Danh sách Blog của Tôi

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ thuật sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ thuật sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

Lý do cho một tình yêu

 

 



Một cô gái hỏi bạn trai của mình :

− Tại sao anh yêu em?

− Sao em lại hỏi như thế, làm sao anh tìm được lý do chứ!-chàng trai trả lời.

− Không có lý do gì tức là anh không yêu em.

− Em không thể suy diễn như thế được.

− Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lý do anh ta yêu cô ấy.

− Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.

Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

 


Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cô vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình:

 "Chào em yêu,

Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.

Anh yêu em vì em giỏi giang, nhưng bây giờ em có làm được gì đâu, vậy thì anh không thể yêu em. Anh yêu em vì em nhanh nhẹn, nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn . Đây không phải lý do giúp anh có thể yêu em.

 Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì, em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn.

Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác, nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều . Anh không nên yêu em nữa.

Đấy, em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em. Em có cần lý do nào nữa không em yêu?

 

Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lý do nào nữa . Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không?

Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lý do đâu bạn ạ.

 

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2025

ẤM ÁP NHỮNG NỤ CƯỜI

 



Chuyện kể rằng trong một chuyến bay nọ, trước khi máy bay cất cánh, một hành khách muốn có một ly nước để uống thuốc. Cô tiếp viên đã lịch sự nói với ông rằng: “Máy bay đang chuẩn bị cất cánh. Vì sự an toàn của quý khách, xin quý khách đợi thêm vài phút. Sau khi máy bay cất cánh và ổn định, tôi sẽ mang nước cho quý khách”.

Mười lăm phút trôi qua, cô tiếp viên ấy đã quên mang nước đến vì những vấn đề khác cho tới khi người khách bấm chuông gọi giúp đỡ. Lần này, cô mau mắn mang nước đến cho người khách và xin lỗi với một nụ cười. Tuy nhiên, người đàn ông đã giận dữ nói: “Đây là kiểu phục vụ gì vậy? Cô có biết tôi phải chờ bao lâu không?” Người tiếp viên thành thật nhận lỗi, nhưng ông khách kia cũng không tha thứ. Để bày tỏ sự hối lỗi, trong suốt chuyến bay ấy, mỗi khi đi ngang qua vị trí hành khác ấy ngồi, cô tiếp viên đều dừng lại, nở một nụ cười thật tươi và hỏi liệu ông có muốn uống nước. Nhưng người khách ấy đều từ chối. Trước khi máy bay hạ cánh, vị khách này đã yêu cầu cuốn sổ hành khách để viết lời bình luận. Cô tiếp viên nghĩ rằng vị khách sẽ phàn nàn về sự bất cẩn của mình. Dù vậy, cô vẫn tươi cười nói với hành khách ấy: “Xin hãy để tôi xin lỗi thêm một lần nữa. Tôi sẽ chấp nhận mọi lời phê bình của ngài cho dù chúng là gì đi nữa”.

Vị khách không nói lời nào nhưng để lại vài dòng rằng: “Trong suốt chuyến bay, cô tiếp viên ấy đã bày tỏ lời xin lỗi chân thành của mình: cô đã mỉm cười 12 lần, và khiến tôi thật sự cảm động. Tôi quyết định viết một lá thư đánh giá cao, thay vì một bức thư phàn nàn! Chất lượng phục vụ của các bạn thật tuyệt vời, và cô là người tiếp viên rất tốt! Nếu có cơ hội trong tương lai, tôi sẽ lên chuyến bay này lần nữa!”

Quý vị và các bạn thân mến,

Một nụ cười khởi đi từ tấm lòng chân thành có khả năng đem đến sự ấm áp và bình yên giữa con người với nhau. Xuất phát từ lòng khiêm tốn nhìn nhận thiếu sót và thiện chí muốn sửa chữa thiếu sót đó, những nụ cười tươi tắn và chân thành của nữ tiếp viên đã để lại một ấn tượng rất đẹp trong lòng người hành khách. Không có một khoảng cách rộng hơn cho sự bất bình và thiếu thiện cảm, mà chỉ có cả một không gian rực rỡ nụ cười thân thiện làm ấm áp lòng người.

Nụ cười là một tài sản tuyệt vời mà con người có được, là món quà quý giá mà con người có thể trao tặng cho nhau. Đại văn hào Nga Maxim Gorky, cho rằng: “Tiếng cười là thuộc tính đẹp nhất của con người”. Thật vậy, trong bất cứ môi trường nào mà chúng ta hiện diện, những nụ cười chân thành luôn rất cần thiết và có ý nghĩa biết bao trong cuộc sống của chúng ta. Một nụ cười thân thiện có thể khiến con người dễ xích lại gần nhau. Một nụ cười hiền hòa có thể xóa đi những căng thẳng, hiềm khích mà xây dựng tình thân ái. Và càng tuyệt vời biết bao nếu chúng ta trao những nụ cười ấm áp, lung linh sự cảm thông cho những người đang chìm đắm trong sự cô đơn, đau khổ và tuyệt vọng.

Thánh Têrêsa Calcutta đã khuyến khích chúng ta rằng: “Chúng ta hãy gặp nhau với nụ cười, vì nụ cười là khởi đầu của tình yêu”. Thật vậy, trong cuộc sống hằng ngày, rất nhiều lúc chúng ta cảm nhận được niềm vui và sự bình yên nơi những nụ cười. Nụ cười ấm áp của cha mẹ, anh chị em trong gia đình, nụ cười lung linh niềm hạnh phúc của người mà chúng ta yêu thương và cả những nụ cười đem đến cảm giác bình yên của ai đó đang có sự bất hòa với chúng ta. Ước gì mỗi người chúng ta hãy nỗ lực xây dựng tình thân ái với nhau bằng những nụ cười chân thành, tỏa sáng những yêu thương.

Lạy Chúacuộc sống này sẽ buồn biết bao nếu thiếu đi những nụ cười. Xin Chúa giúp chúng con không để những áp lực trong công việc và sự căng thẳng trong các mối tương quan với tha nhân làm chúng con quên đi sự hiện diện của nụ cười trên gương mặt của mình, nhưng luôn biết quảng đại và chân thành trao tặng cho nhau những nụ cười ấm áp lòng cảm thông và tình thân ái. Amen.

Duy An  

 

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2022

ĐIỀU KHÔNG BÌNH THƯỜNG

 




   Larry và Jo Ann là một đôi vợ chồng bình thường. Họ sống trong một ngôi nhà bình thường trên một con phố bình thường. Giống như bao đôi vợ chồng bình thường khác, họ phải vật lộn với cuộc sống để lo cho con cái ăn học nên người.

Ngoài ra, họ còn bình thường về một phương diện khác: họ luôn có những cuộc cãi vặt. Đề tài là những bất đồng trong cuộc sống, và… ai là người có lỗi. 

 

Cho đến một hôm, một sự kiện ngoại lệ đã xảy ra.
- Bà biết đấy, Jo Ann, tôi có những ngăn tủ kỳ diệu. Mỗi lần tôi mở chúng, chúng luôn có sẵn vớ và quần lót – Larry nói – Tôi muốn cảm ơn bà vì đã để mắt đến chúng suốt những năm qua.
Jo Ann nhìn chồng qua đôi kính:
- Ông muốn gì, Larry?
- Chẳng gì cả. Tôi chỉ muốn nói tôi đánh giá cao việc bà đã chăm sóc tôi.
Đây chẳng phải là lần đầu Larry có hành động kỳ lạ nên Jo Ann bỏ ngoài tai, cho đến vài hôm sau…
- Jo Ann, cám ơn bà đã ghi những con số chi phiếu rất đúng tháng này. Trong 16 con số thì bà đã ghi đúng hết 15 con. Quả là một kỷ lục.
Không tin vào những gì đang nghe, Jo Ann ngừng may.
- Larry, ông luôn cằn nhằn tôi về những con số sai, sao bây giờ lại thế?
- Vô lý. Tôi lúc nào cũng muốn bà biết tôi luôn ghi nhận những cố gắng của bà. 

Jo Ann lắc đầu và tiếp tục may. “Ông ta làm sao ấy nhỉ?...”, bà tự hỏi.
Dù vậy, ngày hôm sau, khi Jo Ann ghi vào sổ tại cửa hàng tạp hóa của gia đình, bà cẩn thận để viết đúng số chi phiếu. Bà cố không nghĩ đến những điều không bình thường này nhưng thái độ kỳ lạ của Larry cứ tiếp tục.
- Jo Ann, thật là một bữa ăn ngon – ông ta nói trong một bữa tối – Tôi rất biết ơn bà. Trong 15 năm qua bà đã nấu hơn 14.000 bữa ăn cho tôi và lũ trẻ.
Rồi: “Ôi! Jo Ann, ngôi nhà mới ngăn nắp làm sao. Bà hẳn vất vả để giữ chúng luôn như thế…”.
Thậm chí: “Cảm ơn Jo Ann vì đã luôn bên cạnh tôi”. 

Jo Ann trở nên lo lắng: “Đâu rồi những lời chê bai, chỉ trích?”.
Nỗi lo có điều gì không ổn xảy ra với chồng càng mạnh mẽ hơn khi Shelly, cô con gái 16 tuổi của bà, cằn nhằn:
- Bố lẩm cẩm rồi mẹ ạ! Bố bảo con xinh lắm với bộ quần áo cũ mèm này! Thật không phải là bố. Có gì xảy ra với bố rồi ấy! 

Nhiều tuần trôi qua, Jo Ann trở nên quen thuộc với thái độ kỳ lạ của người bạn đời, và thỉnh thoảng bà cũng đáp trả lại “cảm ơn…”. Bà cảm thấy tự hào về bản thân như đã vượt qua được một chướng ngại vật. Nhưng đến khi một việc bất thường xảy ra thì bà hoàn toàn lúng túng.
-Tôi muốn bà nghỉ tay một chút – Larry nói – Tôi sẽ rửa chén. Nào, hãy bỏ cái chảo đó xuống và lên phòng khách xem tivi!
- (Sau một lúc lâu im lặng) Cảm ơn Larry, cảm ơn… 

Bước chân của Jo Ann đột nhiên trở nên nhẹ tênh. Bà cảm thấy tự tin hơn và lần đầu tiên bà nghe mình khe khẽ hát. Câu chuyện sẽ dừng ở đây nếu không có một sự kiện đặc biệt nhất xảy ra. Lần này tác giả là Jo Ann. Một hôm, bà nói:
- Larry, tôi muốn cảm ơn ông vì đã làm việc nuôi sống gia đình suốt những năm qua. Tôi chưa từng nói cho ông biết, nhưng tôi rất biết ơn ông… 

Larry đã không bao giờ hé mở lý do khiến ông thay đổi cách cư xử một cách tuyệt vời như thế, dù Jo Ann lục vấn đến đâu. Và điều này đã thành một trong những bí ẩn của cuộc sống, một điều bí ẩn mà tôi rất thích – vì tôi chính là… Jo Ann.

Võ Hoàng Lan
Từ Chicken soup for the soul 

Sưu tầm. (Theo Tủ sách Dũng Lạc.)

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2022

Vợ tôi chẳng làm gì cả

 



 

(Sưu tầm)
Một người đàn ông có vợ đến gặp bác sĩ tâm lý để giải toả những căng thẳng và áp lực trong cuộc sống. Ông ta than rằng
Bác sĩ tâm lý: Anh làm gì để kiếm sống vậy?
Người chồng: Tôi làm kế toán ở một ngân hàng.
Bác sĩ tâm lý: Thế còn vợ anh?
Người chồng: Cô ấy chẳng làm gì cả. Cô ấy chỉ ở nhà nội trợ thôi.

Bác sĩ tâm lý: Vậy ai làm bữa sáng cho cả nhà?
Người chồng: Vợ tôi, vì cô ấy chẳng có gì làm cả mà.
Bác sĩ tâm lý: Vợ anh dậy lúc mấy giờ để làm bữa sáng cho cả nhà vậy?
Người chồng: Cô ấy dậy vào khoảng 5 giờ sáng, dọn dẹp nhà cửa trước khi làm bữa sáng.
Bác sĩ tâm lý: Con anh đến trường bằng cách nào?
Người chồng: Vợ tôi đưa chúng đến trường, vì cô ấy chẳng làm gì cả mà.
Bác sĩ tâm lý: Sau khi đưa bọn trẻ đi học, vợ anh làm gì nữa?
Người chồng: Cô ấy đi chợ, rồi về nhà nấu ăn và giặt giũ. Bác sĩ biết rồi đấy, cô ấy đâu có phải làm việc.
Bác sĩ tâm lý: Chiều tối, sau khi đi làm về thì anh làm gì?
Người chồng: Nghỉ ngơi, tôi quá mệt với công việc cả ngày rồi còn gì?
Bác sĩ tâm lý: Thế còn vợ anh làm gì sau đó?
Người chồng: Cô ấy nấu bữa tối, cho con ăn, dọn bữa cho tôi, rửa bát, lau dọn nhà cửa, cho con đi tắm rồi cho chúng đi ngủ.

Từ câu chuyện trên, bạn thấy ai là người làm việc nhiều hơn ở đây? Tất cả những gì mà một người vợ làm để phục vụ gia đình từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt được gọi là “chẳng làm gì cả”.

Phải, nội trợ không phải là công việc yêu cầu trình độ học vấn, bằng cấp và cũng chẳng có chút tiền đồ thăng tiến, nhưng vai trò của người nội trợ là cực kỳ quan trọng.

 

Hãy TRÂN TRỌNG vợ của bạn, bởi những gì cô ấy hy sinh cho bạn, cho con bạn, cho gia đình bạn là không thể đong đếm được. Hãy xem câu chuyện trên là lời nhắc nhở về việc hãy trân trọng vai trò của nhau trong quan hệ vợ chồng, vợ bạn có thể không làm công việc như bạn nhưng cô ấy cũng vất vả chẳng kém gì bạn cả.

Một người đàn ông, một người chồng hãy biết rằng:

- Khi nàng im lặng, nàng vẫn đang nghĩ rất nhiều.

- Khi nàng nhìn bạn, nàng đang tự hỏi vì sao nàng lại yêu bạn nhiều đến thế dẫu cho bạn chẳng coi trọng nàng.

- Khi nàng bảo nàng sẽ ở bên bạn, tức là nàng sẽ luôn bên bạn như một hòn đá trung thành.

Đừng làm người phụ nữ của mình tổn thương, cư xử không phải với nàng hay coi thường nàng. Hãy chia sẻ câu chuyện này đến mọi phụ nữ để khiến cô ấy mỉm cười, và đến mọi đàn ông để giúp anh ta nhận ra giá trị của phụ nữ..

 Suy tư

1. Gia đình được hình thành từ tình yêu của hai người nam nữ, rất khác biệt về giáo dục và phái tính, nhưng lại cam kết chung sống và yêu nhau trọn đời. Bởi đó, để hạnh phúc phải có lòng tri ân nhau và liên tục tha thứ cho nhau.

2. Ở những xã hội tây phương, luật pháp thực sự bảo vệ người lao động và người phụ nữ. Người ta kể, nếu người vợ hành hung chồng, ông chồng gọi điện cho cảnh sát đến thì việc đầu tiên cảnh sát làm là cùm ngay người đàn ông và bỏ tù, cắt nghĩa sau. Ở VN thì không như thế, người vợ luôn phải chịu lép vế và phải chịu đựng nhiều chuyện cho gia đình được êm ấm, nhưng đừng vì thế mà người chồng sống buông thả và sống thiếu trách nhiệm với gia đình: hãy tự trọng, hãy nên thánh từ trong gia đình.

3. Đừng bao giờ chê vợ hay chồng mình là vô dụng, ăn bám, không làm ra tiền... vì điều đó là phản tâm lý và tự làm mất  giá trị của chính mình. Những lời khen tặng đúng lúc và đúng mức sẽ làm cho người bạn đời tự tin và hạnh phúc, vì nhu cầu lớn nhất của con người là được tôn trọng và thừa nhận, nhất là bởi những người thân trong gia đình mình.

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2022

Bài học từ cuộc sống

 



Trong dịp vừa qua, tôi có đi du lịch vài nơi, học được vài điều từ những người bạn đồng hành. Có những bài học tích cực và cũng có những bài học tiêu cực – cần phải tránh. Tuy chỉ là bài học nhỏ, nhưng lại đánh động mạnh và khắc sâu trong lòng, vì được chứng kiến trực tiếp – không phải lý thuyết suông.

Trước hết xin nói đến những hành động đẹp, đó là sự sẵn sàng phục vụ, sự vui đùa, sự giải tỏa bất hòa. Tôi có dịp gặp một người bạn ngoài luồng (mới quen gần đây), rất giống dân tu-ra, vóc dáng hao gầy, cư xử hiền hòa; sau bữa ăn tối, mọi người đều mệt, chỉ dọn dẹp sơ sài và đi ngủ; sáng hôm sau, anh tự nguyện rửa sạch nồi chén trong lúc mọi người tập trung uống cà phê; anh tâm sự: “ở nhà mình vẫn thường làm việc vặt giúp đỡ mọi người, động viên con cái cùng làm, vì  khi mình mệt mỏi thì người khác cũng mệt, mình muốn nghỉ ngơi thì người khác cũng muốn nghỉ ngơi, khi mình đói thì người khác cũng đói…bởi vậy mình nên chia sẻ công việc với  những người thân, đừng đùn đẩy công việc cho người khác”. Lời nói và hành động của anh làm cho tôi phải suy nghĩ về cách sống của mình, nhận ra anh có tâm hồn cao thượng. Hãy tập thói quen chăm sóc nhau trong cuộc sống, bạn sẽ hạnh phúc và tạo hạnh phúc cho người khác; ngay trong gia đình, bạn hãy thể hiện (có ý thức) những hành động chăm sóc người bạn đời của mình mỗi ngày, tuy nhỏ thôi nhưng hiệu quả của hạnh phúc là rất lớn.

Nhóm bạn U70 của chúng tôi tuy hơi ồn ào, nhưng lại ưa đùa nghịch một cách táo bạo, cứ tưởng sắp oánh nhau, nhưng chỉ là đùa giỡn. Điều này đã gây ngạc nhiên cho lớp trẻ, chúng ngạc nhiên nói: Đúng là cách biệt thế hệ! Đối với lớp trẻ, chỉ cần nhìn nhau khó chịu là đã có chuyện, chỉ cần nói móc nhau một câu thôi là xa cách nhau mãi, đàng này nói bốp chát với nhau kiểu đó mà hôm sau lại còn họp mặt như chẳng có gì xảy ra. Sự đùa giỡn này làm ta liên tưởng đến những đứa trẻ con và những con chó cảnh: giận đó rồi quên đó, điều đáng buồn là người lớn thường quá nghiêm nghị và ít khi bông đùa, hãy mỉm cười với nhau và nhìn cách cư xử của người khác chỉ như trò đùa thôi mà.

Có những uẩn khúc trong cuộc sống về cách cư xử của những người bạn với nhau cứ đè nặng trong tâm hồn ai đó. Nếu không có dịp giải tỏa, những cặp mắt cứ nhìn nhau: mơ hồ và nghi ngại, và tình nghĩa sẽ bay xa. Cách tốt nhất để nối lại tình thân là giải tỏa những uẩn khúc đó, ngay cả đối với Chúa – bạn bè – xóm giềng. Nói vậy, nhưng rất khó, có chăng là ơn Chúa ban cộng với thiện chí của một trong hai người. Trước khi chia tay nhau trong một cuộc đi chơi, hãy chìa tay ra và hãy nói lời xin lỗi với nhau để rồi khi xa nhau thì trong tâm hồn chỉ lưu lại những kỷ niệm ấm áp tình người.



Cách cư xử nhẹ nhàng của người Đà lạt. Tôi đã nhiều lần lên vùng du lịch này và nhận ra người buôn bán ở Đalạt có cách cư xử hiền hòa và nhẹ nhàng, khác với những vùng khác: dao búa, dữ tợn. Đúng là văn hóa có ảnh hưởng đến tâm tính từng người và lan tỏa ra cả cộng đồng. Trước 1975, Đa lat đã là trung tâm văn hóa trước khi là trung tâm du lịch. Dĩ nhiên, đó là nói về người dân bản xứ đã ở đó từ lâu, còn ngày nay Đalạt đã khác rồi, vì đã pha trộn nhiều sắc dân, nhiều văn hóa và đầu óc kinh doanh, nhưng nếu để ý bạn sẽ khám phá sự nhẹ nhàng còn ẩn khuất đâu đó nơi những người buôn bán nhỏ. Sự nhẹ nhàng này còn thể hiện ngay trong câu ghi chú trong WC: “Xin quý khách vui lòng bỏ rác vào giỏ, vì nếu bị kẹt rác sẽ rất khó xử lý ” (tôi rất bất ngờ vì chữ ạ, rất dễ thương).

Khi mình muốn sống theo kiểu tự do thì đồng thời phải biết tôn trọng tự do của người khác. Nếu có dịp phải sống trong môi trường tập thể, ta mới nhận ra nhân cách của mỗi người, có người rất tế nhị và có người lại quá vô tâm. Nếu chỉ gặp nhau trên một chuyến xe hoặc trong một cuộc vui đông người, ta khó nhận ra những suy nghĩ và cung cách sống, nhưng có dịp tiếp xúc kỹ hơn một chút, ta dễ nhận ra sự khác biệt. Tôi phải bực mình vì vài người bạn cứ ồn ào về đêm, hút thuốc trong phòng ngủ, uống rượu bia lè nhè … có lẽ họ cũng bắt vợ con phải chịu đựng nhiều. Ai đó đã phân tích: khi đề cao tự do của mình (muốn làm gì thì làm) thì đồng thời mình hy sinh tự do của người khác: người mẹ tự do lựa chọn phá thai thì đồng thời hy sinh tự do sống của đứa con trong bụng.

 

Ai đó đã nói: Muốn sống lịch sự, phải biết hy sinh. Có nhiều va chạm trong cuộc sống xảy ra rất đáng tiếc, để lại những nỗi buồn và tự ái không đáng có, là do sự thiếu tế nhị trong giao tiếp. Ví dụ, trong giao tiếp, bạn không nên hỏi tuổi phụ nữ, thu nhập của người khác, nghề nghiệp (vì có thể họ đang thất nghiệp). Việc ăn uống thì người VN mình thường dùng chung chén nước chấm (nước mắm, chao, ruốc), phải tránh làm sao cho người khác không mè hè. Khi giao tiếp, đừng mơn trớn người khác lộ liễu và nhất là đừng xoi mói đời tư và có ý phê phán, có người oán ghét ta trong lòng, kẻ khác họ sẽ hỏi vặn lại và tất nhiên là mất lòng nhau. Ở các làng quê, có những người được phong là ‘thần đốt’, vì ngày nào họ cũng đốt rác như một thói quen bình thường – mà không nghĩ đến tác động của khói với sức khỏe của người khác, rất mong xã hội có những quy định phạt tiền khi đốt rác khói um cả một quãng đường quốc lộ!

Lời nói lung lay gương bày lôi kéo. Nhiều người nhận ra việc giáo dục con cái trong thời đại hôm nay là rất khó vì môi trường xã hội càng ngày càng xuống cấp, vì sự cuốn hút của internet, nhưng một phần không nhỏ là cha mẹ không là mẫu gương thường trực cho con cái: lời nói, cách ứng xử với bà con lối xóm, với các bậc sinh thành, với các linh mục, cách chăm sóc nhau trong gia đình, cách sống đạo. Trong bất cứ môi trường nào, hãy chăm sóc nhau bằng lời nói và gương sáng, là cách nên trọn lành hơn cho bạn và góp phần giúp người khác tiến về phía trước.

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2022

8 lời nói dối trong đời người mẹ

 



 

Sưu tầm. Hướng đến ngày của mẹ mừng vào chúa nhật thứ 2 của tháng 5



Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói!——>Mẹ nói câu nói dối đầu tiên!

Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá. Lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát mẹ, Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo: Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá.——> Mẹ nói câu nói dối thứ hai.

Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, Vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không buồn ngủ!——> Mẹ lại lần thứ ba nói dối

Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo: Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát! ——>Mẹ nói dối lần thứ tư

Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, Mẹ vừa làm Mẹ vừa làm Cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. Hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết không đi bước nữa. Mọi người có khuyên mẹ kiên quyết không nghe. Mẹ bảo: Mẹ không yêu chú ấy. ——>Mẹ nói dối lần thứ 5



Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: Mẹ có tiền mà! ——>Mẹ nói dối lần thứ 6

Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện. Cậu bé muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng mẹ tốt hơn. Nhưng lại bị mẹ từ chối. Mẹ bảo: Mẹ không quen! ——>Mẹ nói dối lần thứ bảy.

Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo: Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu. ——> Đấy là lần nói dối cuối cùng của mẹ

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2022

MẸ LÀ BÓNG MÁT ĐỜI CON

 

 

 

 


 


 

Riêng tặng K.L. và các bà mẹ nhân ngày Hiền Mẫu

 

 

Trần Mỹ Duyệt

 

 

Có lẽ hình ảnh đem lại nhiều ấn tượng nhất mỗi khi về thăm quê hương, và đặc biệt là lần về thăm gần đây năm 2013 là hình ảnh mẹ tôi, một người mẹ già, tóc bạc, lưng gù, và hàm răng cái còn, cái mất. Một người mẹ quê ngày ngày ngồi đó, bên chiếc võng, ru mấy đứa cháu và chắt. Ngày xưa thì mẹ đưa võng ru con, bây giờ con khôn lớn thì đưa võng ru cháu và chắt. Một người mẹ mà những nét nhăn nheo, cằn cỗi theo thời gian và tuổi đời đang hằn sâu trên khuôn mặt xinh đẹp thuở nào của một thời xuân trẻ. Một người mẹ mà nụ cười như mếu mỗi khi thấy con về từ xa xa. Nhưng dù vẻ đẹp của mẹ có phai nhòa theo tháng năm, nét tinh anh của mẹ có bị dòng đời xói mòn, nhưng tình yêu mẹ dành cho con vẫn nguyên vẹn, vẫn như thuở nào khi con còn bé nhỏ.

 

Như người cha già mỏi mòn chờ con và sung sướng, vui mừng, vội vã ôm choàng lấy đứa con  sau bao ngày xa vắng trở về thế nào, thì cái tâm tình nôn nao và niềm vui hạnh phúc của mẹ tôi cũng òa vỡ như vậy mỗi lần tôi trở về thăm mẹ. Mỗi lần như thế là mẹ tôi vồn vã ra lệnh cho đứa con này, đứa cháu nọ:

 

-Mau bổ trái dừa tươi cho bác uống vì bác đi đường xa khát nước.

-Mau mở quạt máy mạnh lên một chút để căn phòng khách mát.

-Mau xịt thuốc muỗi để muỗi khỏi đốt bác.

-Mau dọn cơm lên vì bác đi đường xa mệt và đói…

 

Và còn nhiều cái mau mau như thế khiến cho người con xa nhà bỗng trở nên quan trọng, được ưu đãi một cách đặc biệt.

 

Nhưng nếu để ý quan sát, thì qua những đối xử đặc biệt ấy hoàn toàn không phải vì người con mới từ Mỹ về. Không phải vì người con mang nhiều quà, bánh về cho mẹ; càng không phải vì người con ấy có chút ít tiền bạc để biếu mẹ. Nhưng tất cả chỉ vì “tình mẹ thương con.” Tình người mẹ thương và dành cho đứa con sau nhiều ngày vắng nhà như một đền bù vì đã không được mẹ quan tâm, săn sóc. Tôi học được và biết được tâm tình này sau những giờ phút mẹ con trao đổi, tâm sự.

 


Trong những ngày tháng ít ỏi, và trong những giờ phút chỉ có hai mẹ con ấy, mẹ tôi thường kể cho tôi nghe những chuyện đã qua, những chuyện có liên quan đến thầy tôi, đến tuổi thơ của tôi, nhất là những chuyện xảy ra sau khi thầy tôi qua đời khiến mẹ tôi phải cô đơn vì không những không còn thầy tôi mà còn không có tôi bên cạnh. Hoàn toàn không một lời than van! Không một tiếng trách móc. Hoàn toàn không một tiếng “tiền”, tiếng “giàu có”… trong những trao đổi ấy. Nếu có nhắc đến tiền thì đại khái những mẩu đối thoại ấy như thế này:

 

“Những lần anh chị và các cháu gửi tiền về, mẹ không tiêu xài vào việc gì hết. Mẹ chỉ để dành mua mấy hộp sữa, còn bao nhiêu là cất đi để hễ có chuyện cần thì lại mang ra mà dùng.” Vừa nói, mẹ vừa chỉ tay lên chỗ này, chỗ nọ xem như có chút hãnh diện về cái tài tháo vát, xoay xở, dành dụm, và nhất là sự hy sinh cho con, cho cháu:

 

“Đây này cái trần nhà kia mới sửa mất hơn 4 triệu, cái bàn thờ kia mới sơn lại gần 2 triệu. Mộ của thầy và của bà ngoại mới sửa lại cũng tốn hơn 3 triệu. Còn dư chút nào nữa thì đứa này, đứa khác lâu lâu lại đến bà. Đấy có được đồng nào thì cũng chỉ lo cho con, cho cháu, cho nhà cửa thôi. Mẹ mà không dè sẻn thì làm gì có được như vầy, như vầy…” 

 

Cũng trong những lúc chỉ có hai mẹ con như thế, tôi lại nghiệm ra thêm cái chân lý “làm mẹ” của người phụ nữ, dĩ nhiên, ở nơi mẹ của mình. Khi còn là sinh viên, khi đọc nhận xét của Freud: “không biết phụ nữ muốn gì” cứ tưởng là một nhân xét tiêu cực hay một nhận xét có vẻ coi thường người hỏi. Nhưng nay càng lớn, càng hiểu sâu hơn về lý lẽ cuộc đời, về tâm lý sống con người, mới hiểu rằng biết về người phụ nữ quả là khó, càng khó đo lường hơn tấm lòng bao la của một người mẹ. Có thể nói như Y Vân về lòng mẹ: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”. Tình thương của bà chiếu tỏa như ánh trăng rạng ngời trên bầu trời thanh bình của lòng con: “Tình mẹ thương con như vừng trăng tròn mùa thu”.

 

Ôi! Tấm lòng của một người mẹ là tấm lòng của cả biển trời bao la cộng lại. Nó bao la, nó man mác, và nó vời vợi đến độ khó lòng mà hiểu nổi. Và như Y Vân đã diễn tả, dù đứa con sau này có đi đâu chăng nữa, chân trời góc biển, nơi mà nó muốn quay về vẫn là bóng mát của tấm lòng người mẹ:

 

Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu.
Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu.
Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu.
Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng Mẹ yêu.

 

 

Và Honoré de Balzac đã viết về trái tim của người mẹ:

“Trái tim của người mẹ là một vực thẳm vô tận, ở đáy của nó luôn luôn tìm thấy sự tha thứ.”

-The heart of a mother is a deep abyss at the bottom of which you will always find forgiveness. (Honoré de Balzac).

Tổng Thống Abraham Lincoln thì suy tôn lời cầu nguyện của mẹ Ông:

“Tôi ghi nhớ những lời cầu của mẹ tôi và chúng luôn theo tôi. Những lời cầu đã bám sát tôi trong suốt cuộc đời tôi.”

- I remember my mother’s prayers and they always followed me. They have clung to me all my life. (Abraham Lincoln).

 

Công nương Diana đã viết về vòng tay của người mẹ:

“Vòng tay của người mẹ dịu dàng hơn bất cứ vòng tay của ai khác.”

- A mother’s arms are more comforting than anyone else’s. (Diana, Princess of Wales).

Những cử chỉ lo lắng của người mẹ dành cho con không chỉ là vòng tay vỗ về êm ái, và không chỉ lo cho con khi còn còn nhỏ. Mấy ngày ở với mẹ quả là hạnh phúc. Vòng tay săn sóc của mẹ luôn bao phủ và đầy ắp yêu thương. Một hôm đang còn nằm nướng trong căn phòng để tránh cái nóng như thiêu như đốt bên ngoài, thì mẹ đập cửa và nói to: “Dậy mà đi tắm cho nó mát đi chứ?” Hôm sau, sau bữa cơm trưa đang còn vui với mấy cháu nhỏ, thì mẹ lại giục: “Đi nghỉ trưa một chút cho nó khỏe đi chứ. Thức trưa mệt chết à!” Nghe sao mà nó thấm thía tình mẫu tử đến thế. Trước những tâm tình ấy, tự nhiên tôi liên tưởng đến những lần bà xã vẫn thường nhắc mình sau mỗi lần đi làm về :“Anh đi tắm cho mát rồi ăn cơm!” Không lẽ cách thức chăm sóc con của bà mẹ và cách thức lo lắng của người vợ đối với chồng cũng có cùng một mẫu số như nhau? 

 

Chắc chắn là thế! Trái tim người phụ nữ dù mẹ hay vợ, là nơi ngự trị của tình mẫu tử, một thiên chức thiên phú đã được ban cho họ. Bất ngờ thấy nhớ bà xã quá chừng. Nhớ lại mỗi lần được nhắc đi tắm, tôi thường tìm lý do này, lý do khác kéo dài cái lười của mình. Nhưng lười hay không thì vẫn thua cái tình mẫu tử thiêng liêng tiềm ẩn bên trong sự săn đón của một người vợ hiền. Vì một nghĩa nào đó, mình cũng như một “baby” mà nàng rất lấy làm hạnh phúc để săn sóc. Không biết các đấng ông chồng có hiểu ra chân lý này để yêu thương và đền đáp lại tình thương săn sóc của vợ hay không. Nếu vô tình mà không nhận ra được điều này thì thật là một thiếu sót, một sự lơ là đáng trách!

 

Mẹ tôi bây giờ đã già. Như một gốc cây cằn cỗi nhưng lại là một gốc cây hiếm quí. Trong những vườn cây bonsai mà người Nhật thường nuôi trong nhà, những gốc bonsai quí và hiếm là những gốc già và lâu năm. Người chơi cảnh thích những gốc cây già, cổ và lâu năm vì cái giá trị thời gian và sức sống tiềm ẩn của nó. Tôi cầu xin cho mẹ tôi sống lâu, bởi tôi chỉ sợ rằng sẽ có một lúc nào đó gốc cây cổ thụ ấy được cất đi khỏi phần đất nhân sinh này, và khi ấy bóng mát tinh thần của nó sẽ không còn để tôi nương tựa nữa. 

Tổng Thống Abraham Licohl đã nói rất đúng:

 “Mẹ tôi là người phụ nữ tuyệt vời nhất tôi đã gặp. Tất cả những gì tôi có tôi đều nợ từ mẹ tôi. Tôi qui hướng mọi thành công trong đời cho nền giáo dục trí, đức và thể dục tôi nhận được từ người.”

-My mother was the most beautiful woman I ever saw. All I am I owe to my mother. I attribute all my success in life to the moral, intellectual and physical education I receive from her. (George Washington)  

 

Hôm nay nhân Ngày Hiền Mẫu, hướng nhìn về bên kia bờ Thái Bình nơi đó có người mẹ hiền đang chờ đợi tôi, tự nhiên tôi thấy nhớ mẹ, thương mẹ. Tôi muốn như những ngày còn thơ trẻ, chạy về ôm choàng lấy mẹ, hôn lên trán mẹ, và nói với mẹ một câu: “Mẹ ơi! Con yêu mẹ!”.

 

 

Ngày Hiền Mẫu

 

11 tháng 5 năm 2014

 

 

 

 



Thứ Ba, 26 tháng 4, 2022

 

Một người 4 vợ

 Sưu tầm

 


Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…

 

Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền.

 

Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.

 

Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.

 

Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

 

Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.

 

Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.

 

“Không đâu” – Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi. Câu trả lời như một nhát dao cứa vào tim ông.

 

 Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”.

 

“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.

 

Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.

 

Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”.

 

Người vợ thứ hai – người bạn tâm tình thân thiết thủy chung của ta cũng chỉ khóc khi ta chết, đưa ta ra đến mộ rồi quay đầu.

 

Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông.

 

Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.

 

Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”. Chỉ có duy nhất người vợ cả, người thường bị ta bỏ mặc, lãng quên khi sống… là kiên quyết đi theo, yêu thương ta cả cuộc đời.

 

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ.

  • Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.
  • Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.
  • Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.
  • Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.

Tốt hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên nó.

 

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Nghệ thuật lắng nghe

 



Cuộc sống của chúng ta dường như ngày càng bận rộn và có nhiều bận tâm, đến nỗi không mấy người đủ kiên nhẫn để lắng nghe nhau nói. Có những người đặt câu hỏi, nhưng không phải để muốn nghe người kia nói, mà chỉ là hỏi cho có chuyện và hỏi để mà hỏi, cho nên khi người kia vừa mới nói được vài lời thì họ đã lái câu chuyện qua một hướng khác, họ chỉ muốn nói mà không muốn nghe, họ luôn miệng nói “biết rồi, biết rồi’!

Tại sao lại như vậy? – Thưa, là do lòng ích kỷ, lòng tự tôn và cả sự tự ti yếm thế nữa. Kiểu nói chuyện như vậy vừa vô duyên vừa vô ích. Khi mình đã đặt câu hỏi thì buộc người kia nợ mình câu trả lời, họ đang sẵn sàng trao ban cho mình một thông tin bổ ích, nhưng rồi mình lại không thèm nghe cho thật tình, nên chẳng bao giờ mở mang kiến thức được – nên dốt vẫn hoàn dốt. Kiểu nói chuyện ‘ đầu ngô mình sở’ như vậy dễ gây bực dọc tâm lý cho người kia, chứng tỏ mình là kẻ nói chuyện vô duyên.

Ông Dale Carnegie trong tác phẩm ‘Đắc Nhân Tâm’ có kể một câu chuyện: có một người kia, vào một buổi tối, đến thăm một gia đình bạn bè, ông nói rất nhiều chuyện với các thành viên trong gia đình ấy. Lúc ra về, ông khen một cháu nhỏ nói chuyện rất có duyên, dù rằng cậu bé ấy không hề mở miệng nói gì mà chỉ biết chăm chú lắng nghe vị khách nói chuyện. Tôi cứ ấn tượng mãi về cha cố Phaolô Nguyễn Công Minh: cha cứ chăm chú lắng nghe và nhìn thẳng vào người đang nói chuyện với mình, không ngắt lời cho đến khi họ nói hết ý, sau đó ngài mới nói lên điều muốn biết thêm. Thánh Gia cô bê khuyên chúng ta: hãy mau nghe nhưng chậm nói và chậm giận (Gc 1,19).

Trong bài ‘Cái tôi của người Việt’ của Từ Thức có một câu thật hay: "Có ai đã gặp một người Nhật vỗ ngực: tôi, tôi, tôi?. Nói chuyện với người Nhật, chưa gì họ đã mang giấy bút ra ghi chép. Làm như những điều bạn nói là khuôn vàng, thước ngọc. Hỏi những người khác, mới biết cái ông ngồi trịnh trọng ghi chép đó là bực thầy".



Cái mặc cảm tự ti của người Việt mình quá lớn, dẫn đến việc chúng ta không muốn nghe người khác nói vì không muốn ai làm thầy mình và không muốn nhìn nhận cái dốt của mình, cách sống và cách làm của mình là số một. Đúng như lời Chúa nói: rượu cũ thì ngon hơn. Ai đó đã nói: “Yêu là biết cho đi và đón nhận”. Muốn yêu cho đúng nghĩa, con người phải có lòng vị tha và khiêm tốn. Hãy học cách thể hiện tình yêu trong từng cuộc gặp gỡ nhau: biết nói với nhau những điều hữu ích và biết chân tình lắng nghe nhau cho trọn vẹn: nghe bằng tai và bằng tấm lòng.

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2021

TÂM ĐIỂM NHƯNG KHÔNG PHẢI LÀ TÂM ĐIỂM

 



Có câu chuyện kể rằng: Tại một ngôi làng nọ, cứ đến mùa xuân, dân làng tổ chức lễ hội bắn cung để chọn ra những chàng trai tài giỏi về cung tên. Đây là một giải thưởng cao quý và ai cũng mơ ước. Năm ấy ở trên một ngọn núi không xa làng, bỗng xuất hiện một vị ẩn sỹ được cho là rất giỏi về cung tên. Ấy vậy là từng đoàn trai làng lũ lượt kéo nhau lên núi xin làm đệ tử mong được thầy chỉ giáo.

Vị thầy nầy rất ít nói và dường như cũng không mặn mà với việc có nhiều đệ tử, và quả thật cũng không ai biết rõ tài cung tên của ông có thực hay chỉ là tin đồn. Từng tốp trai làng âm thầm rút lui, chỉ còn lại một nhóm nhỏ là kiên trì ở lại. Vị Thầy yêu cầu họ nhiều điều chẳng liên quan gì đến cung tên cả: mỗi ngày tập quan sát từng cánh hoa rừng mọc và nở ra, từng con chim nhỏ trên cành đi săn mồi và làm tổ, cảnh vật sinh động của thiên nhiên diễn biến vào buổi sáng khác với buổi chiều thế nào… và kể cho thầy nghe.

Chỉ một thời gian ngắn gần kỳ thi, thầy mới chỉ cho họ vài kỹ thuật nhỏ về cung tên. Ấy thế mà năm ấy nhóm học trò từ trên núi xuống đã đạt được thành tích xuất sắc, họ cùng có một nhận định: họ nhìn thấy cái tâm điểm quá rõ ràng và quá lớn đến nỗi khó mà bắn trật ra ngoài được!

Sau lễ hội, họ rủ nhau lên núi để tạ ơn thầy và muốn hỏi cho ra lẽ: tại sao họ thành công dễ dàng như vậy?- Họ chờ mãi mới thấy thầy xuất hiện trong chốc lát, thầy chỉ nói với họ một câu: “Tâm điểm không phải là tâm điểm”, rồi lui bước vào trong – dường như không muốn nói chuyện nhiều.

Nhóm học trò ngày ấy lớn lên và sinh sống ở nhiều vùng trời khác nhau. Lâu lâu họ gặp nhau, kể cho nhau nghe về cuộc sống của mình, về vị thầy năm xưa và nhất là về câu nói bí ẩn của thầy. Họ nghiệm ra rằng: hầu hết các thành viên trong nhóm họ đều thành công trong cuộc sống, lý do tại sao vậy? Tại sao tâm điểm lại không phải là tâm điểm?

Lời bàn của người viết.



Mỗi ngày tôi vẫn đọc và nghe nhiều câu chuyện, nhưng tại sao câu chuyện này cứ lưu lại mãi trong trí nhớ? Câu nói ‘tâm điểm không phải là tâm điểm’ gợi hứng cho một quan niệm sống. Tại sao nhóm ‘đệ tử kiên trì ở lại’ lại thành công trong cuộc thi và trên trường đời?.

Tâm điểm không phải là tâm điểm. Vị thầy muốn nói rằng thành công trong cuộc thi không phải là trọng tâm của cuộc sống, mà phải có những mục đích khác cao hơn. Điều này cũng gợi ý cho tôi và cho bạn rằng: tiền bạc, tài năng, thành công không phải là tâm điểm cuộc đời này, tiên vàn hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn mọi sự khác sẽ được Chúa ban cho. Mỗi ngày cứ lo làm tròn việc bổn phận như phương tiện thánh hóa bản thân và để mưu sinh, nhưng đó cũng không phải là tâm điểm mà có điều quan trọng hơn phải nhắm đến là tình yêu khi làm những việc đó, làm vì yêu Chúa.

Tại sao thầy chỉ vẽ rất ít về cung tên mà nhóm bạn trẻ lại thành công và còn thành công hơn nữa trong cuộc đời? – Đây là những con người có tính kiên trì và có bản lãnh, có óc quan sát và nhất là họ áp dụng bí quyết của thầy vào cuộc sống: có những người làm việc không phải vì tiền mà vì tình người, tình Chúa, nhưng rồi tiền lại tìm đến với họ, như câu nói: có đức mặc sức mà ăn.

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2021

Quán cà phê BF

 



Trong khu vực tôi sinh sống, có một quán cà phê có tên như thế. Cứ mỗi lần đi ngang qua, tôi bỗng nhớ lại câu chuyện đã đọc, liên quan đến 2 chữ BF.

Hai người học trò nhỏ, một trai một gái, cùng lớn lên với nhau trong một ngôi làng. Một ngày kia, đứa con trai nói với đứa con gái: chúng mình là BF, nghĩa là bạn tốt của nhau (Best Friend).

 Rồi đến một ngày kia, lớn hơn một chút, họ đến tuổi trưởng thành, chàng trai lại nói với cô gái: Anh là BF của em. Cô gái mới hỏi lại: BF là gì hở anh? – Đó là Boy Friend, là bạn trai đấy.

Họ yêu nhau, cưới nhau, và có con. Người chồng nói: Bây giờ anh là BF, nghĩa là Baby’ Father (cha đứa trẻ). Một ngày kia, người chồng bệnh nặng, ông cầm tay vợ và nói BF (Bye forever), vĩnh biệt em. Đến một ngày, người vợ cũng lìa đời, được chôn cất bên mộ ông, và bà cũng có dịp để nói với ông hai chữ BF (Beside forever), bên nhau mãi mãi, bên nhau nơi huyệt mộ và bên nhau ở cõi thiên đàng, nơi ông mỉm cười và nói với bà BF (Be forever), hạnh phúc ngàn thu và hạnh phúc tuyệt đối trong Thiên Chúa.

Bạn hãy nhìn người bạn đời của mình và nghĩ đến hai chữ BF, bạn sẽ nhận ra hạnh phúc gia đình nằm trong hai chữ ấy. Hãy luôn là người bạn tốt của nhau, cùng chăm lo cho con cái và cho từng thành viên trong gia đình, luôn sống bên cạnh nhau để chăm sóc nhau, giúp nhau đạt cõi thiên đàng. Đó mới là hạnh phúc viên mãn của tiệc cưới Chiên Con mà hôn nhân là một hình ảnh, hạnh phúc ấy còn là hoa trái của hạnh phúc đôi lứa – chỉ như một phản ảnh và một bài tập dài.

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2020

Những điều thị phi


 

Lời Chúa Giêsu nói với chúng ta: có thì nói có, không thì nói không, thêm thắt bịa đặt là do ma quỷ. Lời ấy là một thách đố với mọi thời đại, và đến hôm nay thì nhân loại đang trải qua một cơn đại dịch: sự dối trá đang lan tràn và lên ngôi, trong đời thường và các phương tiện thông tin. 

Tôi nhớ đến câu chuyện của tổng thống Mỹ, ông Clinton: “Tháng 1-1998, ông Clinton bác bỏ có quan hệ tình dục với Lewinsky. Nhưng đến tháng 8 cùng năm, dưới sự chất vấn của công tố viên đặc biệt Kenneth Starr trước một bồi thẩm đoàn liên bang, ông Clinton thừa nhận có quan hệ "sai trái" với cô Lewinsky. Tuy nhiên, vì không đủ số phiếu để kết tội, sau đó ông Clinton được thượng viện tha bổng.” (internet). Các vị tổng thống Mỹ đều đặt tay trên cuốn sách Kinh Thánh khi tuyên thệ nhậm chức, và đối với họ thì sự dối trá và che đậy sự thật còn xấu hơn là chính tội lỗi đã phạm phải. 

Tôi nhớ đến một câu chuyện khác. Có một người cha trồng một cây gì đó rất quý, người mẹ sai người con đi làm cỏ trong vườn và cậu đã nhổ luôn cây quý của cha. Người cha vô cùng tức giận vì cây quý, nhưng vẫn ôn tồn hỏi người con: ai đã nhổ mất cây quý của ba? – Người con đáp: chính con đã nhổ nó vì không phân biệt được cây cỏ trong vườn. Người cha liền xoa đầu con và bảo: sự thật thà của con còn quý hơn cây quý ba trồng. Điều quan trọng nhất trong giáo dục con cái là phải giữ được sự trong sạch tâm hồn, đó là sự trung thực.

Có một câu danh ngôn: Khi một người đã quen nói dối thì không có điều gì mà họ không dám làm. Điều tôi muốn nói ở đây là cách đối phó với tiếng thị phi trong cuộc sống: người ta nói xấu và vu cáo mình vì một điều xấu mình không làm. Phản ứng đầu tiên chúng ta thường tức giận. Sự tức giận thể hiện qua việc chửi bới nhau, kể cho người khác nghe để tìm kiếm đồng minh, đâm đơn ra tòa để tìm công lý và bảo vệ danh dự gia đình. Nhưng dường như đây không phải là cách xử sự khôn ngoan, vì sao? - Vì đây là cách xử sự của người trần gian, tôi nghĩ đến cách xử sự của người con cái Chúa. Trước hết ta thử phân tích cách xử sự trên đem đến hậu quả gì.

Hậu quả đầu tiên là mất an bình, mất tình nghĩa với tha nhân và chẳng bao giờ chúng ta chắc chắn rằng mình bảo vệ được danh dự của mình cho đến chết, và danh dự trần gian cũng chẳng quan trọng gì mà lo lắng quá đến nó. Chúa nói: các con sẽ bị ghét bỏ, bị vu cáo vì Danh Thầy. Chúa còn cho các kẻ Ngài yêu được phúc chịu hiểu lầm, đến nỗi bị giam lỏng để thêm lòng đạo đức và thêm công phúc, như thánh Piô 5 dấu và thánh Faustina. Chính Chúa Giêsu cũng bị vu cáo là kẻ lộng ngôn và quỷ ám, bị ghét hơn tên trộm cắp giết người là Baraba.


 

Cách xử sự của người con Chúa. Hãy học Chúa Giêsu: im lặng không phản kháng, kết hợp với Thiên Chúa Cha, cầu nguyện và tha thứ cho kẻ làm khốn mình. Lộ trình rõ ràng phải như thế, nhưng không dễ đi đến đích mà không phạm sai lầm và phải có thời gian để lắng đọng tâm hồn. Tôi muốn bàn thêm về ba bước để hóa giải những vu cáo mà người khác đổ trên đầu ta.

 Im lặng không phản kháng. Chúa Giêsu đầy quyền năng có thể phán một lời là những kẻ vu cáo phải diệt vong, Chúa biết trước mọi sự, nhưng Chúa đã tự nguyện chịu cực hình là để cứu độ nhân loại. Chúa tự nguyện và chủ động chịu thương khó chứ không phải là xui xẻo. Phần chúng ta, không mấy người tự nguyện chọn chịu sỉ nhục và đau khổ mà là bị động: do người khác hoặc do hoàn cảnh xảy đến mà tôi phải mang lấy ách. Hãy chạy đến với Chúa Giêsu để học nơi Ngài sự hiền lành và khiêm nhường và xin Ngài đồng hành để ách ta đang mang trở nên nhẹ nhàng hơn. Trước kẻ làm khốn mình, hãy ‘nhịn và chào nó’, đừng để xe đổ rác vướng vào mình làm chi cho khổ.

Kết hợp với Thiên Chúa. Mỗi ngày và mọi lúc ta phải luôn cậy nhờ ơn Chúa để tồn tại và tiến bước, nhưng nhất là những lúc chịu đau khổ ta càng cần phải bám vào Chúa nhiều hơn, những lúc chịu sỉ nhục ta mới thấy mình bất lực và cần ơn Chúa nhiều hơn. Như vậy, đau khổ và sỉ nhục là cơ hội để ta gần Chúa hơn. Xin trích hai câu nói của ĐHY Nguyễn Văn Thuận. “Nếu con hiểu biết hạnh phúc được làm con Chúa, thì những điều sỉ nhục không thấm gì con và những lời hoan hô cũng chẳng thêm gì cho con”. “Khi con tự hạ mình, chưa hẳn con khiêm nhượng Khi người ta hạ con, chưa hẳn con khiêm nhượng. Khi người ta hạ con mà con vui lòng chấp nhận vì Chúa, lúc ấy con khiêm nhượng thật”.

Tha thứ và cầu nguyện cho kẻ hại ta. Chúa Giêsu không thanh minh điều bị vu cáo, không than thân trách phận, không chửi rủa và oán trách Thiên Chúa Cha, nhưng Chúa Giêsu đã cầu nguyện và tha thứ cho kẻ làm khốn mình. Sự thường, chúng ta vẫn than thân trách phận và tự thương hại mình, chính điều này chứng tỏ sự chưa trưởng thành về tâm lý và làm tiêu tán nghị lực của ta rất nhiều. Chúa dạy ta: dù trong hoàn cảnh nào, người con cái Chúa phải luôn có cách cư xử bằng tình thương. Chẳng lẽ cả đời này cứ đi cãi nhau và kiện nhau khi có kẻ cứ thích ném những lời thị phi như trò đùa, vì họ thấy ta đau đớn? – Đừng để mình mắc vào chiếc bẫy mà họ giăng ra. Tại sao ta không cậy nhờ và bàn hỏi đến linh mục mà cứ chạy đến tòa đời để giải quyết ba cái lăng nhăng gọi là ‘danh dự’. Thử tưởng tượng: những kẻ giải quyết kiện tụng là những người ngoại đạo, họ sẽ cười vào mặt những kẻ có đạo gọi là đạo yêu thương. Ai vu cáo gì mặc họ, họ chịu trách nhiệm trước mặt Chúa. Còn tôi, có Chúa ở cùng tôi, lương tâm tôi thanh thản vì không làm gì sai trái là đủ. Chúa biết là được, có Chúa làm gia nghiệp là đủ. Danh dự của tôi và của gia đình không quá quan trọng đâu, chính Chúa sẽ lo liệu cho tôi, và chính cuộc sống của tôi làm bảo chứng cho sự trong sáng của mình.

Nguyện xin Đức Khôn Ngoan của Chúa hướng dẫn bước đường con đi. Xin biến đổi lòng con và cho con quả tim như Chúa: luôn biết quảng đại và luôn tha thứ. Và xin Chúa cũng ban ơn biến đổi cho kẻ gieo tai họa cho con nữa để họ cũng được cứu độ và trở nên tốt lành như lòng Chúa mong ước. Amen.

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2020

Chung sống hòa bình


Cuộc sống luôn ẩn chứa nhiều bất ngờ. Một trong những điều bất ngờ ấy là sự mất bình tĩnh trong những mối quan hệ, rất thường là với những bạn bè thân thiết và người ruột thịt trong gia đình mình.

Có câu tục ngữ: ‘trâu bò sống với nhau lâu ngày thì thương nhau, người sống với nhau lâu ngày lại ghét nhau’. Đó là sự thật cuộc sống: con vật càng chung sống với nhau thì càng thương nhau, chúng biểu hiện tình cảm ấy một cách cụ thể và sống động một cách không ngờ; nhưng con người, vì có lý trí nên biết phân tích – so sánh và lưu trữ kinh nghiệm … dễ dẫn đến sự căng thẳng trong cuộc sống. Sự căng thẳng, xích mích có thể xảy ra bất ngờ như một cơn giông giữa cha mẹ và con cái, giữa vợ chồng, giữa bạn bè, giữa hàng xóm hoặc người sống chung trong căn hộ. Cơn giông trời đất chợt đến rồi chợt đi, nhưng cơn giông tâm hồn để lại những vết sẹo còn đọng lại nơi tâm hồn, không khéo ngày nào đó lại bùng phát nếu không tìm được cách xử lý.

Có hai cách giải quyết vấn đề xung đột trong cuộc sống, một là tìm cách thay đổi nó
và cách kia là thay đổi cách nhìn của mình. Nên tìm cách xử lý nguyên do vật chất gây nên căng thẳng, phần còn lại là tìm cách chung sống hòa bình. Chúng ta cùng đào sâu hơn về liệu pháp chung sống hòa bình:

Tùy cá tính và tùy mức độ sự việc, con người thường có hai cách giải quyết: cứng và mềm. Cách xử lý cứng là nói thẳng ý mình cho người kia nghe để từ nay không còn phải chịu đựng nhau về tật xấu nào đó; còn cách xử lý mềm là giữ im lặng và chịu đựng sự nặng nề khó chịu mà người kia gây ra. Trong quan hệ bạn bè hoặc đồng nghiệp, thường người ta im lặng chịu đựng trong khả năng chịu được, nói chút ít cho người kia sửa, bớt gặp gỡ để tránh căng thẳng và kết quả là xa nhau hơn - sứt mẻ tình cảm. Nhưng trong những mối quan hệ gần gũi và ruột thịt thì nên ‘tìm cách chung sống hòa bình’: sau mỗi lần va chạm phải biết rút kinh nghiệm và mỗi bên đều phải sửa mình, phải có tình thương và rộng lượng, và nếu có thể được nên có những quy định ngầm với nhau.
Sự thường sự xung đột giữa cha mẹ và con cái nhẹ nhàng tan biến mà không để lại nhiều hậu quả, còn quan hệ vợ chồng thì có nhiều phức tạp hơn nếu một trong hai bên không có thiện chí. Các nhà chuyên môn dạy rằng: Khi một bên nóng giận thì bên kia nên giữ im lặng; nếu phải thảo luận thì chỉ nên nói chuyện cụ thể xảy ra thôi, đừng lôi tật xấu trong quá khứ và góp nhiều tật xấu vào; khi thân mật hay khi đã bình tĩnh nên nói cho bên kia biết điều phải trái, nên dùng ngôi thứ nhất thay vì ngôi thứ hai (ví dụ: anh cảm thấy buồn khi em nói như vậy/ đừng nói: em nói như vậy là sai); phải có quy định: ai to tiếng người đó phải xin lỗi, đừng để cơn giận qua đêm vì sẽ thành thói quen, bên kia phải có thiện chí làm hòa.

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô 2 đã nói: Xây dựng một gia đình hạnh phúc là một tiêu chí lớn trong cuộc đời. Ngày hôm nay, chúng ta đau lòng nhìn thấy nhiều gia đình lục đục, thiếu hạnh phúc và thiếu tình yêu. Ngoài những lý do vật chất và tinh thần cụ thể nào đó, tôi nghĩ đến một lý do không nhỏ đó là họ thiếu sự nhường nhịn nhau vì cái tôi quá lớn, dẫn đến giận hờn nhau lâu ngày thành quen – chiến tranh lạnh càng ngày càng thường xuyên và dài hơn. Đức Phanxicô thì dạy: vợ chồng phải xin lỗi nhau trước khi ngủ, có khi không cần nói thành lời mà chỉ là một cử chỉ thân mật – như vuốt ve. Chia rẽ, giận hờn, ghen tị … là con đẻ của ma quỷ, kẻ như sư tử rình mồi cắn xé các tâm hồn. Hãy cảnh giác về sự ích kỷ của mình, cầu nguyện, canh tân tâm hồn, mài giũa những sắc cạnh của cá tính và có ý thức về hạnh phúc của tha nhân… đó là những thiện chí để xây dựng hòa bình và sống đức ái.

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2020

BÍ QUYẾT TRƯỜNG THỌ


Elizabeth H. Blackburn – người đoạt giải Nobel Sinh lý học năm 2009 đã tổng kết ra đạo trường thọ là: Một người muốn sống trăm tuổi, ăn uống hợp lý chiếm 25%, vấn đề khác 25%, cân bằng tâm lý 50%!

Cân bằng tâm lý: “Hoóc-môn stress” sẽ gây tổn thương cho thân thể
“Hoàng Đế Nội Kinh” có ghi: “Bách bệnh sinh vu khí dã. Nộ tắc khí thượng, hỉ tắc khí hoãn, bi tắc khí kết, kinh tắc khí loạn, lao tắc khí háo…”(Trăm bệnh sinh tại khí. Giận thì khí tăng, vui thì khí trở lại bình thường, buồn thì tạo khí, kinh sợ thì khí loạn, lo lắng thì khí bị hao tổn) cho nên Y bệnh trước hết phải Y Tâm.

Y học hiện nay phát hiện: Ung thư, xơ cứng động mạch, cao huyết áp, loét dạ dày, kinh nguyệt không đều… 65-90% bệnh tật là có quan hệ với áp lực tâm lý, vì vậy, những bệnh này, được xem là bệnh do tâm và thân.

“Mục tiêu” có thể kích thích sức sống của sinh mệnh
“Lấy việc giúp người làm niềm vui” có tác dụng trị liệu
Giúp người, vì sao có tác dụng chữa bệnh? Bởi vì, làm điều tốt giúp người, thường làm chuyện tốt, trong nội tâm thường sinh ra một cảm giác tự hào và vui vẻ khó diễn đạt thành lời, theo đó làm giảm hoóc-môn stress, kích thích “Hoóc-môn có lợi” bài tiết. Chuyên gia bệnh tâm thần và truyền nhiễm thậm chí còn nói: Dưỡng thành thói quen vui vẻ giúp người, là cách tốt nhất để dự phòng chứng u buồn.

Sự hòa thuận trong gia đình: Bí quyết trường thọ hàng đầu là sự hòa thuận trong gia đình.
Khi phân tích nguyên nhân, ông nói: Quan hệ xã giao và thân thuộc không tốt, làm cho nội tâm một người đầy phẫn nộ, oán hận, bất mãn… sẽ khiến thần kinh giao cảm thường xuyên trong trạng thái kích thích, adrenalin và hoóc-môn stress sẽ bài tiết ra rất nhiều.
Vả lại, người là xã hội quần thể, còn sống, chính là ở trong các mối quan hệ. Nhà tâm lý học Maslow đã tổng kết nhu cầu của một người như sau, từ thấp đến cao, theo thứ tự “nhu cầu sinh lý, nhu cầu an toàn, nhu cầu xã giao, nhu cầu được tôn trọng và nhu cầu được thể hiện.”
Ngoại trừ nhu cầu sinh lý, còn lại đều liên quan đến quan hệ xã giao và thân thuộc. “Nhu cầu” khi được thỏa mãn sẽ mang đến cảm giác vui vẻ thoải mái.
“Ban cho sự thân mật” sẽ “Nhận lãnh sự thân mật”
Làm sao để tạo dựng mối quan hệ hài hòa?
Chính trị gia Quản Trọng thời Xuân Thu Chiến Quốc nói: “Thiện khí nghênh nhân, thân như huynh đệ; ác khí nghênh nhân, hại vu qua binh.” (Dùng thiện ý đối với người, sẽ thân như anh em; ác ý đối với người, hại như việc binh đao).
Thì ra, bí quyết sự trường thọ không ở bên ngoài, mà ẩn dấu trong nội tâm mỗi người.
Những hành động có lợi cho sự hài hòa giữa các mối quan hệ bao gồm: ca ngợi, hài hước, mỉm cười, tôn trọng, nhường nhịn, hiền hòa, bao dung, tha thứ, thông cảm, đồng cảm, trung thành, lắng nghe… mới thật sự là bí quyết giúp một người có được tuổi đời trường cửu.

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2020

Băng trong tim


Một người bố nói với con trai rằng: khi dựng nên con người, Thượng Đế cấy vào trong tim họ một chút băng giá; khi lớn lên, nếu người đó cư xử có tình người thì chút băng giá đó sẽ nhỏ dần lại, nhưng nếu họ không cư xử với tình thương thì chút băng giá đó sẽ lớn lên và làm cho quả tim người đó đông cứng, lạnh lùng.

Tôi muốn mượn hình ảnh đó để nói về sự tử tế. Người tử tế được biểu hiện qua lời nói của họ: cảm ơn, xin lỗi, biết khen ngợi đúng lúc. Ai đó đã có một nhận xét rất thực tế: người ta nhận ra người việt kiều là vì họ hay nói hai tiếng ‘cảm ơn và xin lỗi’. Đọc sách báo, người ta cũng dạy rằng: trong gia đình, các thành viên phải thường xuyên sử dụng hai tiếng ‘cảm ơn và xin lỗi’, nhưng hầu như chúng ta cảm thấy ngại ngùng khi nói những từ trên với vợ chồng và con cái mình – nghĩ rằng nó khách sáo làm sao ấy, hai tiếng đó chỉ dùng để xã giao với người ngoài thôi. Vì ít sử dụng, nên hai từ trên dần dần bị quên lãng và đóng băng, lâu dần chính mỗi người chúng ta thành vô cảm với tha nhân lúc nào không hay. Bạn thử nghĩ lại xem: khoảng mấy ngày thì mới sử dụng hai từ này, hoặc một ngày nói mấy lần, đó là thước đo sự nhạy cảm của tâm hồn của chính mình.

Người biết nói tiếng ‘cảm ơn’ biểu hiện họ là người có giáo dục, biết nghĩ đến người khác, thấy được lòng tốt và thiện chí của người khác. Thà rằng bạn nói ‘cảm ơn’ hơi thừa còn hơn hơi thiếu, đến nỗi bị ai đó nhắc nhở vì cục mịch. Còn người biết nói ‘xin lỗi’ thì còn tuyệt vời hơn nữa, vì bạn còn lương tâm, còn tự trọng, còn biết phải trái, bạn chưa phải là con vật. Nhiều người khi xảy ra va chạm xe cộ hay những chuyện trong cuộc sống, thái độ đầu tiên và kiên quyết là phải phùng mang trợn má chửi phủ đầu, dọa nạt… biểu hiện giống như con chó khi nó sợ hãi đối thủ nào đó.


Biết khen ngợi đúng lúc là một điều mà chúng ta cũng thường lãng quên. Những hành vi tốt đẹp, những bài hát hay, bài giảng hay bài viết tốt… nếu được khen ngợi đúng chỗ sẽ rất tốt. Nhiều người nghĩ rằng lời khen chỉ có hại mà không có lợi, vì giả dối và làm hư người kia; nhưng từ trong thâm tâm mình, ta không mở miệng khen ai đó là vì ta cũng đang thiếu những lời động viên từ người khác, ta không khen ngợi là vì mặc cảm tự ti nên muốn tỏ ra rằng chuyện đó chẳng là gì so với khả năng ta. Hãy tự hỏi: đã bao lâu rồi ta chưa khen ngợi một ai, chẳng lẽ chung quanh mình chẳng có gì tốt đẹp sao? Lời khen ngợi đúng lúc sẽ làm cho cánh diều bay lên bầu trời lộng gió, vì một trong những nhu cầu lớn nhất trong mỗi người chúng ta là được thừa nhận và tán thưởng. Một người chồng, người vợ, người con… dù bị xã hội coi thường là không thành công, nhưng nếu được người thân mình thừa nhận và tôn trọng thì vẫn an bình hạnh phúc. Nếu ngược lại, một người chồng lúc nào cũng bị người bạn đời chê bai xét nét điều này điều nọ thì không tốt tí nào, vì sự tự tin sẽ đem lại năng lực tinh thần cần thiết cho mọi hoạt động tinh thần hay thể chất của người đó.


Khi đi rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu luôn nhấn mạnh đến việc ‘ăn năn hối cải’, có nghĩa là phải biết sửa mình, biết thay đổi, biết phục thiện. Nhiều lần Chúa lên án những thành và những người đã chứng kiến nhiều phép lạ Chúa làm và nghe lời Chúa giảng, nhưng lại không hối cải, họ sẽ bị kết án nặng hơn. Chúa nói: Ai nhận nhiều thì sẽ bị đòi lại nhiều hơn. Hành trình trần thế của mỗi người là kiếp lữ hành, trần gian chỉ là chỗ trọ tạm thời và đích đến là nước trời vĩnh cửu. Mỗi ngày sống, có sai có sửa, ta cố gắng sống tốt hơn, nhạy cảm và biết điều với tha nhân hơn: Đừng nguyền rủa người khác, nói nhiều ‘cảm ơn, xin lỗi’ hơn và biết khen ngợi đúng lúc những hành động đẹp của người khác. “Nếu ai nói mình đạo đức mà không gò hãm miệng lưỡi mình thì nó là kẻ nói dối”(Giacôbê 1,26).