Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2020

Vài lời chúc xuân


Mùa xuân đã qua đi, nhưng có những lời chúc xuân còn đọng lại nơi lòng. Xin ghi lại như một cảm nghiệm về cuộc đời.

Xin chúc mọi người được rơi vào hũ gạo của Chúa. Đây là lời chúc xuân của cha quản xứ Vinh Hương. Một lời chúc giản dị, dễ nhớ và cũng giàu tính tâm linh. Quả thật, Cha trên trời là Đấng vừa quyền năng lại vừa tốt lành, tốt hơn bất cứ người cha trần thế nào. Có thể nói mối bận tâm lớn nhất của Thiên Chúa là yêu thương con người, một tình thương trao ban và xót thương. Thế nhưng, con người chúng ta thường lãng quên tình thương đó, nghi ngờ rằng Chúa lạm dụng mình, Chúa lãng quên mình, Chúa bất lực với sự dữ… Nhất là khi đối diện với đau khổ, ta bị cám dỗ để không nhận ra rằng ‘khi Chúa đóng cửa chính lại thì Ngài lại mở ra những cánh cửa sổ’. Bởi đó, lời chúc xuân hàm ý rằng: Cầu chúc cho mỗi người luôn cảm nghiệm được tình thương của Chúa trong cuộc đời mình.

Xin cho gia đình được như ý ‘Chúa’. Điều cốt lõi của hạnh phúc trong cuộc đời là đón nhận ý Chúa. Chúng ta cứ cầu chúc và cầu nguyện cho nhau được bình an, khỏe mạnh, toại nguyện, thành đạt, hạnh phúc, phát tài. Những mong ước đó đều có ý tốt, nhưng hãy ghi nhớ lời Thánh nữ Faustina: “Khi cầu nguyện, chúng ta đừng nài ép Chúa ban cho điều chúng ta muốn, mà chúng ta nên tuân phục Thánh ý Người (NK 1525). Để có bình an, chúng ta cầu chúc cho nhau biết thuận theo ý Chúa, biết tìm kiếm và vâng theo ý Chúa. Chính Chúa Giêsu cũng dạy chúng ta: ‘Xin cho ý Cha được thể hiện’ dưới đất cũng như trên trời, thể hiện trong cuộc đời ta và cuộc đời tha nhân; và trong suốt cuộc đời tại thế, Chúa Giêsu chỉ luôn tìm vâng theo ý Cha.

Xin chúc cho gia đình được bình an. Đây là lời cầu chúc phổ thông nhất, nhưng cần kèm theo một chút chú giải và tôi xin trích lời chú giải của một vị linh mục. Khi ta xin ơn bình an cho nhau thì chắc chắn Chúa sẽ ban, với điều kiện chúng ta biết sống theo Lời dạy của Chúa, cụ thể là biết học nơi Chúa sự hiền lành và khiêm nhường.


Còn tôi, như một quyết tâm và cũng như một lời chúc cho chính mình: ĐẶT GÁNH NẶNG XUỐNG. Chúa mời gọi từng người: “Hãy đến với Ta, hỡi những ai mang gánh nặng nề, Ta sẽ bổ sức cho các con”. Cha Minh Anh có một bài viết nói về một người cả đêm cứ phải vác một bao tải nặng nề như muốn đi không nổi, anh mới hỏi Chúa ‘tại sao hành hạ mình như vậy’, Chúa trả lời: “Gánh nặng đó là lỗi lầm của anh em mà con đã bới móc ra thì con phải vác”. Để cho cuộc đời nhẹ nhàng, hãy đặt gánh nặng xuống: ghen ghét, tự hào, xét đoán, lo âu…

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2020

CHÚA QUAN PHÒNG



Người ta hay kể câu chuyện sau đây để nói về sự quan phòng của Thiên Chúa:

Có hai người bộ hành lên đường đi đến một phương xa.  Họ dùng một con lừa để chuyên chở hành lý, và mang theo một chú gà cồ làm bạn.  Ban đêm đến họ đốt đuốc để soi đường.

Một trong hai người là một tín hữu rất đạo đức, luôn miệng nói: “Chúa là Ðấng tốt lành quan phòng mọi sự.”  Người kia thì cứng lòng tin.  Ông rất bực mình mỗi khi nghe người bạn đồng hành hơi một tí là cầu nguyện “phó thác cho Chúa lòng lành.”  Trước khi mặt trời lặn, họ đến một ngôi làng nhỏ.  Họ tìm một nơi để qua đêm.  Họ gõ cửa khắp nơi, nhưng không có ai đón tiếp họ.  Cuối cùng họ đành phải ra khỏi làng và tìm đến bìa rừng để qua đêm.  Trong cảnh màn trời chiếu đất, người bạn không có lòng tin mới thốt lên: “Nào, Chúa tốt lành của anh ở đâu rồi?”  Người kia bình tĩnh đáp lại: “Ðây là chỗ tốt nhất Chúa dành cho chúng ta ngủ qua đêm này.”

Ðêm đó, họ nằm ngủ dưới một gốc cây lớn nằm sát bìa rừng.  Họ cột chú lừa vào một gốc cây gần đó. Họ chưa kịp đốt lên ngọn đuốc thì một tiếng động mạnh từ xa vang lại.  Thì ra, chỉ trong chớp nhoáng, một chú sư tử đã đến cắn xé con lừa và mang đi.  Vừa thương tiếc cho chú lừa, vừa lo sợ cho thân phận của mình, hai người bộ hành chỉ còn biết leo lên cây để tránh tai họa.  Vừa tức giận, vừa mỉa mai, người bạn cứng lòng mới thốt lên: “Nào, Chúa quan phòng của anh còn tốt nữa không?”  Người tín hữu ngoan đạo dõng dạc tuyên bố: “Nếu con sư tử không bắt gặp con lừa trước, thì chắc chắn nó đã bổ nhào trên chúng ta rồi.  Tạ ơn Chúa là Ðấng tốt lành.”

Một vài phút sau, con gà cồ bỗng kêu la thất thanh.  Hai người bộ hành mới trèo cao hơn.  Họ nhận ra con gà cồ đang nằm trong nanh vuốt của một chú mèo rừng.  Họa vô đơn chí!  Chỉ vài phút sau đó, một cơn gió mạnh ùa đến, ngọn đuốc bỗng tắt ngụm đưa hai người vào trong cảnh tối tăm ghê rợn.  Lần này, người tín hữu ngoan đạo chỉ biết giữ thinh lặng trước lời xiên xỏ của người bạn không tin Chúa của mình.

Sáng hôm sau, hai người mon men trở lại làng để mua thức ăn.  Họ mới hay biết rằng đêm hôm đó một băng cướp đã đột nhập vào làng cướp của giết người.  Nhìn cảnh tượng hoang tàn của ngôi làng, người có lòng tin mới giải thích cho người bạn như sau: “Anh đã chứng kiến từ đầu đến cuối.  Giá như đêm hôm qua, chúng ta thuê được một chỗ trọ trong làng, thì có lẽ chúng ta cũng không thoát khỏi tay của bọn cướp.  Nếu cơn gió lớn không làm tắt ngọn đuốc của chúng ta, thì hẳn bọn chúng đã nhìn thấy chúng ta.  Bạn thấy chưa, trong tất cả mọi sự, Thiên Chúa luôn là Ðấng quan phòng tuyệt hảo.”


Thiên Chúa không muốn cho chúng ta gặp phải sự dữ.  Trong Cựu ước sự kiện thiên thần Raphael phù hộ cho ông Tobia trên đường đi cưới vợ, hay là Thiên Chúa có thể biến sự dữ thành điều lành cho chúng ta như trường hợp ông Giuse bị bán sang Ai Cập, tất cả nói lên sự quan phòng của Thiên Chúa.  Chúa Giêsu dùng hình ảnh con chim sẻ chẳng đáng mấy đồng, hay bông huệ ngoài đồng nay còn mai mất mà vẫn được Thiên Chúa chăm sóc, huống hồ là con người chúng ta…

Ngày đầu năm mới, người ta thường cầu chúc cho nhau mạnh khỏe, bằng an, hạnh phúc… Những gì người ta đã có thì không cần chúc nữa.  Vậy thì khi cầu chúc cho người khác điều gì là cũng hàm chứa một chút lo lắng trong đó.  Chúng ta lo ngại người thân có thể gặp rắc rối vì bệnh tật nên mới chúc “mạnh khỏe.  Vì chưa giàu đủ nên mới chúc “Phát tài”, sợ tai nạn hay chuyện này chuyện nọ xảy ra nên mới chúc “bình an.  Mỗi lời chúc đều hàm chứa một phần sự thiện mà chúng ta ao ước và đồng thời cũng hàm chứa một “nỗi lo.”  Tuy nhiên lời Chúa hôm nay lại là tin vui cho chúng ta.  Bởi vì Chúa Giêsu cho chúng ta biết chúng ta có một người Cha là Thiên Chúa rất quyền năng mà lại nhân lành luôn quan tâm đến mỗi người đến độ một sợi tóc trên đầu rụng xuống Chúa cũng tính cả rồi.  Như vậy thì chẳng việc gì phải lo những chuyện không đâu, như là lo động đất, lo thiên thạch lao vào trái đất, lo tận thế…

Chớ lo lắng về ngày mai không có nghĩa là cứ nằm chờ sung rụng.  Các nhà tu đức dạy rằng: Cầu nguyện mà không hành động là sự xúc phạm đến Thiên Chúa.  Cũng như một người bị bệnh cầu xin Chúa chữa lành cho mình mà không thèm sử dụng những phương thế y học mà Thiên Chúa đã ban cho con người khám phá ra… {Trong năm mới, chúng ta thường cầu xin Chúa ban ơn bình an, hãy tin chắc Chúa sẽ ban nếu chúng ta biết thay đổi cuộc sống theo Lời Chúa dạy, cụ thể là sống hiền lành và khiêm nhường. Hoàn cảnh sống có thể không thay đổi, nhưng Chúa sẽ ban cho ta sự bình an thẳm sâu trong tâm hồn, giúp ta vượt qua mọi gian nan thử thách mà vẫn luôn vững tin vào Chúa và luôn sống thánh}.

Tin vào Chúa quan phòng, chúng ta yên tâm mạnh dạn sắp xếp chương trình sống cho gia đình của mình trong đó ưu tiên cho việc kiếm tìm Nước Thiên Chúa.  Ưu tiên cho việc cầu nguyện và các việc đạo đức thay vì dành hết tất cả thời gian cho công việc làm ăn mà thôi.  Ưu tiên cho việc kiếm tìm Nước Thiên Chúa cũng có nghĩa là chúng ta phải dám hy sinh chấp nhận một phần thiệt thòi nào đó về vật chất, dành một phần kinh phí cho việc đạo thay vì sợ tốn tiền xăng rồi không dám đi lễ…

Để kết thúc, chúng ta tin tưởng nhắc lại lời Đức Giáo Hoàng Benedicto XVI trong phần mở đầu sứ điệp Hòa Bình: “Năm mới luôn mang lại cho chúng ta niềm hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn.  Trong ánh sáng này, tôi nguyện xin Thiên Chúa, là Cha của nhân loại, ban cho tất cả chúng ta sự hoà thuận và bình an để những khao khát của chúng ta về một đời sống hạnh phúc và thịnh vượng có thể được thành tựu.”

Lm. Giuse Nguyễn Văn Khánh


********************************************
Xin cho chúng con trong năm mới này: khám phá ra ý nghĩa mới trong công việc, tìm được ý hướng cao quý trong mục tiêu và có hướng đi kiên định trong đời sống. 
Xin cho chúng con: khởi đầu năm mới cùng với Chúa, biết dùng thời gian như món quà quý giá Chúa dành cho con, biết sử dụng mỗi ngày của năm mới này để nhiệt tình phục vụ anh chị em con.  Amen!

(phần trong ngoặc kép được người viết thêm vào) . Nguồn: langthangchieutim

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2020

NHỮNG HÌNH ẢNH NÓI VỀ ĐỜI NGƯỜI



Có những định nghĩa mang vẻ triết học nói về con người: là cây sậy biết suy nghĩ, là con vật với lòng tham không đáy, là con vật vô ơn… Tôi chỉ muốn nói đến một vài hình ảnh bình dân diễn tả một khía cạnh nào đó về con người, tuy vậy lại chuyển tải một vài ý nghĩa nhân sinh, nhằm thúc đẩy ta sống cho ra người hơn.

Con người là con vật sáng đi 4 chân, trưa 2 chân và chiều 3 chân. Khi ai đó gặp hoạn nạn hoặc già yếu thì người ta bảo ‘đi nạng’ là vậy, có nghĩa rằng cuộc đời đã xế chiều.

Có câu chuyện kể rằng: Thượng Đế dựng nên con khỉ, tặng cho nó 20 năm để làm trò hề cho thiên hạ, con khỉ xin trả lại 10 năm và đã được chấp nhận. Thượng Đế cũng ban cho con chó 20 năm để trông giữ nhà cửa, thế nhưng con chó cảm thấy quá nặng nề và xin trả lại 10 năm; Thượng Đế ban cho con trâu 60 năm cày ruộng giúp loài người, thế nhưng con trâu cũng xin trả bớt 40 năm vì quá cực nhọc; Thượng Đế dựng nên con người và ban cho nó 20 năm để vui hưởng cuộc đời, con người thấy quá ít nên đã xin thêm 40 năm của con trâu, 10 năm của con khỉ và 10 năm của con chó. Thế nên con người có 20 năm đầu gọi là tuổi thần tiên, 40 năm để lao động cật lực, tiếp đến 10 năm để trông cháu và 10 năm cuối thường ngồi ở nhà trông ra cửa… Ngẫm nghĩ thấy khá đúng đấy chứ, đúng cho tình trạng sức khỏe và còn đúng cho bổn phận nên thánh nữa.

Ông Giop diễn tả đời người bằng một câu Kinh Thánh: “Thân trần truồng tôi sinh ra từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Chúa đã ban cho, Người lại lấy đi, xin chúc tụng danh Chúa”. Tác giả của sách diễn tả một thực trạng thâm sâu về phận người mà con người mọi thời thường khó chấp nhận: khi chết ta bỏ lại tất cả trừ lòng mến Chúa và tình yêu tha nhân, con người là một thụ tạo yếu hèn – tất cả mọi sự đều tùy thuộc nơi Thiên Chúa từ nhân.

Thi sĩ Marie de Noel cũng diễn tả hình ảnh bằng một hình ảnh khác: đời người giống như con rắn tự ngoặm lấy đuôi mình, điểm khởi đầu cũng là điểm kết thúc – có nghĩa là giống hệt nhau. Lúc mới sinh, em bé hoàn toàn phụ thuộc vào sự chăm sóc của người khác, phải đút sữa thay tã; dần dần các cơ năng phát triển, cơ thể cường tráng dần, mắt thêm sáng, miệng thêm khéo, trí năng hiểu biết đủ thứ khoa học; lúc về chiều, cơ thể và trí năng giảm dần và lúc xế chiều thì mọi sự lại phải nhờ đến người khác đút cơm thay tã, nói trước quên sau…Dân gian thường nói: một lần già bằng hai lần con nít là vậy. Từ hư vô ta trở thành người và trong huyệt mộ ta trở về tro bụi, nhưng hạt bụi đã một lần được Chúa cho làm người sẽ tồn tại vĩnh viễn trong cõi lòng Thiên Chúa và trong nước trời vinh quang.

Ai đó diễn tả đời người như một chiếc thuyền lướt sóng với hai nhân vật: áo trắng là thiên thần bản mệnh và áo đen là hiện thân của satan. Lúc bình minh cuộc đời, vị áo trắng cầm lái còn tên áo đen bị trói gô ở phía sau thuyền; đến trưa thì chiếc thuyền đã thay chủ, tên áo đen cầm lái còn người áo trắng lại bị trói và đặt ở phía sau thuyền; đến chiều tà thì tình hình lại đảo ngược, người áo trắng cầm lái và tên kia bị trói rồi! Ý nghĩa thì quá rõ: lúc thiếu thời, chúng ta làm chủ được dục vọng và tâm hồn thanh thản, nhưng qua tuổi thanh niên thì chuốc lấy nhiều tham sân si, qua buổi chiều cuộc đời ta thường sống trong sạch, giũ bụi trần để chuẩn bị cho cái chết. Tuy vậy, Chúa muốn ta luôn phải tỉnh thức vì không biết giờ nào Chủ sẽ về và với ơn Chúa con người luôn đủ sức thắng vượt tội lỗi để bước đi trên đường công chính.

Người ta thường diễn tả đời người bằng 4 ngôi nhà: ngôi nhà thứ nhất là gia đình nơi ta được sinh ra và dưỡng dục, ngôi nhà thứ hai là giáo xứ, ngôi nhà thứ ba là nhà mồ và ngôi nhà thứ tư là nhà Cha trên trời. Ba ngôi nhà trên mang tính hữu hạn và tạm bợ, chỉ có ngôi nhà thứ tư là vĩnh cửu và vững bền.


"Xin dạy con đếm từng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan". Người khôn ngoan nhận biết rằng con người là thụ tạo - tất cả tùy thuộc vào Cha Nhân Lành, bởi đó phải luôn xin ơn: xin ơn Thánh Thần, xin ơn đức tin-đức cậy-đức mến, xin biết cầu nguyện, xin ơn biết tha thứ, xin cho mọi người nhận biết Chúa và xin những ơn lành hồn xác cần thiết cho đời sống mình cũng như tha nhân. Mỗi buổi mai thức dậy, hãy tạ ơn Chúa ban thêm cho mình cơ hội sống đạo bằng cách sống tốt giây phút hiện tại: sống mỗi phút thánh thì cả cuộc đời sẽ thánh (ĐHY Fx Nguyễn Văn Thuận).

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2020

Ánh sáng Lời Chúa




“Lời Chúa là đèn rọi bước con đi”. Chúa Nhật Lời Chúa được mừng kính nhằm đề cao giá trị của Lời Chúa trong phụng vụ và trong đời sống con người.

Con người có khả năng suy nghĩ, đó là món quà tuyệt vời của Thượng Đế dành cho một ‘sinh linh bậc cao’ trong kế hoạch sáng tạo của Người. Nhờ lý trí và nhờ luật tự nhiên được khắc ghi trong từng tâm hồn, con người có khả năng nhận biết Đấng là nguồn cội và cùng đích cuộc đời mình, có khả năng phân biệt thiện ác; nhưng cũng vì có lý trí để suy nghĩ, con người cũng thường bị lầm đường lạc lối với những hào quang giả tạo do satan vẽ nên và do lập luận của tập thể - bầy đàn. Bởi thế, Thiên Chúa đã ban cho loài người lề luật của Người qua Môisen – qua các tiên tri – và nhất là qua Đức Giêsu. Những giáo huấn của Chúa được ghi lại bằng chữ viết, được gọi là Kinh Thánh, được viết ra để hướng dẫn loài người không lầm đường lạc lối.

Tuy đã có Kinh Thánh trong tay, được Chúa Giêsu trực tiếp nhắn nhủ: “Ai yêu mến Thầy thì tuân giữ Lời Thầy”, nhưng con người vẫn thường chạy theo lối sống dân ngoại, nghi ngờ giá trị của Lời Chúa, pha loãng Lời Chúa với tự do cá nhân để làm dịu bớt tính đòi hỏi của Tin Mừng. Đó là cám dỗ của sự thỏa hiệp, chiều theo dục vọng con người. Cơn cám dỗ đó đã xảy ra từ thời xưa (ông Môisen đã phải cho phép ly dị trong một số điều kiện), và ngày nay cơn cám dỗ thỏa hiệp còn khốc liệt hơn trong nhiều lãnh vực thuộc đức tin và tín lý, khiến Giáo hội luôn bị tấn công và thù ghét… thậm chí là xảy ra chia rẽ và ly giáo.


Lời Chúa phải luôn 'là đèn rọi bước chân con, là ánh sáng chỉ đường’ cho mọi suy nghĩ và hành động của ta, cho những sinh hoạt phụng vụ và cả trong lối sống. Ví dụ: về việc thờ kính ông bà tổ tiên và thảo hiếu cha mẹ. Người ngoài đạo họ có cách thờ cúng bằng những mâm cơm hoặc hoa quả đặt trên bàn thờ hoặc đưa ra phần mộ, rải vàng mã… Nhưng ánh sáng Lời Chúa dạy ta rằng: thân xác con người sẽ mục nát sau khi chôn cất, chỉ có linh hồn là sống mãi, ông bà vẫn gần gũi với ta cách thiêng liêng và cũng cần nhất những chăm sóc thiêng liêng là những lời cầu nguyện và việc lành phúc đức. Vì được Lời Chúa hướng dẫn như thế, nên việc biểu lộ bổn phận thảo hiếu của người có đạo khác với người ngoài đạo, đừng ngộ nhận rằng người có đạo vô tình vô nghĩa, trái lại là  khác.

Lời sách Huấn Ca dạy ta: “Ai thảo kính cha mẹ thì được hạnh phúc và trường thọ trên mặt đất này” không có nghĩa là ai chết sớm là vì không thảo hiếu! Lời trên muốn dạy ta rằng: ai thảo hiếu với cha mẹ thì được Thiên Chúa chúc lành cho đời này và thưởng công mai ngày. Có câu chuyện kể rằng: Hai vợ chồng chung sống với người bố chồng già yếu, người vợ mới đề nghị chồng đưa bố vào viện dưỡng lão. Người chồng vừa thương bố và yêu vợ nên rất khổ tâm. Rồi đến một ngày anh cũng phải đưa bố mình vào viện dưỡng lão, đó cũng là lựa chọn bình thường của rất nhiều người. Khi sắp bước vào cổng, người cha ứa nước mắt, không phải vì tủi thân – nhưng vì hối hận: cách đây 20 năm chính ông đã đưa cha mình vào đây. Đúng là ‘sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó’. Bạn hãy suy xét lại chính mình, nhiều khi ta để cha mẹ già phải sống lủi thủi như một sự trừng phạt nào đó, hãy kịp sửa đổi – kẻo rồi chính mình lại sẽ phải trải qua tình cảnh mà mình đã gieo. Lòng hiếu thảo Chúa dạy trong Kinh Thánh phải vượt qua tình ruột thịt, luật lệ xã hội để tiến đến một tầm cao hơn: cha mẹ là người thay mặt Chúa để ban phát và đón nhận món quà tình thương của con cái, nhân hiếu thảo này sẽ được trả bằng quả trường sinh.



Lạy Chúa là nguồn cội của muôn loài, Chúa đã cho con có mẹ có cha và có ông bà tổ tiên như những mắt xích của sự quan phòng của Chúa. Bổn phận đầu tiên và quan trọng nhất là chúng con phải thờ kính Chúa và làm mọi sự vì yêu Chúa. Và bổn phận thứ hai là chúng con phải yêu thương mọi người, nhất là những bậc sinh thành đã cho chúng con thân xác và niềm tin; các ngài đã thay mặt Chúa để chăm sóc, bồng ẵm và yêu thương chúng con từng ngày. Xin cho chúng con vượt qua tính tự ái và ích kỷ để yêu thương và hiếu thảo với cha mẹ con, như là hiện thân của chính Chúa vậy. Amen.

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2020

Tạ ơn Chúa




Ngày cuối năm, người người quây quần bên tổ ấm gia đình và giáo xứ, dâng lời tạ ơn Chúa vì muôn ơn lành trong năm qua và xin ơn lành trong năm mới.

Chúng ta thường nghĩ đến những phúc lộc vật chất, nhưng người Kitô hữu nhận ra rằng những ơn thiêng liêng còn quan trọng hơn nhiều. Chúng ta tha thiết xin Chúa ban cho mình ơn biết yêu Chúa nhiều hơn và quảng đại hơn với người khác, xin ơn được sống siêu thoát hơn với những giá trị vật chất và với cái tôi để mau mắn chấp nhận ý Chúa, ơn biết tha thứ  cho những xúc phạm của tha nhân và đừng xét đoán anh em, ơn biết rũ bỏ gánh nặng cuộc đời xuống - cho nhẹ đôi vai - mà bước đi thanh thản hơn trong năm mới.

Cha Minh Anh kể câu chuyện rằng:
Vào một đêm kia, một người nằm mơ thấy mình đang đi trên một con đường hoang vắng, trên vai ông, một túi vải cồng kềnh và nặng trĩu, nó như muốn tỳ đè cả thân thể ông. Sau một lúc cố gắng, ông cảm thấy mệt nhoài và bắt đầu càu nhàu,Hành trang này là những thứ gì mà tôi phải vác nó cực khổ thế này?”. Nói dứt câu, ông nghe từ xa vọng lại, “Đó là những khuyết điểm của người khác mà con thường hay nhanh nhẹn bới móc ra. Tại sao con lại than phiền? Không phải con là người đã khám phá ra chúng sao? Chúng phải thuộc quyền sở hữu của con chứ?”.

Cha Mello có một lời khuyên rất hay là hãy liệt kê một danh sách những người ta đang giận, đang có mối quan hệ không bình thường. Chúng ta thường trấn áp tình cảm oán giận trong lòng, nói rằng mình không giận ghét ai, nhưng lòng ta lại nặng nề với những xúc phạm họ gây cho mình lâu nay.


Xin Chúa ban cho con ơn biết tha thứ cho kẻ ‘gây khốn’ cho con, vì đó là điều đẹp lòng Chúa và vì những oán giận đè nặng lên vai và đôi lúc làm quả tim con khó thở. Chúa đã từng tha thứ cho con biết bao lần và biết bao tội, đó là động lực để con tha thứ cho anh em con. Chúa đã từng bị xét xử bất công, bị đòn vọt oan ức, chịu nhục nhã vô cớ và Chúa đã tha thứ cho kẻ giết mình, xin cho con đừng làm rùm beng những bất công cỏn con trong cuộc sống nữa. Amen.


Thứ Tư, 15 tháng 1, 2020

NHẦY


Xin lỗi quý vị vì tôi dùng một từ phàm tục nơi đây, nhưng là có lý do của nó. Trong một cuộc gặp gỡ với anh bạn kia, chúng tôi nói chuyện ‘trên trời dưới đất’, anh ấy nói: qua câu chuyện người bạn xin bánh giữa đêm khuya và vị quan tòa bất chính, chính vì hai vị nhầy quá mới được việc! Tôi không có ý kiến gì. Thời gian qua, tôi đọc lại cuốn sách ‘Tiếp xúc với Thiên Chúa’ của cha Anthony de Mello SJ, thấy câu nói của anh bạn quá đúng. Tôi còn nói lại với anh bạn: “Chính Chúa thích chúng ta nhầy với Ngài đấy”. Anh bạn không nói gì, tôi phải trích vài tư tưởng trong sách để thuyết phục anh ấy.

Người ta thường dùng từ ‘nhầy’ để nói về một người khi uống rượu hơi nhiều: nói nhiều, nói những chuyện chán ngắt, lặp đi lặp lại một chuyện làm phiền người khác. Như vậy khi nói rằng Thiên Chúa thích con người nhầy khi cầu nguyện thì có quá đáng chăng?

Khi các môn đệ xin Chúa Giêsu dạy cầu nguyện, Ngài đã dạy cho họ Kinh Lạy Cha. Nội dung của kinh này là xin ơn, như vậy có thể nói cầu nguyện là xin ơn. Chúa còn nói đến hai câu chuyện đề cao sự nhẫn nại và nài nỉ cho bằng được: mặt dày mày dạn. Người đàn bà góa đã làm cho vị quan tòa ‘đau đầu nhức óc’, còn người bạn cũng quấy rầy quá mức làm người kia phải chiều ý cho yên chuyện. Đúng là nhầy quá mức chịu đựng. Đan sĩ Sisoes (người kế vị thánh Antôn) đã cầu nguyện cho một đan sĩ trong dòng: “Lạy Chúa, dù Chúa có thích hay không thích, con nhất định không chịu để cho Chúa được yên, cho đến khi nào Chúa chịu chữa lành cho người anh em ấy”.

Những người có trí thức thường nghĩ: điều quan trọng nhất trong cầu nguyện là phải có những tư tưởng cao siêu để thưa chuyện với Chúa, để ngợi khen và tạ ơn. Những người này thường cho rằng đọc kinh (kể cả kinh mân côi) là cách cầu nguyện dành cho người ít học, bình dân. Nhưng Tin Mừng nói rõ: Chúa Giêsu chỉ dạy các môn đệ cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. Có nhiều hình thức cầu nguyện, có thể suy niệm theo bản văn Kinh Thánh hay sách tu đức, cũng có thể dùng một hình thức cầu nguyện khác: kinh mân côi, Kinh Thánh Danh hoặc một tâm tình đơn sơ giúp mình hướng lòng về Chúa. Đừng nghĩ cầu nguyện là phải bóp đầu bóp trán, đó là suy nghĩ – là suy niệm, sẽ trợ lực cho cầu nguyện, nhưng chưa phải là cầu nguyện. Cầu nguyện là việc làm của con tim hơn là  cái đầu, là lòng mình gần với Chúa, ước mong trở nên giống Chúa trong mọi tâm tình và hành động. Xét như vậy thì ta có thể cầu nguyện ngay trong cuộc sống: bằng một tâm tình thờ lạy, cảm tạ, hối lỗi, xin ơn. Thường chỉ cần một mệnh đề ngắn, được lặp đi lặp lại là phù hợp: Lạy Chúa, con yêu mến Chúa; Lạy Cha chúng con ở trên trời…

Cầu nguyện phải có lòng tin. Trong Tin Mừng, lòng tin là điều bắt buộc phải có để phép lạ xảy ra, hoặc của chính đối tượng hoặc của người can thiệp. Điều này được minh chứng qua câu chuyện Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng đã thiết tha cầu nguyện cho người tử tội, và đã cứu được phần rỗi của anh. Nhiều khi ta không mong chờ phép lạ nên phép lạ không xảy ra. Tôi cứ nghĩ Chúa tôn trọng trật tự trong thiên nhiên, nên Chúa không ưa và không thường xuyên’ làm phép lạ, và thế là tôi rất ít mong chờ điều lạ. Chúng ta vẫn thường nghĩ phép lạ xảy ra là khi Thiên Chúa chiều theo ý con người, làm những điều trái với tự nhiên, nhưng phép lạ vẫn thường xảy ra khi con người vâng theo ý Chúa. Những lời cầu xin tha thiết không làm cho lòng Chúa thay đổi, nhưng lại biến đổi quả tim con người (lòng tin, lòng mến, sự cậy trông) và nhờ thế ta được hưởng ân lộc Chúa ban.

Chúa nói: ai xin thì được. Chúa không ra điều kiện là phải tốt và thánh thiện thì mới được nhận lời, nhưng là mọi người, bất cứ ai có lòng tin và sự kiên trì tha thiết thì  được ơn. Điều này làm chúng ta an tâm, vì Chúa không thiên vị  ai, nhưng bất cứ ai miệt mài tìm Chúa đều được Người xót thương (Cvtđ 10,34). Chính bản thân chúng ta có thể cầu nguyện cho những nhu cầu của mình trong niềm tin tưởng, phó thác, cậy trông và yêu mến của một người tội lỗi. Sở dĩ chúng ta cũng xin người khác cầu nguyện cho mình là vì Chúa thích chúng ta cầu nguyện cho nhau, cho kẻ tội lỗi, cho kẻ ta không ưa, và vì có thể người kia mạnh tin hơn.


Cuộc sống luôn ẩn chứa những bất trắc ngoài tầm với của con người, khiến con người phải luôn cầu xin. Dường như chính Chúa xếp đặt, tạo ra những hoàn cảnh trái ý và những bất ổn trong cuộc sống để con người nhận ra sự yếu hèn bất lực của mình và cậy dựa vào Chúa, như đứa con thơ cậy dựa vào cha mẹ vậy. Hãy luôn tin rằng Chúa có thể làm mọi sự, Chúa là Đấng tốt lành, tầm nhìn của Chúa khác xa cái nhìn thiển cận của con người, để nài xin tha thiết với Chúa về những nhu cầu của mình và tha nhân: Danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha được thể hiện, nhu cầu cơm bánh, nhu cầu chữa lành, cả những ước mơ nữa. Hãy tạ ơn Chúa khi lòng mình cảm nhận sự xác tín rằng Chúa đã nhận lời ta cầu xin. Và một điều nữa: Thiên Chúa sẵn sàng thay đổi kế hoạch của Người khi con người tha thiết nài xin.

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2020

Nghĩa cử yêu thương




Một người cháu gặp một người lớn tuổi trong dòng họ. Anh ta đã có gia đình riêng và làm nông nghiệp, nên thu nhập cũng chẳng khấm khá gì. Anh ta trao cho bà cụ 500.000đ và nói: “cụ cầm lấy số tiền này, tùy nghi sử dụng".Rồi anh tâm sự thêm: "Bố mẹ cháu đã có những việc làm không tốt, nhưng chúng ta đừng để những chuyện quá khứ ảnh hưởng đến cuộc sống”.

Tuy chỉ là một chuyện nhỏ xảy ra nơi một làng quê, nhưng tôi nhận ra nhiều nét đẹp trong đó. Anh thanh niên cho bà cụ một số tiền có thể nói là quá lớn so với thu nhập hằng ngày: không phải trả nợ hay đền bù gì cả, anh còn có gia đình phải chăm sóc…tất cả là do lòng hào hiệp. Anh thanh niên này có suy nghĩ độc lập, nhận ra điều phải điều trái nơi cách sống của chính cha mẹ mình. Cứ sự thường thì vợ chồng thường bao che và mù quáng trước những cách hành xử của nhau, con cái không dễ nhận ra những hành vi sai trái của cha mẹ vì đã bị cha mẹ tung hỏa mù hoặc che đậy bưng bít thông tin.

Trong một bảng xếp hạng những thành phố đáng sống, bản nghiên cứu nào đó đã căn cứ vào năm tiêu chí: thu nhập bình quân, chi phí sinh hoạt, an toàn, an sinh, sống rộng lượng. Tôi rất tâm đắc với tiêu chí thứ năm, vì nếu quanh ta đầy dẫy những người ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến quyền lợi và sở thích mình mà không biết nghĩ đến việc người khác phải chịu đựng sự tham lam, khói, tiếng ồn, sự bất hòa gia đình mình, thì nơi đó thật là mất an bình và kém hạnh phúc. Đành rằng ở đâu cũng có người này người nọ, nhưng có những đất nước có giáo dục nhân bản tốt và có đời sống tôn giáo trưởng thành thì những hành vi hào hiệp và rộng lượng với nhau sẽ nẩy sinh dồi dào như một hệ quả tất yếu của nhân cách con người.



Chúa Giêsu đã từng nói: “Anh em đong bằng đấu nào, sẽ được đong trả lại bằng đấu ấy”. Ngoài ý nghĩa về việc Thiên Chúa trả công cho mỗi người tùy theo tội phúc cuả họ, câu này còn muốn nói đến việc con người tự kết án mình: những ai từ chối tha thứ, từ chối yêu thương, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành nạn nhân của sự thiếu yêu thương đó. Sự dữ chúng ta làm cho người khác hoặc mong cho người khác, rốt cuộc, sẽ quay lại chống chúng ta. Những ai khắt khe với tha nhân sẽ phải chịu đựng nỗi khắt khe đó. Còn ai sống rộng rãi với anh em, thì ngay trong cuộc sống này, họ được hưởng sự bình an và quả phúc của chính tay họ gieo vãi.