Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Thầy sẽ không để anh
em mồ côi!”.
“Cô độc không đến từ
việc không có ai ở quanh mình, nhưng từ việc không thể chia sẻ những điều mình
cho là quan trọng và sâu xa!” - Carl Jung.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nói rằng các môn đệ sẽ không mồ côi, chẳng phải vì Chúa
Giêsu vẫn ở quanh họ, nhưng vì Ngài ở trong họ bằng hơi thở của Thánh Thần. Khởi đầu của một ‘sự vắng mặt biết thở’.
Thần học Gioan xem
Thánh Thần không như “người thay thế”, nhưng là cách Chúa Giêsu tiếp tục ở lại sau Phục Sinh. Vì thế, sự ra đi của Ngài không tạo nên
khoảng trống; nhưng mở ra một cách thức ở lại. Chính Thánh Thần làm cho Chúa Giêsu không
còn chỉ ở trước mặt họ, nhưng trong họ. “Thầy về cùng
Cha” không phải là rút lui khỏi thế gian, nhưng là sự chuyển đổi từ hữu
hình sang nội tại và sâu hơn. Càng không thể bị chạm tới, Ngài càng đi vào
chiều sâu con người! “Ngài ở trong con còn sâu hơn phần sâu thẳm
nhất của con, và cao hơn phần cao nhất nơi con!” - Augustinô.
Chúa Giêsu gọi Thánh Thần là “Thần Khí sự thật” - Pneuma tēs alētheias. “Sự thật” không chỉ là
điều đúng, nhưng là điều làm lộ con người thật. Vì thế, công việc của Thánh
Thần không phải là thêm kiến thức, nhưng là kéo con người ra khỏi
những phiên bản giả của chính mình. Có lẽ vì vậy mà thế gian không thể đón nhận Thánh Thần; bởi
thế gian chỉ quen tin vào những gì có thể nắm giữ, đang khi Thánh Thần không như một vật thể. Còn người
môn đệ, họ không sống như kẻ nhớ Chúa, nhưng như kẻ đang được Chúa cư ngụ. Ngài vắng mặt, một ‘sự vắng mặt biết thở’.
Thánh Thần
cũng không làm người môn đệ khép kín trong những cảm xúc thiêng liêng,
nhưng mở họ ra cho thế giới. Nhờ “thở hơi Thánh Thần”, đức tin không còn là một ký ức về vị Thầy đã vắng bóng, nhưng trở thành một sự
sống lan rộng và làm rung động lòng người. Tại Samaria, các tông đồ đặt tay để tín hữu lãnh nhận
Thánh Thần -
bài đọc một; Phêrô mời gọi các
Kitô hữu “hãy luôn sẵn sàng trả lời cho ai chất vấn về niềm hy vọng” của
mình -
bài đọc hai. Từ đó, dân ngoại mừng, tín hữu vui - “Cả trái đất, hãy tung hô Thiên Chúa!” như Thánh Vịnh đáp ca cất lên.
Anh Chị em,
“Thầy sẽ không để anh em mồ côi!”. Điều đáng sợ
không phải Thiên Chúa vô hình, nhưng là một thế giới không còn ai hiện diện với
ai. Đức Giêsu Kitô không hề mồ côi, Ngài hằng ở với Cha, cùng Cha và trong Cha;
ngay cả trên thập
giá khi
mọi tương quan tưởng như tan vỡ. Từ
sự hiệp thông ấy, Ngài không để người môn đệ sống như kẻ bị bỏ rơi. Theo Yves
Congar, Thánh Thần không bao giờ tách khỏi Đức Kitô; chính Ngài làm cho Đức
Kitô tiếp tục hiện diện trong Giáo Hội và nơi người tín hữu. Chúa Thánh
Thần là cách Ngài ở lại! Nhờ đó,
nỗi cô độc sâu nhất nơi lòng người được chữa lành nhờ thở hơi Thánh Thần.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để
con sống giữa một thế giới đầy kết nối nhưng thiếu hiện diện; xin cho con biết
ở lại trong Ngài và hiện diện cho tha nhân!”. Amen.
Thiên Chúa là Tình Yêu, hãy học yêu mến Chúa hết lòng - luôn thực hành ý Ngài, cùng yêu thương anh em đến hy sinh mạng sống mình để anh em được hạnh phúc. Amen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét