Danh sách Blog của Tôi

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2026

NHÀM CHÁN – LỖI CỦA CHÍNH CHÚNG TA

 


Rev. Ron Rolheiser, OMI

 

Năm 2011, quyển sách của tác giả trẻ Bieke Vandekerckhove đã giành giải Sách Thiêng liêng của Năm ở Bỉ.  Với tựa đề, Vị của Thinh lặng [Taste of Silence], quyển sách ghi lại cuộc đấu tranh của cô sau khi bị chẩn đoán mắc bệnh ALS, hay thường gọi là bệnh Lou Gehrig, tình trạng suy thoái thần kinh dẫn đến kết cục là suy nhược cơ thể trầm trọng và sẽ chết không lâu sau đó.  Thật là một chẩn đoán không dễ chấp nhận với một phụ nữ trẻ đầy sinh lực.

 

Nhưng không lâu sau khi bị trầm cảm nội tâm sâu sắc, cô tìm thấy ý nghĩa cuộc đời thông qua suy niệm, thinh lặng, văn học, nghệ thuật, thi ca, và không kém phần quan trọng, là một mối quan hệ cuối cùng đã kết trái thành hôn nhân.  Và thật không ngờ, bệnh tình của cô thuyên giảm, và cô sống thêm hai mươi năm nữa.  Trong nhiều thấu suốt phong phú đã chia sẻ với chúng ta, Bieke có đưa ra một suy tư đáng chú ý về sự nhàm chán.

 

Bàn về sự nhàm chán đang thịnh hành trong thời nay, cô nêu bật một nghịch lý, cụ thể là sự nhàm chán đang tăng mạng giữa chúng ta cho dù mỗi ngày chúng ta đều sản xuất ra đủ loại cải tiến để tránh chuyện đó.  Ngày nay, khi có trong tay các thiết bị công nghệ nối kết chúng ta với mọi thứ, từ tin tức thế giới cho đến ảnh chụp của những người thân yêu đang chơi với con cái họ, chẳng phải chúng ta đã được cách ly khỏi sự nhàm chán hay sao?  Nghịch lý thay, ngược lại thế mới đúng.  Mọi cải tiến công nghệ không xoa dịu nỗi nhàm chán của chúng ta.  Tại sao lại không?  Chúng ta vẫn vật lộn với sự nhàm chán bởi mọi kích thích trong thế giới không hẳn đã có ý nghĩa.  Theo Bieke, ý nghĩa và hạnh phúc không hệ tại nhiều ở chuyện gặp gỡ những người thú vị và khám phá những điều thú vị, mà đúng hơn là hệ tại ở việc hứng thú sâu sắc về những con người và sự vật.

 

Từ thú vị phát xuất từ gốc La Tinh, với hai từ là inter (bên trong) và esse (hiện hữu) và khi kết hợp lại, nghĩa là hiện hữu bên trong sự gì đó.  Mọi sự thú vị với chúng ta khi chúng ta chú tâm đến chúng đủ để thật sự đi vào trong chúng.  Và hứng thú của chúng ta không nhất thiết phải tùy vào khả năng kích thích tự nhiên của sự đó, dù ta vẫn thừa nhận rằng có những sự kiện và cảm nghiệm mạnh mẽ hơn cái khác.  Điều này giải thích sự hứng thú mạnh của ta với những sự kiện thế giới, các giải thể thao lớn, các lễ trao giải, cũng như sự ám ảnh vốn kém lành mạnh hơn với đời sống của những người nổi tiếng.  Có những người, sự vật và sự kiện, tự nhiên thu hút chúng ta hơn và chúng ta muốn ở “bên trong” những cuộc sống và sự kiện đó.

 

Nhưng hầu hết các tin tức thế giới, sự kiện thể thao lớn, các buổi trao giải và đời sống riêng tư của những người nổi tiếng, không phải là chế độ bình thường của ta, không phải là bữa ăn gia đình, nơi làm việc, những buổi đi nhà thờ, những buổi bán hàng từ thiện, lịch sống thường nhật hay những món ta ăn hằng ngày.  Và đây chính là điểm thường khiến ta chịu lấy sự nhàm chán, bởi ta không ở sâu trong hiện thực của những con người và sự kiện đó.  Chính vì thế mà chúng ta thường cảm thấy cuộc sống đều đều, ù lì, và thông lệ.  Nhưng nếu như thế, xét cho cùng, chúng ta đấu tranh với sự nhàm chán, không phải bởi gia đình, nơi làm việc, hàng xóm, giáo xứ, và bạn bè mình không thú vị.  Chúng ta nhàm chán bởi quá bần cùng nội tâm, quá phân tâm hay quá quy ngã, để có thể thật sự hứng thú với những sự đó.  Cảm nghiệm không phải là những gì xảy đến với chúng ta, mà là những gì chúng ta làm với những gì xảy đến với mình.  Enstein đã nói thế đấy.

 

Và Bieke Vandekerckhove cũng nêu bật một nghịch lý khác: Thật nghịch lý khi ta có xu hướng đấu tranh với nhàm chán và trì trệ trong khi ta đang đầy triển nở trong đời, đang khỏe mạnh và làm việc, còn những người như Bieke Vandekerckhove thì mất sức khỏe và chuẩn bị đối diện với cái chết nhưng lại thường thấy sự hồ hởi vui tươi nơi những cảm nghiệm bình thường nhất.

 

Những thấu suốt của Bieke Vandekerckhove rất giống với cảm nghiệm của Rainer Maria Rilke trong quyển Những lá thư gởi Thi sĩ Trẻ [Letters to a Young Poet.]  Như Bieke, ông cũng gợi ý rằng nhàm chán là lỗi của chúng ta, lỗi của một con mắt hờ hững.  Trong những lá thư giữa ông với một thi sĩ trẻ, chàng thi sĩ đã than phiền rằng mình không được tiếp cận đủ với những cảm nghiệm thúc đẩy thi ca, bởi anh sống trong một thị trấn nhỏ nơi hầu như chẳng có chuyện gì thú vị.  Và chàng thi sĩ ghen tị với Rilke, vì ông chu du gần khắp châu Âu và đã gặp đủ mọi kiểu người thú vị.  Với anh, những thấu suốt thi ca của Rilke phần nhiều dựa vào việc được đến những thành phố lớn, gặp những người thú vị, và được những kích thích mà một chàng trai ở thị trấn nhỏ chẳng bao giờ có được.

 

Câu trả lời của Rilke với chàng trai trẻ này đã trở thành câu trả lời kinh điển về vấn đề nhàm chán: “Nếu cuộc sống thường nhật của anh có vẻ nghèo nàn, thì đừng đổ lỗi cho nó, mà hãy bảo rằng mình không đủ thi vị để khơi lên sự phong phú của nó, bởi với người sáng tạo, thì không có sự nghèo nàn và không có không gian nghèo nàn.”

 

Tìm được hứng thú trong đời không hệ tại ở việc chúng ta là ai và gặp ai, nhưng là ở khả năng nhìn sâu vào mọi sự.  Cuộc sống khắp nơi đủ phong phú để cho ta thú vị, nhưng về phần mình ta phải hứng thú trước đã.

 


Suy tư: 

-Sự nhàm chán và sự vô cảm dường như có một sự liên quan mật thiết với nhau. Có thể diễn tả sự vô cảm là sự dửng dưng và không có cảm xúc trước cái đẹp, cái xấu diễn ra trước mắt mình. Chúng ta nhàm chán bởi quá bần cùng nội tâm, quá phân tâm hay quá quy ngã, để có thể thật sự hứng thú với những sự đó. Và quả thực, đó cũng là nguyên nhân của sự vô cảm! Vì quá quy ngã, chúng ta chẳng muốn nghe hết câu chuyện hơi dài người kia đang muốn nói - không muốn gặp người ta nghĩ 'họ chẳng đem lại lợi ích gì'... và cuộc sống của mình và tha nhân cứ nghèo nàn dần đi - từng chút một.

- Để chữa trị sự nhàm chán và để sống có ý nghĩa trong cuộc đời, con người được mời gọi sống đời nội tâm: biết mình, biết người và biết Chúa. Con người thời đại bị nghiện các thiết bị công nghệ và mạng xã hội, hãy sử dụng có chọn lựa và có mục đích. Một số cảnh báo tôi nghĩ là có lý: Đừng dùng chúng để giết thời giờ, đừng biết quá nhiều thứ mà thứ gì cũng sơ sài, đừng lạm dụng AI quá nhiều để mất đi khả năng sáng tạo... và quan trọng nhất là phải duy trì những giờ cầu nguyện, những phút hồi tâm, thói quen tìm hiểu bản văn Kinh Thánh được đọc trong phụng vụ mỗi ngày. Lời Chúa và ơn Thánh Thần sẽ tạo những kích thích nội tâm giúp bạn đi vào chiều sâu của cuộc sống mình đang trải qua, thúc đẩy bạn chia sẻ những điều thú vị của tâm hồn mình cho những người gần gũi hằng ngày.

- Sự công bằng của Thiên Chúa được biểu lộ qua nhiều lãnh vực: nắng mưa trên kẻ lành người dữ, tỷ lệ sinh tự nhiên là bé nam nhỉnh hơn nữ 104/100, không ở đâu thiếu nhân tài, không ở đâu kém điều kiện tạo nên thú vị (interesse)... có điều mình có nhận ra và trân trọng hay không.

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2026

BIẾT LÀ MỘT CHUYỆN



Lời Chúa Thứ Ba Tuần XXII TN

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”.

“Hiểu biết về Thiên Chúa là kinh nghiệm đức tin, đồng thời đòi hỏi một hành trình cả về trí tuệ lẫn luân lý: để cho sự hiện diện của Thần Khí chạm đến tận sâu thẳm con người!- Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay thật lạ, lời tuyên xưng đúng nhất trong hội đường ngày ấy lại phát ra từ miệng thần ô uế. Nó biết Chúa Giêsu là ai, nhưng nhất định không để Ngài làm chủ; bởi ‘biết là một chuyện’.

Khi Chúa Giêsu giảng dạy với uy quyền tại Capharnaum, chính thần ô uế đã kêu lên: “Ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”. Lời ấy hoàn toàn đúng, nhưng không phải là lời tuyên xưng đức tin. Nó gọi đúng tên Ngài để chống trả: “Ông đến tiêu diệt chúng tôi?”. Nó biết sự hiện diện của Ngài sẽ chấm dứt quyền chiếm giữ của nó trên con người ấy. Hoá ra, nói đúng về Chúa chưa có nghĩa là đã tin vào Chúa.

Trước những lời rành rọt của thần dữ, Chúa Giêsu không đôi co, cũng chẳng thoả hiệp. Ngài cắt ngang bằng một mệnh lệnh: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!”. Ngài không đáp lời thần dữ, cũng không nhận lời nó tuyên xưng; trước mắt Ngài chỉ có một con người phải được trả lại tự do. Ngài buộc nó phải im tiếng, bởi chân lý Thiên Chúa không cần được chứng minh từ miệng lưỡi sự dữ. Thần ô uế vật người ấy xuống giữa hội đường rồi xuất ra mà không làm hại gì. Chúa Giêsu không chỉ nói điều đúng; Lời Ngài còn giải thoát một con người. “Lời Ta phán ra sẽ không trở về với Ta mà không sinh kết quả!” - Isaia 55, 11.

Thế nhưng, con người vẫn có thể khép lòng trước Lời. Vì thế, Phaolô cảnh tỉnh cộng đoàn Côrintô: trở ngại không nằm ở trí óc, nhưng ở con người “không đón nhận”. Tri thức tôn giáo có thể làm một người hiểu biết, nhưng chưa hẳn làm họ thành môn đệ. Phaolô không dừng ở việc biết Đức Kitô từ bên ngoài, nhưng nói: “Chúng tôi biết được tư tưởng của Đức Kitô” - bài đọc một. Bản Hy Lạp viết noun Christou echomen - “có tâm trí của Đức Kitô”: không chỉ hiểu điều Chúa Kitô dạy, người môn đệ còn mang lấy cách Ngài nghĩ, Ngài nhìn và Ngài chọn lựa. Điều ấy phải trở thành con đường người môn đệ bước đi, vì “Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Capharnaum vẫn có thể tái diễn nơi chúng ta. Có khi, chúng ta nói rất nhiều về Chúa để khỏi phải nghe Chúa nói về mình. Điều còn thiếu không phải thêm một định nghĩa, nhưng một tấm lòng thật sự muốn trở về. “Tôi thà cảm nghiệm lòng thống hối còn hơn là biết cách định nghĩa nó!” - Thomas à Kempis.

Anh Chị em,

Trên thập giá, Đức Kitô không nói thêm lời nào để định nghĩa Thiên Chúa là ai; Ngài trao chính mình. Ở đó, “tâm trí của Đức Kitô” được tỏ bày: hoàn toàn thuộc về Đấng Ngài biết, đến nỗi hiến mình để hoàn tất ý định cứu độ của Cha. Theo Đấng Chịu Đóng Đinh, chúng ta không chỉ nhận ra Thầy, nhưng bước theo Ngài vào vâng phục và tự hiến. Bởi ‘biết là một chuyện’; thuộc về Đấng đã hiến mình cho chúng ta mới là sự sống.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con đã biết rất nhiều về Chúa; xin cho điều con biết đi xuống trái tim, đi ra đôi tay và trở thành từng chọn lựa của đời sống con!”, Amen.


MỤC ĐÍCH CỦA ĐỜI SỐNG

 

 


LỜI CHÚA CHÚA NHẬT 22 TN A

Lm. Mark Link, S.J.


Vào khoảng 3 giờ sáng ngày 17 tháng Tám, 1999, một trong những trận động đất kinh hoàng nhất đã xảy ra trong lịch sử Thổ Nhĩ Kỳ.  Nó đã san bằng hàng trăm công trình kiến trúc và làm thiệt mạng hàng ngàn người.

 

Khi động đất xảy ra, một kế toán viên 40 tuổi người Thổ Nhĩ Kỳ là Yuksel Er vừa mới đi ra từ phòng vệ sinh ở lầu ba trong khu chung cư sáu tầng lầu. Bỗng dưng, mọi thứ bắt đầu quay cuồng.  Chính ông cũng lảo đảo và bị rơi vào dòng thác cuốn các đồ vật.  Trong 45 giây tiếp đó tai ông như điếc vì tiếng động mạnh. Và rồi, bỗng dưng mọi sự im lặng một cách ghê sợ. Khi Yuksel tỉnh dậy, ông thấy mình bị kẹt dưới đống gạch vụn trong một vùng thật tối. Trong khoảng cách nhỏ bé đó, ông không thể nào cựa quậy được, chỉ có thể nằm yên ở đó. Trên mình ông và chung quanh ông là những vụn vỡ của tòa chung cư sáu tầng lầu. Lúc đầu ông tưởng là tận thế.  Nhưng khi nghe thấy tiếng rên rỉ ở xa xa, ông biết là một điều gì khác đã xảy ra.

 

Trong bốn ngày liền, ông không ăn uống gì.  Ông dùng thời giờ để cầu nguyện, suy nghĩ về đời sống và tự hỏi đời sống sau khi chết sẽ như thế nào. Lúc đầu, ông còn la lớn kêu cứu.  Nhưng thấy vô ích ông im lặng để dưỡng sức. Ông bắt đầu nhớ đến gia đình, và nhất là đứa con trai 13 tuổi mà ông vừa mới la rầy nó chỉ vài giờ trước trận động đất – vì nó cứ dành máy vi tính của gia đình để chơi “game.”

 

Sau đó vào ngày thứ tư, khoảng một giờ sáng, ông nghe có tiếng gọi quen thuộc.  Chỉ trong vài phút, ông nhận ra tiếng của đứa cháu và thằng con 13 tuổi.  Chúng đào xới đống vụn để lôi ông lên. Khi đứa con trai lôi được ông ra khỏi đống gạch vụn, điều đầu tiên nó nói là, “Bố ơi, con sẽ không bao giờ làm bố giận nữa.”  Ông Yuksel trả lời, “Bây giờ thì không còn quan trọng nữa, vì bây giờ mọi sự sẽ khác biệt.”

 

Sau này, khi ở trong bệnh viện, Yuksel nói với gia đình và bạn hữu: “Đây là cuộc đời thứ hai của tôi.  Tôi sẽ cố gắng tận dụng cuộc đời ấy.”  Và rồi ông khóc.  Giống như tiếng khóc của đứa bé mới lọt lòng mẹ.

 

Trước trận động đất, Yuksel sống với những ưu tiên và mục đích, không khác gì những ưu tiên và mục đích của chúng ta.  Sau cảm nghiệm ấy, các ưu tiên và mục đích của ông thay đổi cách đáng kể.

 

Điều này đưa chúng ta đến bài Phúc Âm hôm nay.  Trong bài Chúa Giêsu nói rằng, “Nếu ai trong các con muốn đến với Thầy, phải từ bỏ mình, vác thập giá của con và theo Thầy.” Ở đó chúng ta cũng thấy Chúa Giêsu cảnh cáo các môn đệ về sự ngu dại khi giành được thế gian nhưng đánh mất điều quan trọng nhất trong tất cả: là sự sống vĩnh cửu ở đời sau. Sau cùng, chúng ta cũng thấy Chúa Giêsu nói: “Con Người sẽ thưởng cho họ tùy theo hành động của họ.”

 

Hãy trở về với câu chuyện của Yuksel.  Khởi đầu tưởng rằng 'trận động đất' là một thập giá nặng nề, nhưng sau cùng lại là một phước lành lớn lao. Nó đã dạy cho ông và thúc giục ông sống thời gian còn lại theo một phương cách xứng hợp với Chúa, và với suy nghĩ của Thiên Chúa chứ không phải của Satan.

 

Cũng giống như trận động đất đã thay đổi cuộc đời ông Yuksel, bài Phúc Âm hôm nay cũng nhắm đến một kết quả tương tự cho chúng ta – tối thiểu cho một số người trong chúng ta.  Có lẽ, như Phêrô, lối suy nghĩ về đời sống của chúng ta trở nên nguy hiểm hơn và càng giống với kiểu cách suy nghĩ của Satan hơn là của Thiên Chúa. Có lẽ, giống như Phêrô, chúng ta đang mất dần ý nghĩa của đời sống: Một đời sống hướng tìm sự vui thú và muốn tránh càng nhiều thập giá càng tốt. Đúng ra, đó là một đời sống để đạt được phần thưởng là sự sống đời đời.  Đó là lối sống trong những năm còn lại của chúng ta ở đời này để giúp chúng ta gặt được phần thưởng là sự sống vĩnh cửu ở đời sau.

 

Rõ rệt hơn nữa là vác thập giá hằng ngày của chúng ta và chấp nhận các thập giá ấy trong tinh thần mà Chúa Giêsu đã chấp nhận thập giá của Người. Một khi chúng ta bắt đầu sống như Chúa Giêsu đã dậy, chúng ta sẽ khám phá ra điều mà Yuksel đã tìm thấy: điều tưởng như một thập giá to lớn lại trở nên một ơn sủng lớn lao trong đời này và đời sau.

 

 



Mấy chục năm về trước, Gene Stallings đã huấn luyện đội banh trường đại học Alabama để thắng được 22 trận và được coi là trường đứng hạng hai về dã cầu (football).  Nhưng không phải biến cố này, mà là một biến cố khác, đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuộc đời của ông.  Đó là việc sinh hạ đứa con trai, Johnny. Khi bác sĩ nói với ông Stallings rằng Johnny sẽ bị hội chứng Down (chậm phát triển) và có lẽ không sống lâu hơn bốn năm, ông đã ngất xỉu.

 


Ba mươi năm sau, Johnny vẫn còn sống.  Nói về ảnh hưởng của Johnny trong cuộc đời, ông Stallings cho biết: “Cháu rất đặc biệt!  Tất cả sự yêu thương của cháu thì vô điều kiện.  Cháu không đạt được thành tích gì.  Cháu hoàn toàn vị tha.”

 

Trong rất nhiều dịp, ông Stallings tuyên bố rằng cho dù có thể đảo ngược mọi sự và bắt đầu lại với một đứa con không bị bệnh Down thì ông cũng không muốn như vậy.  Ông nói, “Tôi cảm nhận được rất nhiều ơn lành.” Điều mà ông Stallings nghĩ rằng sẽ là một thập giá lớn lao trong đời thì lại trở nên một ơn sủng lớn lao – cả ở đời này và ngay cả ở đời sau.

 

Đây là điều Tin Mừng của Phúc Âm hôm nay dạy: khi chúng ta vác thập giá của mình và theo Chúa Giêsu, điều đó có thể thay đổi cuộc đời chúng ta nhưng sẽ đem lại một bình an và phước lành mà chưa bao giờ chúng ta tưởng tượng nổi hay dám hy vọng – và ngay cả dám mơ tưởng đến.

 


Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026

TRỜI MỞ QUÁ RỘNG




Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Ông Êlia lại được sai đến giúp một bà goá thành Sarépta, miền Siđôn”.

“Hội Thánh được mời gọi trở thành ngôi nhà của Chúa Cha, với những cánh cửa luôn rộng mở!” - Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Nhà Chúa Cha chỉ thật sự mở khi không ai bị xem là người ngoài. Nhưng người Nazareth chỉ muốn Đấng Messia cho riêng quê mình; họ không nổi giận vì trời đóng, nhưng vì ‘trời mở quá rộng’.

“Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe!”. Nguyên văn Tin Mừng không nói lời Isaia ứng nghiệm “trước mắt”, nhưng “trong tai” họ. Trời mở khi ‘tai mở’ trước Lời được công bố. Thế nhưng, họ chỉ đòi: những gì Chúa Giêsu đã làm tại Capharnaum, hãy làm tại quê nhà. Họ muốn thấy phép lạ hơn là để Lời biến đổi. Lời đã đến tận tai, nhưng không vào được lòng. “Nếu bạn tin điều mình thích trong Tin Mừng và loại bỏ điều mình không thích, bạn không tin Tin Mừng, nhưng tin chính mình!” - Augustinô.

Và Chúa Giêsu nhắc đến hai người ngoại: một bà goá thành Sarépta được Êlia cứu đói và Naaman người Syria được Êlisê chữa lành, đang khi trong Israel cũng có “nhiều” bà goá và nhiều người phong hủi. Chính điều ấy khiến người Nazareth nổi giận: không phải vì Thiên Chúa quên dân mình, nhưng vì lòng thương xót của Ngài tự do vượt khỏi dân mình. Họ biến việc được tuyển chọn thành quyền sở hữu. Thiên Chúa chọn họ làm cánh cửa cho ân sủng đi qua, còn họ lại dựng hàng rào. ‘Trời mở quá rộng’; chỉ lòng người quá hẹp mới sợ phần mình nhỏ lại khi ân sủng được trao ban.

Ở Côrintô, một thành dân ngoại, Phaolô đến trong yếu đuối và run sợ, chỉ biết Đức Kitô chịu đóng đinh; Lời ông rao giảng biểu lộ quyền năng Thánh Thần, để đức tin dựa vào quyền năng Thiên Chúa - bài đọc một. Tin Mừng không cần người sở hữu, nhưng cần một lối mở. Vì thế, yêu Luật Chúa không phải giữ Lời cho mình, nhưng để Lời đi qua mình đến với người khác: “Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Hôm nay, chúng ta không xô Chúa Giêsu xuống vực; nhưng có thể âm thầm nhăn mặt khi Ngài đưa vào nhà người mình cho là không xứng. Khó nhất không phải tin mình được thương, nhưng chấp nhận người mình gạt ra cũng được thương. Ân sủng biến thành đặc quyền ngay khi chúng ta tự quyết định ai xứng đáng. Hoán cải là biết vui vì người khác cũng có phần trong điều mình đã nhận, nhưng chưa bao giờ sở hữu. “Bạn muốn Thiên Chúa được tôn vinh sao? Hãy vui mừng trước sự tiến bộ của người anh em; và tức khắc, bạn đã tôn vinh Thiên Chúa!” - Gioan Kim Khẩu.

Anh Chị em,

Đức Kitô chịu đóng đinh là câu trả lời cuối cùng cho mọi ý muốn sở hữu ân sủng. Trên thập giá, Ngài không khép trời trước những kẻ loại trừ mình: Ngài cầu xin tha thứ cho họ và mở thiên đàng cho một tội nhân. Đấng bị đẩy ra ngoài lại dang tay đưa mọi người vào. Phục Sinh, Ngài không trở về để đòi lại một quê hương, nhưng sai môn đệ đi khắp nơi, vượt mọi biên giới. Thập giá trở thành cánh cửa không ai có thể chiếm giữ - nơi ‘trời mở quá rộng’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để ân sủng con nhận trở thành đặc quyền; phá những hàng rào con tạo nên; để lòng thương xót Chúa đi qua đời con đến với mọi người!”, Amen.

Suy tư:

Thiên Chúa chọn dân Israel làm dân riêng để chuẩn bị cho Đấng Cứu Thế xuất hiện. Thiên Chúa đã ký kết giao ước ở núi Sinai: Chúa hứa che chở bao bọc họ như con ngươi mắt Chúa, còn dân hứa trung thành với lề luật Chúa ban - tôn thờ một mình Ngài. Ý định của Chúa là chuẩn bị lòng dân đón nhận ơn cứu độ: trước hết dành cho dân Israel và sẽ rộng mở đến tận cùng thế giới. Thế nhưng, người Israel chỉ muốn độc quyền sở hữu lòng thương xót Chúa - cụ thể là những phép lạ mang lại lợi lộc vật chất. Tâm trạng người Do Thái cũng đang tồn tại nơi ta: Chúa phải thương (che chở, ban ơn) người có đạo một cách đặc biệt và tốt hơn nữa là ban đặc ân (phép lạ) cho những kẻ biết nhận ra Ngài, ca tụng Ngài... và tốt hơn nữa là phạt những người vô tín, tội lỗi. Xin Chúa cho tâm hồn ta bớt cứng cỏi để biết rằng: Thiên Chúa là Đấng nhân từ yêu thương hết mọi người trong nhân loại, Ngài muốn các Ki tô hữu trở nên muối men và ánh sáng cho đời - để qua cuộc sống tốt lành của họ dân ngoại sẽ nhận biết Thiên Chúa, để cả họ cũng được cứu độ. Ý muốn cứu độ phổ quát của Thiên Chúa được chính Chúa Giê su nói tới trong kinh Lạy Cha: danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện.

Hãy để cho Lời Chúa biến đổi mình. Lời Chúa và quyền năng Chúa Phục sinh có sức thay đổi con người của ta, từng ngày, có lúc âm thầm và có lúc mạnh mẽ. Càng thêm tuổi đời, bạn sẽ dễ dàng nhận ra điều đó. Cha Phương Đình Toại có kể 2 mẩu chuyện như sau: 

-Ngài gặp lại cha linh hướng cũ (74 tuổi) ở Roma, 2 cha con rủ nhau đi ăn ở tiệm. Cùng ôn lại những kỷ niệm cũ, cha linh hướng đặt câu hỏi: "cách đây mấy chục năm, nếu mình thấy trước những gian nan mà cuộc đời mình đã trải qua, không biết mình có đủ can đảm quyết định dấn thân hay không?". Cả 2 cha con cùng trầm ngâm, và cha linh hướng nói tiếp: có một điều rõ ràng là tâm hồn mình đã thay đổi rất nhiều nhờ đức tin vào Chúa.

-Một người đàn ông trong bệnh viện (80 tuồi), đang ngôì canh thức với thi hài vợ, ngày mai sẽ tiến hành tang lễ. Ông tâm sự: khi con lấy vợ, con không theo đạo vợ ngay, càng sống con nhận ra vợ con sống rất lạ - nên con muốn tìm hiểu đạo Công giáo là gì, đức tin là gì mà đã giúp vợ con sống tốt như vậy... sau đó con được rửa tội... đến bây giờ con nhận ra một điều: tình yêu vợ con dành cho gia đinh và niềm tin vào Chúa đã biến đổi con người con hoàn toàn.

Bạn hãy sống sao cho người khác nhận ra Chúa và ngợi khen Ngài, đừng mong họ khen ngợi bạn. Hãy cầu nguyện cho những người chưa tin nhận biết Chúa. Câu châm ngôn của Thánh Donbosco: “Xin cho tôi các linh hồn, còn mọi sự khác xin cứ lấy đi”. Một nhà tu đức nói: Ngài cầu nguyện cho các tội nhân, sẵn sàng chịu những thử thách mà mình có thể chịu được - với ý chỉ cho ai đó được trở lại, và sau đó ngài trải qua những thất bại đắng cay, hiểu lầm rất nặng nề suýt không chịu nổi ... nhưng kết quả cũng không tệ. Đôi khi ta cũng nên xin Chúa cho mình được người đời lãng quên và không đếm xỉa đến, chịu hiểu lầm xỉ nhục một chút, thất bại một tý... để cầu cho ai đó được ơn trở lại, được ơn thay đổi cuộc sống.

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

RA SAU - ĐỪNG RA XA



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Satan, lui lại đằng sau Thầy!”.

Năm 1522, trên đường đến Montserrat, Ignatiô định giết một người Hồi giáo vì cho rằng người ấy xúc phạm Đức Mẹ. Đến ngả rẽ, ông buông cương cho con la chọn đường. Con vật rẽ lối khác, cứu người kia và cứu Ignatiô khỏi lòng cuồng tín.

Kính thưa Anh Chị em,

Ignatiô không thiếu nhiệt thành; ông suýt sai đường. Phêrô cũng thế: yêu Thầy nhưng muốn chỉ đường cho Thầy. Chúa Giêsu buộc ông ‘ra sau - đừng ra xa’.

“Lui lại đằng sau Thầy!”. Một cụm từ dễ bị bỏ qua. Bản Hy Lạp viết opisō mou - “đằng sau Thầy”; ngay câu kế, opisō mou lại xuất hiện: “Ai muốn theo Thầy”. Vì thế, lời quở trách đưa Phêrô về đúng chỗ của người môn đệ. Bài học đầu tiên của thập giá chưa phải là vác được bao nhiêu, nhưng là thôi giành đi trước Thầy.

Phêrô không chối Thầy là Đấng Messia; ông chỉ chối con đường Messia của Thầy. Chúa Giêsu nói sẽ chịu đau khổ, bị giết và ngày thứ ba sống lại; nhưng Phêrô không nghe vế chót. Ông kéo Thầy ra riêng, đem lòng yêu Thầy sửa lại mặc khải của Thiên Chúa: muốn cứu Thầy khỏi thập giá, đang khi Thầy đi vào đường thập giá để cứu thế giới. “Đừng nghĩ bạn có thể chỉ đường cho tình yêu; chính tình yêu, nếu thấy bạn xứng đáng, sẽ chỉ đường cho bạn!” - Kahlil Gibran. Nếu Thầy nghe trò, trò có thể giữ được Thầy một thời gian, nhưng nhân loại sẽ vĩnh viễn mất Đấng Cứu Độ.

Như Phêrô, Giêrêmia cũng từng muốn Lời đổi hướng. Bị chế giễu và chống đối, ông quyết định: “Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa”. Nhưng “Lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt” khiến ông không sao chịu nổi - bài đọc một. Lời vẫn đi đường của Lời. Thiên Chúa không cất khỏi đời ngôn sứ những chống đối và nhọc nhằn; Ngài đặt trong họ một ngọn lửa mạnh hơn ý muốn bỏ cuộc. Vì thế, đi theo Chúa không chỉ là bổn phận, nhưng là tiếng của một cõi lòng: “Linh hồn con đã khao khát Chúa” - Thánh Vịnh đáp ca. Người môn đệ tiếp tục bước, không vì đường dễ, nhưng vì không còn nguồn nào khác để hết khát.

Hôm nay, ít ai kéo Chúa ra riêng như Phêrô; nhưng nhiều khi chúng ta chỉ vâng phục khi ý Chúa vừa ý mình. “Cám dỗ vẫn luôn là muốn đi theo một Chúa Kitô không có thập giá; muốn dạy Thiên Chúa con đường đúng đắn!” - Phanxicô. Phaolô gọi đó là lúc cần “đổi mới tâm thần” - bài đọc hai. Hoán cải đôi khi không phải đổi đường, nhưng đổi chỗ: thôi bắt Chúa theo mình để trở lại phía sau Thầy - ‘bỏ chỗ, đừng bỏ cuộc’.

Anh Chị em,

Đức Kitô không bảo chúng ta đi con đường Ngài chưa đi. Bi kịch của Phêrô không phải là đi phía sau, nhưng là theo Thầy quá xa. Trong đêm Thương Khó, Matthêu cho biết: “Phêrô đi theo Người xa xa”; và chính trong quãng xa xa ấy, ông đã ba lần chối Thầy. Vậy mà Đấng Phục Sinh không trở về để trách phạt, nhưng quy tụ các môn đệ lại và sai họ lên đường. Theo Chúa không phải giành đi trước, cũng không lùi đến mất dấu; nhưng bước phía sau đủ gần để nhận ra vết chân Thầy - ‘ra sau, đừng ra xa’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con yêu Chúa mà vẫn cản lối; con theo Chúa mà lòng vẫn xa; xin đưa con về phía sau thật gần, và đừng để con mất dấu Ngài!”, Amen.

Suy tư:

Khi đến thăm một người gặp hoạn nạn, tốt nhất là biểu lộ sự đồng cảm bằng sự im lặng - gần gũi - chăm sóc, đồng hành, cầu nguyện ... hơn là đưa ra những giáo điều và những lý lẽ thần học khách sáo, nếu cần nói thì phải lựa lời mà nói, tránh cụm từ: Chúa gửi thánh giá cho thì vui lòng mà chịu đựng... vì đứng trước mầu nhiệm thập giá, không thể dùng một vài lý luận thần học mà giải thích thỏa đáng được, phải có ơn Chúa soi sáng trợ giúp và con người cũng chỉ hiểu được phần nào về 'mầu nhiệm cuộc sống' thôi, vì bao lâu còn sống trên trần - ta phải tiến bước trong đức tin.

Cha Phương Đình Toại kể chuyện. Cha có 2 người bạn, một chị kia ở Mỹ, bị bệnh nan y, phải bỏ hết công việc để lo chữa bệnh, chị lạc quan nói về tình trạng của mình: "từ khi bị bệnh, con nhận ra những điều tốt đẹp hơn cho mình và gia đình mình, đến tuổi 60 rồi bị bệnh cũng là chuyện thường tình, trước đây 2 vợ chồng tất bật làm giàu nên tình cảm trong gia đình ít nhiều bị ảnh hưởng - tuy vẫn tốt đẹp... nhưng bây giờ vợ chồng và con cái dường như gắn kết hơn và có nhiều thời giờ dành cho nhau, rũ bớt công việc để sống có ý nghĩa hơn, nếu phải ra đi thì con cũng bình an". Còn người bạn kia, có bố bị ung thư giai đoạn cuối, tuổi cụ trên 80 rồi, vậy mà anh này bực tức với đời - với người và với Chúa: "gia đình con sống đạo tử tế cả đời, vậy mà Chúa lại để bố phải chịu cơn thử thách này, đáng lẽ Chúa phải ra tay chứ!" Ông bạn này phản ứng giống ông Phê rô rồi. 

Chúng ta mong ước muôn điều tốt đẹp, được điều này rồi lại ước tiếp... Giống như một đứa trẻ đòi quà cha mẹ - không biết bằng lòng, được thì vui chốc lát, không được thì phụng phịu hờn dỗi. Hãy cầu xin với lòng tin tưởng, nhưng đừng mong điều khiển Chúa như ông thần ông bụt - được sinh ra là để cung phụng cho những nhu cầu và lòng tham của con người,.. xin mà không được thì bỏ ông luôn. Hãy biết: Chúa là Đấng Tạo Dựng - là Chúa của mỗi cuộc đời, còn mình là tạo vật thấp hèn, hãy lui ra đàng sau - nhưng lo sao cho đủ gần kẻo lạc mất Chúa.

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2026

NÓI BẰNG MÁU

 


Lễ Thánh Gioan Tẩy Giả bị trảm quyết

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!” - Thánh Vịnh đáp ca.

“Với tình yêu dành cho Chúa Kitô, cho Lời Ngài và cho Chân lý, chúng ta không thể thoả hiệp. Đời sống Kitô giáo đòi hỏi, có thể nói, sự ‘tử đạo’ của lòng trung thành hằng ngày với Tin Mừng!” - Bênêđictô XVI.

Kính thưa Anh Chị em,

Gioan Tẩy Giả đã sống trọn cuộc tử đạo hằng ngày ấy; và khi không còn có thể nói bằng lời, ông đã ‘nói bằng máu’.

Điều gây chấn động nơi cái chết của Gioan không chỉ là sự tàn nhẫn của Hêrôđê, nhưng còn là việc Thiên Chúa dường như im lặng. Người dọn đường cho Đấng Messia không chết giữa đền thờ, nhưng trong ngục tối; không giữa lời tung hô, nhưng giữa một bữa tiệc đầy dục vọng và hèn nhát. Đầu vị ngôn sứ nằm trên mâm như chiến lợi phẩm của quyền lực; mọi sự cho thấy sự thật đã thua! Nhưng Hêrôđê chỉ lấy được đầu Gioan; sự thật Gioan nói vẫn còn.

Marcô dựng nên một cuộc đổi chỗ lạ lùng: Gioan bị giam mà vẫn làm chủ lời mình nói; Hêrôđê ngồi trên ngai lại trở thành nô lệ cho lời mình thề. Ông sợ Gioan, kính nể Gioan, thích nghe Gioan; vậy mà chỉ vì những người đồng bàn, ông làm điều mình biết là không đúng. Hêrôđê giữ Gioan trong ngục như giữ sự thật ở một khoảng cách vừa đủ: đủ gần để nghe, đủ xa để khỏi phải vâng theo. Đến lúc phải chọn, ông thà để Gioan mất đầu hơn để mình mất mặt. Chúng ta cũng có thể nhốt sự thật theo cách kín đáo hơn: nghe Lời Chúa trong nhà thờ, rồi để Lời ở lại đó, không cho bước vào những chọn lựa của mình. “Kinh Thánh rất dễ hiểu. Nhưng chúng ta vờ không hiểu, vì biết rất rõ: một khi hiểu, chúng ta buộc phải hành động!” - Søren Kierkegaard.

Đặt bên cái chết của Gioan, lời Chúa phán với Giêrêmia ngày nào gần như trái ngược: “Chúng sẽ giao chiến với ngươi, nhưng sẽ không làm gì được, vì - sấm ngôn của Đức Chúa - có Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi” - bài đọc một. “Không làm gì được”, thế mà Gioan bị chém đầu! Hoá ra, Thiên Chúa ở với những người làm chứng không phải lúc nào cũng để kéo họ khỏi lưỡi gươm, nhưng để họ không cúi đầu trước lưỡi gươm. Hêrôđê lấy được mạng Gioan, không lấy được lời Gioan. Vì thế, dẫu miệng đã khép lại, đời ông vẫn tiếp tục “tường thuật ơn cứu độ Ngài ban”.

Anh Chị em,

Ngay cả khi chết, Gioan vẫn dọn đường. Ông chết giữa một bàn tiệc; cuộc Thương Khó của Đức Kitô cũng bắt đầu quanh một bàn tiệc, nhưng mọi sự đảo ngược. Tại nhà Hêrôđê, một người vô tội đã chết để cứu thể diện của một vị vua; tại bàn Tiệc Ly, chính Đức Kitô tự trao mình để cứu phẩm giá của cả nhân loại. Một bên lấy mạng người khác để cứu lấy danh dự của một người; một bên trao mạng mình để cứu lấy sự sống của muôn người. “Dù lòng thù hận của con người đi xa đến đâu, tình yêu Thiên Chúa vẫn luôn lớn hơn!” - Raniero Cantalamessa. Máu Gioan phơi bày sự hèn nhát của quyền lực; Máu Đức Kitô tỏ lộ quyền năng của tình yêu. Và Đấng ‘nói bằng máu’ đã sống lại, không trở về để đòi máu, nhưng để trao bình an.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con đừng chỉ nói Tin Mừng bằng môi, nhưng biết viết nó bằng chính đời sống, cả khi phải trả giá bằng nước mắt và mất mát!”, Amen.

Suy tư:

Một nhà tu đức đã nói: Nếu ai hiểu được đau khổ và thập giá là đã hiểu được phần lớn mầu nhiệm Ki tô giáo. Khi sai các môn đệ đi truyền giáo, Chúa báo trước:  họ sẽ bị bắt bớ... đừng lo phải nói gì vì trong giờ đó, Thánh Thần sẽ giúp họ ăn nói thật khôn ngoan, khiến kẻ thù không bắt bẻ được. Tôi từng nghĩ: ăn nói khôn ngoan mà làm gì khi sẽ bị giết, nhưng hôm nay cha Minh Anh nói: sự trợ giúp của Thánh Thần là để họ không cúi đầu trước lưỡi gươm. Tôi còn ấn tượng với câu nói của một bệnh nhân: Chúa sẽ không cho phép tai nạn xảy đến với mình nếu mình không đủ sức chịu được. Điều đó có nghĩa là gì? - Thưa: không phải vì mình nhân đức hơn kẻ khác, nhưng Chúa sẽ ban đủ ơn và dùng quyền năng để rút ra nhiều sự lành từ điều xem là xui xẻo này.

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2026

CƠM VẪN NÓNG

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc”.

“Nơi Thiên Chúa gọi bạn chính là nơi niềm vui sâu xa của bạn gặp cơn đói sâu xa của thế giới!” - Frederick Buechner.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những tiếng gọi không vọng xuống từ trời, nhưng vọng lên từ cơn đói của một con người. Lời Chúa hôm nay cho thấy: tỉnh thức không phải là đi lui đi tới chờ chủ về, nhưng giữ cho ‘cơm vẫn nóng’.

“Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan?”. Đó không phải là kẻ thức trắng, mắt dán vào cánh cửa, nhưng là người vẫn âm thầm làm công việc chủ giao. Bản Hy Lạp viết didónai - “trao”; ở dạng nguyên mẫu hiện tại, động từ gợi một hành động tiếp diễn: “cứ trao, tiếp tục cấp phát”. Trung tín không nằm ở một bữa ăn thịnh soạn đột xuất, nhưng ở phần lương thực đều đặn không ngày nào thiếu. Vì thế, tỉnh thức không trước hết là ngồi đợi chủ, nhưng là nhận ra cơn đói trước khi người khác phải lên tiếng.

“Phúc cho đầy tớ ấy” - không phải vì chủ về sớm, nhưng vì dù chủ về muộn, anh vẫn làm tốt bổn phận. Chủ vắng, nếp nhà vẫn còn: gia nhân được chăm sóc, lửa không tắt. “Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng: ‘Còn lâu chủ ta mới về’”, hắn bắt đầu sống như thể chủ không bao giờ trở lại. Cùng một mái nhà, cùng lúc chủ vắng: người này giữ cho chủ vẫn hiện diện; người kia chiếm chỗ chủ. Hoá ra, thời gian chờ đợi chỉ phơi lộ lòng người: với người này, ‘cơm vẫn nóng’; nơi người kia, lòng đã nguội trước khi bếp tắt.

Nhưng ai đủ sức trung tín trong một cuộc chờ dài? Phaolô trả lời bằng một đảo chiều đẹp: trước khi đòi con người trung tín, “Thiên Chúa là Đấng trung thành”. Ngài đã làm các tín hữu nên phong phú, đến nỗi “không thiếu một ân huệ nào”; Ngài sẽ làm họ “nên vững chắc đến cùng” - bài đọc một. Mỗi ơn ban không nhằm làm đẹp người nhận, nhưng nuôi sống sự hiệp thông mà họ được kêu gọi bước vào; nhờ đó, có thể giữ lấy nhau từng ngày, để cả nhà cùng cất lên: “Lạy Chúa, con chúc tụng Thánh Danh muôn thuở muôn đời!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Có những cơn đói không hiện ra trên bàn ăn trống trơn, nhưng trong một lòng người bị bỏ quên. Phần lương thực Chúa giao khi ấy có thể là một ánh mắt nhận ra, một sự hiện diện không vội, một lời tha thứ đúng lúc. Nhiều khi, yêu thương chỉ là đến kịp lúc, trước khi một người không còn đủ sức mong đợi. Đừng để người bên cạnh phải sống quá lâu bằng thức ăn nguội của sự thờ ơ.

Anh Chị em,

“Hãy trở nên điều anh em thấy; hãy lãnh nhận điều anh em là!” - Augustinô. Người Chủ sẽ trở về cũng chính là Người Tôi Tớ đã đến trước. Đức Kitô không chỉ phân phát lương thực; Ngài nên lương thực. Trên thập giá, Ngài không trao phần dư, nhưng trao chính mình. Phục Sinh không thu hồi tấm bánh đã bẻ; Ngài vẫn ở lại trong Thánh Thể và trong những con người hiến mình cho nhau. Vì thế, đêm có thể dài mà bàn tiệc cứu độ vẫn sáng đèn. Đấng đã đi qua cái chết luôn giữ cho ‘cơm vẫn nóng’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, cho con một tấm lòng không nguội; một đôi tay luôn nói thật; giữ bếp không tắt cho đến ngày Chúa về!”, Amen.

Suy tư:

Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 24, 42-51), Chúa Giê su dùng chữ canh thức (watch out) ở câu 42, diễn tả một thái độ cảnh giác cao độ - không lơ là, đề phòng một sự xâm nhập nào đó từ bên ngoài: kẻ trộm khoét vách nhà mình... vì Chúa sẽ đến bất ngờ. Nhưng rồi Chúa cũng dùng chữ tỉnh thức (Stay awake, câu 43) để nói lên thái độ không quên nhiệm vụ: mê ngủ, lạm quyền, chè chén say sưa... vì nghĩ còn lâu chủ ta mới về.

Chỉ cần hai chữ 'canh thức và tỉnh thức' cũng đủ để ta tự vấn lương tâm mình: 

-Đức thánh cha Piô XII nói: “Có lẽ tội lớn nhất của thế giới hôm nay là con người đánh mất cảm thức về tội lỗi.”  Không biết mình là một biểu hiện của việc không tỉnh thức. Một biểu hiện khác dễ thấy là người giáo dân ngày nay rất ít xưng tội và họ rước lễ như là một điều đương nhiên khi dự lễ như ai đó đã ví von: 'có ai lại đi dự tiệc cưới mà chỉ đến để nhìn người khác ăn' . Hình ảnh trên rất đẹp để diễn tả sự cần thiết của Thánh Thể nuôi sống linh hồn, nhưng đừng quên lời khuyên của Thánh Phao lô: ai ăn bánh hoặc uống chén của Chúa cách bất xứng thì phạm tội đến Mình và Máu Chúa.

-Nhiều Ki tô hữu sống dường như mất lý tưởng; Chúa và nhu cầu tôn giáo không còn 'quan trọng số một' trong đời họ, sống 'hâm hâm dở dở' trong mối tương quan với Chúa và anh em. Sách tu đức dạy ta: để đức tin được lớn lên thì phải có đầu tư: Tìm hiều Kinh Thánh và tu đức, siêng năng tham dự phụng vụ, đời sống cầu nguyện, sống đức yêu thương. Ngày nay, chỉ nguyên nở một nụ cười với nhau đã khó, muốn người kia ký giáp ranh đất đai cũng sợ không thuận, còn đụng xe thì sợ nhất là ăn vạ và làm khó... vì con người đã đánh mất lòng thương xót.

Xin Chúa cho con biết đừng quá bận tâm đến chuyện mưa nắng và những nhu cầu vật chất mà quên mất Lời Chúa hằng ngày nhắc nhở mình điều gì; việc cầu nguyện xin ơn là điều tốt vì con người là thụ tạo mong chờ mọi sự từ nơi Thiên Chúa... nhưng đừng quá nặng nề (không còn tỉnh thức) về những nhu cầu vật chất mà quên mất những điều khác: tâm tình hiến dâng, hối lỗi, tạ ơn, nhu cầu tâm linh...Canh thức và tỉnh thức là tập sống dưới con mắt Chúa, là biết rằng một ngày kia tôi sẽ trình diện Chúa, là sống tốt từng ngày với bổn phận trần thế và bổn phận chăm sóc linh hồn.