Trần
Mỹ Duyệt
Đối với nhiều
Kitô hữu thế là xong. Mùa Chay, Tuần Thánh và Phục Sinh đã qua. Tất cả đều lùi
vào quá khứ và đây là thời gian “ăn mặn” trở lại. Chúa đã phục sinh và sống lại
thật cho chúng nhân rồi. Mình phải vui mừng, ăn nhậu. Alleluia! Alleluia.
Nhưng đối với
những Kitô hữu chân chính, những Kitô hữu với lòng yêu mến Thiên Chúa và yêu
mến hồng ân Cứu Độ của Ngài thì không suy nghĩ và sống như vậy. Họ vẫn phải
chiến đấu để duy trì hai chữ “Phục Sinh” trong cuộc sống tâm linh và trong đời
thường của mình. Đúng hơn, họ vẫn phải sống tinh thần Phục Sinh mỗi ngày, và
từng ngày. Đối với họ, Phục Sinh không chỉ là một biến cố giới hạn của thời
gian và không gian, nhưng nó là một biến cố sống động và tái diễn mọi ngày
trong cuộc sống người Kitô hữu.
Thật vậy, ý
nghĩa Phục Sinh chính là lời diễn giải của Thánh Phaolô: “Nếu chúng ta cùng chết với Ngài, chúng ta
tin rằng sẽ cùng sống lại với Ngài” (Rom 6:7). Và cái cốt lõi cũng như
cái nguyên nhân chính đưa đến việc Phục Sinh của Chúa Kitô, đó là Chúa Kitô đã
chết. Chết vì phần rỗi nhân loại, chết để xóa tội trần gian, và chết để giải
thoát nhân loại khỏi nô lệ tội lỗi, khỏi nô lệ của Satan. Do đó, nếu muốn phục
sinh và sống lại với Ngài thì cũng giống như Ngài, con người phải qua cái
“chết” như Ngài đã chết. Nhưng đối với các Kitô hữu, chết đây không có nghĩa là
chỉ chết một lần như Chúa rồi sống lại vinh hiển, sáng láng, và hạnh phúc. Chết
đây là chết mỗi ngày trong cuộc sống. Và đây là cái mà chúng ta phải vất vả, vì
thực tế là phần đông chúng ta chỉ muốn phục sinh, muốn sống lại nhưng ngại và
sợ chết. Vậy nếu “Phục Sinh” là biến cố luôn luôn hiện hữu thì cái chết
cũng luôn luôn có mặt trong cuộc sống tâm linh và cuộc đời của mỗi Kitô
hữu.
Nhưng có lẽ
bạn hỏi, vậy cái chết đây là gì và phải chết như thế nào? Tác giả Lung Linh
trong Tâm Linh Vào Đời đã có những suy tư rất thực tế và cũng rất hợp với kiếp
người. Theo đó:
Sự chết
thường được mô tả như những bóng tối nặng nề. Thí dụ như:
·
Có thứ
bóng tối tội lỗi.
·
Có thứ bóng tối đam mê dục vọng.
·
Có thứ bóng tối tham lam ích kỷ.
·
Có thứ bóng tối ghen ghét oán thù.
·
Có thứ bóng tối tự ái kiêu căng.
Và dĩ nhiên,
còn có nhiều thứ bóng tối khác nữa như bóng tối đa mê quyền lực. Bóng tối đa mê
cờ bạc, nghiện hút, bóng tối danh vọng chức quyền… Tất cả những bóng tối đó
đang che khuất nẻo về và khiến con người lạc vào trong cõi u mê của ảo vọng, ảo
giác về cái tôi của mình cũng như về cái thế giới phồn vinh giả tạo do Satan
đang làm chủ. Những bóng tối mà ánh sáng Chúa Phục Sinh bị đẩy lui. Bóng tối
ngăn chặn dòng suối ơn sủng của Ngài.
Để ánh sáng
Phục Sinh của Chúa tràn vào hồn ta, ta phải quét sạch và xua tan những bóng tối
ấy. Dĩ nhiên điều này làm cho con người phải vất vả, phải chịu khó, và phải hy
sinh. Đôi khi sự hy sinh này đòi hỏi phải đổ máu như chính Chúa Kitô đã đổ máu
Ngài trên thập tự giá để có được sự Phục Sinh vinh thắng.
Bạn và tôi
đều biết rõ điều này, trong tất cả những cái khó khăn, rườm ra, xung đột, tranh
giành, giận hờn, ghen ghét, và cả đến việc chửi bới, thanh toán nhau tất cả đều
do cái tôi mà ra. Điều này rất đúng, nhất là khi con người đặt cái tôi sai chỗ,
đặt cái tôi của mình trên cái tôi của người khác. Và nhất là cái tôi ấy lại đặt
cao hơn cái “Tôi” của Thiên Chúa, tức Thánh Ý Nhiệm Mầu của Ngài. Trong vườn
Diệu Quang Adong và Evà cũng đã làm như vậy. Các vị cũng đã muốn đặt cái tôi
của mình trên cái “Tôi” của Đấng Tạo Hóa khi chấp nhận ăn trái cấm. Từ đó mới
đưa đến phản nghịch. Mới đem đến việc con người muốn thay thế cái “Tôi” của
Thiên Chúa bằng cái tôi của mình.
Thay thế cái
“Tôi” của Thiên Chúa không được, con người lại tìm cách thay thế cái “tôi” của
những người khác. Muốn thay thế tất cả những cái tôi của người khác bằng cái
tôi của mình. Chúa Cứu Thế đã biết rõ điều này, nên khi còn tại thế, Ngài đã
đặt điều kiện cho những ai muốn đi theo vết chân Ngài, muốn thành môn đệ Ngài,
đó là “Nếu ai muốn theo
Ta, phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo” (Mat 16:24). Điều
kiện đã rõ ràng, không bỏ cái tôi đi, không thể vác thập giá mình được. Và dĩ
nhiên, không thể trở thành môn đệ của Ngài được. Như vậy cũng có nghĩa là
bóng tối che khuất nẻo về vĩnh hằng. Bóng tối che khuất con đường tìm về chân
thiện mỹ. Bóng tối dẫn đến u mê đó phát xuất từ cái tôi của mỗi người. Cái tôi
ấy hiển diện trong mọi ngóc ngách cuộc đời, ngay khi ta ăn, uống, ngủ, nghỉ,
vui chơi, và ngay cả khi ta đọc kinh, cầu nguyện. Khi làm việc lớn, khi làm
việc nhỏ. Trong vai trò lớn nhỏ trong Giáo Hội cũng như xã hội. Tóm lại, cái
tôi đó chính là những gì đang làm nên con người thật của mỗi chúng ta lúc này.
Chiến đấu được, kiềm chế được tức là đẩy lui bóng tối, là bỏ mình, là vác được
thập giá, và để ánh sáng Phục Sinh Chúa chiếu dọi.
...
Chúa đã chết và hủy diệt tội lỗi. Chúa đã
chết và đã sống lại. Ngài đã chiến thắng thế gian. Nhưng Ngài không hủy diệt
thế gian. Ngài không hủy diệt cái tôi của mỗi người. Ngài cũng không hủy diệt
Satan. Ngài muốn để phần đó cho mỗi môn đệ Ngài. Bởi vì theo Thánh Phaolô,
mỗi người phải hoàn tất phần còn lại trong cuộc Khổ Nạn của Chúa Kitô. Và vì
thế, chúng ta cần phải nhủ mình rằng, trong khi vui mừng vì chiến thắng Chúa
Phục Sinh, cũng đừng quên vẫn còn phải vất vả, mệt mỏi với hai chữ Phục
Sinh.
Trần Mỹ Duyệt
**************************

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét