Danh sách Blog của Tôi

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

KHÔNG TIN - VẪN ĐƯỢC SAI

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng”.

“Đức tin không phải là kết quả của suy nghĩ, nhưng là kết quả của một cuộc gặp gỡ!” - Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa (ngày thứ Bảy trong tuần Bát nhật Phục Sinh) không khen ngợi một niềm tin vững vàng rằng Thầy đã sống lại, nhưng là những lời khiển trách vì các môn đệ không tin và cứng lòng. Đức tin không đến từ suy nghĩ, nhưng từ gặp gỡ; và ‘dù không tin’, họ ‘vẫn được sai’ - một nghịch lý khó chấp nhận.

Marcô đã tài tình tóm tắt các lần hiện ra của Chúa Phục Sinh; tuy nhiên, qua đó, việc các môn đệ “không tin” không chỉ là một phản ứng tâm lý, nhưng là việc họ không nhận ra Đấng đã tỏ mình; không phải vì thiếu chứng từ, nhưng vì lòng chưa mở ra. Vì thế, điều Chúa Giêsu khiển trách không chỉ là sự nghi ngờ, nhưng là một sự “chậm mở” trước một thực tại mang tính quyết định đã xảy đến; và đó cũng là điều có thể xảy ra nơi chúng ta. Đôi khi, không phải vì thiếu ánh sáng, nhưng vì chúng ta chưa sẵn sàng để thấy.

Vậy mà, Chúa Giêsu không dừng lại ở việc họ không tin, Ngài lập tức sai các ông đi. Incredulitas không loại trừ missio, nhưng mở ra chính sứ vụ; không phải khi họ đã hoàn toàn tin, nhưng ngay khi họ còn đang trên đường đến với đức tin. Và cũng chính nơi đó, chúng ta nhận ra mình: Chúa không đợi đến khi chúng ta vững vàng rồi mới sai đi, nhưng ngay trong những chần chừ và nghi hoặc, lời sai đi vẫn không ngừng vang lên - ‘không tin - vẫn được sai!’. “Thiên Chúa không chọn người xứng đáng, nhưng làm cho người được chọn trở nên xứng đáng!” - Phanxicô.

Vì thế, điều xảy ra nơi các tông đồ không dừng lại ở kinh nghiệm riêng, nhưng trở thành lời chứng: “Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra” - bài đọc một. Đức tin - một khi phát sinh từ một cuộc gặp gỡ - không thể khép kín, nhưng tự nó mở ra thành sứ vụ. Đức Phanxicô nhấn mạnh: đức tin hoặc mang chiều kích truyền giáo, hoặc không còn là đức tin; không phải để giữ cho mình, nhưng để trao ban, không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng chính đời sống. Và khi đó, điều đã thấy không thể giữ lại, điều đã tin không thể không nói ra.

Anh Chị em,

Nơi Đức Giêsu Kitô, đức tin không còn là một tiến trình phải đi tới, nhưng là một tương quan được sống trọn vẹn. Ngài tin Cha một cách tuyệt đối, không chỉ trong vinh quang, nhưng cả trong khổ đau; ngay tại vườn Dầu, khi mọi sự dường như sụp đổ, Ngài vẫn thưa: “Xin đừng theo ý con, nhưng xin theo ý Cha”. Vì thế, nơi Ngài, không có khoảng cách giữa tin và được sai; chính trong sự phó thác trọn vẹn ấy, sứ vụ đạt tới cùng đích và trở thành ơn cứu độ. Và cũng từ đó, chúng ta nhận ra rằng, đức tin không lớn lên khi mọi sự rõ ràng, nhưng khi dám phó thác, ngay trong những điều mình chưa hiểu. Để đạt tới điều ngươi không biết, ngươi phải đi qua con đường ngươi không biết!” - Gioan Thánh Giá.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, dù lòng con chưa vững, xin vẫn cứ sai con. Xin cho con biết yêu mến việc gặp Chúa mỗi ngày, để không giữ lại điều đã thấy, và không nín lặng điều đã tin!”, Amen.

Suy tư:

Có khi nào bạn cảm thông và cảm thương cho các linh mục và những người làm truyền thông về việc phải chia sẻ - phải nói những cảm nghiệm sống đạo của riêng mình - trong lúc chính họ cũng thấy không rõ điều mình nói? Những mầu nhiệm càng lớn lao thì trí óc con người càng cảm nghiệm sự nghèo nàn của ngôn từ và lý luận: nhập thể, thập giá - phục sinh, sự quan phòng, tình yêu của Thiên Chúa. Đó là chưa kể đến những lúc Chúa cho nhiều tâm hồn trải qua giai đoạn ‘khô hạn và mù mịt thiêng liêng’ để họ cảm nghiệm sự nghèo nàn bất lực của linh hồn.

Đừng nghĩ chỉ có các nhà giảng thuyết phải nói về Chúa, mà chính mỗi Ki tô hữu đều phải thể hiện niềm tin của mình như một cách thông truyền sứ điệp Chúa Phục Sinh cho anh em mình, ai nấy cũng đều phải nhức đầu và nỗ lực bước đi trên con đường hẹp của niềm tin. Điều quan trọng không phải là lý luận mà là gặp gỡ Đức Ki tô, phó thác cho Ngài những vết thương rướm máu của tâm hồn mình và của Giáo hội… để Chúa yêu thương và dìu ta tiến bước trên con đường nên thánh.

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

LỜI BỪNG LỬA

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”.

“Lòng chúng ta khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Ngài!” - Augustinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Trình thuật hai môn đệ trên đường Emmaus hôm nay cho thấy, không phải đôi mắt mở ra trước; nhưng là lòng. Và chỉ khi lòng bừng cháy, con người mới nhận ra Đấng mình khắc khoải tìm - ‘Lời bừng lửa!’.

Trong trình thuật độc quyền của Luca, có một động từ âm thầm nhưng quyết định: aperiebat - “mở ra”. Chúa Giêsu mở Kinh Thánh, và cũng mở lòng hai môn đệ. Đó không phải là hai hành vi; nhưng là một chuyển động: mở Lời; và mở lòng. Vì thế, điều xảy ra không phải là các môn đệ hiểu thêm; nhưng là họ được biến đổi từ bên trong. Chính trong tiến trình ấy - không chớp nhoáng - trước khi mắt họ được mở, lòng họ đã bừng cháy. “Yêu là biết!” - Grêgôriô Cả.

Luca không mô tả một cảm xúc; nhưng một kinh nghiệm: cor ardens - một trái tim được đánh thức từ bên trong. Điều lạ là họ vẫn chưa nhận ra Thầy: đôi mắt còn bị giữ lại; nhưng lòng đã bừng cháy. Vì thế, lửa đến trước nhận ra. Không phải hai môn đệ thấy rồi mới tin; nhưng chính khi Lời chạm tới, lòng họ bừng lên. Và đó cũng là điều rất gần với chúng ta: có những lúc chúng ta nghe rất nhiều; nhưng không có gì xảy ra. Không phải vì thiếu ‘Lời bừng lửa’; nhưng vì lòng chưa mở ra để Lời có thể chạm tới.

Bởi thế, vấn đề không phải là họ nghe ít; nhưng là họ chưa để Lời đi vào nỗi thất vọng, mất mát - có khi là sụp đổ. Chỉ khi Lời chạm tới đúng nơi đang đau, lòng người mới bừng cháy. Và chỉ khi lòng bừng cháy, bước chân đang đi xa mới có thể quay về.

Niềm tin mang tính quyết định - Thầy đã sống lại - không nằm ở lúc hai môn đệ nghe; nhưng ở lúc họ nhận ra: họ nhận ra Ngài đúng vào lúc Ngài biến mất! Không phải khi Ngài hiện diện trước mắt; nhưng khi Ngài không còn ở đó. Trong Luca, nhận ra không đến từ việc giữ lại một hình ảnh; nhưng từ một kinh nghiệm làm lòng bừng cháy. Vì thế, sự vắng mặt không xoá đi sự hiện diện; trái lại, làm viên mãn nó. Và từ đó, họ “không còn cần thấy” Ngài nữa; vì Lời đã bừng cháy trong họ, đủ để họ quay lại thành. “Dưới lớp tro của vỡ mộng vẫn còn một đốm than hồng sống động, chỉ chờ được nhóm lại; không có đêm nào là vĩnh cửu!” - Lêô XIV.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, Lời không chỉ được nói; nhưng cháy lên trong chính đời Ngài. Lời ấy không dừng lại ở đầu môi; nhưng đi vào phận người, đi qua đêm tối và thập giá vì yêu; bừng sáng trong phục sinh để cứu độ. Bởi thế, khi chạm tới con người, Lời không chỉ soi sáng; nhưng làm cho lòng bừng lửa. Và chỉ khi lòng đã bừng cháy, con người được thôi thúc để nhen nhóm nơi người khác. Tại cửa Đẹp đền thờ, Phêrô đã làm điều đó. ‘Lời bừng lửa’ đã đốt cháy lòng, biến khắc khoải thành hỷ hoan. “Tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỷ!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa một thế giới đầy lời lắm tiếng, xin cho con nghe được Lời Chúa; khi con mệt mỏi và vỡ mộng, xin giữ trong con một đốm lửa nhỏ, đủ để con quay về!”, Amen.

 Suy tư: 

-Câu chuyện hai môn đệ trên đường đi về Emaus nói đến hai chi tiết: Những sự kiện rời rạc về biến cố tử nạn phục sinh được kể lại bởi một người lạ - đã làm cho lòng hai môn đệ bừng cháy và chi tiết thứ hai là khi người lạ đó cầm bánh - đọc lời tạ ơn thì mắt họ nhận ra đó chính là Chúa Giê su. 

Trước đây, tôi chỉ nghĩ rằng: hai môn đệ nhận ra Chúa khi Ngài lặp lại cử chỉ 'Truyền phép' mà họ đã thấy trong bữa Tiệc Ly, nhưng kỳ thực trong bữa tiệc ly chỉ có Chúa Giê su và 12 Tông Đồ, còn đây là hai môn đệ khác trong số 72 môn đệ Chúa đã chọn. 

Thật vui mừng vì các linh mục trẻ dường như rất hăng say cổ vũ giáo dân siêng năng tham dự phụng vụ, nhất là trong Tuần Bát Nhật Phục sinh, vì khi ta đọc Lời Chúa và Phụng vụ Thánh Thể, chính Chúa mở lòng cho ta nhận ra chính Ngài đang hiện diện và hành động trong lịch sử và trong từng tâm hồn. Chi có ơn Chúa mới là đáng kể để con người nhận ra Chúa Đã Phục Sinh, còn mọi lý chứng chỉ có giá trị tương đối và không đủ để làm lòng mỗi người bừng cháy. 

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

LƯƠNG TÂM TRONG SÁNG

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Có nhiều kẻ đã tin vào Người”.

“Nhìn từ đỉnh đầu Nữ Thần Tự Do, tôi kinh ngạc trước mái tóc. Nhà điêu khắc biết chi tiết ấy hầu như không ai thấy - ngoại trừ loài mòng biển. Vậy mà ông vẫn chăm chút cho mái tóc cô ấy như cho khuôn mặt, vóc dáng và ngọn đuốc với lương tâm trong sáng của một người nghệ sĩ!” - Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy, trước Chúa Giêsu, không ai đứng ngoài: lương tâm trong sáng sẽ dẫn đến tin Ngài, hoặc khước từ Ngài; đứng về phía sự thật, hoặc giết chết sự thật - chính Ngài!

Bối cảnh là phép lạ Chúa Giêsu làm cho Lazarô đã chết bốn ngày sống lại. Trước mồ Lazarô, không chỉ một người chết bước ra, mà lương tâm con người cũng được gọi tên để bước ra. Có người tin, vì họ thấy quyền năng của Thiên Chúa; nhưng cũng có kẻ khép lòng, vì họ sợ mất chỗ đứng của mình. Phép lạ không trung lập; nó phơi bày. Và chính lúc ấy, lương tâm trong sáng trở thành thước đo và sẽ làm lộ ra những sâu kín của lòng người - ai dám để sự thật chạm vào mình, và ai tìm cách quay lưng? “Sự thật sẽ giải thoát bạn, nhưng trước hết nó sẽ làm bạn đau đớn!” - James A. Garfield.

Một khi lương tâm bị bóp nghẹt bởi toan tính, người ta có thể đi đến những quyết định lạnh lùng: thà giết chết sự thật còn hơn để sự thật làm xáo trộn đời mình. Và như thế, họ không chỉ từ chối phép lạ, mà còn khước từ chính Đấng ban sự sống! Và quả họ đã làm thế: giết chết Con Thiên Chúa và quyết định sẽ giết luôn cả Lazarô. “Tìm ra sự thật thì dễ… đối diện đã khó, sống theo còn khó hơn!” - Fulton Sheen.

Nhưng Thiên Chúa vẫn tận dụng những ý đồ đen tối của lòng người! Con Thiên Chúa “chết thay cho dân” sẽ dẫn đến ơn cứu độ cho muôn dân! Và logic ‘đầy tính tiên tri’ của thượng tế Caipha có thời hiệu vĩnh viễnGioan thật sâu sắc, “Không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Chúa tản mác khắp nơi về một mối”. “Thiên Chúa là một, Chúa Kitô là một, Hội Thánh là một!” - Cyprianô.

Đây là điều Thiên Chúa đã hứa hằng trăm năm trước, “Ta sẽ quy tụ chúng lại từ bốn phương và đưa chúng về đất của chúng!” - bài đọc một; vì “Chúa canh giữ chúng ta như mục tử canh giữ đàn chiên!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Không ai ép buộc Chúa Giêsu chọn thánh giá; cũng không buộc ai phải theo Ngài. Con Thiên Chúa hoàn toàn tự do với một ‘lương tâm trong sáng’ trước Chúa Cha và trước con người. Ngài không né tránh sự thật, không thoả hiệp với bóng tối, nhưng yêu Cha đến cùng, vâng phục đến cùng. Đi theo Chúa Kitô cũng thế: không phải bị ép buộc, nhưng là chọn để lương tâm mình được soi sáng, dám sống sự thật, dám yêu sự thật - dẫu phải trả giá, dẫu phải bước qua thập giá! “Tình yêu muốn là thật, phải trả giá - phải đau - phải làm ta trống rỗng chính mình!” - Mẹ Têrêxa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi con sợ hãi và toan tính, xin giữ lòng con ngay thẳng; khi con chao đảo và nghi ngờ, xin neo con vào sự thật; khi con đối diện thập giá, cho con trung tín đến cùng!”, Amen.

 Suy tư:

Chúa Giê su đến trần gian có nhiều mục đích: để cứu chuộc, để mạc khải về quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa... Ngài là Sự Thật buộc con người từ chối hoặc chấp nhận Ngài. 

Điều vẫn thường xảy ra cho các Ki tô hữu là nhiều khi chúng ta quá bận tâm đến những chuyện vụn vặt của cuộc sống đến nỗi lãng quên những cử hành phụng vụ và quên tình yêu Ngài... rồi bỗng một ngày mình rời bỏ thế gian mà lòng thật trống rỗng. Xin tình yêu Chúa thúc đẩy từng tâm hồn biết tri ân vì những giọt máu của Chúa đã chuộc mình, còn mọi sự khác cứ để Chúa lo liệu: tình yêu loại trừ mọi sợ hãi.

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

TAI TIẾNG CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”.

Thật thú vị, câu chuyện người phụ nữ ngoại tình không có trong một số bản thảo cổ nhất của Phúc Âm Gioan. Thánh Augustinô cho rằng các bản sao đã loại bỏ nó vì “tai tiếng của lòng thương xót” khiến những kẻ theo chủ nghĩa đạo đức nghiêm ngặt khó chịu.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, các nhà lãnh đạo tôn giáo dẫn đến Chúa Giêsu một người nữ ngoại tình - một kịch bản có lẽ chính họ dàn dựng - để gài bẫy Ngài. Mục tiêu không phải là người phụ nữ, mà là Ngài. Nhưng thật bất ngờ, Chúa Giêsu không kết án, Ngài xót thương. Và điều đó trở thành một “tai tiếng” - ‘tai tiếng của lòng thương xót’.

Hãy đặt cảnh này cạnh một kịch bản khác - một người nữ “không ngoại tình” thời Đaniel - bài đọc một. Cô ấy đúng, sạch; không ai tố; không có đá; không va chạm - nên cũng không ai cần xét mình. Còn người nữ của Gioan - bị kéo ra ánh sáng, bị gọi tên bằng tội - lại làm mọi sự đảo chiều. Người ta xử cô, nhưng họ lại bị chất vấn. Vì khi Chúa Giêsu cúi xuống viết, Ngài đẩy luật vào lương tâm - để từng người thấy mình cần được thương. Nhận ra điều đó, đá rơi. “Ai trong các ông sạch tội!”. Một lời không kết án - nhưng mở đường cho lòng thương xót. “Chỉ một mình Đấng vô tội có quyền ném đá - và Ngài đã không làm!” - Phanxicô.

Đó không phải là một sự dễ dãi; nhưng là một sự thật khó nuốt: con người thích luật khi nó cho phép mình đứng trên; một khi luật quay lại soi mình, ai ai cũng lùi lại. Chính khoảnh khắc đó, điều người ta sợ nhất xảy ra - ‘tai tiếng của lòng thương xót. Tai tiếng vì người có quyền kết án lại không kết án; tai tiếng vì Thiên Chúa không đứng về phía những viên đá, mà đứng về phía một con người đang bị nghiền nát - “Dầu qua lũng âm ucon sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng” - Thánh Vịnh đáp ca.

Nếu thế giới chỉ có những người nữ “không ngoại tình”, thế giới sẽ rất gọn gàng: không có nước mắt, không có trở lại; nhưng cũng không có cứu độ. Chính người nữ ngoại tình mở ra điều mà lề luật không thể mở - một lối về. Không phải vì cô ấy tốt, nhưng vì có một Đấng nhìn cô khác - không gọi cô bằng tội, cũng không bỏ qua tội; nhưng chỉ nói, “Tôi không kết án chị… đừng phạm tội nữa!”. Một bên là vực thẳm, một bên là con đường. “Lòng thương xót là tên gọi thứ hai của tình yêu!” - Gioan Phaolô II.

Anh Chị em,

Chúng ta dễ đứng về phía người nữ “không ngoại tình” để thấy mình ổn. Nhưng nếu thành thật, chúng ta luôn có đá trong tay, dẫu có tội trong lòng; muốn kết án để nhẹ mình và sợ bị đưa ra ánh sáng. Ở đó, Chúa Kitô không đứng về phía cái đúng; Ngài đứng phía chúng ta sắp gãy  giữ chúng ta lại trong một khoảng rất hẹp: không còn gì để biện minh, nhưng vẫn chưa bị loại trừ. Đó là tai tiếng của lòng thương xót - không êm, nhưng cứu. “Chị cứ về đi!” - mở lại một đời“Đừng phạm tội nữa!” - không cho phép sống như cũ.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con đúng mà lạnh; đừng để con sạch mà xa; cho con thở bằng lòng xót thương!”, Amen.

 Suy tư:

Cuộc sống luôn có những va chạm để lại vết thẹo nơi tâm hồn - rất khó quên, có cả những xích mích-vì ai cũng nghĩ mình đúng và tài năng hơn người khác, có cả những tranh giành quyền lợi và tìm kiếm sự thừa nhận của xã hội. Bởi đó, trong tâm hồn ta luôn tồn tại những oán ghét, nghĩ xấu về người khác. Nguyên tắc hành xử trong cuộc đời này là: cư xử với lòng thương xót, vì nếu Chúa không thương xót thì chẳng ai trong chúng ta còn tồn tại.

Tôi cứ nghĩ đến tình cảnh của giờ chết: hồn như rơi vào một vực thẳm bất định, không biết bám víu vào đâu và chẳng biết đi về đâu... và tôi cảm thấy một nỗi sợ; thật khó mà tưởng tượng rằng giờ chết là giờ hân hoan tiến về nhà Cha! Dù thế nào đi nữa, chuyện gì phải đến cũng sẽ đến, mình cứ gắng sống tốt từng ngày trên trần gian, còn lại cứ phó thác cho lòng thương xót Chúa. Hãy tập sống xót thương thì sẽ được Chúa xót thương - cả đời này và đời sau.

NƠI TĨNH LẶNG

 



Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Nhiều người trong chúng ta cần có thêm thinh lặng trong cuộc sống.  Tôi nói điều này một cách dè dặt, bởi vì vị trí của thinh lặng trong đời ta không phải là điều dễ xác định.

 

Tĩnh lặng là một thực tại phức tạp; đôi khi chúng ta sợ nó và tìm cách tránh né, nhưng cũng có lúc, khi mệt mỏi và bị kích thích quá mức, chúng ta lại tha thiết khao khát nó.

 

Nhìn chung, chúng ta có quá ít thinh lặng trong đời mình.  Công việc, điện thoại di động, các cuộc trò chuyện, giải trí, tin tức, những xao lãng và đủ loại bận tâm khác lấp đầy từng phút giây tỉnh thức.

 

Chúng ta đã quá quen với việc được kích thích bởi lời nói, thông tin và sự phân tâm, đến mức thường cảm thấy lạc lõng và bồn chồn khi ở một mình, không có ai để nói chuyện, không có gì để xem, không có gì để đọc hay làm để chiếm lấy sự chú ý của mình.

 

Tuy nhiên, không phải tất cả điều này đều xấu.  Trước đây, các tác giả viết về tâm linh thường quá phiến diện trong việc ca ngợi đức tính của sự thinh lặng.  Họ có xu hướng tạo ấn tượng quá đơn giản rằng Thượng đế và chiều sâu tâm linh chỉ được tìm thấy trong sự thinh lặng, như thể những đức tính của công việc thường nhật, trò chuyện, lễ hội, gia đình và cộng đồng đều kém quan trọng hơn về mặt tâm linh.

 

Khi nói về không gian thinh lặng, các tín ngưỡng tâm linh xưa kia thường trừng phạt người hướng ngoại và quá dễ dãi với người hướng nội.  Nói tóm lại, họ đã không xem xét đầy đủ rằng tất cả chúng ta, cả người hướng ngoại và hướng nội, đều cần đến liệu pháp của đời sống xã hội.  Trong khi chúng ta cần sự thinh lặng để có chiều sâu, chúng ta lại cần sự tương tác với người khác để ổn định tâm trí và giữ gìn sự tỉnh táo.  Một số quá trình tự khám phá bản thân chỉ có thể thực hiện trong thinh lặng, nhưng một số khía cạnh khác của sự tỉnh táo lại phụ thuộc vào sự tương tác với người khác.  Sự thinh lặng cũng có thể là một lối thoát, một sự né tránh quá trình thanh lọc khắc nghiệt thường chỉ có thể xảy ra thông qua thử thách của việc tương tác trong gia đình và cộng đoàn.

 

Hơn nữa, thinh lặng không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất để đối diện với những nỗi đau hay ám ảnh trong lòng.  Xét cho cùng, đó có thể là một dạng tập trung quá mức vào chính mình.  Đôi khi, khi một nỗi đau đang đe dọa sự quân bình nội tâm, điều tốt nhất ta có thể làm không phải là vào nhà nguyện, nhưng là đến rạp hát hoặc dùng bữa với một người bạn.  Sự chuyên tâm vào công việc hay một hình thức giải trí lành mạnh đôi khi lại chính là người bạn cần thiết khi con tim ta đang ngột ngạt.

 

Có một câu chuyện về triết gia nổi tiếng Hegel.  Ngay sau khi hoàn tất công trình đồ sộ của mình về hiện tượng học của lịch sử, ông nhận ra rằng mình đang bên bờ suy sụp vì cường độ tập trung kéo dài quá lâu.  Ông đã làm gì để thoát khỏi tình trạng ấy?  Đi tĩnh tâm trong thinh lặng ư?  Không.  Ông đi xem nhạc kịch mỗi tối, dùng bữa hằng ngày với bạn bè, và tìm đến đủ mọi hình thức giải trí cho đến khi, sau một thời gian, sự siết chặt nghẹt thở của thế giới nội tâm dần buông lỏng và ánh nắng cùng sự tươi mới của đời sống thường ngày lại bừng lên.  Đôi khi, chính sự xao lãng – chứ không phải thinh lặng – mới là phương thuốc tốt nhất cho chúng ta, kể cả trên bình diện thiêng liêng.

 

Dẫu vậy, thinh lặng vẫn là điều cần thiết.  Những gì các bậc thầy linh đạo qua mọi thời đại muốn dạy về điều này có thể được tóm gọn trong một câu của Meister Eckhart: Không gì giống ngôn ngữ của Thiên Chúa cho bằng thinh lặng.

 

 Không gì giống ngôn ngữ của Thiên Chúa cho bằng thinh lặng.  Đó là ngôn ngữ của thiên đàng, đã sẵn ở sâu thẳm trong ta, đang mời gọi ta bước vào sự thân mật sâu xa hơn với mọi sự – ngay cả khi chúng ta vẫn cần đến “liệu pháp” của đời sống công khai.

 


 

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

KHÔNG THỂ THỜ Ơ



(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Họ tìm cách bắt Chúa Giêsu!”.

“Với Chúa Giêsu, không ai có thể thờ ơ quá lâu; họ sẽ theo Ngài hoặc giết chết Ngài!” - Don Schwager.

Kính thưa Anh Chị em,

Sự đan xen lý thú của hai bài đọc hôm nay cho thấy: “Với Chúa Giêsu, không ai có thể thờ ơ quá lâu!”; cũng thế, với điều thiện, không ai có thể phớt lờ mãi! Phải chọn lựa! Chọn Chúa Giêsu hay giết chết Ngài; chọn điều thiện hay bóp nghẹt nó!

Chúng ta thường nghĩ điều lành sẽ truyền cảm hứng; không hẳn vậy, đôi khi lại gây chống đối. “Ta hãy gài bẫy, hại tên công chính!”; “Nào ta kết án cho nó chết!” - bài đọc một. Những lời này ứng nghiệm nơi Chúa Giêsu và các môn đệ mọi thời. Điều tốt bị coi là lời kết án; lòng đạo bị xem như đe doạ. Ánh sáng càng rõ, bóng tối trong lòng người càng lộ ra và vùng vẫy chống lại. Có những lúc đứng giữa ánh sáng ấy, con người chỉ biết bất lực và rùng mình trước sự dữ tràn lan. Nhưng bài đọc Khôn Ngoan kết luận: “Chúng không biết những bí nhiệm của Thiên Chúa!”. “Thập giá là biểu lộ tột đỉnh của tình yêu Thiên Chúa!” - Bênêđictô XVI.

Trong bài Tin Mừng, khi Chúa Giêsu nói sự thật: “Đấng sai tôi là Đấng chân thật”, “Tôi từ Người mà đến”, người ta không chịu nổi và tìm cách bắt Ngài. Điều ấy vẫn lặp lại nơi các môn đệ mọi thời. Họ đã bắt và giết Ngài. Thiên Chúa thua sao? Bề ngoài, có! Nhưng đó là chiến thắng của tình yêu. Thập giá không chỉ phơi bày tội ác, nhưng còn phơi bày sự thật rằng chúng ta đã từ chối Tình Yêu đến cùng. Con người dùng tự do để đóng đinh Con của Ngài; nhưng Thiên Chúa dùng chính cây thập giá ấy để cứu độ họ. “Chính chúng ta đã giết Ngài… nhưng Ngài đã biến cuộc đóng đinh thành ơn cứu độ!” - Fulton Sheen.

Cũng thế, bạn và tôi ‘không thể thờ ơ’ với những lời dạy của Chúa Giêsu; hoặc là ủng hộ Ngài, hoặc là chống lại Ngài. Không có lập trường trung dung! Bạn sẽ tìm cách uốn nắn lời Ngài theo những ý tưởng và cách suy nghĩ của riêng mình, hay để lời chân lý của Ngài cắt xuyên qua bóng tối trong tâm hồn, lột trần sự kiêu hãnh và mù loà của bạn? Mỗi lần trì hoãn sự thật là một lần âm thầm đứng về phía đóng đinh Ngài. Hậu quả sẽ là rất lớn, cả trong cuộc sống đời này và cả trong cõi vĩnh hằng. “Không chống lại điều xấu là cộng tác với nó!” - Piô XI.

Anh Chị em,

“Không ai có thể thờ ơ quá lâu!”. Chúa Giêsu không bao giờ thờ ơ trước Chúa Cha, với Ngài, tất cả quy hướng về Cha. Ngài cũng không thờ ơ trước tội lỗi: Ngài gọi đích danh nó, vạch trần nó, và mang lấy nó. Trên thập giá, không còn chỗ cho sự trung dung: hoặc yêu đến cùng, hoặc khước từ đến cùng. Mùa Chay, mùa chọn điều thiện, chọn Giêsu - dù chúng ta tội lỗi, yếu hèn! Chúng ta ‘không thể thờ ơ’ mãi với Ngài, Đấng đã chờ bạn và tôi quá lâu! Ân sủng của Bí tích Hoà Giải đang chờ để chữa lành chúng ta. Vì lẽ, “Chúa gần gũi những tấm lòng tan vỡ” - Thánh Vịnh đáp ca.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, càng đến gần Tuần Thánh, cho con biết càng kíp quay về với Chúa. Vì con - nhất là con - ‘không thể thờ ơ’ với Chúa mãi!”, Amen.

Suy tư:

Bài trích sách Khôn ngoan 2,12-22 nói với chúng ta một sự thật luôn đúng cho mọi thời: Chúa Giê su và các Ki tô hữu bị bách hại là vì chính lối sống công chính của họ, vì bóng tối không chấp nhận ánh sáng. Người đời thường vu cáo những tội danh gì đó thì cũng chỉ là ngụy biện và lừa bịp dư luận. 

Có bao giờ bạn tự hỏi: tại sao dân tộc Do Thái là dân riêng Chúa chọn, vậy mà họ trải qua biết bao khổ cực của lưu đày Ai Cập, Babilon (400 năm) và trải qua gần 2000 năm bị phân tán khắp thế giới. Trong cảnh lưu đày và mất tổ quốc như thế, hẳn nhiều người tự hỏi: có Thiên Chúa hay không? 

Khi đời ta trải qua những đau khổ, cầu xin mãi mà dường như Chúa vẫn im lặng, ta cũng dễ đặt ra câu hỏi: có Thiên Chúa hay không, chuyện thiên đàng hỏa ngục có hay không... Cuộc sống mỗi người là một cuộc hành trình trong đức tin, chính Mẹ Maria và Thánh Giu se cũng lần bước trong đức tin - các Ngài bước đi mà không biết chung cục đời mình sẽ ra sao. 

Kinh Thánh dạy ta hãy ký thác đời mình cho Chúa, rồi chính Chúa sẽ ra tay. Ai đó đã nói: để chứng minh rằng có Thiên Chúa là một điều rất khó, nhưng để chứng minh rằng không có Ngài thì lại càng khó hơn.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

KIẾN TẠO KHÔNG GIAN

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế) 

“Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”.

“Đức tin là không gian chúng ta tạo ra cho Thiên Chúa!” - Jonathan Sacks.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy một người cha đã ‘kiến tạo không gian’ cho Thiên Chúa; và khi đức tin mở ra, quyền năng Chúa Giêsu bước vào.

Người cha trong trình thuật thưa Chúa Giêsu, “Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!”; Chúa Giêsu đáp, “Ông cứ về đi, con ông sống!”. Ông xin Ngài xuống; Chúa Giêsu không xuống. Ngài chỉ nói một lời. Và chính lời đó làm nên phép lạ. Niềm tin của ông mở lối cho Ngài, và Ngài đã tạo nên một sự khác biệt - con ông sống! Con người sợ khoảng trống. Chúng ta thường vội vàng lấp đầy đời mình bằng kế hoạch, lo toan, tham vọng, và cả những bận rộn đạo đức. Khi mọi thứ đã chật kín như thế, Thiên Chúa khó tìm được một chỗ để bước vào. Vấn đề không phải Thiên Chúa vắng mặt; vấn đề là đời chúng ta quá đầy để Ngài hiện diện.

Đức tin không chỉ mở cửa cho quyền năng Thiên Chúa, mà còn đan dệt một mối tương quan yêu thương cá nhân giữa con người với Ngài. Khi “con ông sống”, người cha ấy hẳn đã xác tín: có một Đấng quyền năng tột bậc đang hành động, và Đấng ấy là Đấng yêu thương mình. “Quyền năng của Thiên Chúa không bao giờ tách rời khỏi tình yêu của Ngài!” - Jürgen Moltmann.

Lời cầu của người cha thúc bách sự có mặt cấp thiết của Chúa Giêsu. Nhưng ông nào biết rằng thuộc tính của Ngài là hiện diện mọi lúc mọi nơi; không cần xuất hiện thể lý, Ngài hiện diện bằng Lời. Vậy mà Chúa Giêsu vẫn cần đến lòng tin của ông! Cần, vì lòng tin ấy mở đường cho quyền năng Ngài làm nên điều kỳ diệu. Chính lòng tin ‘kiến tạo không gian’ cho Thiên Chúa; và khi khoảng trống ấy mở ra, quyền năng Ngài bước vào. “Đức tin không phải là một sức ép, mà là sự mở lòng để Thiên Chúa được là Thiên Chúa!” - Karl Rahner.

Anh Chị em,

‘Kiến tạo không gian’ cho Thiên Chúa là can đảm rút mình khỏi trung tâm để Thiên Chúa trở thành trung tâm. Nơi Chúa Kitô, Chúa Cha là trung tâm. Ngài mở một không gian cho Cha - không gian của thập giá - nơi lòng thương xót mạnh hơn tội lỗi và sự chết. Khi đức tin đồng nhịp với lòng thương xót - không chỉ của Thiên Chúa, mà còn của con người với nhau - sự hiện diện vô hình của Ngài trở thành quyền năng cứu độ giữa những đổ vỡ rất thật của đời người. Quả thế, “Lòng thương xót làm cho công trình vô hình của Thiên Chúa trở nên hữu hình giữa thế gian!” - Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con sợ khoảng trống, nên lấp đầy đời mình bằng những thứ chóng qua, và Chúa phải vô gia cư. Cho con can đảm dọn trống cõi lòng, để Chúa có một chỗ!”, Amen.

Suy tư

KIẾN TẠO KHÔNG GIAN CHO CHÚA là một gợi ý rất hay. Trong Phụng vụ, có nhiều lúc chúng ta không tạo không gian cho việc gặp gỡ Chúa: đọc kinh liền tù tì, có những linh mục dâng lễ kỷ lục dưới 30’ và giáo dân rất hoan nghênh vì cha dâng lễ nhanh. Nhiều giáo xứ đã áp dụng bấm chuông chính xác giờ khởi đầu Thánh lễ, điều đó rất tốt, nhưng người xướng kinh đọc cho đến quá sát giờ. Tôi đã từng chứng kiến có linh mục giải tội một lúc hai tòa, ngoảnh qua bên này rồi sang bên kia, làm cho cuộc gặp gỡ của đứa con hoang đàng với cha mình trở nên quá bận rộn… Những hiện tượng trên không kiến tạo không gian cho con người gặp gỡ Chúa. Gần đây có một thánh lễ người xướng kinh dành khoảng 3’ thinh lặng trước khi vào Thánh lễ, một sự chuẩn bị cho cộng đoàn bước vào cuộc hiến tế đồi Golgotha: những ý lễ, giục lòng sám hối, ý nghĩa hy lễ tạ ơn… còn những hôm khác người xướng kinh dường như sợ sự im lặng như một sự lãng phí thời gian và có vẻ muốn trổ tài sự thông thạo kinh hạt của mình.

Khi ta nài xin Chúa một ơn lành cụ thể nào đó, chúng ta cần tạo không gian cho Chúa hành động: sự hoàn toàn phó thác cho Chúa tự do định liệu. Đừng ra hạn cho Chúa và đừng buộc Chúa phải theo ý mình. Viên quản gia xin Chúa đến chữa đứa con sắp chết của mình, Chúa không đến nhà mà chỉ nói ‘ông về đi, con ông mạnh rồi’, ông đã tin và đã được ơn. Điều quan trọng là ông nhận ra sự chữa lành là do quyền năng Chúa nên cả nhà ông đã tin.

Lạy Chúa, xin xót thương chúng con theo lượng từ bi Chúa, xin cho ý Chúa được thể hiện trong gia đình chúng con, xin cho chúng con biết sống đẹp lòng Chúa trong mọi hoàn cảnh. Amen