Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Không phải anh em đã
chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em!”.
Một bé gái mơ được
đóng vai trong vở kịch cuối năm; đến ngày công bố, em chạy về, vui mừng nói với
mẹ, “Mẹ ơi, con được chọn… làm người vỗ tay!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Được chọn không luôn
đồng nghĩa với được đứng ở trung tâm; nhiều khi, được chọn chỉ để làm người vỗ
tay. Với Matthia, là để ở lại. Lời Chúa hôm nay mở ra một nghịch lý: không phải được chọn
để làm điều gì đó, nhưng bạn và
tôi ‘được chọn - để ở lại’.
Trong Tin Mừng Gioan,
“được chọn” không phải là một đặc ân bên ngoài, nhưng là một lời gọi vào tương
quan. Động từ ở lại - manere - trở thành trục: “Hãy ở lại
trong tình thương
của Thầy!”. Vì thế, được chọn không nhằm trao một vai trò,
nhưng mở ra một tình trạng hiện hữu: ở lại trong tình yêu, trong Lời, trong chính Thầy. Và chỉ trong sự
gắn bó ấy, người môn đệ mới sinh hoa trái;
không phải từ khả năng, nhưng từ ơn ban. Như vậy, được chọn không phải để làm
điều gì đó cho Chúa, nhưng để ở trong Ngài. “Ơn gọi Kitô hữu trước hết không phải là hành
động, nhưng là ở trong Đức Kitô!” - Hans Urs von Balthasar.
Matthia xuất hiện
trong một tiêu chuẩn rất Gioan: “phải là người đã cùng chúng tôi đi theo Chúa
Giêsu… và làm chứng Người đã phục sinh” - bài đọc một. Đôi khi, vỗ tay cho
người khác cũng là một cách tán thưởng Thiên Chúa. Ở đây, điều quyết định
không phải là vai trò, nhưng là một sự trung tín. Không rời bỏ khi lời chói tai, không
tản mác khi nhóm tan tác; Matthia không được thấy, nhưng vẫn ở đó. Vì thế, việc
ông được chọn không phải là một khởi đầu, nhưng là một bộc lộ: ở lại đôi khi đã là một
hành động. Và như thế, được
chọn không phải để bước lên, nhưng để thấy mình đã luôn thuộc về - để ở lại - và còn ở lại.
“Để anh em ra đi, sinh
được hoa trái”. Hoa trái không bắt đầu từ hành động, nhưng từ sự kết hiệp. Cành nho không tự mình sinh trái; nó phải
gắn liền với thân. Vì thế, điều quyết định không phải Matthia hay ai làm được
gì cho Chúa, nhưng là có còn gắn liền với Ngài hay không. Khi còn gắn liền, hoa trái không còn là điều phải gắng làm
nên, nhưng là điều được ban. Trung tín là một hình thái của quyền
năng. “Khi Thiên Chúa ban thưởng công nghiệp, Ngài chỉ đang ban thưởng
chính ân sủng của Ngài!” - Augustinô.
Anh Chị em,
Đức Kitô luôn ở trong Chúa Cha, và từ Cha, Ngài đến với những ai bơ vơ
tất tưởi. Nơi Ngài, “ở lại” không tách rời “được sai đi”. Matthia được chọn
không phải từ chỗ nổi bật, nhưng từ một đời sống âm thầm ở lại; không được
thấy, nhưng không rời. Bị quên lãng trong Chúa chính là được ghi nhớ đời đời. Và từ đó, ông
được sai đi. Chúng ta cũng thế: được chọn không phải để bước ra phía
trước, nhưng để hiện diện; không phải để được
thấy, nhưng để được sai. Và trước hết, ‘được chọn - để ở lại’. “Đừng chờ đợi những việc lớn, hãy làm những việc nhỏ với tình
yêu lớn!” - Mẹ Têrêxa Cacutta.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con muốn làm điều lớn, xin cho con yêu điều
nhỏ; con muốn nổi bật, xin cho con khiêm nhu; con muốn vội lên đường, xin cho
con biết lân la với Chúa!”, Amen.
Suy tư:
-Ơn gọi chính yếu của người Ki tô
hữu là được ở lại trong Chúa Giê su, nguồn ơn thánh và là Đấng Cứu Độ. Dù bạn
chỉ là một hội viên, một ca viên, một giáo dân bình thường hoặc là tu sỹ, linh
mục… thì những vai trò đó cũng chỉ là cái ‘phông, nền’ của một bình hoa, giúp
cho những nụ hoa nhân đức được nổi bật – đó là tình yêu Giê su được lớn lên.
Điều đáng thương là ai trong chúng ta cũng luôn bị lôi kéo đi trệch hướng: tìm
tiếng khen và vỗ tay của người đời – thay vì chìm sâu trong tình yêu Chúa.
-Ai đó từng nói: nét đẹp của người
đàn ông là pha lẫn một chút nữ tính và nét đẹp của người phụ nữ là pha lẫn một
chút nam tính. Tôi muốn nói thêm ‘nét đẹp của người lớn là pha lẫn một chút của
trẻ con’: đơn sơ, chân thành, dễ tha thứ và cười nhiều. Người lớn chúng ta
thường nói mà không làm, nói ‘dậy và không phải dậy’, chiến tranh lạnh, bỏ bê
nhiệm vụ, gây rối loạn và chia rẽ… Tất cả là vì cái tôi bị tổn thương và muốn
gây chú ý.
Hãy giữ lại hình ảnh em bé rất phấn
khởi vì được phân công vỗ tay cổ vũ các bạn, một nhiệm vụ nhỏ thôi, nhưng phải
thật sự quên mình mới chấp nhận trong niềm vui. Cuộc đấu tranh giữa sự lớn lên
mỗi ngày trong nhân cách và ý thức nhỏ bé của mình trước Chúa và anh em sẽ luôn
xảy ra mỗi ngày – cho đến ngày ta lìa thế.





