Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Mọi người trong hội
đường đầy phẫn nộ!”.
“Cánh cửa cuộc đời
thật nhiệm mầu; nó trở nên thấp hơn một chút so với người muốn đi qua. Chỉ ai
biết khom mình, người ấy mới bước qua được ngưỡng của nó!” - Anon.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay đặt
trước chúng ta hai thái độ trái ngược: một bên là sự ‘khom mình’ của Naaman;
bên kia là sự phẫn nộ của những người đồng hương với Chúa Giêsu tại Nazareth.
Naaman là một tướng
quân lẫy lừng của vua Aram. Nhưng dưới lớp áo giáp oai hùng ấy là một thân phận
phong hủi mà quyền lực và danh vọng không thể chữa lành. Muốn được lành, ông
phải đi một con đường khó hơn mọi chiến trận: con đường hạ mình. Ông phải nghe lời một bé gái ‘khác thường’, đi gặp
một người xem ra ‘tầm thường’, làm theo một cách thức ‘lạ thường’; và nhờ hạ
mình, ông nhận được một phép lạ ‘phi thường’. Hoá ra, điều ngăn cản ân huệ
của Thiên Chúa không phải là dòng sông, nhưng là lòng kiêu hãnh của con
người. “Nơi nào kiêu ngạo ngự trị, ân sủng không thể bước vào!” - Bernard
Clairvaux.
Tin Mừng cho thấy một
thái độ hoàn toàn trái ngược. Người Nazareth không thể chấp nhận
Giêsu - người thanh niên họ đã quen biết từ nhỏ,
con của bác thợ mộc nghèo - lại có thể là Đấng Thiên Sai. Họ khép lòng; và khi Chúa Giêsu nhắc đến những ân huệ Thiên
Chúa từng ban cho người ngoại, lòng họ bùng lên phẫn nộ. Thế là ân huệ đi
ngang qua họ. Không phải vì Thiên Chúa không muốn ban, nhưng vì lòng họ quá đầy
để đón nhận. “Bi kịch của đời người không phải là Thiên Chúa vắng mặt,
nhưng là con người vắng mặt trước Ngài!” - Augustinô.
Nhưng đó không chỉ là
câu chuyện của Nazareth ngày xưa; nhiều
khi, đó cũng là câu chuyện của chúng ta. Chúng ta quen Chúa quá lâu, quen
nghe Tin Mừng, quen đi lễ, quen đọc kinh… đến nỗi sự quen thuộc âm thầm làm
lòng mình chai đi. Chúa vẫn ở đó, vẫn nói, vẫn ban ơn; nhưng vì nghĩ mình đã
biết Ngài rồi, chúng ta không còn để Ngài làm điều gì mới mẻ trong đời mình. Và
thế là, như những người Nazareth, ân huệ của Chúa có thể đi ngang qua đời mình
mà chúng ta không hay biết. “Thiên Chúa đi ngang qua đời ta mỗi ngày,
nhưng chúng ta hầu như không nhận ra Ngài!” - Mẹ Têrêxa.
Anh Chị em,
‘Khom mình’ còn là con
đường của chính Đức Kitô. Con Thiên Chúa đã hạ mình khi chấp nhận thân phận con
người; Ngài hạ mình sâu hơn nữa khi dang tay trên thập giá để cứu độ chúng ta.
Và hôm nay, Ngài vẫn tiếp tục ‘khom mình’ trong Thánh Thể, trở nên tấm bánh nhỏ bé nuôi sống nhân
loại. Thiên Chúa đã khom mình sâu đến thế; nhưng nhiều khi, chúng ta lại
không muốn cúi xuống chỉ một chút trước Chúa và trước anh chị em mình:
không muốn nhận lỗi, không muốn tha thứ, không muốn nhìn nhận sự yếu
đuối. Mùa Chay, mùa để lòng mình trở nên trống hơn, khiêm tốn hơn, hầu có
thể nhận ra Thiên Chúa vẫn đang âm thầm đi qua đời mình mỗi ngày. Mùa
Chay, còn là mùa khát khao Chúa; “Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa
Trời hằng sống!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Chúng ta có thể cầu
nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con
coi thường một ai! Cho con biết cúi mình trước Chúa và ‘khom mình’ phục vụ Chúa
trong anh chị em con!”, Amen.
Suy tư:
Bài đọc 2V 5,1-15 kể: tướng Na a man
đã nổi giận đòi bỏ về khi tiên tri Elisa sai người nói ‘tắm 7 lần ở sông Giodan’,
điều trái với suy nghĩ của ông ta., nhưng sau đó ông ta đã khom mình để vâng lời. Điều đó vẫn dễ xảy ra với từng người trên
hành trình đức tin, tôi tưởng… tôi mơ ước… Chúng ta phải học để thanh luyện tâm hồn khỏi những bướng bỉnh, ham danh là những thứ làm ta xa Chúa.
Thiên Chúa có toàn quyền trên vũ trụ
vật chất và tâm linh, đừng ra hạn thời gian và đòi buộc Ngài phải thực hiện như
ý mình muốn, vì như thế Chúa đã trở nên nô lệ của ta hay sao? Chúng ta thường nghĩ
phép lạ xảy ra khi Thiên Chúa chiều theo ý muốn của con người, nhưng mỗi ngày phép
lạ vẫn thường xảy ra khi con người biết thuận theo ý Chúa, vì đức tin là điều kiện cần để Thiên Chúa ra tay.
Hãy tha thiết xin ơn và hãy kiên
nhẫn đợi chờ. Có thể Thiên Chúa chưa ban hoặc ban một ơn rất khác mà ta không
nhận ra là ơn. Người có con mắt đức tin sẽ nhận ra dấu vết yêu thương của Chúa
trong những thụ tạo nhỏ bé và nơi những con người bình dị, cả trong những gian
nan thử thách nữa. Và chính trong sự đơn sơ- chân thành tin tưởng và bền vững
cậy trông của tâm hồn, Thiên Chúa là người Cha tốt lành sẽ vui lòng ban tặng cả
thiên đàng cho kẻ Ngài yêu mến. Có người kia mua chiếc xe múc, xin cha xứ làm phép, qua ngày hôm sau thì chiếc xe múc phải mìn xe hư, người gãy chân... vậy mà anh ta xin lễ tạ ơn! vì mình còn sống là nhờ ơn Chúa.




