Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2022

Christiano Nomine Deleto

 


Sưu tầm: phần đầu của cha Minh Anh, phần sau của Rick Warren, người viết phần kết luận.

“Christiano Nomine Deleto”, “Danh Kitô hữu đã bị xoá sạch”, đó là những lời đắc thắng được khắc vào đồng tiền thời bách hại đầu thế kỷ thứ tư đời hoàng đế Diocletianus. Hoàng đế này đã chết, đế quốc vô địch Rôma đã tan, nhưng Giáo Hội Công Giáo của Chúa Kitô vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt cho đến hôm nay. Đó chẳng phải là điều khiến cho thế giới phải kinh ngạc’ sao?

 

Với phương tiện truyền thông hiện đại, mọi tội lỗi và sai lầm của các thành viên trong Giáo Hội đều có thể được nhiều thế lực ‘mổ xẻ’ và phổ biến tức khắc cho thế giới, thì nơi chúng ta, có thể nảy sinh một cám dỗ tự nhiên là coi thường Giáo Hội. Những vụ bê bối, chia rẽ, tranh cãi và những điều tương tự có thể gây chấn động niềm tin của chúng ta đến tận cốt lõi; từ đó, một số người đặt lại vấn đề về sự dấn thân và tham gia liên tục của họ trong Giáo Hội. Vậy mà sự thật là, mọi yếu nhược, sai lầm của các thành viên trong Giáo Hội thực sự phải là nguyên nhân và là cơ hội để chúng ta canh tân và đào sâu đức tin của mình vào chính Giáo Hội, mẹ chúng ta. Chúa Giêsu không hứa, các lãnh đạo của Giáo Hội sẽ là những vị thánh, nhưng Ngài hứa, “Cửa địa ngục sẽ không thắng được”. Vì thế, hãy an tâm, hãy an tâm! Thánh Thần luôn hoạt động để canh tân Hội Thánh, canh tân mỗi người, hầu chúng ta mãi thánh thiện, tinh tuyền, không vết nhăn, không tì ố.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói, “Chúng ta hãy yêu mến Giáo Hội, bất chấp rất nhiều vấn đề đang tồn tại trong Giáo Hội, cũng như bất chấp những nghịch cảnh và bất chấp việc có rất nhiều tội nhân trong đó. Vì Giáo Hội là thánh, là Hiền Thê của Chúa Kitô với bao nhiêu điều tốt lành thánh thiện; thế nhưng chúng ta, những người con của Giáo Hội lại là những tội nhân, một số rất lớn trong chúng ta là tội nhân. Chúng ta hãy yêu mến Giáo Hội, như Giáo Hội là, chúng ta không huỷ hoại Giáo Hội bằng việc dè bỉu như đang là mốt của thời đại. Không, chúng ta yêu mến! Ai yêu mến Giáo Hội, người ấy có thể tha thứ, vì người ấy biết, chính bản thân mình cũng là một tội nhân đang cần ơn tha thứ của Thiên Chúa”. Mỗi người hãy cầu nguyện và ra sức nên thánh, tiếp tục yêu mến Giáo Hội và đó cũng là điều ‘khiến cho thế giới phải kinh ngạc’.



Khi nói về việc bảo vệ Hội Thánh, Rick Warren có những lời rất đáng nhớ. {Công việc của bạn là bảo vệ sự hiệp nhất Hội Thánh, sự hiệp nhất quan trọng đến nỗi Tân Ước chú ý đến nhiều hơn cả thiên đàng hỏa ngục. Với Thiên Chúa, trên mặt đất nầy không có gì quý hơn Hội Thánh, Người trả giá cao nhất cho Hội Thánh, đó là giá của Con Một Người, Người bảo vệ Hội Thánh khỏi những phá hủy gây nên bởi chia rẽ, xung đột và bất hòa. Nên nhớ rằng Chúa Ki tô kêu gọi chúng ta gia nhập Hội Thánh, rất khác biệt nhau về cá tính – bối cảnh- chủng tộc, để mỗi người nên thánh trong cá tính riêng của mình, và Người muốn sự hiệp nhất – chứ không phải sự đồng dạng!

Người ta thất vọng với Hội Thánh vì nhiều lý do dễ hiểu. Bảng liệt kê hẳn phải khá dài: xung đột, tổn thương, giả hình, tắc trách, nhỏ nhặt, nệ luật, và những tội khác. Thay vì sốc và kinh ngạc, chúng ta hãy nhớ: Hội Thánh được hình thành từ những tội nhân thực thụ, kể cả chúng ta; vì là những tội nhân, chúng ta gây tổn thương cho nhau, khi hữu ý khi vô tình. Nếu mỗi Hội Thánh phải hoàn hảo mới thỏa mãn bạn, thì chính sự hoàn hảo đó sẽ loại trừ bạn, bởi vì bạn cũng không hoàn hảo! Mỗi cộng đoàn Giáo hội địa phương có thể treo lên một tấm bảng: “Người hoàn hảo không cần gia nhập, đây là nơi chỉ dành cho ai nhận mình là tội nhân, cần ân sủng và muốn lớn lên”}.



Chúng ta đang nói nhiều về Giáo hội hiệp hành: hiệp nhất, tham gia và sứ vụ. Hiệp hành là cùng nhau bước đi: không loại trừ một ai, nhất là những người tội lỗi, những người có hoàn cảnh gia đình đặc biệt. Khởi đầu bằng việc chúng ta hãy tích cực cầu nguyện cho kẻ có tội được hoàn lương, cho các chủ chăn được nên giống Chúa, và đừng nói xấu Giáo hội, đừng nghe nói xấu Giáo hội: nghe lời nói xấu cũng như nhận đồ ăn cắp, việc đó khiến bạn trở nên tội phạm.

 

MẸ LÀ BÓNG MÁT ĐỜI CON

 

 

 

 


 


 

Riêng tặng K.L. và các bà mẹ nhân ngày Hiền Mẫu

 

 

Trần Mỹ Duyệt

 

 

Có lẽ hình ảnh đem lại nhiều ấn tượng nhất mỗi khi về thăm quê hương, và đặc biệt là lần về thăm gần đây năm 2013 là hình ảnh mẹ tôi, một người mẹ già, tóc bạc, lưng gù, và hàm răng cái còn, cái mất. Một người mẹ quê ngày ngày ngồi đó, bên chiếc võng, ru mấy đứa cháu và chắt. Ngày xưa thì mẹ đưa võng ru con, bây giờ con khôn lớn thì đưa võng ru cháu và chắt. Một người mẹ mà những nét nhăn nheo, cằn cỗi theo thời gian và tuổi đời đang hằn sâu trên khuôn mặt xinh đẹp thuở nào của một thời xuân trẻ. Một người mẹ mà nụ cười như mếu mỗi khi thấy con về từ xa xa. Nhưng dù vẻ đẹp của mẹ có phai nhòa theo tháng năm, nét tinh anh của mẹ có bị dòng đời xói mòn, nhưng tình yêu mẹ dành cho con vẫn nguyên vẹn, vẫn như thuở nào khi con còn bé nhỏ.

 

Như người cha già mỏi mòn chờ con và sung sướng, vui mừng, vội vã ôm choàng lấy đứa con  sau bao ngày xa vắng trở về thế nào, thì cái tâm tình nôn nao và niềm vui hạnh phúc của mẹ tôi cũng òa vỡ như vậy mỗi lần tôi trở về thăm mẹ. Mỗi lần như thế là mẹ tôi vồn vã ra lệnh cho đứa con này, đứa cháu nọ:

 

-Mau bổ trái dừa tươi cho bác uống vì bác đi đường xa khát nước.

-Mau mở quạt máy mạnh lên một chút để căn phòng khách mát.

-Mau xịt thuốc muỗi để muỗi khỏi đốt bác.

-Mau dọn cơm lên vì bác đi đường xa mệt và đói…

 

Và còn nhiều cái mau mau như thế khiến cho người con xa nhà bỗng trở nên quan trọng, được ưu đãi một cách đặc biệt.

 

Nhưng nếu để ý quan sát, thì qua những đối xử đặc biệt ấy hoàn toàn không phải vì người con mới từ Mỹ về. Không phải vì người con mang nhiều quà, bánh về cho mẹ; càng không phải vì người con ấy có chút ít tiền bạc để biếu mẹ. Nhưng tất cả chỉ vì “tình mẹ thương con.” Tình người mẹ thương và dành cho đứa con sau nhiều ngày vắng nhà như một đền bù vì đã không được mẹ quan tâm, săn sóc. Tôi học được và biết được tâm tình này sau những giờ phút mẹ con trao đổi, tâm sự.

 


Trong những ngày tháng ít ỏi, và trong những giờ phút chỉ có hai mẹ con ấy, mẹ tôi thường kể cho tôi nghe những chuyện đã qua, những chuyện có liên quan đến thầy tôi, đến tuổi thơ của tôi, nhất là những chuyện xảy ra sau khi thầy tôi qua đời khiến mẹ tôi phải cô đơn vì không những không còn thầy tôi mà còn không có tôi bên cạnh. Hoàn toàn không một lời than van! Không một tiếng trách móc. Hoàn toàn không một tiếng “tiền”, tiếng “giàu có”… trong những trao đổi ấy. Nếu có nhắc đến tiền thì đại khái những mẩu đối thoại ấy như thế này:

 

“Những lần anh chị và các cháu gửi tiền về, mẹ không tiêu xài vào việc gì hết. Mẹ chỉ để dành mua mấy hộp sữa, còn bao nhiêu là cất đi để hễ có chuyện cần thì lại mang ra mà dùng.” Vừa nói, mẹ vừa chỉ tay lên chỗ này, chỗ nọ xem như có chút hãnh diện về cái tài tháo vát, xoay xở, dành dụm, và nhất là sự hy sinh cho con, cho cháu:

 

“Đây này cái trần nhà kia mới sửa mất hơn 4 triệu, cái bàn thờ kia mới sơn lại gần 2 triệu. Mộ của thầy và của bà ngoại mới sửa lại cũng tốn hơn 3 triệu. Còn dư chút nào nữa thì đứa này, đứa khác lâu lâu lại đến bà. Đấy có được đồng nào thì cũng chỉ lo cho con, cho cháu, cho nhà cửa thôi. Mẹ mà không dè sẻn thì làm gì có được như vầy, như vầy…” 

 

Cũng trong những lúc chỉ có hai mẹ con như thế, tôi lại nghiệm ra thêm cái chân lý “làm mẹ” của người phụ nữ, dĩ nhiên, ở nơi mẹ của mình. Khi còn là sinh viên, khi đọc nhận xét của Freud: “không biết phụ nữ muốn gì” cứ tưởng là một nhân xét tiêu cực hay một nhận xét có vẻ coi thường người hỏi. Nhưng nay càng lớn, càng hiểu sâu hơn về lý lẽ cuộc đời, về tâm lý sống con người, mới hiểu rằng biết về người phụ nữ quả là khó, càng khó đo lường hơn tấm lòng bao la của một người mẹ. Có thể nói như Y Vân về lòng mẹ: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”. Tình thương của bà chiếu tỏa như ánh trăng rạng ngời trên bầu trời thanh bình của lòng con: “Tình mẹ thương con như vừng trăng tròn mùa thu”.

 

Ôi! Tấm lòng của một người mẹ là tấm lòng của cả biển trời bao la cộng lại. Nó bao la, nó man mác, và nó vời vợi đến độ khó lòng mà hiểu nổi. Và như Y Vân đã diễn tả, dù đứa con sau này có đi đâu chăng nữa, chân trời góc biển, nơi mà nó muốn quay về vẫn là bóng mát của tấm lòng người mẹ:

 

Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu.
Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu.
Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu.
Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng Mẹ yêu.

 

 

Và Honoré de Balzac đã viết về trái tim của người mẹ:

“Trái tim của người mẹ là một vực thẳm vô tận, ở đáy của nó luôn luôn tìm thấy sự tha thứ.”

-The heart of a mother is a deep abyss at the bottom of which you will always find forgiveness. (Honoré de Balzac).

Tổng Thống Abraham Lincoln thì suy tôn lời cầu nguyện của mẹ Ông:

“Tôi ghi nhớ những lời cầu của mẹ tôi và chúng luôn theo tôi. Những lời cầu đã bám sát tôi trong suốt cuộc đời tôi.”

- I remember my mother’s prayers and they always followed me. They have clung to me all my life. (Abraham Lincoln).

 

Công nương Diana đã viết về vòng tay của người mẹ:

“Vòng tay của người mẹ dịu dàng hơn bất cứ vòng tay của ai khác.”

- A mother’s arms are more comforting than anyone else’s. (Diana, Princess of Wales).

Những cử chỉ lo lắng của người mẹ dành cho con không chỉ là vòng tay vỗ về êm ái, và không chỉ lo cho con khi còn còn nhỏ. Mấy ngày ở với mẹ quả là hạnh phúc. Vòng tay săn sóc của mẹ luôn bao phủ và đầy ắp yêu thương. Một hôm đang còn nằm nướng trong căn phòng để tránh cái nóng như thiêu như đốt bên ngoài, thì mẹ đập cửa và nói to: “Dậy mà đi tắm cho nó mát đi chứ?” Hôm sau, sau bữa cơm trưa đang còn vui với mấy cháu nhỏ, thì mẹ lại giục: “Đi nghỉ trưa một chút cho nó khỏe đi chứ. Thức trưa mệt chết à!” Nghe sao mà nó thấm thía tình mẫu tử đến thế. Trước những tâm tình ấy, tự nhiên tôi liên tưởng đến những lần bà xã vẫn thường nhắc mình sau mỗi lần đi làm về :“Anh đi tắm cho mát rồi ăn cơm!” Không lẽ cách thức chăm sóc con của bà mẹ và cách thức lo lắng của người vợ đối với chồng cũng có cùng một mẫu số như nhau? 

 

Chắc chắn là thế! Trái tim người phụ nữ dù mẹ hay vợ, là nơi ngự trị của tình mẫu tử, một thiên chức thiên phú đã được ban cho họ. Bất ngờ thấy nhớ bà xã quá chừng. Nhớ lại mỗi lần được nhắc đi tắm, tôi thường tìm lý do này, lý do khác kéo dài cái lười của mình. Nhưng lười hay không thì vẫn thua cái tình mẫu tử thiêng liêng tiềm ẩn bên trong sự săn đón của một người vợ hiền. Vì một nghĩa nào đó, mình cũng như một “baby” mà nàng rất lấy làm hạnh phúc để săn sóc. Không biết các đấng ông chồng có hiểu ra chân lý này để yêu thương và đền đáp lại tình thương săn sóc của vợ hay không. Nếu vô tình mà không nhận ra được điều này thì thật là một thiếu sót, một sự lơ là đáng trách!

 

Mẹ tôi bây giờ đã già. Như một gốc cây cằn cỗi nhưng lại là một gốc cây hiếm quí. Trong những vườn cây bonsai mà người Nhật thường nuôi trong nhà, những gốc bonsai quí và hiếm là những gốc già và lâu năm. Người chơi cảnh thích những gốc cây già, cổ và lâu năm vì cái giá trị thời gian và sức sống tiềm ẩn của nó. Tôi cầu xin cho mẹ tôi sống lâu, bởi tôi chỉ sợ rằng sẽ có một lúc nào đó gốc cây cổ thụ ấy được cất đi khỏi phần đất nhân sinh này, và khi ấy bóng mát tinh thần của nó sẽ không còn để tôi nương tựa nữa. 

Tổng Thống Abraham Licohl đã nói rất đúng:

 “Mẹ tôi là người phụ nữ tuyệt vời nhất tôi đã gặp. Tất cả những gì tôi có tôi đều nợ từ mẹ tôi. Tôi qui hướng mọi thành công trong đời cho nền giáo dục trí, đức và thể dục tôi nhận được từ người.”

-My mother was the most beautiful woman I ever saw. All I am I owe to my mother. I attribute all my success in life to the moral, intellectual and physical education I receive from her. (George Washington)  

 

Hôm nay nhân Ngày Hiền Mẫu, hướng nhìn về bên kia bờ Thái Bình nơi đó có người mẹ hiền đang chờ đợi tôi, tự nhiên tôi thấy nhớ mẹ, thương mẹ. Tôi muốn như những ngày còn thơ trẻ, chạy về ôm choàng lấy mẹ, hôn lên trán mẹ, và nói với mẹ một câu: “Mẹ ơi! Con yêu mẹ!”.

 

 

Ngày Hiền Mẫu

 

11 tháng 5 năm 2014

 

 

 

 



Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2022

HOA KHÔI MEXICÔ CHỌN ĐỜI TU VÌ "CHÚA LÀ HẠNH PHÚC KHÔNG GÌ SÁNH BẰNG"

 



Sưu tầm

Esmeralda Solís Gonzáles, một phụ nữ Mexico trẻ được trao vương miện nữ hoàng sắc đẹp hồi năm 2016 ở thị trấn Valle de Guadalupe (bang Jalisco, Mexico),và năm sau đó đã gia nhập Dòng Clara Nghèo Khó của Bí Tích Thánh Thể (Poor Clare Missionaries of the Blessed Sacrament).

Câu chuyện của cô gái hai mươi tuổi này, đã lan truyền trên mạng xã hội, khi được đăng tải trên trang Facebook Hoa hậu Mexico (Miss Mexico). Esmaralda sinh ngày 12.4.1997 tại Valle de Guadalupe, bang Jalisco, trong một gia đình Công Giáo. Cô hiện đang là Dự Tu của Dòng Clara ở Cuernavaca tại bang Morelos, sau khi rời bỏ nghề chuyên gia dinh dưỡng. Emeralda nói với CNA: “Bạn sẽ không thật sự biết đời sống tu trì là gì cho đến khi bạn trải nghiệm nó. Giờ đây tôi đã có thể nhìn từ một góc nhìn khác, thế gian là những gì và nó ban cho bạn cái gì.”

“Tôi đã rất hạnh phúc với tất cả những gì tôi có, nhưng hạnh phúc đó không thể so sánh với hạnh phúc mà Thiên Chúa giờ đây đang đặt trong tim tôi.” Cô cho biết, mình đã từng gặp các Nữ Tu Dòng Clara khi 14 tuổi, khi ấy ý tưởng về việc bước vào đời sống tu trì của cô “được đánh thức” qua “các trại ơn gọi.”

Esmaralda cũng nói về khoảng thời gian một tháng biện phân ơn gọi rất khó khăn, và vào hồi tháng Ba năm 2017 vừa rồi, cô đã quyết định xin vâng theo tiếng gọi tu trì vào ngày lễ Tuyền tin.Cô nói: “Thiên Chúa sắp xếp thời gian rất hoàn hảo. Trong thời gian biện phân ơn gọi, ngài ban cho tôi một số trải nghiệm như được làm nữ hoàng sắc đẹp, cùng nhiều trải nghiệm khác. Điều đó mãi mãi sẽ để lại dấu ấn nơi tôi, và giúp tôi được rất nhiều điều.”

Qua việc khám phá ơn gọi, “tôi nhận ra rằng mình phải dành chỗ và tìm hiểu xem kế hoạch của Thiên Chúa trên cuộc đời mình là gì. Trong thời gian biện phân ơn gọi, cũng có những sợ hãi và nghi ngờ, nhưng tình yêu mà Chúa thể hiện ra mỗi ngày giúp tôi vượt qua bất kỳ sự chán nản nào.”

Tôi nhận ra Thiên Chúa kêu gọi “tôi phục vụ Ngài một cách triệt để”, tức là thay đổi “đời sống và ôm lấy thập giá của Chúa Kitô chặt chẽ hơn”… “Xa gia đình là điều khó khăn, nhưng gia đình luôn ủng hộ tôi. Mặc dù tôi có thể phát triển bản thân trong một môi trường khác, nhưng tôi nghĩ nếu Chúa cần tôi thì tôi có thể sinh hoa trái theo một cách khác.”

Esmeralda cũng khuyên các bạn trẻ rằng, bất kỳ ơn gọi nào cũng có những khó khăn “nhưng nếu bạn tiến bước và nắm lấy tay Chúa, thì bạn sẽ luôn có thể bước tiếp.” Cô nói: “Đời sống tu trì sẽ có rất nhiều hy sinh, nhưng luôn đi kèm phần thưởng hạnh phúc sau đó”… “Hạnh phúc thế gian ban tặng thực sự rất hấp dẫn” nhưng bạn “cần phải hướng mắt về những gì sẽ tồn tại mãi.”

“Nếu Chúa gọi bạn, thì ngài sẽ chăm lo mọi thứ. Bạn đừng sợ, tất cả những gì bạn cần làm là đón nhận Ngài, với sự bình an, niềm vui và sự tự tin. Tôi tin rằng nỗi sợ sẽ làm vơi đi hạnh phúc thực sự mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban cho ta.” 

Dòng Clara Nghèo Khó của Bí Tích Thánh Thể là một dòng tu thuộc quyền Giáo Hoàng, được Chân Phước María Inés Teresa Arias thành lập tại Cuernavaca, Mexicô năm 1945.

Các Nữ Tu truyền giáo trong dòng hiện làm việc trong các phòng khám, các nhóm thanh thiếu niên, trường mầm non và trường học, ký túc xá đại học, trung tâm tĩnh tâm và nhiều công tác khác. Dòng có trụ sở ở Mexico, Costa Rica, Argentina, Hoa Kỳ, Tây Ban Nha, Ý, Ireland, Nga, Nhật Bản, Hàn Quốc, Indonesia, Sierra Leone, Nigeria, Việt Nam và Ấn Độ.

Theo CAN, conggiaovn.com

 

Những truyện ngắn về mẹ

 





Sưu tầm.
(Có đôi khi chúng ta bỏ quên những tình cảm thiêng liêng của mình, bỏ quên những hi sinh thầm lặng của Mẹ... Nhưng xin bạn 1 vài phút thôi để đọc hết các bài viết này, nó là những câu chuyện rất ngắn nhưng ý nghĩa của nó đủ cho bạn hiểu và suy nghĩ...)

Con ốm

Hồi nhỏ, mỗi lần tôi bệnh, mẹ tôi luôn lo lắng thuốc thang, nuông chiều tôi mọi thứ. Biết vậy, tôi cứ giả ốm để mẹ chiều chuộng.

Lớn lên lập gia đình. Có con. Đang làm việc. Điện thoại reo vang, nhà gọi vào báo: "Con sốt, ói mửa!". Nghe xong, tôi chẳng làm gi được, cứ ngóng tới giờ về .



Tối - nằm cạnh con. Mỗi tiếng con ho, ói - tôi bật dậy - ruột xốn xang - thao thức mãi .
Đặt lưng xuống. Nhớ lại ngày xưa. Nước mắt chực trào ra. Nghĩ mà thương mẹ biết chừng nào ...
______________________________

Cõng mẹ
Người con không có khả năng nuôi mẹ già, liền quyết định cõng mẹ bỏ trên núi.
Đêm tối, người con nói rằng cõng mẹ lên núi dạo, bà mẹ lấy hết sức mình đèo lên vai con.

Trên đường đi anh ta nghĩ phải leo cao hơn nữa rồi mới bỏ mẹ xuống. Bỗng anh ta nhìn trên vai mình, thấy mẹ đang cố giấu những hạt đậu rải suốt đoạn đường đi, anh ta tức giận hỏi mẹ:

"Mẹ rải đậu làm gì thế ? "

Kết quả câu trả lời của mẹ đã khiến anh ta bật khóc:

"Con ngốc ạ, mẹ sợ lát nữa còn mình con xuống núi sẽ lạc đường."

______________________________



Xa Mẹ
Có một cô gái nhỏ đang đi trên đường với một chồng báo trên tay, chợt cô thấy một người đang bê chiếc hộp, bên trong là những con mèo nhỏ. Vốn rất yêu động vật, cô liền bước lại.
-Những con mèo dễ thương quá! Bác mang chúng đi đâu vậy?

Người đàn ông nhìn cô:

-Chúng... chết cả rồi cháu ạ!

Cô bé, với đôi mắt mở to như không tin vào điều đó, cúi xuống nhìn những con mèo bé nhỏ đang nằm im, mắt nhắm nghiền trong hộp rồi run run hỏi:

-Sao chúng...chết hả bác?

-Mẹ của chúng chết rồi, bác đã rất cố gắng nhưng không nuôi nổi.
Cô gái lặng im, nhè nhẹ đưa tay vuốt bộ lông mềm mại của những con mèo đang nằm im. 


Chợt cô thấy một con đang động đậy, rất yếu ớt. Cô reo to lên vui mừng:

-Con mèo này còn sống bác ơi! Cháu thấy nó còn động đậy.
Người đàn ông nhìn vào hộp.

-Thế à?...Nhưng chắc rồi nó cũng chết thôi.

-Không nó sẽ không chết đâu...Hay bác...bác cho cháu đi, cháu sẽ chăm sóc nó, nó sẽ sống...
-Không được đâu cháu ạ. Không có mẹ chăm sóc rồi nó cũng chết thôi.

Cô gái ngẩng lên nhìn người đàn ông, rồi cô mở túi chìa ra cho ông ta một cái thẻ nhỏ trên có hai chữ to màu xanh: Xa Mẹ. Mắt cô chợt rơm rớm lệ:
-Cháu...cháu cũng xa mẹ từ nhỏ...

______________________________________________



Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: "Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2022

 

LÀM SAO CHIA PHẦN 2 ĐỒNG BẠC ?



Sưu tầm

Lula da Silva, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại một gia đình nông dân ở Brazil, vì nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, đã phải đi bán đậu phụng ngoài đường, quần áo tả tơi, và thường xuyên thiếu ăn. Sau khi được lên tiểu học, lúc đó nhà đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, sau buổi học chú bé thường hay cùng với hai đứa bạn cùng lứa đi đánh giầy ngoài phố, hôm nào không có khách, thì coi như… nhịn đói.

Năm Lula được 12 tuổi, vào một buổi xế chiều, ba đứa trẻ rủ nhau chạy lại chào hàng được một người khách, là chủ một tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần. Ông chủ tiệm nhin vào ba cặp mắt van xin khẩn khoản hết sức tha thiết, không biết quyết định chọn đứa nào, cuối cùng ông bảo: “Thôi thì đứa nào cần tiền nhất, thì ta cho được đánh đôi giầy của ta, và ta sẽ trả công 2 đồng !”

Công đánh một đôi giầy chỉ có 20 xu, vậy 2 đồng đúng là một món tiền rất lớn. Ba cặp mắt đều sáng lên. Một đứa nhỏ nói: “Từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói !” Đứa thứ hai nói: “Nhà cháu đã hết thức ăn từ ba ngày nay, mẹ cháu lại đang bệnh, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn…”

Cậu Lula nhìn vào 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: “Nếu cháu được ông trả cho 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho hai đứa nó, mỗi đứa 1 đồng !” Câu nói của Lula làm ông chủ tiệm và hai đứa nhỏ kia rất là ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: “Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói hết cả ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó, ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn ông sẽ hài lòng”.

Cảm động trước câu nói của Lula, ông chủ tiệm đã trả cho thằng bé 2 đồng bạc, sau khi đánh bóng xong đôi giầy của ông. Và Lula đã giữ đúng lời, đã đưa ngay cho hai đứa bạn mỗi đứa 1 đồng.

Vài ngày sau, ông chủ tiệm đã hỏi thăm để tìm gặp được Lula tận trong một khu nhà ổ chuột, cứ sau buổi tan học là chú bé lại được về học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta, được bao ăn cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy còn thấp, nhưng so với thu nhập của nghề đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.

Thằng bé hiểu rằng: chính vì mình đã không từ chối san sẻ giúp đỡ những người khốn đốn ngặt nghèo hơn mình, nên mình mới hưởng được một cơ hội có thể làm thay đổi cả cuộc đời. Lớn lên, Lula xin vào làm thợ trong một nhà máy. Để bênh vực cho quyền lợi của anh em thợ thuyền, chàng trai quả cảm và tốt bụng đã tham  gia công đoàn. Năm 45 tuổi, chính Lula đứng ra lập Đảng Lao Công.

Và rồi, đến năm 2002, ông Lula lúc này đã 57 tuổi, ra ứng cử Tổng Thống, với khẩu hiệu như một lời đoan hứa: Ba bữa cơm no cho tất cả mọi người dân đất nước Brasil. Năm 2006 ông lại đắc cử nhiệm kỳ 2, cho bốn năm kế tiếp.

Trong suốt 8 năm tại chức, ông Lula đã thực hiện đúng lời mình đã hứa: 93% trẻ em và 83% người lớn ở đất nước này được no ấm. Và quốc gia Brasil dưới sự lãnh đạo của ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở nên "con mãnh sư Mỹ Châu" với nền kinh tế đứng hàng thứ 10 trên thế giới.

Luiz Inácio Lula da Silva: đó là tên vị Tổng Thống vừa mãn nhiệm lúc 65 tuổi, ngày 31.12.2010.

KHUYẾT DANH, Ephata biên tập 2.2012

 

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2022

Câu chuyện Hoàng Tử Và Cậu Bé Nghèo





Văn hào Anh Mark Twain cách đây ba thế kỷ, có viết một quyển tiểu thuyết mang tựa đề “Hoàng tử và cậu bé nghèo”. Chuyện kể lại tình bạn của hai cậu bé giống hệt nhau khiến người ta tưởng là sinh đôi. Một trong hai cậu bé tên là Edward, hoàng tử xứ Galles. Còn Tom Canty, người bạn của vị hoàng tử, lại là một cậu bé con nhà nghèo.

Một ngày kia, hai cậu bé có một ý nghĩ ngộ nghĩnh là thay đổi địa vị xã hội. Tom vào thế chỗ của vị hoàng tử Edward trong triều đình, còn Edward thì khoác lên mình mảnh áo rách rưới và bắt đầu cuộc phiêu lưu. Cậu lang thang đầu đường xó chợ bên cạnh những người cùng cực nhất trong xã hội.

Thế nhưng một lúc nào đó, hai cậu bé cũng cảm thấy mệt mỏi với trò chơi đầy phiêu lưu này. Edward mới sực tỉnh về ngôi vị hoàng tử của mình. Trong bộ quần áo rách rưới nhơ bẩn, cậu tìm đủ mọi cách để chứng minh rằng mình là hoàng tử nối ngôi của xứ Galles. Nhưng cảnh sát đã không tin... Thế là hoàng tử Edward đành phải lặng lẽ bước vào tù vì tội giả mạo.

Giữa lúc Tom, cậu bé nghèo, sắp sửa được tấn phong làm vua, thì hoàng tử Edward xuất hiện... Không mấy chốc cậu đã được phục hồi trong ngôi vị hoàng tử của cậu. Chính nhờ kinh nghiệm của những tháng ngày làm người ăn xin, lang thang đầu đường xó chợ với những người cùng khổ, mà Edward đã trở thành một vị vua đạo đức và giàu lòng thương người.

Cũng giống như câu chuyện trên đây, Thiên Chúa đã đến giữa loài người để hoán đổi vị thế với chúng ta. Ngài mặc lấy thân xác nghèo hèn của chúng ta để chúng ta được mang lấy tước phẩm được làm con Chúa. Nhờ ân sủng của Ngài, Ngài chia sẻ với chúng ta sự sống thần linh và đón nhận trong thân xác Ngài tất cả những hệ lụy của kiếp sống khổ đau của con người.

Mang lấy trong thân xác Ngài khổ đau của nhân loại, Chúa Giêsu đã tự đồng hóa mình với từng người, nhất là những người khổ đau. Ðồng hóa mình với những người đau khổ, Chúa Giêsu vạch ra cho chúng ta con đường để gặp gỡ Ngài: Ngài hiện diện trong những đau khổ, trong kẻ bé mọn nhất. Tiếp rước những người đó chính là tiếp rước Ngài.

Thiên Ðàng là một gặp gỡ triền miên với Chúa, nhưng cuộc gặp gỡ này chỉ được chuẩn bị bằng những gặp gỡ của chúng ta với tha nhân, chúng ta sẽ gặp được Chúa. Chúng ta khước từ tha nhân, chúng ta cũng khước từ chính Chúa.

Tha nhân là Bí Tích của Thiên Chúa. Chính trong tha nhân mà chúng ta phải nhận ra và yêu mến Chúa.

Nơi bàn thờ, vị linh mục đọc lại lời của Chúa Giêsu: này là Mình Ta, này là Máu Ta... Khi chỉ cho chúng ta mỗi một con người, có lẽ Chúa Giêsu cũng sẽ nói: “Này là Mình Ta...”.

Thánh lễ là một cuộc gặp gỡ với Chúa. Cuộc gặp gỡ này chỉ có ý nghĩa và giá trị nếu trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta cũng biết nhận ra Chúa trong từng cuộc gặp gỡ với tha nhân... Xin Chúa thêm Ðức Tin để chúng ta có thể nhận ra Chúa Giêsu trong tha nhân, nhất là những người cùng khổ, bé mọn trong xã hội.

Mối tình tri kỷ

 



Ngày 30.4 lại đến một lần nữa, cũng là dịp tốt để suy nghĩ về mối tương quan của người Công giáo với tổ quốc.

Văn học Việt Nam có kể lại câu chuyện rất thú vị về tình bạn:

Lưu Bình là công tử nhà giàu có, cha mẹ mất đi để lại nhiều gia sản, suốt ngày rượu chè. Thấy Dương Lễ là người thật thà, chăm học, nhà lại nghèo. Cả hai kết tình huynh đệ, Lưu Bình nuôi cho Dương Lễ ăn học thi đỗ trạng nguyên. Về sau, Lưu Bình  ‘tàn gia bại sản’ tìm gặp Dương Lễ. Dương Lễ bảo người hầu đem cho Lưu Bình một chén cơm hẩm với một quả cà thiu. Lưu Bình phẫn uất ra đi… Trong khi đó, Dương Lễ ngầm sai Châu Long là vợ của  mình trả nghĩa cho Lưu Bình. Vì vậy mà Châu Long tìm gặp Lưu Bình, đính ước với Lưu Bình, nhưng ước hẹn là không thi đỗ thì không động phòng. Ngày vinh quy bái tổ về làng, không thấy Châu Long đâu, nhưng vì mối hận trong lòng, Lưu Bình tìm gặp Dương Lễ. Tại dinh đường của Dương Lễ, Lưu bình hiểu ra sự việc, tình bạn trở lại thắm thiết như xưa. Trong buổi tiệc hàn huyên của Lưu Bình và Dương Lễ có chén cơm hẩm và quả cà thiu nhắc lại câu chuyện ngày nào.




 Giáo hội Việt Nam (Dương Lễ), trong khi trung thành với Thiên Chúa thì đồng thời cũng tìm mọi cách để cho người bạn ‘dân tộc’ cũng tìm được hạnh phúc - sự thăng tiến về nhân bản, thịnh vượng và niềm tin…

 

Bức thư chung 1980 của HĐGM Việt Nam đã đánh dấu một bước ngoặt trong hành trình của Giáo hội với đất nước sau ngày thống nhất:  đồng hành cùng dân tộc, sống tốt đời đẹp đạo. Thư chung viết: “Là Hội Thánh trong lòng dân tộc Việt Nam, chúng ta quyết tâm gắn bó với vận mạng quê hương, noi theo truyền thống dân tộc hoà mình vào cuộc sống hiện tại của đất nước. Công đồng dạy rằng “Hội Thánh phải đồng tiến với toàn thể nhân loại và cùng chia sẻ một số phận trần gian với thế giới” (MV 40,2). Vậy chúng ta phải đồng hành với dân tộc mình, cùng chia sẻ một cộng đồng sinh mạng với dân tộc mình, vì quê hương này là nơi chúng ta được Thiên Chúa mời gọi để sống làm con của Người, đất nước này là lòng mẹ cưu mang chúng ta trong quá trình thực hiện ơn gọi làm con Thiên Chúa, dân tộc này là cộng đồng mà Chúa trao cho chúng ta để phục vụ với tính cách vừa là công dân vừa là thành phần Dân Chúa”.

            Xã hội trần thế nào cũng có những bất công, oan ức và thối nát cần phải chỉnh sửa để cho đồng bào được hạnh phúc hơn. Nhưng người ‘con Chúa’ có nhiệm vụ đến mức độ nào là khôn ngoan và đến mức nào thì không bị cáo buộc là ‘vô tâm – hèn nhát- đồng lõa’ với những bất toàn của xã hội trần thế? HĐGMVN luôn bị nhiều người phê phán là có một thái độ ‘im lặng’ dễ sợ trước những bất công của xã hội – nhằm đổi lại sự yên ổn và dễ dãi: một thái độ thỏa hiệp, làm ngơ trước những đau khổ và bất công của đồng bào mình… Trước những cáo buộc như thế, bản thân tôi cũng thấy hoang mang và một chút nào đó hổ thẹn: vì ‘im lặng là đồng lõa’; và sự dấn thân - phục vụ của chúng ta dường như chỉ nằm trong lý thuyết và ‘siêu thực’ với đồng bào mình? Thực tế thì HĐGMVN đã nhiều lần lên tiếng  bằng văn bản kiến nghị về quyền tư hữu, cho phép các tôn giáo được đóng góp phần của mình vào sự nghiệp giáo dục, y tế và điều hành các cơ sở từ thiện... nhưng sự chấp nhận của chính quyền xem ra còn hạn chế.

            Nhưng chúng ta cũng phải nhìn lại gương sáng của Thầy chí Thánh Giêsu để có học bài học của Ngài: cả đời Ngài luôn bị dân chúng ‘ép’ phải làm chính trị! Biết bao lần họ định tôn Ngài làm vua, dân Do Thái luôn tưởng rằng Đấng Messia là vị lãnh tụ sẽ cứu họ thoát khỏi sự đô hộ của đế quốc Roma. Vậy mà, Chúa sống âm thầm 30 năm, đi giảng 3 năm thì chỉ nói đến những mầu nhiệm nước trời và điều kiện để đạt ơn cứu rỗi, Chúa bị bắt và giết mà chẳng muốn ai dùng ‘gươm giáo’ để bảo vệ cả. Chúa còn bảo Phêrô: “Hãy xỏ gươm vào vỏ, ai dùng gươm sẽ bị chết vì gươm”. Có lần những người Biệt Phái và những người Saducêô cài bẫy Ngài, họ đưa ra câu hỏi: “Có nên nộp thuế cho Cêsar không?”; và Chúa đã đưa ra một nguyên tắc vàng: “Của Cêsar hãy trả cho Cêsar, của Thiên Chúa thì hãy trả cho Thiên Chúa”. Người giáo dân được mời gọi tham gia chính trị như là một đòi buộc của đức bác ái, còn giáo sĩ thì không được tham gia đảng phái chính trị, nhưng thực tế lại thường ngược lại! Và một điều cũng thường xảy ra là người bạn Lưu Bình oán ghét Dương Lễ  đến độ phải bức bách và giết hại, vì bóng tối thường không thích ánh sáng. Câu nói của Chúa với ông Philato đáng cho ta suy gẫm: Tôi là vua, nhưng nước tôi không thuộc về thế gian này

           Quê hương Việt Nam là một môi trường cụ thể để ta hành đạo và sống Đức Tin, quê hương đó có những người anh em xa gần để tôi thể hiện đức yêu thương, quê hương đó có những điều thuận lợi và không thuận lợi cho tôi sống đạo và tôi có nhiệm vụ góp phần xây dựng. Nhưng xét cho cùng xã hội nhân sự nào cũng chỉ là như chiếc áo ta khoác vào mình, nó không quan trọng cho bằng cái ‘hình hài thân xác’ của ta. Điều quan trọng hơn ta phải tìm kiếm là phần rỗi đời đời cho ta và anh em: “Tiên vàn hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người”.



Thư chung 1980 viết:  “Sự gắn bó hoà mình này đưa tới những nhiệm vụ cụ thể mà chúng ta có thể tóm lại trong hai điểm chính:

 - Tích cực góp phần cùng đồng bào cả nước bảo vệ và xây dựng tổ quốc.

 - Xây dựng trong Hội Thánh một nếp sống và một lối diễn tả đức tin phù hợp với truyền thống dân tộc. Chúng tôi xin dựa vào Công đồng để nói với anh chị em giáo dân rằng: Ơn gọi của anh chị em là nên thánh giữa đời bằng cách sống Phúc Âm của Chúa Kitô trong các phận sự trần thế (GH 31; MV 43). Nhờ anh chị em, Giáo Hội hiện diện ngay trong xã hội và góp phần xây dựng đời sống vật chất và tinh thần của dân tộc. Nghĩa vụ cao cả của anh chị em là sống làm người tín hữu trung thành của Hội Thánh Chúa Kitô và làm người công dân tốt của tổ quốc”...Như vậy, dù sống trong xã hội nào thì nhiệm vụ của người Kitô hữu cũng là 'men trong bột' để giúp đồng loại mình đạt được ơn cứu rỗi.

            Dương Lễ là một người bạn tri kỷ và hành động ‘thấu tình đạt lý’, nhưng có lúc cũng phải mang tiếng là vô ơn – dù trong thâm tâm và trong hành động đã đành chấp nhận để vợ  mình hy sinh giúp đỡ bạn cho đến thành đạt. Quả thật, mặc chiếc áo nào cho hợp người – hợp cảnh, phục vụ quê hương đồng bào thế nào mà vẫn không đánh mất căn tính của mình…luôn là những vấn đề đòi ta phải tư duy và thao thức mỗi ngày.