Danh sách Blog của Tôi

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

Phục vụ và bình an

 



Giáo hội mừng kính 3 vị thánh làng Bê ta nia, Matta. Maria và La za rô, vào ngày 29.7 hằng năm. Tin Mừng thánh Luca kể lại chuyện Chúa thăm viếng gia đình 3 chị em (Lc 10,38-42) , nảy ra câu chuyện việc phục vụ Giáo hội có nhiều cách thế.

Mẹ Tê rê xa có câu nói nổi tiếng: Hoa trái của tình yêu là phục vụ, và hoa trái của phục vụ là bình an. Dựa vào câu nói này, ta suy nghĩ được nhiều vấn đề:

-Hoa trái của tình yêu là phục vụ. Khi ta ít phục vụ Giáo hội hoặc không giúp đỡ tha nhân là ta sống ích kỷ, khép lại nơi chính mình. Thiên Chúa có lệnh truyền: “Con người ở một mình không tốt”. Ngài muốn mỗi người có sự tương quan và bổ túc cho nhau, giúp nhau hoàn thành ơn gọi nên thánh. Thế nhưng xã hội đương đại lại xuất hiện một khuynh hướng sống hưởng thụ, làm càng ít càng tốt, sống độc thân, không sinh con, không chịu đựng con người của nhau cách lâu bền. Còn việc phục vụ Giáo hội ư? – Có lúc không phải là hoa trái của tình yêu mà pha lẫn nhu cầu thể hiện, để tìm kiếm sự tôn trọng, hành xử thủ đoạn để chỗ đứng của mình được vững chắc; về tinh thần phục vụ, cha xứ Vinh Hương thường nói: muốn thì có cách, không muốn thì có cớ. Bạn đừng quên phần kết của bài Tin Mừng nói về những nén bạc: Thiên Chúa tính sổ cho từng người tùy vào nén bạc họ đã nhận. Đừng so sánh mình với người khác để rồi sinh ra kiêu ngạo hoặc đào ngũ, mỗi người có con đường phải đi: Matta có việc của Matta, đừng so bì với Ma ri a.

-Phục vụ đem lại bình an. Khi phục vụ mà không bình an, bạn nên dừng lại để suy xét bản thân (động lực phục vụ, sai lầm cần sửa chữa) hoặc thay đổi công việc (vì hoàn cảnh không còn phù hợp với mơ ước của mình) kẻo luống công vô ích. Nguyên tắc vàng: chọn Chúa hơn là chọn công việc của Chúa.

-Có lời bài hát: ôi kỳ dị thay đời sống (người) con Chúa. Người đời thấy con cái Chúa sống quảng đại – sống phó thác thì họ ngạc nhiên và thấy kỳ dị (lạ lùng, ít thấy). Nhưng trong Giáo hội, thỉnh thoảng ta thấy thái độ kỳ lạ khi người con cái Chúa hành xử như người đời: độc tài, thủ đoạn, loại trừ. Thật là kỳ lạ khi đối chiếu với tinh thần Chúa dạy: hãy học nơi Chúa sự hiền lành và khiêm nhường.

Xin cho con và người con cái Chúa biết phục vụ Giáo hội và phục vụ người trong gia đình cách khiêm tốn, hiền hòa và rộng rãi, để con cũng được vào sổ sách các thánh bình dân, một đoàn lũ không thể đếm được, khi đến trình diện Chúa. Amen.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

RỒI MÙA SẼ ĐẾN

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời”.

“Mọi sự đều là một thời kỳ thai nghén, rồi mới đến lúc sinh nở!” - Rainer Maria Rilke.

Kính thưa Anh Chị em,

Không ai có thể đòi mùa gặt khi hạt giống vừa được gieo; cũng không ai mong ngày sinh nở khi thời kỳ thai nghén chưa trọn. Mọi sự đều cần thời gian. Lời Chúa hôm nay cho thấy Thiên Chúa không vội vàng, vì Ngài biết: ‘rồi mùa sẽ đến’.

Và chính ở đó, Chúa Giêsu mặc khải một cái nhìn rất khác về thời gian. Bản Hy Lạp viết synauxanesthai - “cùng lớn lên”. Có những điều chỉ khi lớn lên mới biết mình là gì. Hạt lúa phải đợi đến khi trổ bông, cỏ lùng cũng phải đợi đến lúc kết hạt mới lộ nguyên hình. Chúa Giêsu vì thế không nhìn cánh đồng bằng con mắt của một khoảnh khắc, nhưng bằng cái nhìn của cả một vụ mùa. Con người chỉ nhìn thấy cánh đồng mới mọc; Thiên Chúa đã nhìn thấy mùa gặt. Đầy tớ sợ cỏ lùng; chủ ruộng tin vào lúa. Bởi Ngài biết: ‘rồi mùa sẽ đến’.

Trong cái nhìn của Thiên Chúa, có những điều chỉ đến mùa mới sáng tỏ. Vì thế, Chúa Giêsu không vội phân định. Ngài để thời gian hoàn tất điều mà con mắt con người chưa nhìn thấy. Đến mùa, lúa không cần chứng minh mình là lúa; cỏ lùng cũng không thể tiếp tục giả làm lúa. “Dối trá không thể hoá thành chân lý, cho dù nó có lớn mạnh đến đâu!” - Rabindranath Tagore.

Điều lạ trong dụ ngôn không phải là cỏ lùng, nhưng là sự bình thản của ông chủ. Giữa một cánh đồng đã bị gieo phá, ông không hốt hoảng. Ông hiểu rằng có những việc càng vội càng hỏng, càng nóng lòng càng mất. Chỉ mùa gặt mới có tiếng nói sau cùng. Điều kỳ diệu nhất trong dụ ngôn có lẽ không nằm ở mùa gặt, mà ở khả năng chờ đợi của Thiên Chúa. Chúng ta đo thời gian bằng đồng hồ; Thiên Chúa đếm thời gian bằng hy vọng. Bao lâu còn một hạt lúa có thể trổ bông, bấy lâu Ngài vẫn đợi.

Niềm hy vọng ấy cũng là niềm hy vọng của Giêrêmia. Giữa cảnh đất trời khô cằn và lòng người bội bạc, vị ngôn sứ vẫn không buông lời tuyệt vọng. Ông thú nhận tội lỗi của dân, nhưng đồng thời nài xin Thiên Chúa hành động vì danh Chúa và lòng trung tín của Ngài - bài đọc một. Vì thế, Hội Thánh không ngừng thưa lên: “Lạy Chúa, để danh Ngài rạng rỡ, xin giải thoát chúng con! - Thánh Vịnh đáp ca.

Với chúng ta, điều làm chúng ta mệt nhiều khi không phải là cỏ lùng, mà là cảm giác chẳng có gì đổi thay. Chúng ta sốt ruột với chính mình, với người khác, thậm chí với cả Thiên Chúa. Đừng bỏ cuộc quá sớm, vì biết bao mùa gặt đã chết ngay trong ngày người ta bỏ cuộc.

Anh Chị em,

Đức Kitô chính là bằng chứng Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ cánh đồng của mình. Khi con người tưởng mọi sự đã kết thúc trên thập giá, Ngài lại khởi đầu một mùa gặt mới bằng biến cố phục sinh. Với Đức Phanxicô, Chúa không mời chúng ta đi tìm cỏ lùng, Ngài mời chúng ta đi chăm lúa. Vì thế, theo Đức Kitô là dám ở lại với hy vọng, vì ‘rồi mùa sẽ đến’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con đừng thất vọng quá sớm về chính mình, về tha nhân, vì mùa của Chúa luôn đến đúng lúc!”, Amen.

Suy tư:

-Hành trình sống đạo thực chất là tập sống yêu mến Thiên Chúa: ta sống ở đời này để nhận biết, yêu mến và phụng sự Thiên Chúa. Trong hành trình thiêng liêng, mỗi người luôn là một em bé trước mặt Thiên Chúa. Điều Ngài muốn nơi hành trình này không phải là công trạng mà là lòng yêu mến. Bạn hãy quan sát một em bé trong tương quan với cha mẹ và ngược lại (tâm thế của cha mẹ với đứa con) để học được triết lý sống quan trọng của cuộc đời: cuộc đời chỉ có một mục đích duy nhất là giúp mỗi người cởi bỏ những ràng buộc cồng kềnh để thuộc trọn về Chúa.

Tôi nghĩ ra chân lý này khi suy gẫm bài thơ Bạn tôi (sơ lược):

Buổi sáng, Bạn xuất hiện và mời gọi tôi lên đường.

Tôi xin ít phút để mang theo một ít kỷ niệm và đồ dùng cho cuộc hành trình.

Bạn tôi đi trước, nhẹ nhàng. Tôi lẽo đẽo theo sau, vì cồng kềnh nhiều thứ.

Đến trưa, mặt trời lên cao, tôi đề nghị bạn dừng lại, tôi vứt bỏ một số đồ dùng.

Bạn giục tôi lên đường... vì đường còn xa.

Tôi vội tìm lại di ảnh Mẹ nhưng nó rơi mất từ khi nào.

Khi mặt trời ngả bóng, tôi theo kịp bạn, cũng nhẹ nhàng và hớn hở muốn đi xa hơn.

Bạn mỉm cười, nhìn tôi và nói: chúng ta đã tới nơi rồi.

Từ ngày còn bé thơ, Chúa Giê su đến và mời ta lên đường: "Hãy theo Thầy".

Đến cuối đời, hành lý trở nên nhẹ hơn: có những thứ ta tự nguyện vứt bỏ và có những thứ ta không giữ nổi theo quy luật cuộc đời: danh vọng, của cải, mơ ước, tự hào, giận dỗi, cái tôi... 

Và đến giờ chết ta trở nên trần trụi để hoàn toàn nhẹ nhàng bước theo Đức Kitô là cùng đích của cuộc đời 

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

NGẪM NGHĨ


 


Vì sao loạt phi hành gia trở về từ vũ trụ đều hóa "điên dại," người nát rượu, kẻ trầm cảm vứt bỏ cả sự nghiệp? 

 

Chỉ một lần ngoái nhìn về Trái Đất từ không gian bao la cũng đủ để đảo lộn hoàn toàn nhận thức của một con người.  Hiện tượng tâm lý này kinh điển đến mức các nhà khoa học đã đặt tên cho nó: Hiệu ứng cái nhìn tổng quan.

 

Kể từ sau các sứ mệnh Apollo lịch sử, NASA đã ghi nhận rất nhiều phi hành gia trở về với những thay đổi sâu sắc, thậm chí là cực đoan trong thế giới quan:

 

Buzz Aldrin (Apollo 11): Người đàn ông thứ hai đặt chân lên Mặt Trăng đã rơi vào trầm cảm và nghiện rượu kéo dài sau khi trở về.  Khi đứng ở đỉnh cao của vinh quang nhân loại, ông bỗng nhận ra cái gọi là "vĩ đại" của con người thực chất chỉ là một ảo tưởng nực cười.  Vinh quang không cứu rỗi được ông, nó chỉ làm nổi bật thêm sự trống rỗng của thực tại.

 

Những người khác: Người thì từ bỏ chức quản lý cấp cao, người lập tức vứt bỏ cả công ty tỷ đô để đi tìm một lối sống hoàn toàn khác.

 

Giới siêu giàu cũng không ngoại lệ: Từng chi ra số tiền tương đương 700 tỷ VNĐ (hơn 26 triệu đô Mỹ) để mua một tấm vé bay vào vũ trụ, tỷ phú Tôn Vũ Thần sau khi trở về đã im lặng suốt 3 ngày mới thốt lên một câu: "Tôi không biết chúng ta đang sống vì điều gì."

 

Tài sản, thể diện, tranh giành bỗng chẳng là gì giữa khoảng không vô tận.

 

Người đời chê cười anh bỏ tiền mua về nỗi sợ, nhưng thực chất, khoảnh khắc nhìn thấy Trái Đất nhỏ bé, anh hiểu ra tài sản, thể diện hay những cuộc tranh giành danh lợi ngoài kia bỗng chốc chẳng bằng một hạt cát giữa hư không.

 

Hãy tưởng tượng bạn đã đạt được điều mà 99,9999% nhân loại cả đời này không thể chạm tới: đứng ở rìa thế giới, nhìn ngắm ngọn nguồn của sự sống trong một khoảng không tĩnh lặng tuyệt đối.

 

Và rồi, bạn buộc phải quay lại mặt đất để xếp hàng mua đồ ăn sáng, loay hoay trả hóa đơn tiền điện, và chứng kiến những cuộc cãi vã vặt vãnh của người đời.  Sự chênh lệch quá lớn ấy chính là thứ đã bẻ gãy tâm lý của họ.

 

Nhìn vào bức ảnh Trái Đất chỉ là một chấm sáng mỏng manh kích thước 0.12 pixel giữa không gian vô tận, nhà thiên văn học Carl Sagan đã viết nên những dòng triết học lay động lòng người: "Mọi vị vua và kẻ ăn xin, mọi kẻ độc tài và nạn nhân, mọi cuộc chiến tranh đẫm máu hay nỗi dằn vặt xé lòng của con người... tất cả đều chỉ diễn ra trên một hạt bụi nhỏ ngoai ngoắt bám trên một tia nắng."  (Trích từ cuốn "Đốm xanh mờ" - Carl Sagan)

 

Vì vạn vật mong manh, nên từng giây phút mới là vô giá

 

Những thứ như danh vọng, thể diện, sự hơn thua... thực chất chỉ là những quy ước do con người tự tạo ra.

 

Hàng ngày, chúng ta tự làm khổ mình bằng những áp lực tự tạo: hơn thua nhau một câu nói, dằn vặt vì một lỗi lầm trong quá khứ, hay lo lắng thái quá về tương lai.

 

Nếu một tỷ phú sở hữu trăm tỷ còn thấy tiền bạc vô nghĩa trước vũ trụ, thì việc bạn chưa mua được cái túi hiệu hay chưa thăng chức tháng này thực ra cũng chẳng phải là thảm họa của thế giới.

 

Nhìn thấy sự bao la của vũ trụ dạy chúng ta rằng: Mọi đau khổ, sĩ diện và tranh giành của con người thực ra rất nực cười.

 

Nếu những tủi hờn, thất bại hay áp lực của bạn nhỏ bé đến mức vô hình trước vũ trụ, thì tại sao bạn lại để chúng gặm nhấm tâm hồn mình ngày này qua ngày khác?

 

Nhận ra sự vô nghĩa giúp chúng ta dũng cảm buông bỏ cái tôi vặt vãnh, tha thứ cho bản thân, tha thứ cho người khác, và bước đi một cách nhẹ nhõm hơn.

 

(Theo Sách Hay Chọn Đọc)

Nguồn: Tâm Lý Học & Khoa Học Hành Vi

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2026

MẮT ĐỔI - THẾ GIỚI ĐỔI

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Mắt anh em thật có phúc vì được thấy!”.

“Cuộc khám phá đích thực không phải là tìm những miền đất mới, mà là có một đôi mắt mới!” - Marcel Proust.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những chuyến đi không mở ra một vùng đất mới, nhưng mở ra một cách nhìn mới. Mọi sự vẫn y nguyên, chỉ cách nhìn đổi khác. Lời Chúa hôm nay nói với chúng ta rằng, ‘mắt đổi - thế giới đổi’.

Chúa Giêsu nói, “Họ nhìn mà không nhìn; nghe mà không nghe, không hiểu!”. Bản Hy Lạp viết syníēmi - “hiểu”, theo nghĩa “ghép các mảnh”. Người Do Thái đã có mọi mảnh ghép: Lề Luật, các ngôn sứ, tiếng Gioan Tẩy Giả, các phép lạ... nhưng họ không nhận ra tất cả những mảnh ấy đang quy về Đức Giêsu Kitô. Không phải họ thiếu dữ kiện, họ chỉ đọc sai ý nghĩa các dữ kiện: phép lạ phát xuất từ quỷ vương; Gioan quỷ ám; Chúa Giêsu bợm nhậu, phạm luật… Mỗi biến cố đứng riêng chỉ là một sự kiện; được ghép lại, toàn bộ lịch sử cứu độ mới một khuôn mặt - khuôn mặt Đức Kitô! “Đức Kitô là chuẩn mực để toàn bộ lịch sử được giải thích!” - Hans Urs von Balthasar.

Đó cũng là bi kịch xưa của Israel. Thiên Chúa đã đưa dân vào đất chảy sữa và mật; nhưng họ không nối kết mọi ân huệ với Đấng ban ân huệ -Chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh”. Israel không bỏ Thiên Chúa vì hết ân huệ; nhưng bỏ Ngài ngay giữa lúc đầy ân huệ: tôn thờ những gì đôi tay mình tạo nên, “làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước” - bài đọc một. Không chỉ đánh mất nguồn sống, họ đánh mất khả năng nhận ra Đấng là nguồn sống. Bởi thế, Thánh Vịnh đáp ca là lời tuyên xưng của một người đã nhận ra: “Lạy Chúa, Ngài quả là nguồn sống!”.

Với chúng ta, đời sống cũng đầy những điều rời rạc. Có điều là niềm vui, có điều là nước mắt, có điều không bao giờ hiểu nổi. Nhiều khi chúng ta xin Chúa đổi hoàn cảnh; Chúa lại muốn đổi con người đang nhìn hoàn cảnh. Chỉ khi đặt tất cả vào bàn tay Thiên Chúa, chúng ta mới nhận ra không có mảnh ghép nào vô nghĩa. Khi đôi mắt đổi, cả thế giới cũng đổi. Thế giới đổi không phải vì thế giới khác đi, nhưng vì người nhìn đã khác đi.

Anh Chị em,

Đức Kitô không đổi thế giới, nhưng đổi chính đôi mắt nhìn thế giới. Với ánh mắt của Ngài, thập giá không còn là đau khổ, nhưng là tình yêu hiến dâng; mất mát không còn là kết thúc, nhưng là khởi đầu; cái chết không còn là ngõ cụt, nhưng là cửa ngõ bước vào sự sống. Cuộc khám phá lớn nhất của Kitô hữu không phải là đi đến nơi khác, nhưng là nhìn mọi sự bằng ánh nhìn của Đức Kitô. Đôi mắt ấy mở ra dưới chân thập giá, nơi thất bại trở thành tình yêu; và trong ánh sáng phục sinh, nơi cái chết trở thành sự sống. Bởi lẽ, ‘mắt đổi - thế giới đổi’. Chỉ khi nhìn về Đức Kitô, đôi mắt chúng ta mới thật sự nhìn đúng mọi sự. Bởi lẽ, đôi mắt chỉ nhìn thấy điều trái tim biết khao khát. “Vẻ đẹp sẽ rực sáng trong trái tim người khao khát nó, hơn trong đôi mắt người nhìn thấy nó!” - Kahlil Gibran.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con nhận ra Chúa giữa những điều bình thường, thấy tình yêu Ngài trong mọi biến cố, và bước đi bình an giữa những điều con chưa hiểu!”, Amen.

Suy tư: 

Hơn lúc nào hết, thời đại chúng ta đầy dẫy những thông tin, hầu hết là tin không mấy lạc quan, xảy ra trên khắp thế giới: những cuộc chiến, những khuynh hướng xấu, những vụ bê bối, chuyện giết chóc trả thù, chuyện hạn hán nơi này và chuyện lũ lụt nơi khác, chuyện mơ ước trong gia đình... Những lo lắng bồn chồn về thời sự có thể trở nên tiếng ồn làm ta không còn bận tâm đến việc gắn kết với Thiên Chúa là nguồn sống: "Matta ơi, con lo lắng nhiều chuyện, chỉ có một chuyện cần thiết, Ma ri a đã chọn phần tốt nhất". Quan tâm đến thời sự là chuyện tốt, nhưng hãy xác tín rằng: Thiên Chúa không ngừng chăm sóc vũ trụ, Ngài làm mọi sự theo ý Ngài muốn, điều quan trọng của từng người là sống từng ngày cho đẹp ý Chúa và gắn kết với Chúa là nguồn sống của vũ trụ này.

Có chuyện kể về một nhà thông thái, ông ngao du ngắm cảnh mà trong lòng chất chứa nỗi buồn. Ông gặp một người chăn chiên nghèo mà khuôn mặt vui tươi và bình an. Ông nhìn cậu và hỏi 'làm sao cậu được vui vẻ như vậy?'- Cậu cho biết: vì cậu biết mình được Chúa chăm sóc. Làm sao Chúa có thể chăm sóc từng người được - khi có đến mấy tỷ người trên thế giới?- Cậu bé không biết làm sao cắt nghĩa được, cậu bèn bảo nhà thông thái nhìn xuống khu dân cư ở phía dưới, mỗi ô cửa sổ đều được ánh sáng mặt trời chiếu sáng... Ý thức rằng mình được Thiên Chúa yêu thương - Chúa có một kế hoạch cho mỗi cuộc đời sẽ đem lại niềm an bình và vui sống.

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

HƠN CẢ MÁU



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi!’”.

“Sự trọn lành không hệ tại những thị kiến hay xuất thần, nhưng ở chỗ ý muốn chúng ta hoàn toàn phù hợp với ý muốn Thiên Chúa!” - Têrêxa Avila.

Kính thưa Anh Chị em,

Người ta nhận nhau vì cùng một dòng máu. Lời Chúa hôm nay hé mở một điều ‘hơn cả máu’. Chúa Giêsu hướng về các môn đệ và nói: “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi!” - những người làm theo ý muốn Chúa Cha.

Sau câu hỏi: “Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?”, Chúa Giêsu giơ tay chỉ những kẻ Ngài chọn. Bản Hy Lạp viết ekteinas - không chỉ là một động tác chỉ trỏ hay đưa tay, nhưng là vươn ra, duỗi ra. Động từ này gợi lên hình ảnh một vòng tay mở rộng. Chỉ một động từ cũng đã hàm chứa cả một ý định cứu độ phổ quát.

“Vòng tay vươn ra!”. Phải chăng Matthêu muốn nói rằng gia đình mới của Thiên Chúa được khai sinh bằng một cử chỉ trước khi được định nghĩa bằng lời? Bởi nhiều khi, một vòng tay có thể nói nhiều hơn cả một bài diễn văn. Không chỉ công bố một chân lý mới, Chúa Giêsu còn biểu lộ chân lý ấy bằng một hành động. Gia đình Thiên Chúa không khởi đầu từ một định nghĩa, nhưng từ một vòng tay. “Trong các Tin Mừng, cộng đoàn của Đức Giêsu mang hình thức một gia đình hiếu khách, chứ không phải một nhóm khép kín và loại trừ!” - Phanxicô.

Nhưng ý muốn của Chúa Cha là gì? Không chỉ là một mệnh lệnh phải thi hành, nhưng là một lời mời gọi mang lấy chính trái tim của Thiên Chúa. Ngôn sứ Mikha mặc khải một Thiên Chúa không thích kết án, nhưng vui thích xót thương; không giữ mãi cơn giận, nhưng ném mọi lỗi lầm xuống đáy biển - bài đọc một. Vì thế, Hội Thánh cất lên lời Thánh Vịnh: “Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy tình thương của Chúa!”. Người thuộc về gia đình Thiên Chúa không chỉ làm điều Chúa muốn, mà còn học yêu như Ngài yêu, tha thứ như Ngài tha thứ, xót thương như Ngài xót thương và luôn mở ra cho người khác một cơ hội để bắt đầu lại.

Vậy mỗi ngày, chúng ta chọn sẽ để ai định hình trái tim mình? Khư khư giữ ý riêng, chúng ta vẫn đứng ngoài vòng tay của Chúa. Chỉ khi biết nhường chỗ cho thánh ý Ngài, chúng ta không chỉ đổi một quyết định, mà đang đổi cả căn tính mình thuộc về. “Thánh thiện hệ tại việc mỉm cười đón nhận và làm theo thánh ý Thiên Chúa!” - Mẹ Têrêxa Calcutta.

Anh Chị em,

Cử chỉ nhỏ bé trong căn nhà năm xưa chỉ là khởi đầu. Trên đồi Canvê, cánh tay vươn ra ấy sẽ mở rộng đến tận cùng. Đức Kitô dang tay không còn để chỉ về một nhóm môn đệ, nhưng để quy tụ toàn thể nhân loại vào gia đình Thiên Chúa Ba Ngôi. Từ nay, tình thân ấy không còn được xác định bởi huyết thống, dân tộc, biên giới hay màu da, nhưng bởi những con người cùng mang lấy trái tim của Chúa Cha. Chính nơi thập giá, chúng ta hiểu thế nào là điều ‘hơn cả máu’: sống tình yêu tự hiến của Đức Kitô!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho thánh ý Chúa luôn định hình trái tim con; để càng thuộc về Chúa, con càng thuộc về những người Ngài trao cho con!”, Amen.

Suy tư:

Tôi tình cờ gặp một người phật tử, tuổi trung niên, tính tình có phần ngang bướng và cũng có những suy tư hóc búa về tâm linh. Anh đã từng bỏ đi bàn thờ phật trong gia đình vì cho rằng 'Đức Phật cũng chỉ là một con người, tại sao lại phải tôn thờ và cầu xin với Ngài, chính khi con người nỗ lực diệt dục và sống từ bi hỷ xả thì phật tính trong từng người được lớn lên và giống với Đức Phật... anh hỏi tôi: bên Công Giáo có điều gì giống như vậy không?

Tôi trình bày sơ sơ cho anh một chút giáo lý Ki tô giáo. Đạo Công giáo là đạo mạc khải, Thiên Chúa là đấng sáng tạo vũ trụ, Con Thiên Chúa đã nhập thể làm người để mạc khải chân lý và để trở nên Đấng cứu độ, và điều cốt yếu là bước theo Đức Giê su - đặt bước chân mình trùng khớp bàn chân Ngài trong mọi sự : diệt dục, nếp sống mới, đời sống làm con Chúa, tìm thánh ý Chúa, đón nhận thập giá hằng ngày... Càng trở nên giống Chúa Ki tô, con người càng thánh thiện.

Đạo Công giáo còn có một điểm quan trọng: mọi sự đều tùy thuộc nơi ân sủng Chúa, không phải chỉ gắng sức là được, tất cả là nhờ ở ơn thánh: ơn đức tin, cậy, mến, loại bỏ điều xấu và thực hành điều tốt...

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

CHỈ TỎ MÌNH - KHÔNG CHỨNG MINH

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giôna!”.

“Tôi tin vào Kitô giáo như tôi tin mặt trời đã mọc: không chỉ vì tôi nhìn thấy mặt trời, nhưng vì nhờ mặt trời mà tôi nhìn thấy mọi sự khác!” - C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Thiên Chúa bước vào thế giới lặng lẽ nhưng mạnh mẽ. Ngài âm thầm như mặt trời chiếu sáng; nhờ đó, con người nhận biết Ngài, Đấng chỉ tỏ mình - không chứng minh.

Các kinh sư và người Pharisêu xin một dấu lạ; không để thoả sự hiếu kỳ, họ đòi Thiên Chúa đưa ra bằng chứng. Bản Hy Lạp viết sēmeion - không chỉ là “phép lạ”, nhưng còn là “dấu chỉ”, một thực tại mở đường đến một thực tại lớn hơn chính nó. Chúa Giêsu từ chối! Ngài không đến để áp đảo con người bằng những màn phô diễn quyền năng; Ngài muốn họ nhận ra Đấng đang hiện diện. Thiên Chúa luôn mặc khải, nhưng không bao giờ tự đặt mình vào phép thử của con người. “Điều mới mẻ của Kitô giáo không phải là một ý tưởng, nhưng là một biến cố: Thiên Chúa đã tự mặc khải chính mình!” - Bênêđictô XVI.

Và khi Thiên Chúa từ chối phép thử ấy, lòng người phơi bày. Dân thành Ninivê chỉ nghe lời rao giảng của một ngôn sứ miễn cưỡng, vậy mà họ đã sám hối; nữ hoàng phương Nam chỉ nghe sự khôn ngoan của Salômôn, bà đã lặn lội tìm đến. Còn những người đang đứng trước Chúa Giêsu thì khác. Đấng còn lớn hơn Giôna, còn lớn hơn Salômôn đang hiện diện, vậy mà họ vẫn muốn thêm một dấu lạ. Không phải vì Thiên Chúa chưa tỏ mình đủ, nhưng vì lòng người đã khép lại trước Ngài.

Vì thế, điều còn thiếu không phải là một dấu lạ, nhưng là một bước đi. Ngôn sứ Mikha chỉ ra con đường ấy: “Thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa!” - bài đọc một. Nhưng đó không chỉ là điều kiện để được thấy Thiên Chúa, đó còn là con đường để nhận ra Ngài. Thánh vịnh đáp ca xác quyết: “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời!”.

Nhiều khi, điều chúng ta thiếu không phải là ánh sáng, nhưng là lòng can đảm để bước vào ánh sáng. Thiên Chúa vẫn hiện diện qua Lời, các bí tích, các biến cố và cả những con người bên cạnh. Đức tin không trưởng thành vì có thêm một dấu lạ, nhưng vì dám bước đi với Thiên Chúa giữa những điều còn mù mờ mà vẫn giữ đôi mắt biết ngạc nhiên. “Thiên Chúa luôn luôn mới mẻ; Ngài luôn làm chúng ta ngạc nhiên!” - Phanxicô.

Anh Chị em,

Đức Kitô chính là ‘dấu lạ Giôna’: đi qua lòng đất và sự chết để mở đường vào sự sống không bao giờ tàn lụi. Nơi Ngài, Thiên Chúa không còn gửi một dấu chỉ, nhưng tự trao ban chính mình. Thập giá không nhằm ép ai phải tin, nhưng mặc khải một tình yêu yêu đến cùng; phục sinh cũng không xoá mọi nghi vấn, nhưng mở ra một con đường để bước theo. Chỉ người bước theo Đức Kitô mới nhận ra rằng điều Thiên Chúa muốn trao ban không phải là những câu trả lời cho mọi thắc mắc, nhưng là chính Ngài. Đó là Đấng không chinh phục con người bằng bằng chứng, nhưng bằng chính tình yêu tự hiến - ‘chỉ tỏ mình - không chứng minh.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con biết tín thác khi chưa hiểu, cứ bước khi chưa thấy hết, và luôn kiên vững giữa bao chông chênh!”, Amen.


Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

CHÚA CHƯA RỒI



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế) 

“Cho tới mùa gặt!”.

“Chúng ta không được phép tuyệt vọng về bất cứ ai khi Thiên Chúa vẫn còn hy vọng nơi họ!- Hans Urs von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

“Không được phép tuyệt vọng về bất cứ ai!”. Điều chúng ta muốn khép lại, Thiên Chúa vẫn để mở; điều chúng ta xem như bản án cuối cùng, Thiên Chúa chỉ xem như một chặng đường. Tin Mừng hôm nay mở ra một nghịch lý: ‘Chúa chưa rồi!’.

Điều đáng chú ý nhất của dụ ngôn không phải là cỏ lùng, nhưng là lệnh cấm của chủ. Các đầy tớ xin nhổ; chủ bảo: “Không!”. Không phải vì cỏ đáng được giữ, nhưng vì lúa đáng được bảo vệ. Điều nguy hiểm không chỉ là cỏ lùng, mà là bàn tay tự tin rằng, mình nhổ đúng. Vì thế, chỉ chủ mùa mới có quyền nhổ. Không ai có quyền đó, vì chỉ Thiên Chúa mới nhìn thấy trọn vẹn một con người. “Nhiều người ban đầu là cỏ dại nhưng sau đó trở thành lúa tốt. Nếu khi còn là cỏ họ không được kiên nhẫn chờ đợi, họ đã không đạt tới cuộc biến đổi đáng ngợi khen!” - Augustinô.

Chúng ta thường nhìn con người bằng một lát cắt của hiện tại; Thiên Chúa nhìn bằng cả hành trình. Chúng ta thấy một lần vấp ngã; Ngài thấy cả khả năng đứng dậy. Chúng ta đọc một chương; Ngài biết cả cuốn sách. Phêrô đã chối Thầy, Phaolô đã bách hại Hội Thánh, Augustinô lạc lối... Nếu Thiên Chúa khép lại câu chuyện của họ quá sớm, lịch sử Hội Thánh đã mất đi những trang đẹp nhất. Bởi thế, khi chúng ta nói: “Hết rồi!”, Thiên Chúa vẫn nói: “Chưa!”. Không phải vì Ngài dễ dãi với tội lỗi, nhưng vì ân sủng của Ngài vẫn âm thầm hoạt động.

Chúa Giêsu giải thích: “Mùa gặt là ngày tận thế”. Bản Hy Lạp viết synteleia - từ này không chỉ có nghĩa là “kết thúc”, mà còn là “sự hoàn tất”. Thiên Chúa không cắt ngang lịch sử; Ngài đưa nó đến hoàn tất. Vì thế, Ngài không vội kết luận ai khi câu chuyện người ấy vẫn chưa khép lại. Chúng ta tưởng một lầm lỗi đã nói hết về một đời người; Thiên Chúa vẫn lật sang trang. Chỉ đến “mùa gặt”, khi lịch sử được đưa tới chỗ hoàn tất, sự thật cuối cùng về mỗi con người mới rỡ ràng.

Thật đẹp khi toàn bộ phụng vụ Lời Chúa hôm nay cùng dẫn chúng ta đến một khám phá: Thiên Chúa biết chờ! Sách Khôn Ngoan cho biết: “Chúa xử khoan dung vì Ngài làm chủ được sức mạnh” - Ngài ban cho con người thời gian hoán cải. Thánh Vịnh đáp ca xác tín: “Lạy Chúa, Ngài nhân hậu khoan hồng!” - lòng thương xót luôn đi trước phán xét. Phaolô còn cho biết: “Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả” - Thiên Chúa không để chúng ta chờ một mình.

Anh Chị em,

Đức Kitô không chỉ dạy chúng ta kiên nhẫn với con người; Ngài sống trọn sự kiên nhẫn của Thiên Chúa. Trên thập giá, tưởng rằng mọi sự đã đi đến hồi kết; nhưng chính ở đó, Chúa Cha lại khởi đầu một công trình tạo thành mới. Bởi thế, không ai được quyền đóng lại điều Thiên Chúa còn để mở, cũng không ai được phép tuyệt vọng nơi người anh em mà Thiên Chúa đang kiếm tìm. Theo Đức Kitô là học biết chờ với Thiên Chúa, để một ngày kia mới hiểu rằng: ‘Chúa chưa rồi!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, cho con biết chờ như Chúa chờ, yêu như Chúa yêu, và không bao giờ nói lời cuối cùng về một ai trước Chúa!”, Amen.

Suy tư: 

Lm. Thái Nguyên có một hình ảnh trong bài hát Lúa với cỏ lùng: Cỏ lùng và lúa tốt nằm ngay trong tim mỗi người, và đong đưa trong mỗi ngày giữa thiện và ác phân tranh. Xin Chúa thương thanh luyện cho mọi sự ở trong con trở thành lúa tốt đẹp hơn chờ ngày gặt tới đẹp tươi.

Chúa chấp nhận cỏ lùng mọc chung với lúa mãi cho tới mùa gặt, đó là một mầu nhiệm mà con người không muốn chấp nhận: hoặc là Chúa bất lực trước sự dữ hoặc là Ngài không tồn tại! Người đời không muốn chấp nhận Giáo hội có kẻ xấu và gương mù, chúng ta thường dán nhãn cho ai đó sau một vài kinh nghiệm về sự xấu họ thể hiện... thế nhưng, tôi quên rằng Thiên Chúa không mệt mỏi khi tha thứ cho tôi sau biết bao lần xưng tội, toàn là tội cũ, vì Chúa biết bản chất của con người là tội lỗi và yếu đuối - có làm được điều gì tốt cũng chỉ nhờ ơn Chúa.