Chúa từng ban cho người ngoại, lòng họ bùng lên phẫn nộ. Thế là ân huệ đi ngang qua họ. Không phải vì Thiên Chúa không muốn ban, nhưng vì lòng họ quá đầy để đón nhận. “Bi kịch của đời người không phải là Thiên Chúa vắng mặt, nhưng là con người vắng mặt trước Ngài!” - Augustinô.

Nhưng đó không chỉ là câu chuyện của Nazareth ngày xưa; nhiều khi, đó cũng là câu chuyện của chúng ta. Chúng ta quen Chúa quá lâu, quen nghe Tin Mừng, quen đi lễ, quen đọc kinh… đến nỗi sự quen thuộc âm thầm làm lòng mình chai đi. Chúa vẫn ở đó, vẫn nói, vẫn ban ơn; nhưng vì nghĩ mình đã biết Ngài rồi, chúng ta không còn để Ngài làm điều gì mới mẻ trong đời mình. Và thế là, như những người Nazareth, ân huệ của Chúa có thể đi ngang qua đời mình mà chúng ta không hay biết. “Thiên Chúa đi ngang qua đời ta mỗi ngày, nhưng chúng ta hầu như không nhận ra Ngài!” - Mẹ Têrêxa.

Anh Chị em,

‘Khom mình’ còn là con đường của chính Đức Kitô. Con Thiên Chúa đã hạ mình khi chấp nhận thân phận con người; Ngài hạ mình sâu hơn nữa khi dang tay trên thập giá để cứu độ chúng ta. Và hôm nay, Ngài vẫn tiếp tục khom mình trong Thánh Thể, trở nên tấm bánh nhỏ bé nuôi sống nhân loại. Thiên Chúa đã khom mình sâu đến thế; nhưng nhiều khi, chúng ta lại không muốn cúi xuống chỉ một chút trước Chúa và trước anh chị em mình: không muốn nhận lỗi, không muốn tha thứ, không muốn nhìn nhận sự yếu đuối. Mùa Chay, mùa để lòng mình trở nên trống hơn, khiêm tốn hơn, hầu có thể nhận ra Thiên Chúa vẫn đang âm thầm đi qua đời mình mỗi ngày. Mùa Chay, còn là mùa khát khao Chúa; “Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con coi thường một ai! Cho con biết cúi mình trước Chúa và ‘khom mình’ phục vụ Chúa trong anh chị em con!”, Amen.

Suy tư:

Bài đọc 2V 5,1-15 kể: tướng Na a man đã nổi giận đòi bỏ về khi tiên tri Elisa sai người nói ‘tắm 7 lần ở sông Giodan’, điều trái với suy nghĩ của ông ta., nhưng sau đó ông ta đã khom mình để vâng lời. Điều đó vẫn dễ xảy ra với từng người trên hành trình đức tin, tôi tưởng… tôi mơ ước… Chúng ta phải học để thanh luyện tâm hồn khỏi những bướng bỉnh, ham danh là những thứ làm ta xa Chúa. 

Thiên Chúa có toàn quyền trên vũ trụ vật chất và tâm linh, đừng ra hạn thời gian và đòi buộc Ngài phải thực hiện như ý mình muốn, vì như thế Chúa đã trở nên nô lệ của ta hay sao? Chúng ta thường nghĩ phép lạ xảy ra khi Thiên Chúa chiều theo ý muốn của con người, nhưng mỗi ngày phép lạ vẫn thường xảy ra khi con người biết thuận theo ý Chúa, vì đức tin là điều kiện cần để Thiên Chúa ra tay.

Hãy tha thiết xin ơn và hãy kiên nhẫn đợi chờ. Có thể Thiên Chúa chưa ban hoặc ban một ơn rất khác mà ta không nhận ra là ơn. Người có con mắt đức tin sẽ nhận ra dấu vết yêu thương của Chúa trong những thụ tạo nhỏ bé và nơi những con người bình dị, cả trong những gian nan thử thách nữa. Và chính trong sự đơn sơ- chân thành tin tưởng và bền vững cậy trông của tâm hồn, Thiên Chúa là người Cha tốt lành sẽ vui lòng ban tặng cả thiên đàng cho kẻ Ngài yêu mến. Có người kia mua chiếc xe múc, xin cha xứ làm phép, qua ngày hôm sau thì chiếc xe múc phải mìn xe hư, người gãy chân... vậy mà anh ta xin lễ tạ ơn! vì mình còn sống là nhờ ơn Chúa.

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

NGÀI KHÁT

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế) 

“Cho tôi xin chút nước!”.

“Ngài bắt đầu bằng cơn khát để khơi dậy khát khao; Ngài xin điều chính Ngài sẽ ban!” - Gioan Kim Khẩu.

Kính thưa Anh Chị em,

Bối cảnh Tin Mừng hôm nay là giữa trưa của một ngày chói chang - giờ thứ sáu. Bên bờ giếng Giacóp, Chúa Giêsu Kitô ngỏ lời xin chút nước với một phụ nữ ngoại giáo. Một lời xin rất người; nhưng từ cơn khát ấy, Ngài khơi dậy cơn khát nơi lòng người, xin chính điều Ngài sẽ ban. Một mầu nhiệm sâu xa dần lộ ra - ‘Ngài khát!’.

Người phụ nữ ấy đến giếng giữa trưa, có lẽ để tránh ánh mắt và lời xì xào của làng xóm. Nhưng chính lúc cô muốn ẩn mình, Đấng ngồi bên giếng lại mở lời và bắt đầu mở ra một cuộc gặp gỡ. Điều lạ không phải là người phụ nữ cần nước, khát nước, mà là Thiên Chúa khát con người. Đấng ban nước hằng sống lại bắt đầu bằng một cơn khát. Ngài xin một ngụm nước, nhưng thật ra đang mở một nguồn nước; Ngài chạm đến nỗi khát sâu hơn trong lòng con người: khát được nhìn nhận, khát được tha thứ, khát được sống lại từ những đổ vỡ của đời mình. “Cơn khát thể lý của Ngài bày tỏ cơn khát thần linh: Thiên Chúa khát linh hồn con người!” - Augustinô.

Rồi từng lớp đời của người phụ nữ được mở ra, không phải để kết án nhưng để được chữa lành. Khi sự thật được đặt dưới ánh sáng, điều kỳ lạ xảy ra: cô không còn chạy trốn; cô để lại vò nước, chạy vào thành và nói với mọi người “Đến mà xem!”. Một chuyển động rất lạ - từ người đi lấy nước, cô trở thành người mang nước cho người khác. Cô đến trong cô đơn, nhưng trở về với một sứ mạng. Một cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô đã đổi hướng cả cuộc đời. Cô bỏ lại chiếc vò, trở thành “người môn đệ thừa sai” - vì đã gặp chính Nguồn.

Hôm nay, không chỉ nghe câu chuyện của một phụ nữ, chúng ta còn nghe câu chuyện của đời mình. Mỗi người đều mang trong lòng một cơn khát: khát ý nghĩa, khát được yêu, khát vĩnh cửu, khát một nguồn nước không cạn. Và từ nơi sâu thẳm ấy, một lời vẫn đang vang lên: ‘Ngài khát!’ - khát gặp chúng ta, khát ở lại trong chúng ta, khát dẫn chúng ta đến nguồn nước hằng sống - chính Ngài. “Bên trong mỗi người luôn tồn tại một lỗ hổng hình Chúa!” - Blaise Pascal.

Anh Chị em,

“Cho tôi xin chút nước!” - đó không chỉ là cơn khát của một thân xác dưới nắng trưa. Cơn khát ấy đã vang lên mãi, và sẽ vang lên lần nữa vào giờ thứ sáu của Tuần Thánh, khi Con Thiên Chúa bị treo trên thập giá; Ngài sẽ thốt lên: “Ta khát!”. Khi ấy, giếng đã trở thành cây thập giá, và từ cạnh sườn bị đâm thâu, nước hằng sống tuôn trào cho thế gian. Từ cơn khát của Ngài, sự sống mới cho nhân loại được mở ra. Vì thế, Tin Mừng hôm nay mời chúng ta dừng lại, thôi chạy theo những cơn khát chóng qua của đời mình, để bắt đầu khát chính Đấng đang khát chúng ta! Và câu hỏi cuối cùng còn lại cho mỗi người là: Ngài khát chúng ta; còn chúng ta, chúng ta khát ai? “Ta khát phần rỗi các linh hồn!” - Faustina.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con hiểu được cơn khát của Ngài; để con thôi chạy theo những cơn khát của đời; và bắt đầu khát Chúa!”, Amen.


Suy tư:

Mỗi người chúng ta có một cơn khát rất mãnh liệt là muốn được nhìn nhận và yêu thương. Điều này thuộc về bản chất nên không có gì xấu – nếu trong chừng mực. Khi xét mình xưng tội, chúng ta cần nhìn sâu xa của mỗi tội. Ví dụ chúng ta thường nói xấu người khác và khoe khoang bản thân, đó là tội kiêu ngạo, nhưng sâu xa hơn nữa là do khao khát được nhìn nhận, ở đây đã thành tội, vì chúng ta đã trở thành nô lệ cho nó. Những người phục vụ xã hội và Giáo hội phải luôn cảnh giác để thanh luyện động cơ thúc đẩy mình phục vụ: vì lợi lộc, vì danh vọng, vì muốn thể hiện cái tôi lung linh của mình, vì yêu Chúa…

Thánh Gioan đã khéo nhắc đến giờ thứ sáu và đến cơn khát, đến nguồn nước trường sinh, làm ta liên tưởng đến một câu chuyện khác xảy ra ở trên đồi Golgotha: giờ thứ 6 đến giờ thứ 9 Chúa bị treo trên thập giá, Chúa khát, Chúa đổ đến giọt máu cuối cùng để cứu sống nhân loại. Đức Cha Vinh Sơn đã có lần nói: một bài văn hay phải có dàn bài ảo trong dàn bài thật. Tin Mừng Gioan có những đoạn rất tuyệt vì đạt đến nghệ thuật này: tái sinh (Ga 3), nước hằng sống (Ga 4), câu chuyện Chúa chữa anh mù (Ga 9) . Ước gì mỗi người bớt những cơn khát trần tục để khát Chúa nhiều hơn: “Hồn con khát Chúa trời, Chúa trời hằng sống, bao giờ con được đến vào bệ kiến tôn nhan?”. Mới đây, tôi gặp một cụ già, trong bữa tiệc gia đình - cụ đọc một bài thơ. Có lẽ cụ rất tâm đắc, nhưng hầu như không ai để ý gì đến việc nhỏ nhặt đó, đến cuối bữa tiệc - cụ rụt rè hỏi về bài thơ, ai cũng ngẩn ngơ! Hãy biết rằng cơn khát được nhìn nhận và được yêu thương là cơn khát ẩn tàng trong suốt đời người - từ con trẻ cho đến cụ già, để rồi nỗ lực đáp ứng phần nào đó cho tha nhân và nhất là làm giãn cơn khát tình yêu của Chúa Giê su. Amen

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

ÂM THẦM CHIẾM VƯỜN

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa!”.

“Chủ nghĩa giáo sĩ trị dẫn đến việc hiểu thừa tác vụ như một chức năng quyền lực!” - Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Cảnh báo của Đức Phanxicô soi sáng dụ ngôn Tin Mừng hôm nay và đặt ra một câu hỏi: trong vườn nho của Chúa, chúng ta đang phục vụ Ngài hay đang ‘âm thầm chiếm vườn?’.

Sống lâu trong vườn nho được trao, các tá điền quên rằng vườn nho có Chủ; từ người làm thuê, họ dần dần cư xử như ông chủ. Khi người của Chủ đến thu hoa lợi, họ coi đó là sự xâm phạm. Câu chuyện kết thúc trong bạo lực: các đầy tớ bị đánh đập, người con bị giết. Nhưng bi kịch không bắt đầu bằng bạo lực; nó bắt đầu bằng một ý nghĩ rất âm thầm: vườn nho này có thể là của chúng ta. Thế mà “Giáo Hội không phải của chúng ta, nhưng của Chúa Kitô!” - Bênêđictô XVI.

Cũng thế, chúng ta có thể rơi vào cám dỗ ấy. Khi phục vụ lâu năm, quen với vai trò và sự tín nhiệm, chúng ta dễ coi điều được trao phó như của mình. Khi đó, dẫu vẫn làm mọi sự, chúng ta tìm vinh quang cho mình mà không còn tìm vinh quang Chúa. Thế là, rất âm thầm, chúng ta bắt đầu ‘chiếm vườn’. “Thẩm quyền thực sự là để quên mình phục vụ, không phải để bóc lột người khác!” - Phanxicô.

Việc “chiếm vườn” hiếm khi bắt đầu bằng những quyết định lớn; nó khởi đi từ những điều rất nhỏ: khi chúng ta thích được khen hơn là trung thành; giữ ảnh hưởng hơn là phục vụ; bảo vệ vị trí hơn là bảo vệ sự thật. Khi đó, vườn nho của Chúa dần dần trở thành khu vườn của chúng ta. Vì thế Chúa Giêsu đã rất nghiêm khắc: “Nước Thiên Chúa sẽ bị lấy đi!”. Không phải vì Thiên Chúa bất công, nhưng vì vườn nho không thể sinh hoa trái khi tá điền quên mất Chủ; nơi nào con người tìm mình, nơi đó Nước Trời bắt đầu cằn cỗi.

Thế nhưng, lịch sử cứu độ cho thấy: khi con người toan tính chiếm đoạt, Thiên Chúa vẫn âm thầm thực hiện kế hoạch của Ngài. Các anh của Giuse đã bán em sang Ai Cập, tưởng rằng họ đã dập tắt một giấc mơ - bài đọc một. Nhưng chính con đường ấy lại trở thành lối Thiên Chúa dùng để cứu cả dòng họ Giacóp khỏi nạn đói. Thánh Vịnh đáp ca thật thâm trầm, “Hãy nhớ lại những kỳ công Chúa thực hiện!”.

Anh Chị em,

Chúa Kitô là Người Con bị giết ngoài vườn nho. Ngài không đến để chiếm đoạt, nhưng để trao ban; không giữ vườn nho cho mình, nhưng trao mạng sống để vườn sinh hoa trái. Trên thập giá, Ngài bày tỏ một logic khác: ai giữ mình sẽ mất; ai dám quên mình sẽ làm cho vườn nho sinh hoa trái. Vì thế, điều quan trọng không phải là làm bao nhiêu, nhưng là làm cho ai. Nếu phục vụ để Thiên Chúa được biết và được yêu hơn, vườn nho vẫn là của Ngài; còn nếu phục vụ để mình được thấy và được nhắc đến, rất có thể chúng ta đang ‘âm thầm chiếm vườn’. “Cám dỗ quyền lực mạnh nhất khi sự thân mật với Thiên Chúa yếu nhất!” - Henri Nouwen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giữ con khỏi trở thành kẻ cắp; dạy con nhớ rằng con chỉ là tá điền được Chúa yêu thương. Vườn nho là của Chúa, không phải của con!”, Amen.

 Suy tư:

-Thiên Chúa có một kế hoạch cho mỗi cuộc đời. Có một nghịch lý là chúng ta không trở nên như Chúa mong ước, như cục đất sét chống lại sự nhào nắn của bàn tay người thợ gốm. Đáng lý ra mỗi ngày đời của ta đều thuộc trọn về Chúa, nhưng chúng ta thường chiếm đoạt hoa lợi đáng ra thuộc về Chúa: thời gian, tài năng, sức khỏe và muôn phúc lộc Chúa chăm sóc đời ta...  con người thường lãng phí cuộc đời vào những thứ phù phiếm, nghĩ rằng lúc về già sẽ nghĩ đến Chúa và linh hồn.

Có người nghĩ mình sống đến tuổi già,  việc mình sống sót sau đại dịch covid là một ân huệ, thế nhưng câu kết luận nghe thật buồn: cứ vui chơi đi, thích làm gì thì làm. Chính câu kết luận sẽ dẫn đến sự khác nhau của cuộc sống mỗi người, có người nghĩ 'Chúa muốn mình đang sống là có lý do, để làm một điều gì đó cho Chúa, cho tha nhân', có kẻ khác lại tiếp tục chiếm đoạt hoa lợi đáng ra thuộc về Ông Chủ.

Con người dễ mắc những chứng bệnh tự kỷ (khép mình lại trước tình yêu Chúa) và tăng động (lo lắng quá nhiều chuyện vụn vặt mà quên đi tìm ý muốn của Chúa và làm đẹp lòng Người'. Ý nghĩa chính yếu và cao đẹp nhất của cuộc sống mỗi người trên trần gian là để chuẩn bị lên thiên đàng, nhưng đừng quên 'Ông Chủ đánh giá cao sự tỉnh thức của người đầy tớ trung thành với bổn phận khi chủ về'.

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

GIẤC MƠ GHẾ


 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Họ ưa ngồi chỗ danh dự trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường!”.

“Khiêm nhường không chỉ là cúi mắt bước đi… mà là khiêm nhường của Chúa Giêsu kết thúc trên thập giá; đây là quy tắc vàng cho mọi Kitô hữu: kiên trì và hạ mình!” - Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nhắc lại quy tắc vàng: kiên trì và hạ mình. Những ai thích danh xưng, quên phục vụ đúng nghĩa… cuối cùng, sẽ thấy mình mơ giữa ban ngày những ‘giấc mơ ghế’.

Chúng ta thường mất ngủ chạy theo những lễ nghi, hết sức cho những gì người ta có thể nhìn thấy, tự hào về sự chăm chỉ, nhiệt thành, mà quên nhìn vào trái tim mình. Trong giáo phận, trong nhóm, trong gia đình hay cộng đoàn, ai cũng muốn được khen, muốn “ghế cao”, coi chức tước, danh xưng như là thước đo giá trị. Chúng ta có thể giảng dạy, cầu nguyện lớn tiếng, làm mọi điều đúng, nhưng lòng vẫn đau đáu tìm một cái gì đó hơi hướm thế tục; nói rõ ra, tìm kiếm việc được nhìn nhận trong mắt mọi người và nhất là kẻ trên. Chính trong cuộc đua tội nghiệp đó, chúng ta mất tự do, sĩ diện; và từ đó, ‘giấc mơ ghế’ nảy mầm.

Mùa Chay, mùa “rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội ác”; mùa “tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình” - bài đọc một. Vì nếu chúng ta chỉ chăm chú hình thức, tất cả chỉ là rỗng không. Bởi lẽ, chỉ “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn  cứu độ Chúa Trời” - Thánh Vịnh đáp ca - không phải hoàn hảo nghi thức, mà hoàn hảo trong lòng; nói cách khác, hạ mình tôn trọng Chúa Kitô trong các “nhà tạm di động” của Ngài thật sự. “Không có khiêm nhường, không thể có nhân bản!” - John Buchan.

Chúng ta có thể thức trắng vì mục vụ, nhưng cũng có thể mất ngủ vì ghế. Trái tim bận tìm chỗ nhất không bao giờ tìm thấy bình an, trong khi trái tim biết hạ mình lại sống dồi dào. Chúa Giêsu mời chúng ta rửa chân cho nhau, trao đời sống, chọn chỗ cuối, vác thập giá, bước theo con đường Ngài đã đi - không mơ ghế, không tìm chỗ đứng, chỉ giữ tình yêu và sự hiệp nhất. Chỉ trong cầu nguyện, chúng ta mới thấy tất cả danh dự, ghế cao, lời khen… là gió thoảng; và chỉ khi trái tim biết quỳ gối chúng ta mới nhận ra cái gì là giá trị thực. Khi những giấc mơ ghế nhoà đi, chúng ta mới thấy Chúa và được Chúa nhìn thấy; bấy giờ, ân sủng Ngài mới bắt đầu hành động.

Anh Chị em,

Nhìn lên thập giá, chúng ta thấy Đức Giêsu, Đấng không giữ ghế, không tìm danh xưng, nhưng từ bỏ hết vì chúng ta. Ngài trao tình yêu không điều kiện, chịu đóng đinh thay nhân loại, hầu chuộc lại chúng ta là những bạn hữu của Ngài. Vậy, nếu đã đi quá xa, bạn và tôi hãy quay trở lại, học nên giống Ngài, để nhận ra rằng quyền lực lớn nhất không phải ở vị trí cao, mà ở trái tim biết cúi xuống. “Khiêm nhường nghĩa là nhận ra chúng ta không ở thế gian này để biết mình có thể trở nên quan trọng đến mức nào, mà để thấy mình có thể tạo ra khác biệt đến mức nào trong đời người khác!” - Gordon B. Hinckley.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con từ bỏ mọi khao khát được nhìn nhận, để trái tim con chỉ tìm thấy niềm vui trong phục vụ và hạ mình!”, Amen.

Suy tư:

-Tôi đã đổi màu một đoạn trong bài suy niệm của cha Minh Anh và gạch dưới một câu để nhấn mạnh nó. Chúng ta thường chê cười các biệt phái và luật sĩ, thế nhưng mỗi người chúng ta đều mang căn bệnh của họ mà không nhận ra: chúng ta giữ đạo và làm việc lành vì mục đích gì?- thường là để tìm kiếm việc được nhìn nhận trong mắt mọi người và nhất là kẻ trên, và để yên lương tâm mình.

Ai trong chúng ta cũng tự hào về tượng đài mình đã tự xây cho mình. Hãy học nơi Chúa Giê su bài học hiền lành và khiêm nhường. Hiền lành là không gây gỗ và gây hại cho bất kỳ ai, khiêm nhường là nhìn nhận đúng đắn về mình. "Quy tắc vàng cho mọi Kitô hữu: kiên trì và hạ mình!” - Phanxicô.


Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

HOÀN THIỆN, MỘT CHỖ NÚP

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện!”.

“Không gì hoàn hảo trên thế gian! Không ai hoàn hảo, không chi hoàn hảo! Vậy mà Thiên Chúa lệnh cho con người phải hoàn thiện tất cả; ngay cả bản thân nó, nó được gọi để nên hoàn thiện!” - Steffens.

Kính thưa Anh Chị em,

Giữa một thế giới không gì hoàn hảo, Lời Chúa hôm nay vẫn mời gọi chúng ta phải nên hoàn thiện. Tuy nhiên, có khi chúng ta tìm sự thánh thiện không phải để thuộc về Chúa, mà để an toàn - và hoàn thiện bỗng thành một chỗ núp!’.

Môsê nhắc dân: “Anh em sẽ là một dân thánh hiến cho Đức Chúa” - bài đọc một. “Dân thánh hiến trước hết là dân thuộc về, là dân sống một mối tương quan. Và “Hạnh phúc thay người noi theo luật pháp Chúa Trời!” Thánh Vịnh đáp ca ở đây, không phải là không bao giờ vấp ngã; nhưng là biết mình đang đi trong đường lối Chúa.

Nhưng Chúa Giêsu không để chúng ta yên trong cảm giác “giữ luật là đủ”, Ngài đẩy lằn ranh ra xa hơn: yêu kẻ thù, cầu nguyện cho kẻ ngược đãi, làm ơn mà không tính toán. Chuẩn mực không còn là người chung quanh, nhưng là chính Thiên Chúa: “Như Cha anh em trên trời”. ‘Hoàn thiện, vì thế, không phải là khép kín trong một vòng tròn công chính của riêng mình; nhưng là mở ra đến mức bao dung với cả người không xứng đáng. “Thiên Chúa đang tìm những con người qua đó Ngài có thể làm điều không thể!” - A.W. Tozer.

Ở đây, một cơn cám dỗ rất tinh vi xuất hiện. Chúng ta có thể sống nghiêm túc, đạo đức, kỷ luật - nhưng tất cả để bảo vệ hình ảnh của mình; có thể giữ mình “không sai”, nhưng không dám yêu “quá mức”có thể tuân giữ luật, nhưng không để lòng mình bị xáo trộn bởi xót thương. Chúa Giêsu không gọi chúng ta nên hoàn thiện theo kiểu đó. Ngài gọi chúng ta nên hoàn thiện trong tình yêu. Không chỉ “đừng giận”, nhưng hãy làm hoà; không chỉ “đừng ghét”, nhưng hãy chúc lành; không chỉ “đừng trả đũa”, nhưng hãy trao cả má bên kia. Bấy giờhoàn thiện’ là hành trình ra khỏi mình; không còn là ‘một chỗ núp kín đáo cho cái tôi đạo đức. “Điều khiến bạn quảng đại cũng khiến bạn dễ bị tổn thương! - Henri Nouwen.

Anh Chị em,

Nhìn lên Đức Kitô, rõ ràng, sự hoàn thiện mang khuôn mặt của Đấng bị đóng đinh. Ngài không hoàn thiện theo nghĩa tránh đau khổnhưng trong việc yêu đến cùng. Trên thập giá, không có chỗ núp nào cả, chỉ còn tình yêu trần trụi hiến dâng. Nếu chúng ta nên hoàn thiện như Cha, thì con đường ấy không phải là xây một đời sống không vết xước; nhưng là để tình yêu và ân sủng Cha chảy qua những vết xước đó; không phải trở nên người không bao giờ sai; nhưng là người luôn biết quay về, biết tha thứ, biết bắt đầu lại. …

“Lạy Chúa, đừng để con ẩn mình sau tấm áo đạo đức; đừng để con trú ẩn trong những thành tích thiêng liêng; xin kéo con ra khỏi mọi chỗ núp, để con dám yêu như Cha!, Amen.

Suy tư:

Thiên Chúa mời gọi mỗi tâm hồn chúng ta: thương xót như Cha là Đấng luôn ban ơn cho kẻ lành người dữ và tha thứ cho kẻ tội lỗi biết ăn năn. Chúa Giê su đã trở nên gương mẫu cho những lời dạy đó, Ngài đến tìm kiếm các tội nhân, Ngài tha thứ và không oán giận những kẻ mưu hại mình… tất cả vì lòng yêu mến Chúa Cha và yêu thương nhân loại.

Hãy nhìn lên Đấng chịu đóng đinh để học được phần nào đó sự khôn ngoan của trời cao. Mỗi ngày sống là một cuộc hành trình mới, ma quỷ luôn gợi lên trong hồn ta sự loại trừ, ghen ghét, đố kỵ, tự cao tự đại, bép xép nhiều chuyện. Hãy cậy dựa vào Chúa để tiến lên mỗi ngày một chút. Thiên Chúa vui thích vì sự dũng cảm của người con thơ đang bò lết tới Ngài để rồi sẽ đưa tay ra trợ giúp nó.

 

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

CAO HƠN NỮA

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho!”.

William Tyndale - người dịch Thánh Kinh từ Do Thái và Hy Lạp sang Anh ngữ - bị giam ở Vilvoorde. Ở đó, ông chịu thiêu trên cọc như một kẻ dị giáo. Ngày 06/10/1536, ông cầu nguyện, “Lạy Chúa, nguyện ý Chúa thành sự! Xin mở mắt cho vua nước Anh!”. Chỉ một năm sau, lời cầu ấy được nhậm.

Kính thưa Anh Chị em,

Tyndale cầu nguyện giữa lửa thiêu không để được cứu, nhưng để ý Chúa thành sự. Lời Chúa hôm nay cũng không dạy chúng ta cầu xin cho thuận lợi, nhưng ‘cao hơn nữa’ - để được kéo khỏi ý riêng, khỏi cái tôi của mình.

Lời cầu ấy cho thấy tầm cao của linh hồn. Nếu chúng ta chỉ xin bình an, thoát nạn, thành công, những lời cầu ấy vẫn quanh quẩn dưới thấp. Không sai; nhưng chưa đủChúa không khước từ những nhu cầu nhỏ bé của con cái; nhưng Ngài luôn muốn nâng khát vọng của chúng ta lên một tầng ‘cao hơn nữa’. “Cứ xin… cứ tìm… cứ gõ…!” không phải là lời hứa nuông chiều, nhưng là lời mời lớn lên. “Chúa thường muốn nhìn xem tâm hồn bạn có bao nhiêu tình yêu; và tình yêu không được thử thách bởi sự dễ chịu hay hài lòng!” - Gioan Thánh Giá.

Esther hiểu điều ấy. Trước hiểm hoạ diệt vong, cô không xin tiêu diệt kẻ thù, không xin bảo toàn địa vị; chỉ xin được xác tín rằng, “Chúa là Vua chúng con, Ngài là Thiên Chúa duy nhất” - bài đọc một. Cô xin lòng can đảm để bước vào hiểm nguy, rồi phó thác kết quả cho Chúa. Đó là một lời cầu được nâng lên khỏi sợ hãi. Và Thiên Chúa đã đáp lời. “Lạy Chúa, ngày con kêu cứu, Chúa đã thương đáp lại!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Chúa Giêsu còn đi xa hơn. Ngài không chỉ dạy phải xin; nhưng còn mặc khải “của tốt lành” mà Chúa Cha ban. Của tốt lành không chỉ là điều chúng ta ưa thích, nhưng là điều làm chúng ta nên thánh. Khi chúng ta xin sức khỏe, Ngài có thể ban kiên nhẫn; khi chúng ta xin thành công, Ngài có thể ban khiêm nhường; khi chúng ta xin thoát khổ, Ngài có thể ban sức mạnh để đi qua khổ đau. Vì mục tiêu của Cha không phải làm chúng ta dễ chịu, nhưng làm chúng ta trưởng thành - ‘cao hơn nữa. “Thiên Chúa không an ủi chúng ta để chúng ta được dễ chịu, nhưng để chúng ta trở nên người biết an ủi!” - John H. Jowett.

Anh Chị em,

Đỉnh cao của mọi lời cầu là lời cầu trong vườn Cây Dầu: “Xin đừng theo ý con, nhưng theo ý Cha!”. Ở đó, lời cầu không xoá thập giá; nhưng biến thập giá thành hiến dâng; không hạ tiêu chuẩn đau khổ xuống, nhưng nâng tình yêu lên cao. Chính trong sự vâng phục tự do ấy, nhân loại được kéo lên khỏi án phạt, khỏi tuyệt vọng, khỏi cái tôi khép kín. “Cứ xin thì sẽ được!”. Không chỉ được điều chúng ta mong; mà được nâng lòng mình lên. Được thanh luyện ước muốn, được giải thoát khỏi sự hẹp hòi của chính mình. Khi lời cầu không còn nhằm thay đổi Thiên Chúa, nhưng để Thiên Chúa thay đổi chúng ta, lúc ấy lời cầu đã chạm tới đỉnh. Và đó là phép lạ bền vững nhất.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con dừng lại ở điều dễ dãi; đừng để con chỉ tìm lợi ích riêng; nhưng khi con cầu, xin nâng lòng con lên cao hơn nữa!”, Amen.

Suy tư:

- “Chúa thường muốn nhìn xem tâm hồn bạn có bao nhiêu tình yêu; và tình yêu không được thử thách bởi sự dễ chịu hay hài lòng!” - Gioan Thánh Giá. Chúng ta nên thuộc lòng một số câu Kinh Thánh và một số câu nói của các thánh, chúng sẽ soi dẫn tâm trí ta trong một số hoàn cảnh đặc biệt. Ví dụ trong mùa chay: “Đức Giê su, dầu là Con Thiên Chúa, cũng đã phải trải qua đau khổ để học cho biết thế nào là vâng phục.

Chung quanh chúng ta, có kẻ bị cưa chân hoặc bị tai nạn phải cắt đi một phần thân thể, có kẻ gia đình bị thử thách nặng nề, và có thể một ngày nào đó bản thân ta trải qua cơn bệnh nặng nề nào đó… Không hẳn là Chúa trừng phạt, nhưng là Chúa cho phép xảy đến, để tình yêu chúng ta dành cho Ngài được triển nở và tỏ bày cách kiên cường hơn. Điều quan trọng là có Chúa cùng đi.

Mỗi ngày sống, hãy luôn tập có những lời nguyện nâng cao: xin cho ý Chúa được thể hiện trong gia đình con, xin cho con luôn tín thác vào tình yêu Chúa, xin ban cho ... lòng dũng cảm, xin cứu giúp con – vì ngoài Chúa ra đâu còn ai nữa, xin giúp con bắt đầu và lại bắt đầu. Nhiều người đã mất đức tin và bỏ nhà thờ vì cầu nguyện mà chẳng thấy Chúa đâu, có lẽ họ chỉ cầu xin những nhu cầu vật chất - mà không xin ơn nhận biết Chúa và vâng theo ý Chúa.