Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Người khiển trách các
ông không tin và cứng lòng”.
“Đức tin không phải là
kết quả của suy nghĩ, nhưng là kết quả của một cuộc gặp gỡ!” - Bênêđictô XVI.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa (ngày
thứ Bảy trong tuần Bát nhật Phục Sinh) không khen ngợi một niềm tin vững vàng
rằng Thầy đã sống lại, nhưng là những lời khiển trách vì các môn đệ không tin
và cứng lòng. Đức tin không đến từ suy nghĩ, nhưng từ gặp gỡ; và ‘dù không
tin’, họ ‘vẫn được sai’ - một nghịch lý khó chấp nhận.
Marcô đã tài tình tóm tắt các lần hiện ra của Chúa Phục
Sinh; tuy nhiên, qua đó, việc các môn đệ “không tin” không chỉ là một phản ứng
tâm lý, nhưng là việc họ không nhận ra Đấng đã tỏ mình; không phải vì thiếu
chứng từ, nhưng vì lòng chưa mở ra. Vì thế, điều Chúa Giêsu khiển trách không
chỉ là sự nghi ngờ, nhưng là một sự “chậm mở” trước một thực tại mang tính
quyết định đã xảy đến; và đó cũng là điều có thể xảy ra nơi chúng ta. Đôi khi, không phải vì thiếu ánh sáng, nhưng vì chúng ta chưa
sẵn sàng để thấy.
Vậy mà, Chúa Giêsu không dừng lại ở việc họ không tin,
Ngài lập tức sai các ông đi. Incredulitas không loại trừ missio,
nhưng mở ra chính sứ vụ; không phải khi họ đã hoàn toàn tin, nhưng ngay khi họ
còn đang trên đường đến với đức tin. Và cũng chính nơi đó, chúng ta nhận ra
mình: Chúa không đợi đến khi chúng ta vững vàng rồi mới sai đi, nhưng ngay
trong những chần chừ và nghi hoặc, lời sai đi vẫn không ngừng vang lên - ‘không tin - vẫn được
sai!’. “Thiên Chúa không chọn người xứng đáng, nhưng làm cho người được chọn
trở nên xứng đáng!” - Phanxicô.
Vì thế, điều xảy ra nơi các tông đồ không dừng lại ở kinh
nghiệm riêng, nhưng trở thành lời chứng: “Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe,
mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra” - bài đọc một. Đức tin - một khi
phát sinh từ một cuộc gặp gỡ - không thể khép kín, nhưng tự nó mở ra thành sứ
vụ. Đức Phanxicô nhấn mạnh: đức tin hoặc mang chiều kích truyền giáo, hoặc
không còn là đức tin; không phải để giữ cho mình, nhưng để trao ban, không chỉ
bằng lời nói, nhưng bằng chính đời sống. Và khi đó, điều đã thấy không thể giữ
lại, điều đã tin không thể không nói ra.
Anh Chị em,
Nơi Đức Giêsu Kitô, đức tin không còn là một tiến trình
phải đi tới, nhưng là một tương quan được sống trọn vẹn. Ngài tin Cha một cách
tuyệt đối, không chỉ trong vinh quang, nhưng cả trong khổ đau; ngay tại vườn
Dầu, khi mọi sự dường như sụp đổ, Ngài vẫn thưa: “Xin đừng theo ý con, nhưng
xin theo ý Cha”. Vì thế, nơi Ngài, không có khoảng cách giữa tin và được sai;
chính trong sự phó thác trọn vẹn ấy, sứ vụ đạt tới cùng đích và trở thành ơn
cứu độ. Và cũng từ đó, chúng ta nhận ra rằng, đức tin không lớn lên khi mọi sự
rõ ràng, nhưng khi dám phó thác, ngay trong những điều mình chưa hiểu. “Để đạt tới điều ngươi không biết, ngươi phải đi
qua con đường ngươi không biết!” - Gioan Thánh Giá.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa Giêsu, dù lòng con chưa vững, xin vẫn cứ sai
con. Xin cho con biết yêu mến việc gặp Chúa mỗi ngày, để không giữ lại điều đã
thấy, và không nín lặng điều đã tin!”, Amen.
Suy tư:
Có khi nào bạn cảm thông và cảm
thương cho các linh mục và những người làm truyền thông về việc phải chia sẻ -
phải nói những cảm nghiệm sống đạo của riêng mình - trong lúc chính họ cũng thấy
không rõ điều mình nói? Những mầu nhiệm càng lớn lao thì trí óc con người càng
cảm nghiệm sự nghèo nàn của ngôn từ và lý luận: nhập thể, thập giá - phục sinh,
sự quan phòng, tình yêu của Thiên Chúa. Đó là chưa kể đến những lúc Chúa cho
nhiều tâm hồn trải qua giai đoạn ‘khô hạn và mù mịt thiêng liêng’ để họ cảm
nghiệm sự nghèo nàn bất lực của linh hồn.
Đừng nghĩ chỉ có các nhà giảng
thuyết phải nói về Chúa, mà chính mỗi Ki tô hữu đều phải thể hiện niềm tin của
mình như một cách thông truyền sứ điệp Chúa Phục Sinh cho anh em mình, ai nấy
cũng đều phải nhức đầu và nỗ lực bước đi trên con đường hẹp của niềm tin. Điều
quan trọng không phải là lý luận mà là gặp gỡ Đức Ki tô, phó thác cho Ngài những
vết thương rướm máu của tâm hồn mình và của Giáo hội… để Chúa yêu thương và dìu
ta tiến bước trên con đường nên thánh.






