Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2025

ĐI TỪ ĐÂU?

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta!”.

“Thiên Chúa không gọi con người đến một công việc; Ngài gọi họ đến với chính Ngài - và đó chính là sứ vụ!” - Von Balthasar.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay âm thầm đặt cho chúng ta một câu hỏi căn bản về đời sống đức tin, đời sống ơn gọi của mỗi người - nó ‘đi từ đâu?’.

Tin Mừng chỉ kể lại việc Gioan được sinh ra, được đặt tên và được ghi dấu căn tính thuộc về Giao Ước trong nghi thức cắt bì. Trước khi có bất cứ hành động nào, đời Gioan đã được đặt trong một mối tương quan mà chính Thiên Chúa khởi xướng và gìn giữ. Ơn gọi không khởi đi từ công việc, nhưng từ việc một người được gọi vào trong tương quan với Đấng kêu gọi. Chính sự thuộc về ấy âm thầm định hình con người Gioan, trước khi Gioan có thể ra mắt làm vị tiền hô cho Đấng Cứu Thế. “Hãy ở lại trong ơn gọi nơi bạn được gọi, và công việc của bạn sẽ thiêng liêng như sứ vụ!” - A. W. Tozer.

Lịch sử cứu độ cho thấy một quy luật quen thuộc. Cần một tổ phụ cho một dân mới, Chúa chọn Abraham, một người do dự và sợ hãi. Cần một người dẫn dân đi qua sa mạc, Ngài chọn Môsê, một người cà lăm và luôn ngần ngại. Cần một vị vua chăn dắt dân, Ngài chọn Đavít, một người đầy đam mê và vấp ngã. Cần một nền tảng cho Hội Thánh, Ngài chọn Phêrô, một người bộp chộp chối Thầy. Và khi cần một người dọn đường, Ngài chọn Gioan, đứa con sinh ra từ sự son sẻ của đôi bạn già. Không ai trong họ bắt đầu từ sự hoàn hảo, nhưng tất cả đều bắt đầu từ một mối tương quan được Thiên Chúa thiết lập. “Một người biết mình đã tìm thấy ơn gọi khi người ấy ngừng nghĩ về cách sống - giới hạn, yếu hèn của mình - và bắt đầu sống!” - Thomas Merton.

Thánh Ephrem, từ thế kỷ thứ tư, giúp chúng ta nhận ra điểm khởi đầu ấy qua hình ảnh hai người mẹ và hai người con. Elisabeth, phụ nữ đứng tuổi, sinh vị ngôn sứ cuối cùng; Maria, trinh nữ trẻ trung, sinh Chúa các thiên thần. Hai khởi điểm khác nhau, nhưng cùng trả lời cho một câu hỏi duy nhất: ‘đi từ đâu’ để Thiên Chúa có thể đến với nhân loại? Không từ sức trẻ hay tuổi tác, nhưng từ những cung lòng biết mở ra cho Ngài.

Anh Chị em,

“Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta!” - bài đọc một. Lời ấy vẫn vang vọng hôm nay. Mỗi chúng ta, trong từng hoàn cảnh, được mời gọi đặt lại câu hỏi “Tôi đã ‘đi từ đâu’ cho đời mình?”. Nếu đi từ việc làm hay thành công, chúng ta dễ mệt mỏi; đi từ thành công, chúng ta dễ tự mãn; nhưng nếu khởi đi từ một mối tương quan được gìn giữ mỗi ngày, thì không chỉ đến thời của Thiên Chúa - mà ngay lúc này và ở đây - chính đời sống chúng ta, dù âm thầm hay được biết đến, sẽ trở thành con đường để Ngài đi qua. “Những nhà lãnh đạo tương lai sẽ là những người dám nhận sự không quan trọng của mình trong thế giới đương thời như một ơn gọi thiêng liêng!” - Henri Nouwen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con biết khởi đi từ Chúa trong mọi sự, để hôm nay và đến thời của Ngài, đời con trở nên con đường cho Chúa đến với người khác!”, Amen.

Suy tư:

Ơn gọi và sứ vụ của mỗi người chúng ta không vĩ đại như ông Gioan, nhưng có một điểm chung: giới thiệu Chúa cho người khác, chuẩn bị lòng người ta đón nhận Chúa. Đừng quên rằng: Chúa gọi mỗi người chúng ta đi vào mối tương quan con cái với Ngài. Còn công việc ư? Chúng chỉ là chất xúc tác giúp ta tìm gặp Chúa và nên thánh thiện hơn. Con người siêng năng và nhiệt tình với việc bổn phận và việc phục vụ … họ sẽ gặp được Chúa trong công việc bổn phận hằng ngày, họ sẽ thêm kiên nhẫn – bình an – yêu CHÚa và yêu người. Chính một cuộc sống siêng năng, nhiệt tình và vui tươi sẽ là ngọn đèn soi sáng và sưởi ấm cho người khác trên con đường tìm gặp Chúa.

 

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2025

LỠ TÀU

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã cao niên!”

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay kể chuyện về hai cặp đôi luống tuổi. Cựu Ước tường thuật cuộc truyền tin cho một người mẹ son sẻ; Tân Ước tường thuật cuộc truyền tin cho một người cha héo hắt. Thật thú vị - một đôi kịp tàu, đôi kia suýt lỡ tàu!’.

Trong Thánh Kinh, không hiếm những bà mẹ chưa từng sinh con, nhờ sự can thiệp của Thiên Chúa, được diễm phúc làm mẹ; thường là một bé trai mang một sứ mạng đặc biệt. “Đừng nói điều đó là không thể nếu còn có một lối Thiên Chúa!” Richelle Goodrich. Câu chuyện chào đời của Samson là một ví dụ. Vợ chồng Manôác đã mau mắn tin lời sứ thần, “Bà sẽ sinh một con trai và đặt tên là Samson”. Họ tin nên họ kịp tàu!

Với Zacharia, câu chuyện ly kỳ hơn. Ông dâng hương trong Đền Thờ, cơ hội ngàn năm một thuở. Đó là khoảnh khắc đặc quyền trong một không gian linh thánh; hơn nữa, một Tổng lãnh thiên thần hiện ra với ông. Thế nhưng, trớ trêu thay, ông không tin! Tin Mừng xác nhận, “Hai ông bà là người công chính, không ai chê trách được điều gì”; vậy mà, sự công chính ấy không đủ giúp ông có niềm tin vào đúng thời điểm quyết định. Thiếu chút nữa, ông lỡ tàu!’. “Nghi ngờ là dấu hỏi; đức tin là dấu chấm than!” - Criss Jami.

Zacharia nghĩ tuổi tác mình không còn phù hợp với kế hoạch của Thiên Chúa; ông đánh giá thấp quyền năng của Ngài. Nhưng Thiên Chúa không bị giới hạn; chính con người mới giới hạn quyền năng vô hạn của Ngài. “Kế hoạch của Thiên Chúa vẫn sẽ được thực hiện theo thời gian của Ngài! - A.W. Tozer. Trước một người thiếu niềm tin, kế hoạch của Thiên Chúa sẽ ra sao? Không sao cả! Ngài vẫn tiếp tục chương trình của Ngài. Và điều Ngài cần lúc này là con người lặng yên, đừng động đạc! “Này đây ông sẽ bị câm cho đến ngày các điều ấy xảy ra!”.

Thời gian thinh lặng ấy không phải là trừng phạt, nhưng là một quãng thai nghén, đợi ngày Thiên Chúa ra tay hầu mỗi người có thể cất lên Miệng chứa chan lời tán tụng Chúa, suốt ngày chẳng ngớt tôn vinh Ngài!” Thánh Vịnh đáp ca. Tiếng Chúa thường rất khẽ. Chúa chỉ cần con người không bướng bỉnh, không nổi loạn, biết lặng yên và mềm mỏng. Đến ngày con trẻ chào đời, Zacharia vâng lời sứ thần, đặt tên cho con là Gioan. Và ông đã kịp tàu.

Anh Chị em,

“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?”. Câu hỏi của Zacharia thường cũng là câu hỏi của mỗi người chúng ta. Bạn và tôi yếu đuối, chúng ta thiếu đức tin; không có một đức tin trọn vẹn như Maria, như Giuse hay các thánh. Nhưng khi khiêm tốn nhìn nhận điều đó, chúng ta đang ở một vị trí thuận lợi để Thiên Chúa hành động. “Đức tin là bước đi những bước đầu tiên dù bạn chưa thấy hết cầu thang!” - Martin Luther King Jr. Hãy để Ngài toàn quyền! Trước sau gì, Thiên Chúa - Đấng xót thương từ ái một niềm - không muốn ai phải lỡ tàu, nhất là chuyến tàu cuối.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trước nghi nan, khủng hoảng, cho con biết lặng yên chờ đợi Chúa. Đừng để con bướng bỉnh, vùng vằng mà lỡ mất ngày giờ của Chúa… khi phải đợi con lên tàu!”, Amen.

Suy tư

-Hai người con có sứ mạng đặt biệt, được sinh ra bởi sự can thiệp của Thiên Chúa, đó là Sam son và Gioan Tẩy Giả. Tuy vậy, họ chỉ là những ngôi sao le lói trên bầu trời khi so sánh với Đấng Cứu Tinh - là vầng đông của ơn cứu rỗi. Mỗi người chúng ta cũng là một nhân vị đặc biệt trong kế hoạch của Thiên Chúa, là người yêu của Cha trên trời, là môn đệ thừa sai (chủ đề năm 2026). Đừng nghĩ mình chỉ là một con số, một mã định danh. Điều đáng buồn nhất của một người tù là họ mất quyền tự do, được gọi tên bằng một con số và mang quần áo như nhau: mất hết căn tính và điểm đặc trưng. Đức Giê su yêu thương ta, cho ta trở thành con cái Thiên Chúa và Ngài tin tưởng giao phó cho ta sứ mạng thừa sai.

 Richelle Goodrich nói: “Đừng nói điều đó là không thể nếu còn có một lối Thiên Chúa!” - Chúng ta cần ghi nhớ câu nói này để thêm lòng tin tưởng vào sự can thiệp của Thiên Chúa trong cuộc đời mình và để yên ủi người khác. Một nhà tu đức nói: cuộc sống nhiều người dường như không thấy phép lạ xảy ra - chỉ vì họ không tin, chúng ta tin thế nào thì phép lạ xảy ra thể ấy. Cuộc sống từng người giống như một cuộc đuổi bắt không có hồi kết: chúng ta cậy dựa và nài xin Chúa ban cho ơn này thì lại nhận ra mình phải nài nỉ Ngài điều khác và điều khác nữa... Điều đó là bình thường, vì mọi sự ta có đều là ơn lành Chúa ban và chúng ta tùy thuộc nơi Ngài mọi sự: không khí, nước, ánh sáng và sức nóng mặt trời, ơn cứu độ. Hãy khiêm tốn lãnh nhận mọi sự săn sóc của Chúa, tri ân cảm tạ và tin tưởng phó thác: đối với Chúa, mọi sự đều có thể.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

TRẬT TỰ XÓT THƯƠNG

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Những người thu thuế và gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ông!”.

“Điều Chúa muốn tôi dâng Ngài là một tâm hồn tan nát và một trái tim bầm tím. Mãi cho đến khi lòng kiêu hãnh tan vỡ, bạn mới hiểu được những sâu nhiệm của Ngài. Bởi lẽ, Chúa chỉ làm được những điều vĩ đại ngang qua những con người đã từng để Ngài vùi dập đến tan nát. Thật không thể tin được!” - Charles Spurgeon.

Kính thưa Anh Chị em,

“Để Ngài vùi dập đến tan nát!” đó cũng là nghịch lý của Lời Chúa hôm nay vốn đảo lộn mọi thước đo quen thuộc. Và Thiên Chúa có thể mặc khải một trật tự khác - ‘trật tự xót thương!’.

Sôphônia phơi bày sự phản loạn của Giêrusalem - thành thánh không nghe lời. Thế nhưng, Thiên Chúa không kết thúc lịch sử bằng sự huỷ diệtNgài hứa sẽ thanh luyện môi miệng chư dân, để họ cũng kêu cầu và phụng thờ Ngài; đồng thời, Ngài sẽ giữ lại một nhóm nhỏ Israel khiêm tốnnghèo hèn - bài đọc một. Chính nhóm nhỏ ấy sẽ trở thành hạt giống của một dân mới - Giáo HộiTừ đáy sâu ấy, Thánh Vịnh đáp ca vang lên không như tiếng kêu của kẻ mạnh nhưng là tiếng thở dài của những ai không còn gì để bám víu ngoài Chúa, “Kẻ nghèo hèn kêu xin, và Chúa đã nhậm lời!. “Thiên Chúa có hai ngai: một trên trời cao nhất, và một nơi trái tim bé nhỏ nhất! - D.L. Moody.

Tin Mừng đưa chúng ta đi xa hơn. Chúa Giêsu công bố một lời gây choáng - những người thu thuế và gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trướcNgài không tôn vinh tội lỗi, nhưng vạch trần một ảo tưởng nguy hiểm - ảo tưởng công chính tự thân. Những con người bị xã hội loại trừ đó biết mình trống rỗng; vì thế, họ hoán cải. Trái lại, những kẻ tự cho mình đạo đức lại khép kín trước ân sủng. Với dụ ngôn hai người con được sai đi làm vườn nho, một người thưa “không” rồi hối hận đi vào vườn; người kia thưa “vâng” lại không đi. Nước Thiên Chúa không dành cho những lời nói đẹp, mà cho hành động quay đầu với những ‘chọn lựa mới’; dành cho ai sám hối, chứ không dành cho ai có ‘lời hứa hay vị thế’. “Chỉ có hai loại người: kẻ công chính nghĩ mình là tội nhân, và hạng tội nhân nghĩ mình công chính!” - Blaise Pascal.

Anh Chị em,

“Những người thu thuế và gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ông!”. Lời ấy đang ngỏ với bạn và tôi, những con người đang sống trong một nền “văn hoá son phấn”, theo cách nói của Đức Phanxicô - nơi vẻ ngoài dễ che khuất con người thật bên trong. Mùa Vọng, mùa mời gọi chúng ta dừng lại, chiêm ngắm “sự an tĩnh của hang đá” để tự hỏi, tôi đang thuộc nhóm nào? Kẻ tự mãn hay người biết mình nghèo nàncần được cứu? Nhìn lên thập giá, chúng ta thấy sự khủng khiếp của tội lỗi, nhưng cũng nhận ra sự vĩ đại của tình yêu. Mùa Vọng, vì thế, còn là mùa để Chúa “vùi dập con tim đến tan nát” khỏi những lớp vỏ che đậy, hầu được chữa lành trong lòng xót thương của Ngài. “Kitô hữu là người cổ cứng được bẻ gãy, trán bướng bị vỡ nát, trái tim đá bị đập tan! - John Piper.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con nhận ra con người thật của con, cho dù phải vỡ vụn khi con nghe những lời ‘không thể tin được’ Chúa dành cho con!”, Amen.

 Suy tư:

Đọc lại hạnh các thánh hoặc quan sát những chuyện xảy ra với 'những người lữ hành trong đức tin', chúng ta nhận ra : có những người bị vùi dập trong hiểu lầm, bệnh tật, ghen ghét và thậm chí là tù tội. Các Thánh thường bị hiểu lầm và thất bại trước mắt người đời, vì Chúa yêu ai thì Người làm cho họ nên giống Chúa. Chúng ta dễ nghĩ do tội của ai đó nên họ bị trừng phạt và chúng ta tự hào là mình công chính hơn nên không gặp phải những tai ương. Các nhà tu đức dạy ta: nên nhìn tha nhân và các biến cố xảy ra như nguyên nhân đệ nhị, và chương trình của Chúa như nguyên nhân đệ nhất - Chúa có lý do khi cho phép 'sự dữ' xảy ra ... chỉ có điều là bây giờ chúng ta chỉ hiểu lờ mờ trong gương. Chúng ta nên nghĩ đến một Thiên Chúa xót thương hơn là Đấng trừng phạt, nghĩ đến việc ăn năn hối cải mỗi ngày hơn là tự tin mình công chính. Đừng buông lời chê trách - trù dập và cứng lòng với nỗi khổ của anh em, tốt hơn hãy 'cởi dép ra' trước mầu nhiệm cuộc đời tha nhân, kính trọng kế hoạch của Chúa đang diễn ra trước đôi mắt trần - cận thị của ta. 

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025

NGHI NGỜ VÀ ĐẤU TRANH

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

“Thầy có thật là Đấng phải đến, hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?”.

“Chúa chúng ta đã rời khỏi thế gian mà không để lại bất kỳ thông điệp bằng văn bản nào. Giáo lý của Ngài chính là Ngài!” - Fulton Sheen.

Kính thưa Anh Chị em,

Câu hỏi cốt lõi của Kitô giáo không phải là tin điều gì, nhưng là tin vào Ai? Tin Mừng hôm nay chạm đến câu hỏi ấy khi Gioan sai đồ đệ đến hỏi Chúa Giêsu, “Thầy có thật là Đấng phải đến?”. Đó là một câu hỏi rất ‘con người’ - câu hỏi của sự ‘nghi ngờ và đấu tranh!’.

Gioan là người dọn đường, đã thấy Thánh Thần ngự xuống trên Chúa Giêsu, đã giới thiệu Ngài là “Chiên Thiên Chúa”. Chẳng lẽ ông không biết Ngài? Hay phải chăng đó là một phương pháp sư phạm để các đồ đệ tự mình khám phá điều ông đã biết? Hoặc có thể Gioan đang ‘nghi ngờ và đấu tranh’ với đức tin của mình khi đang bị giam cầm? Tin Mừng không khẳng định giả thuyết nào, nhưng điều đó dẫn chúng ta đến một nhận định: đức tin không lớn lên bên ngoài thử thách, mà ngay trong thử thách! “Đức tin không cần ở trong nhà kính để khỏi gió mưa; thời gian dễ dàng làm yếu đức tin, thử thách mạnh mẽ củng cố nó!” - Elizabeth George.

Với câu hỏi của Gioan, Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp mà bằng các dấu chỉ - kẻ mù thấy, kẻ điếc nghe, kẻ què đi, người nghèo nghe Tin Mừng - bài đọc một. Đó là những gì Isaia đã loan báo về ngày Chúa đến cứu dân. Ngài đang đến, không theo những mong đợi nóng vội; nhưng hiền hoà chữa lành, phục hồi và ban lại sự sống từ bên trong. Vì thế, thái độ cần có khi đức tin chúng ta bị thử thách là kiên nhẫn, “Kìa xem nhà nông!”; “Anh em cũng vậy, hãy kiên nhẫn và bền tâm vững chí!” - bài đọc hai. Kiên nhẫn không phải là thụ động, nhưng là ở lại trong niềm tin, cả khi chưa thấy kết quả. Ratzinger từng nói, “Người ta không bao giờ đạt được đức tin trọn vẹn; đức tin phải được ‘sống đi sống lại’ trong cuộc sống và trong đau khổ!”. Chính lúc ‘nghi ngờ và đấu tranh’ là lúc đức tin được tinh luyện.

Trong bối cảnh ấy, “Lạy Chúa, xin đến cứu chúng con!” - Thánh Vịnh đáp ca - không phải là tiếng nói của những người đã “nắm chắc mọi câu trả lời”, nhưng là lời van vỉ của những ai đang “chờ đợi trong đêm tối!”. Khi không thể giải thích, người tín hữu vẫn có thể cầu xin; và chính lời cầu xin ấy “giữ họ ở lại” với Thiên Chúa! “Cầu nguyện không phải là xin Thiên Chúa giải thích, nhưng là ở lại với Ngài khi không có lời giải thích!” - Henri Nouwen.

Anh Chị em,

“Thầy có thật là Đấng phải đến?”. Gioan không kém vĩ đại vì đã đặt câu hỏi; trái lại, chính trong ‘nghi ngờ và đấu tranh’, lời chứng của Gioan càng trở nên giá trị và rạng rỡ. Chúa Nhật Hồng nhắc chúng ta rằng, niềm vui Kitô giáo không phát sinh từ việc đã thấy hết, nhưng từ việc biết chắc rằng - Chúa đang đến! Ngay giữa thử thách, Hội Thánh vẫn mỉm cười hy vọng, vì Đấng Phải Đến đang ở rất gần! “Đức tin bước lên những bậc thang mà tình yêu đã dựng, và nhìn qua những cửa sổ mà hy vọng đã mở!” - Charles Spurgeon.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con không xin hiểu hết, chỉ xin được ‘ở lại với Chúa’ trong lúc không hiểu gì!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2025

TỰ HỐI

 



(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Êlia đã đến rồi mà họ không nhận ra!”.

“Không dám nhìn nhận sự thật về chính mình là kẻ thù lớn nhất của đời sống thiêng liêng!” - Henri Nouwen.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu bộc lộ một sự thật đáng tiếcNgười đương thời không nhìn nhận Gioan; vì thế, họ không nhận biết Ngài. Lý do, họ không dám nhìn nhận sự thật về chính mình - tự phụ, kiêu căng, báng bổ; nói cách khác, họ không ‘tự hối!’.

Tự hối’ là mở lòng cho Thiên Chúa thay vì trốn chạy Ngài. Vậy mà không chỉ không trốn chạy, chúng ta còn phải như Gioan - mở đường cho Chúa Kitô - chuẩn bị cho việc “đến liên tục” của Ngài trong đời sống. Muốn được thếtrước hết, chúng ta phải mở đường cho Ngài ngay trong chính bản thân mình. Ngài đã đến một lần trong lịch sử, nhưng cũng mong muốn đến trong linh hồn, gia đình và cộng đồng chúng ta từng ngày. Và Ngài chỉ có thể đến nếu chúng ta dám để cho ân sủng Ngài biến đổi. “Chúng ta không thể chuẩn bị thế giới cho Chúa Kitô nếu chưa chuẩn bị tâm hồn mình!” - Henri de Lubac.

Vậy mà việc nhìn nhận sự thật về bản thân không hề dễ dàng. Nó đụng chạm lòng tự phụ, thói quen, và cả những niềm vui giả tạo vốn đã gắn vào bản ngã. Khi từ chối điều này, chúng ta từ chối hồng ân tha thứ và đổi mới. Vì vậy, tự hối không chỉ là nhận lỗi; nhưng còn là bắt đầu một hành trình thiêng liêng mới, nơi chúng ta khám phá chiều sâu của lòng thương xót Chúa, nhận ra sự tốt lành của Ngài. Mùa Vọng, mùa nhận ra lỗi lầm, thú nhận chúng, và tìm kiếm ơn tha thứ trong Bí tích Hoà GiảiTừ việc nhận ra lòng thương xót Chúa, chúng ta lớn lên trong việc thương xót người khác. “Thực hành ăn năn mở lòng cho Chúa và cho phép lòng thương xót của Ngài chảy qua chúng ta đến tha nhân!” Von Balthasar.

“Lạy Thiên Chúa, xin phục hồi chúng con, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời, để chúng con được ơn cứu độ!”Hãy để lời Thánh Vịnh đáp ca vang lên trong lòng chúng ta vào những ngày này. Một lỗi lầm được nhận diện là một cánh cửa hé mở cho ân sủng Chúa, để được phục hồi, chữa lành và lớn lên trong ánh sáng của Chúa. Vì thế, tự hối không làm cho sợ hãi hay mặc cảm; trái lại, là cánh cửa dẫn đến bình an và sự sống mới; là nhịp cầu giữa chúng ta và Thiên Chúa, giữa những hạn chế của mình và ơn gọi nên thánh.

Anh Chị em,

“Êlia đã đến rồi mà họ không nhận ra!”Hôm nay, Chúa Kitô muốn chúng ta nhận ra Ngài đang đến dưới nhiều hình thức - trong người nghèo, trong những đau khổ của thế giới, trong Lời Chúa, và trong các dấu chỉ bình dị của đời sống. Nếu chúng ta không khiêm nhường ‘tự hối, Ngài có thể vẫn hiện diện nhưng chỉ lướt qua. Chỉ khi tâm hồn được thanh tẩy và cởi mở, ánh sáng Ngài mới soi thấu những góc tối thường bị bỏ qua. “Nếu để Chúa Kitô đi vào đời mình, chúng ta chẳng mất gì… chỉ trong tình bạn với Ngài, cánh cửa sự sống mới được mở rộng! - Bênêđictô XVI.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để nhân tâm con không còn dao động, giúp con nhìn nhận tội lỗi mình - điều đang ngăn cản con với Chúa Cho con ước ao hết lòng được gột rửa chúng!”, Amen.

 

Suy tư:

CHÚA ĐÃ ĐẾN NGÀY HÔM QUA. VẪN ĐẾN NGÀY HÔM NAY (lời một bài hát). Một nhà tu đức nói: Nếu Chúa Giê su đến trần gian cả ngàn lần mà không đến trong lòng tôi thì cũng vô ích. Dịp cuối năm, nhiều người đối diện với việc nợ nần cần thanh toán, hoặc trong vai chủ nợ hoặc trong vai con nợ. Bạn giải quyết vấn đề thế nào là một điều rất quan trọng: thể hiện niềm tin của mình vào của cải hoặc vào Thiên Chúa, cách bạn giải quyết sẽ quyết định phần phúc cuộc đời bạn.

Đức tin của người Ki tô hữu không chỉ đơn giản là nhìn nhận có Thiên Chúa và đi lễ Chúa nhật là đủ, điều quan trọng hơn là thể hiện niềm tin đó trong cuộc sống, để Lời Chúa biến đổi cuộc đời ta trở nên giống như Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót – Đấng đã hiến mạng sống mình vì anh em- Đấng luôn tìm thực hiện ý Cha trên trời.

Trong cuộc sống, chúng ta chứng kiến nhiều người ‘ngoại đạo’ có cách hành xử rất tốt bụng, họ chỉ đơn giản là tin vào thuyết nhân quả: để đức cho con. Người Ki tô hữu còn có nhiều nền tảng giáo lý để thực hiện lòng thương xót: Chúa là gia nghiệp, Chúa biết mọi sự, có sự sống đời sau, mình nhận mọi sự từ Chúa và mình đã được Chúa thương xót vô bờ…

Chúa vẫn đến mỗi ngày trong cuộc đời mỗi người, xin Chúa biến đổi lòng ta biết rộng lượng với tha nhân, Chúa sẽ ngự lại và ban bình an cho tâm hồn.