Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Các người xây mồ cho các ngôn sứ và tô mả cho những người công chính”.
“Con người thật của bạn đứng đó, vang lên như sấm; tôi không còn nghe được những gì bạn nói ngược lại!” - Ralph Waldo Emerson.
Kính thưa Anh Chị em,
Có những lời thanh minh rất đẹp, nhưng việc làm luôn nói lớn hơn. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đọc chính việc người Pharisêu làm như lời tự thú của họ: miệng có thể chối, nhưng ‘tay không thể dối’.
Xây mồ cho ngôn sứ không có gì xấu. Điều đáng xấu hổ là người Pharisêu dùng việc ấy để nói rằng mình tốt hơn cha ông: nếu sống thời trước, họ đã không giết các ngôn sứ. Vậy mà công trình dựng lên để tỏ lòng kính trọng lại phơi trần sự thật: họ tôn kính những người đã chết, nhưng khước từ Đấng được các ngôn sứ loan báo nay đang sống và nói trước mặt họ. Giả hình sâu nhất là chỉ yêu sự thật khi sự thật không còn quấy rầy. “Chúa Giêsu, với sự đơn sơ và quyền năng của Thiên Chúa, đã làm họ khó chịu!” - Phanxicô.
Và Chúa Giêsu nói tiếp: “Thì các người đổ thêm cho đầy đấu tội của tổ tiên các người đi!”. Đó là một lời mỉa mai đau đớn: tội tưởng đã được chôn kín dưới những lớp đá đẹp vẫn đang được con cháu viết tiếp. Cái đấu không đầy một lần; một lời ngay lành bị gạt đi là thêm một nắm, một sự thật bị bẻ cong là một nắm khác, một người công chính bị loại trừ là thêm một nắm nữa. Họ chưa tra tay giết Chúa Giêsu, nhưng đã mở con đường từ mồ các ngôn sứ đến thập giá. Tay không chỉ nói thật về một người, mà còn cho biết người ấy đang tiếp tục câu chuyện nào.
Cũng có những đôi tay viết nên những câu chuyện đẹp. “Chính tôi, Phaolô, tự tay viết lời chào này”; cũng bàn tay ấy “đêm ngày đã làm lụng khó nhọc vất vả” để khỏi trở nên gánh nặng cho ai - bài đọc một. Vì thế, “Hạnh phúc thay những người kính sợ Chúa” - Thánh Vịnh đáp ca - không chỉ là một tâm tình; đó là khi lòng kính sợ đi xuống đôi tay, hoá thành việc làm, thành miếng bánh và bình an cho người thân và người bên cạnh.
Mỗi ngày, đôi tay vẫn âm thầm bộc bạch những gì trong lòng: có thể chắp lại trước Chúa mà khép lại trước người cần giúp; vừa rời giờ kinh đã có thể để lại một vết thương. Hoán cải là đổi việc tay làm. Chính những điều nhỏ cho biết chúng ta đang xây nhà hay xây mộ. “Hãy làm mọi sự vì tình yêu. Như thế, sẽ không còn việc nhỏ; mọi việc đều lớn!” - Josemaría Escrivá.
Anh Chị em,
Nơi Đức Kitô, đôi tay làm chứng mạnh nhất khi không còn làm được gì. Bị đóng đinh, những bàn tay từng chạm người phong hủi, bẻ bánh và rửa chân nay chỉ có thể dang ra. Nhưng chính ở đó, chúng nói trọn sự thật về Thiên Chúa: Thiên Chúa không chỉ yêu bằng lời, nhưng trao cả Người Con. Vết thương còn đó, bởi tình yêu không cần che giấu: khi hiện ra với các môn đệ, Ngài vẫn mang dấu đinh trên tay. Đôi tay ấy nói đến cùng rằng ‘tay không thể dối’ - không khép lại để kết án, nhưng mở ra trao bình an.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho tay con luôn nói thật lòng con; chắp lại trước Chúa và mở ra trước anh em; không xua đuổi nhưng chúc lành!”, Amen.
Suy tư:
Chúa Giê su khiển trách các Biệt Phái và Luật sỹ là đạo đức giả: các ngươi giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong toàn là đạo đức giả và gian ác. Vào thập niên 60, cha nghĩa phụ của linh mục Minh Anh đã nói: "Nếu tội thầm kín của mỗi người hiện lên bằng chữ trên trán họ thì đố ai dám ngẩng mặt lên, vì xấu hổ". Sách tu đức dạy rằng: dù đứng trước một tội đồ khét tiếng, bạn cũng đừng nghĩ mình tốt hơn họ, vì nếu nằm trong hoàn cảnh họ, có khi mình còn xấu xa hơn họ. Các kinh sư nghĩ mình tốt hơn cha ông, nhưng thực sự họ cũng cố chấp và khước từ hồng ân Thiên Chúa ban, chính họ sẽ treo Đấng Cứu Thế lên thập giá.
Đừng ai trong chúng ta tự hào mình tốt hơn người khác, một hãy đấm ngực vì đã lãng phí trước biết bao hồng ân Chúa ban riêng cho mình ... vậy mà mình chưa nên thánh, tâm hồn chất chứa và lo lắng sự đời - những điều phụ tùy không thể mang theo khi lìa thế: gian tham, hưởng thụ, tiếng khen của người đời, ham nổi tiếng, ích kỷ. Tâm hồn mỗi người là nơi thánh thiêng Chúa ngự, hãy siêng năng dọn dẹp cho gọn gàng, trang hoàng bằng những tâm tình đạo đức, đuổi cho xa những bận tâm thế tục: những chuyện không liên quan đến mình, không thuộc bổn phận mình, bớt nghe và nhìn những chuyện xấu xa... làm cho hồn xao động và mất bình an.







