Người tu chân chánh – không tài sản, không nghề nghiệp, không
quyền lực, không tham gia hoạt động chính trị xã hội – lại đang đóng góp ở một
tầng sâu hơn, âm thầm hơn: họ làm nhẹ gánh cho thế gian.
Trong khi số đông tranh giành để có thêm, họ chủ động bớt đi.
Trong khi xã hội vận hành bằng cạnh tranh, họ hiện diện bằng
buông xả.
Chỉ riêng việc một con người sống được như vậy đã là một lời
nhắc nhở mạnh mẽ: con đường này (mỗi người đang đi) không phải là con đường duy
nhất.
Sự tồn tại của họ đặt ra một câu hỏi sống động giữa đời thường:
Con người có thể sống hạnh phúc mà không cần tích lũy vô hạn hay không?
Không cần diễn thuyết, không cần khẩu hiệu, chính đời sống giản
dị, lang thang vô gia cư, khất thực từng bữa đã là một bài học đạo đức xã hội
sâu sắc hơn hàng ngàn bài giảng.
Hành trì khất thực còn tái lập một mối quan hệ gần như đã biến
mất trong xã hội hiện đại: mối quan hệ không mua bán, không trao đổi lợi ích, người
cho thực tập buông bỏ, người nhận giữ trọn phẩm giá, không nợ nần, không ràng buộc.
Đó là sự giáo dục về lòng từ bi và khiêm hạ, diễn ra ngay giữa
phố xá ồn ào.
Trong bối cảnh ấy, hành trạng của Thầy Minh Tuệ từng (và vẫn
đang) thể hiện rõ nét những dấu hiệu của một người tu theo hạnh đầu đà. Thầy
không tài sản, không tiền bạc, không chùa chiền, không chức danh, không tổ chức
hậu thuẫn; đi chân trần, mặc y vá từ vải nhặt, sống nhờ khất thực và lang thang
vô trụ xứ. Thầy không kêu gọi ai theo mình, không lập giáo phái, không giảng
dạy để thu hút tín đồ. Chính đời sống trần trụi, không phòng bị ấy đã trở thành
thông điệp mạnh mẽ nhất. Thầy không “làm gì cho xã hội” theo nghĩa thông thường,
nhưng lại khiến xã hội phải dừng lại để soi chiếu chính mình, và nhiều người đã
thay đổi theo hướng tích cực.
Người tu không xây nhà cao tầng, không lập dự án phát triển, nhưng họ làm lắng dịu tâm thức cộng đồng. Có người gặp họ mà bớt sân si. Có người nhìn họ mà chậm lại giữa cuộc đời vội vã. Có người nhờ đó mà nhận ra: mình đang sống quá nặng nề, quá nhiều, quá mệt mỏi.
Xã hội không chỉ cần những người “làm ra”. Xã hội còn cần những
người dám sống khác để giữ cho nhân loại một lối thoát tinh thần. Giữa thế
giới đầy bạo lực, bon chen, lo âu và bất an, đóng góp lớn nhất đôi khi chỉ là sự hiện
diện của một con người đã thực sự tự do.
… …
Suy tư:
Chung quanh chúng ta có rất nhiều người
tu chân chính trong bậc tu trì hoặc hôn nhân, có điều chúng ta có nhận ra hay
không? Chúng ta thường dễ thấy những tham sân si của người khác, nhất là của
người có đạo và các bậc tu trì, phóng đại nó lên và chia sẻ rộn ràng cho xã hội,
trong lúc lại cận thị và câm tịt trước hành vi đạo đức và vẻ đẹp thuần khiết
dâng hiến của họ. Bạn hãy tập ngạc nhiên trước một vẻ đẹp mà bạn chợt nhận ra,
chia sẻ với người trong gia đình, để cái đẹp được nhân lên, lòng nhân ái được
thêm sức sống. Bạn hãy nhìn thấy vẻ đẹp của vợ con trong gia đình mình, dâng lời
tạ ơn Chúa và chính bạn hãy tập thể hiện yêu thương bằng hành động nho nhỏ mỗi
ngày… chắc chắn gia đình bạn và tâm hồn bạn sẽ hạnh phúc.





