Lm. Minh Anh
“Ngươi không phải
thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?”.
Mark Twain mỉa mai: “Chúng ta mang một món nợ ân tình đối
với Ađam, vị đại ân nhân đầu tiên ‘mang cái chết’ xuống trần gian!”. Một nhà tu
đức lại nói cách khác, “Nhân loại mang một món nợ ân tình lớn hơn đối với Đức
Giêsu, Đấng đầu tiên ‘mang sự sống’ cho thế giới. Ngài đứng vào chỗ của một
nhân loại thương tích và trả thay món nợ ấy!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Nếu Ađam mang sự chết
vào trần gian khiến nhân loại nợ nần, thì Đức Giêsu mang sự sống đến để trả món nợ ấy. Tin Mừng hôm
nay nói đến khoản nợ con người mắc với Thiên Chúa - khoản nợ cả nhân loại ‘không trả nổi’.
Dụ ngôn Chúa Giêsu đã phơi trần một bi kịch xót xa: Thiên
Chúa xoá nợ hàng triệu, chúng ta bóp cổ nhau vài đồng! Được tha vô hạn, nhưng
chúng ta không tha nổi một vết xước nhỏ! Quỳ trước Ngài với hai bàn tay trắng, chúng ta xin được xoá một món nợ khổng lồ;
nhưng khi đứng trước anh em, đôi tay ấy lại siết chặt như đôi tay của một chủ nợ. Trước mặt Chúa, chúng ta xin
thương xót; trước mặt tha nhân, chúng ta đòi công bằng. Khoảng cách ấy phơi bày một sự thật:
lòng người
không như lòng trời; lòng
người quá hẹp hòi.
Vì thế, chúng ta hãy tha thiết cầu xin cho được sức mạnh từ trên để có thể thương
tha cho anh chị em mình. “Công lý của Thiên Chúa chính là lòng thương xót
của Ngài!” - Phanxicô.
Mùa Chay, mùa nhìn lại những “món nợ nhỏ” còn giữ trong
lòng: một lời xin lỗi chưa nói, một nụ cười chưa chịu trao, một cử chỉ hoà nhã
mà lòng còn chấp nhất. Chỉ cần tha một lần, nhường một bước, bỏ qua một
lời nói
vô tình; nhưng chính những
điều nhỏ ấy lại khó vô cùng. Trái tim con người dễ nhớ điều làm mình đau, nhưng
lại chậm nhớ lòng thương xót mình đã nhận. Và thế là giữa những món nợ rất nhỏ
của đời sống hằng ngày, chúng ta vẫn cư xử như những chủ nợ khắt khe - trong khi trước Thiên Chúa, mỗi chúng ta chỉ là những con nợ ‘không trả nổi’. “Không gì làm chúng ta giống Thiên Chúa
cho bằng sẵn sàng tha thứ!” - Gioan Kim Khẩu.
Anh Chị em,
Nhân loại nợ nần, mỗi chúng ta
nợ nần; nhưng Thiên Chúa không
để ai tuyệt vọng. Ngài sai Con Một đến, không phải
như một quan toà đòi nợ, nhưng như một người gánh nợ thay. Ngài bước vào thân
phận con người, mang lấy tội lỗi của thế giới và đi với nó cho đến tận thập
giá. Ở đó, điều nhân loại không thể trả đã được trả; điều con người không thể
đền đã được đền. Thập giá trở thành nơi món nợ của lịch sử được thanh
toán. Vì thế, chỉ thập giá mới trả nổi điều con người ‘không trả nổi’; và cũng từ thập giá ấy, một đời sống mới mở ra:
đời sống của những con người đã được tha quá nhiều nên không thể sống mà lại
không biết tha. “Thập giá tỏ lộ sự nghiêm trọng của tội lỗi và sự vĩ đại của
lòng thương xót Thiên Chúa!” - Gioan Phaolô II.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con nhớ rất
lâu điều làm con đau, xin chữa lành con; con quên rất nhanh điều con được tha, xin đánh thức con; con còn chấp
nhất bao món nợ nhỏ, dạy con biết buông xuống!”, Amen.
Suy tư:
-Còn ngươi, tại sao lại không xót
thương anh em ngươi? Đó là câu hỏi đến từ trong thâm tâm mỗi người để tra vấn
một thực tại nhức nhối: Thiên Chúa đã tha cho tôi quá nhiều, sao tôi lại hẹp
hòi và bóp chẹt anh em? Có thể là một rẻo đất, có thể là một số tiền, có thể là
những xúc phạm đã lâu. Một rẻo đất ta đã nhanh tay vẽ vào bản đồ địa chính, một
số tiền có biên lai hẳn hoi và một xúc phạm bất công rõ ràng… So với cõi đời
đời- tất cả chúng chẳng là gì cả, so với tình thương Chúa dành cho tôi và muôn
tội lỗi Chúa đã tha cho tôi – chúng chẳng là gì cả. Một suy nghĩ ác ý trong
lòng – Chúa đã biết, huống gì một câu chuyện hằn học được kể nhiều lần và một
hành vi hẹp hòi được thực hiện, Chúa sẽ báo oán. Hãy nhớ lại chuyện vua Đavit, sau
khi ông phạm tội ngoại tình và giết người, Chúa nói: ‘vì ngươi đã khinh dể Ta’…
khi ta bóp chẹt anh em là ta khinh dể lề luật Chúa dạy – chính là khinh dể
Chúa.
Điều cần được học mãi là lòng thương
xót, càng rộng lượng ta càng giống Thiên Chúa và được Chúa thương yêu – đón vào
cung lòng của Ngài, từng ngày sống và nhất là trong giờ lâm từ, như lời Thánh
Gioan Tông Đồ: “Ai yêu thương thì coi thường (không sợ hãi) việc xét xử”.





