Danh sách Blog của Tôi

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2025

ẤM ÁP NHỮNG NỤ CƯỜI

 



Chuyện kể rằng trong một chuyến bay nọ, trước khi máy bay cất cánh, một hành khách muốn có một ly nước để uống thuốc. Cô tiếp viên đã lịch sự nói với ông rằng: “Máy bay đang chuẩn bị cất cánh. Vì sự an toàn của quý khách, xin quý khách đợi thêm vài phút. Sau khi máy bay cất cánh và ổn định, tôi sẽ mang nước cho quý khách”.

Mười lăm phút trôi qua, cô tiếp viên ấy đã quên mang nước đến vì những vấn đề khác cho tới khi người khách bấm chuông gọi giúp đỡ. Lần này, cô mau mắn mang nước đến cho người khách và xin lỗi với một nụ cười. Tuy nhiên, người đàn ông đã giận dữ nói: “Đây là kiểu phục vụ gì vậy? Cô có biết tôi phải chờ bao lâu không?” Người tiếp viên thành thật nhận lỗi, nhưng ông khách kia cũng không tha thứ. Để bày tỏ sự hối lỗi, trong suốt chuyến bay ấy, mỗi khi đi ngang qua vị trí hành khác ấy ngồi, cô tiếp viên đều dừng lại, nở một nụ cười thật tươi và hỏi liệu ông có muốn uống nước. Nhưng người khách ấy đều từ chối. Trước khi máy bay hạ cánh, vị khách này đã yêu cầu cuốn sổ hành khách để viết lời bình luận. Cô tiếp viên nghĩ rằng vị khách sẽ phàn nàn về sự bất cẩn của mình. Dù vậy, cô vẫn tươi cười nói với hành khách ấy: “Xin hãy để tôi xin lỗi thêm một lần nữa. Tôi sẽ chấp nhận mọi lời phê bình của ngài cho dù chúng là gì đi nữa”.

Vị khách không nói lời nào nhưng để lại vài dòng rằng: “Trong suốt chuyến bay, cô tiếp viên ấy đã bày tỏ lời xin lỗi chân thành của mình: cô đã mỉm cười 12 lần, và khiến tôi thật sự cảm động. Tôi quyết định viết một lá thư đánh giá cao, thay vì một bức thư phàn nàn! Chất lượng phục vụ của các bạn thật tuyệt vời, và cô là người tiếp viên rất tốt! Nếu có cơ hội trong tương lai, tôi sẽ lên chuyến bay này lần nữa!”

Quý vị và các bạn thân mến,

Một nụ cười khởi đi từ tấm lòng chân thành có khả năng đem đến sự ấm áp và bình yên giữa con người với nhau. Xuất phát từ lòng khiêm tốn nhìn nhận thiếu sót và thiện chí muốn sửa chữa thiếu sót đó, những nụ cười tươi tắn và chân thành của nữ tiếp viên đã để lại một ấn tượng rất đẹp trong lòng người hành khách. Không có một khoảng cách rộng hơn cho sự bất bình và thiếu thiện cảm, mà chỉ có cả một không gian rực rỡ nụ cười thân thiện làm ấm áp lòng người.

Nụ cười là một tài sản tuyệt vời mà con người có được, là món quà quý giá mà con người có thể trao tặng cho nhau. Đại văn hào Nga Maxim Gorky, cho rằng: “Tiếng cười là thuộc tính đẹp nhất của con người”. Thật vậy, trong bất cứ môi trường nào mà chúng ta hiện diện, những nụ cười chân thành luôn rất cần thiết và có ý nghĩa biết bao trong cuộc sống của chúng ta. Một nụ cười thân thiện có thể khiến con người dễ xích lại gần nhau. Một nụ cười hiền hòa có thể xóa đi những căng thẳng, hiềm khích mà xây dựng tình thân ái. Và càng tuyệt vời biết bao nếu chúng ta trao những nụ cười ấm áp, lung linh sự cảm thông cho những người đang chìm đắm trong sự cô đơn, đau khổ và tuyệt vọng.

Thánh Têrêsa Calcutta đã khuyến khích chúng ta rằng: “Chúng ta hãy gặp nhau với nụ cười, vì nụ cười là khởi đầu của tình yêu”. Thật vậy, trong cuộc sống hằng ngày, rất nhiều lúc chúng ta cảm nhận được niềm vui và sự bình yên nơi những nụ cười. Nụ cười ấm áp của cha mẹ, anh chị em trong gia đình, nụ cười lung linh niềm hạnh phúc của người mà chúng ta yêu thương và cả những nụ cười đem đến cảm giác bình yên của ai đó đang có sự bất hòa với chúng ta. Ước gì mỗi người chúng ta hãy nỗ lực xây dựng tình thân ái với nhau bằng những nụ cười chân thành, tỏa sáng những yêu thương.

Lạy Chúacuộc sống này sẽ buồn biết bao nếu thiếu đi những nụ cười. Xin Chúa giúp chúng con không để những áp lực trong công việc và sự căng thẳng trong các mối tương quan với tha nhân làm chúng con quên đi sự hiện diện của nụ cười trên gương mặt của mình, nhưng luôn biết quảng đại và chân thành trao tặng cho nhau những nụ cười ấm áp lòng cảm thông và tình thân ái. Amen.

Duy An  

 

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2025

BẢN GIAO HƯỞNG DANG DỞ

 


 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Trong nỗi giày vò của sự thiếu hụt tất cả mọi thứ có thể đạt được, đến tận cùng, chúng ta học để biết trong đời này, tất cả mọi bản giao hưởng đều phải dang dở.

 

Đây là lời của linh mục thần học gia Đức Karl Rahner, và nếu không hiểu ý nghĩa của câu này thì chúng ta có nguy cơ để tình trạng khắc khoải thành khối u trong đời mình. Bị dằn vặt bởi sự thiếu hụt mọi thứ mang ý nghĩa gì? Chúng ta bị hành hạ bởi thứ mình không có được theo kiểu gì?

 

Đây là chuyện chúng ta trải nghiệm hằng ngày. Thực ra, trong cả cuộc đời, trừ một số ít thời điểm đặc ân và yên bình, sự dằn vặt là cơn sóng ngầm trong tất cả mọi chuyện chúng ta trải nghiệm. Lý ra vẻ đẹp làm chúng ta bình yên thì nó lại làm chúng ta khắc khoải. Tình yêu với người bạn đời không đáp ứng đủ khao khát của chúng ta. Những mối quan hệ của chúng ta trong gia đình dường như quá nhỏ hẹp để chúng ta có thể thấy đủ. Công việc của chúng ta chẳng cân xứng với ước mơ chúng ta có về mình. Nơi chúng ta sống dường như buồn tẻ so với những nơi khác. Chúng ta quá bồn chồn nên chẳng thể ngồi yên trên bàn, chẳng thể ngủ yên trên giường, người cứ bồn chồn lo lắng.

 

Khi chúng ta có cảm nhận này, chúng ta sẽ luôn thấy đời mình dường như quá bé nhỏ và chúng ta không sống đời mình theo cách chúng ta mong chờ, mong chờ ai đó hay điều gì đó xuất hiện và thay đổi để cuộc đời chúng ta tưởng tượng sẽ bắt đầu.

 

Tôi nhớ có người kể cho tôi nghe câu chuyện. Anh 45 tuổi, hôn nhân tốt đẹp, có ba đứa con khỏe mạnh, có công việc ổn định nhưng tẻ nhạt, sống ở khu phố bình yên nhưng cũng tẻ nhạt. Nhưng anh chưa bao giờ đặt trọn bản thân vào cuộc sống. Anh thú nhận:

 

“Phần lớn đời tôi, nhất là trong 20 năm qua, tôi quá khắc khoải muốn thực sự sống đời mình. Tôi chưa thực sự đón nhận con người tôi – một người 45 tuổi, làm việc ở cửa hàng tạp hóa trong một thị trấn nhỏ, lập gia đình với một phụ nữ tốt lành, biết cuộc hôn nhân này sẽ không bao giờ thỏa mãn khao khát tình dục thâm sâu của mình, và biết cho dù có mơ mộng thế nào thì cũng sẽ không đi đến đâu, sẽ không bao giờ có được những ước mơ, sẽ chỉ ở đây, như lúc này, trong một thị trấn nhỏ, trong cuộc hôn nhân này, với những con người này và trong cơ thể này đến hết cuộc đời. Tôi sẽ chỉ già hơn, hói hơn, cơ thể sẽ bớt khỏe mạnh, bớt hấp dẫn hơn. Nhưng trong mọi chuyện, xét từ mọi góc độ, điều đáng buồn là cuộc đời tôi vốn tốt. Tôi thực sự rất may mắn. Tôi khỏe mạnh, được yêu thương, có đời sống gia đình tốt, sống ở một đất nước yên bình và sung túc. Nhưng lòng tôi lại quá khắc khoải đến nỗi tôi chẳng bao giờ cảm kích được đời mình, vợ mình, con mình, công việc của mình và nơi mình sống. Tôi luôn mãi ở một nơi khác bên trong con người tôi, quá khắc khoải để thực sự hiện diện nơi tôi đang hiện diện, quá khắc khoải để sống trong nhà mình, quá khắc khoải để thoải mái với chính mình.

 

Sự dằn vặt do thiếu mọi thứ có thể có trong đời là vậy. Nhưng nhận thức thấu suốt của Rahner không chỉ là một chẩn đoán mà còn là đơn thuốc cho căn bệnh này. Nó cho chúng ta biết để vượt lên những dằn vặt này, vượt lên khối u của khắc khoải này. Làm sao làm được?

 

Chính xác bằng cách hiểu và chấp nhận rằng: ở đời, mọi hòa âm đều dang dở. Khi hiểu và chấp nhận lý do làm chúng ta dằn vặt không phải do chúng ta là những người thèm khát tình dục quá độ, loạn thần và vô ơn, quá tham lam để không thỏa mãn với cuộc đời này. Không phải vậy. Lý do sâu xa là vì chúng ta bẩm tại được tạo dựng, được truyền năng lượng vượt quá thế giới này. Chúng ta được Thiên Chúa tạo dựng như thế. Chúng ta là những linh hồn vô hạn sống trong một thế giới hữu hạn, những tâm hồn được tạo nên để hợp nhất với mọi vật và mọi người nhưng chỉ được gặp phàm nhân và phàm vật.

 

Chẳng trách chúng ta có vấn đề với sự bất đạt, mộng tưởng, cô đơn và khắc khoải! Chúng ta là những vực sâu không đáy. Khi chưa thể hợp nhất với tất cả, thì chẳng có gì lấp đầy hố thẳm đó được.

 

Bị dằn vặt vì khắc khoải mới là con người. Hơn nữa, khi chấp nhận chúng ta là con người và do đó không thể có hòa âm trọn vẹn ở đời này, chúng ta thanh thản hơn trong khắc khoải của mình. Tại sao? Vì bây giờ chúng ta biết mọi thứ đến với chúng ta là cơn sóng ngầm của khắc khoải, của bất đạt, và đó là chuyện bình thường và đúng đắn cho tất cả mọi người.

 

Như linh mục Henri Nouwen đã viết: “Ở đây, trong đời này, không có thứ gì gọi là niềm vui thuần túy và rõ ràng. Đúng hơn, trong mọi thỏa mãn, đều có ý thức về giới hạn. Phía sau nụ cười là giọt nước mắt. Trong mọi vòng tay ôm, vẫn có cô đơn. Trong mọi tình bạn, vẫn có ngăn cách. Trong gặp gỡ đã có mầm chia ly”.

 

Bình an và nghỉ ngơi chỉ có thể đến với chúng ta khi chúng ta chấp nhận giới hạn đó trong thân phận con người, vì chỉ khi đó chúng ta mới thôi đòi hỏi rằng cuộc đời – hay cụ thể là người bạn đời, gia đình, bạn bè, công việc, thiên hướng và kỳ nghỉ của chúng ta – cho chúng ta một điều mà nó vốn không thể cho được, cụ thể là một niềm vui thuần túy rõ ràng và sự viên mãn tròn đầy.

 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

 

 

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2025

VẪN TUYỆT VỜI


 


(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai và mấy phụ nữ”.

Một trong những ca khúc nổi tiếng nhất của Irving Berlin là “Mơ Về Một Giáng Sinh Tuyết Trắng” - “I’m Dreaming of a White Christmas”. Ngày kia, Berlin được hỏi, “Có câu hỏi nào - chưa từng được hỏi - ông muốn ai đó đặt ra?”. Berlin trả lời, “Có chứ!”; đó là, “Bạn nghĩ sao về nhiều ca khúc không là những ‘điểm nhấn’ nổi tiếng?”. “Tôi sẽ trả lời - tôi chỉ nghĩ - chúng vẫn tuyệt vời!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong cái nhìn của Chúa Giêsu, bất cứ ai theo Ngài, dẫu không là những ‘điểm nhấn’, họ ‘vẫn tuyệt vời!’. Tin Mừng hôm nay tiết lộ, trên bước đường rao giảng của Ngài, “Có Nhóm Mười Hai” và “mấy phụ nữ!”.

Đó là những cộng sự viên tuy khác biệt, nhưng có Chúa Giêsu, họ trở nên đặc biệt! Bởi lẽ, khác biệt của từng người lại trở thành điểm mạnh. Việc chọn các môn đệ đầu tiên từ nhiều hoàn cảnh khác nhau cho thấy Chúa Giêsu là một lãnh đạo bậc thầy. Họ sẽ không là bạn của nhau, càng không là những người làm việc với nhau nếu không vì Ngài. Với Ngài, họ hợp tác, trân trọng và đánh giá cao khả năng của nhau. Có Ngài, khác biệt không còn là dị biệt, nhưng là những ưu thế để họ ‘vẫn tuyệt vời’. “Những điều vĩ đại trong công việc không bao giờ được thực hiện bởi một người; chúng được hoàn thành bởi một nhóm người!” - Steve Jobs.

Không chỉ các ông đi theo Chúa Giêsu; nhưng còn có các bà. Các phụ nữ này tuy khác nhau nhưng việc Ngài cứu chữa và biến đổi họ xem ra giống nhau. Và một khi chọn theo Ngài, họ trở thành những điểm mạnh; ít nữa, đã hy sinh của cải và thời giờ cho sứ vụ. “Phụ nữ nâng đỡ một nửa bầu trời!” - Mao Zedong.

Chúa Giêsu có khả năng truyền cảm hứng cho bất cứ ai. Chúng ta được mời gọi xây dựng Vương Quốc ở mọi cấp độ trong vị trí đấng bậc mình. Vấn đề là Ngài có trở nên trung tâm cuộc đời chúng ta không? Chúng ta có thuộc về Ngài không? Hay đi theo Chúa, chúng ta lại tính toán theo thói đời, rán thành những ‘điểm nhấn’, để rồi không biết mình thuộc về ai, làm gì! Phaolô lưu ý, “Cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc” - bài đọc một - Giuđa Iscariôt là một ví dụ. Thánh Vịnh đáp ca thật thâm trầm, “Phúc cho ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ!”. Nước Trời ở đây là Chúa Giêsu, trái tim của mọi ơn gọi, để mỗi người tuy ‘không nổi trội’ mà ‘vẫn tuyệt vời!’.

Anh Chị em,

“Có Nhóm Mười Hai và mấy phụ nữ”. Là những môn đệ Giêsu - nam hay nữ - chúng ta đừng bao giờ coi thường một ai, dù người ấy không nổi bật. Lấy Chúa Giêsu làm điểm quy chiếu, chúng ta trở nên những cộng sự viên của Ngài và của nhau; bằng một đời sống yêu thương, chúng ta đón nhận nhau. Với ơn Chúa, chúng ta trở thành môn đệ và anh chị em. ‘Khác biệt’ không làm phân hoá, có Chúa Giêsu, chúng ta trở nên những ‘điểm nhấn’ cho nhau và cho thế giới. Không cần nổi bật, không cần là ‘điểm nhấn’, chỉ cần thuộc trọn về Ngài, chúng ta vẫn có thể tuyệt vời.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho từng việc nhỏ bé của con thành viên gạch xây Nước Trời - dù viên gạch hơi méo, xin Ngài vẫn vui nhận!”, Amen.

 Suy tư: 

Trong một Giáo xứ, trong bất cứ tập thể nào, vẫn có những người nổi trội về tài năng và mang lại hiệu quả, nhưng cũng có những thành viên mà Chúa ban ít khả năng hơn và đôi khi ta nhìn họ với con mắt thương cảm: họ nghỉ thì tốt hơn, tập thể không cần họ vì họ còn gây rắc rối nhiều hơn là đóng góp. Có lần tôi đã trao đổi với cha cố Phaolo Nguyễn Công Minh là trong tập thể GLV có những người không thể đứng lớp - sự có mặt của họ còn tạo nên một hình ảnh không tốt đẹp cho tập thể GLV, ngài chỉ mỉm cười và nói: họ không quét nhà được thì bồng em. Đến nay, tuổi đời dần trôi, tôi đã đổi tính, dù trong tập thể ca đoàn có những người không có giọng hát tốt... nhưng thôi, mình tập chịu đựng và biết rằng tha nhân thấy niềm vui trong sinh hoạt là được, đừng mang bộ óc tính toán hiệu quả nữa - thay vào đó là lòng thương xót,  họ vẫn tuyệt vời trong kế hoạch và con mắt của Chúa.

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2025

NĂM NỐT ÂN SỦNG

 



(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

“Tội của chị đã được tha rồi!”.

John Newton - thuyền trưởng một tàu buôn nô lệ - từng gặp bão lớn, cầu nguyện và thoát chết. Cảm nghiệm ơn cứu sống, ông viết “Amazing Grace”, “Ân Phúc Diệu Kỳ”, ca khúc chỉ với 5 nốt: Do, Fa, La, Sol, Rê. Ca sĩ da đen Wintley Phipps tiết lộ, đó là 5 phím đen - ‘thang âm của người nô lệ’ - năm nốt ân sủng đủ để lay động lòng Trời và muôn lòng.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không kể chuyện một ca khúc cảm hứng từ con tàu được cứu, nhưng chuyện một linh hồn được cứu! Trình thuật đưa chúng ta từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác: ‘người mời’, ‘khách mời’, ‘khách không mời’, ‘sự tha thứ’ - như ‘năm nốt ân sủng’ của bản nhạc cứu độ, “Tội của chị đã được tha rồi!”.

Người mời là một biệt phái - điều hiếm! Khách mời là Chúa Giêsu cùng vài biệt phái, không nhắc các môn đệ - cũng lạ! Khách không mời lại là một phụ nữ tội lỗi - càng lạ hơn! Nhưng lạ lùng nhất chính là sự tha thứ. Và người phụ nữ ấy chẳng nói một lời, chỉ với 5 hành động như ‘năm nốt ân sủng’: đứng sau Ngài, khóc, rửa chân bằng nước mắt, lau bằng tóc, hôn và xức dầu thơm. Tất cả như một ca khúc trào dâng niềm sám hối. Dưới cái nhìn của chủ nhà, cô là một người ‘đầy tội’; nhưng dưới cái nhìn của cô, Giêsu là một người ‘đầy tình’, “Cô không đỏ mặt trước các thực khách vì khi thấy những vết nhơ của sự xấu hổ, cô đã chạy đến rửa chúng tại nguồn nước đầy tình xót thương!” - Grêgôriô Cả.

Đó là một chuỗi 5 hành động không định trước, không tính toán và không vận dụng; thay vào đó là ‘tất cả con người’ cô. Nói khác đi, cô hoà quyện những gì quý giá nhất của một phụ nữ: tiền bạc, mái tóc, nước mắt, mùi hương… để dành cho Chúa Giêsu. Qua đó, cô van xin lòng thương xót của Ngài mà không cần nói một lời. Và kinh ngạc nhất, Chúa Giêsu không tỏ ra một phản ứng nào, ngoài việc đọc ‘lời xá giải’, “Tội của chị đã được tha rồi!”; “Chị hãy đi bình an!”. Các biệt phái sững sờ, “Ông này là ai mà lại tha được tội?”- ‘kinh ngạc trước sự tha thứ!’. “Ân sủng là vòng tay không cần công trạng của Thiên Chúa, Đấng chỉ chờ ta quay về!” - Frederick Buechner.

Anh Chị em,

“Tội con đã được tha!”. Năm nốt ân sủng không chỉ thuộc về người phụ nữ, đó cũng là câu chuyện của mỗi chúng ta. Khi thật lòng sám hối, không cần nhiều lời, chỉ một bước quay về đã đủ để Chúa cất lên bản nhạc tha thứ. Mỗi giọt nước mắt, mỗi việc thiện, mỗi lần sám hối chính là những nốt nhạc lặng lẽ ấy. Ơn tha thứ không bao giờ cũ; mỗi lần đón nhận là mỗi lần chúng ta nghe lại khúc hát cứu độ của chính đời mình. Vì với ‘5 hành động’ tha thiết của mình, người phụ nữ đó đã lay động lòng Trời; và dường như cô cũng đã hát lên “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ!” - Thánh Vịnh đáp ca - sau khi thuyền đời cô được cứu. Bài ca ấy vẫn mãi ngân vang trong lòng bạn và tôi nếu chúng ta nuôi dưỡng cho mình sự kinh ngạc trước ơn tha thứ của Chúa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi thuyền đời con hòng chìm và tâm hồn con lạc điệu, xin kéo con về với nhịp bình an của Ngài!” Amen.

Suy tư:

Điều đầu tiên chúng ta dừng lại là lòng mến phải thể hiện hành động. Chúa Giê su so sánh những biểu hiện của người phụ nữ với cách tiếp đón của chủ nhà: ông không rửa chân tôi với nước lã – chị này rửa chân tôi bằng nước mắt và lau bằng tóc chị, ông không hôn tôi một cái – còn chị đã không ngừng hôn chân tôi, ông không xức dầu oliu lên đầu tôi – còn chị đã lấy dầu thơm đổ lên chân tôi… những việc chị làm chứng tỏ lòng biết ơn và lòng yêu mến, chứng tỏ chị được tha món nợ lớn của một kiếp tội lỗi. Chúa Giê su đã nhiều lần nói: ai yêu mến Thầy thì tuân giữ Lời Thầy, bạn hữu của Chúa là người chia sẻ những điều ‘Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy’.

Khi tình người xuống cấp, người ta nghĩ đến những lời khuyên và khoản luật rất buồn cười: con cái phải thăm viếng cha mẹ, gọi điện về cho cha mẹ, phụng dưỡng cha mẹ…Đối với Thiên Chúa cũng vậy, ai trong chúng ta cũng biết rõ là tình mến phải tỏ lộ bằng sự thân mật, tin tưởng và tri ân. Chúa yêu ta vô bờ và người con cái Chúa phải lấy tình yêu đáp lại tình yêu. Câu kết luận của Chúa trong câu chuyện trên rất đáng cho ta nghiền ngẫm: “người được tha nhiều sẽ yêu mến nhiều hơn”. Mỗi người chúng ta, ai cũng được tha nhiều – được cho nhiều và được thương nhiều, đó là một sự thật không thể chối cãi, còn việc chúng ta không yêu lại nhiều là do sự thờ ơ và vô ơn của mình.                                                                                    

NGÃ RẼ

 



(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

 

“Tôi phải ví người thế hệ này với ai?”.

“Hoang dã là một phần của khung cảnh đức tin, ở đó, mọi thứ đều thiết yếu! Trên đỉnh núi, tôi choáng ngợp trước sự hiện diện của Thiên Chúa; trong sa mạc, tôi choáng ngợp vì sự vắng mặt của Ngài. Cả hai nơi buộc tôi phải quỳ gối, tôn thờ, cảm tạ và hoán cải. Nơi này, tôi kinh ngạc tột cùng; nơi kia, tôi tuỳ thuộc hoàn toàn!” - Dave Dravecky.

Kính thưa Anh Chị em,

Trước Thiên Chúa, thái độ đúng đắn của con người là “quỳ gối, tôn thờ, cảm tạ và hoán cải!”. Hôm nay, Chúa Giêsu vạch ra sự kiêu hãnh của những người đương thời; cùng lúc, mở cho họ một ‘ngã rẽ’ phải chọn lựa: hoặc tiếp tục an thân hoặc khiêm tốn trước ơn cứu độ.

Chính sự kiêu hãnh ẩn tàng sau những suy nghĩ của họ về Gioan - “quỷ ám”; và về Chúa Giêsu - “ăn nhậu” khiến họ tuỳ tiện tạo ra một Chúa riêng vốn không lay chuyển họ khỏi những đặc lợi, đặc ân và đặc quyền. Có lẽ chúng ta cũng đang mắc phải rủi ro này. Bao lần chúng ta chỉ trích điều này điều kia, dù Giáo Hội nói như vậy hay đã nói như vậy, hoặc cả khi Giáo Hội nói ngược lại. Chúng ta lục lọi mọi kẽ hở và sai lỗi khi đề cập đến Giáo Hội và những chủ chăn của Giáo Hội. Tuy nhiên, trên thực tế, một cách vô thức, chúng ta chỉ biện minh cho sự lười biếng và thiếu ‘tham vọng hoán cải’ của mình - một ‘tham vọng’ đáng ao ước. “Khi chỉ trích Giáo Hội để né tránh việc đổi thay, chúng ta đang tôn thờ chính hình bóng của mình!” - Henri Nouwen.

Lời Chúa chạm thấu tâm hồn có khả năng hoán cải và biến đổi; nhưng trước tiên, chúng ta phải khiêm nhượng. Bởi lẽ, ân sủng chỉ có thể đọng lại ở những ‘vùng trũng khiêm hạ’. Vì thế, hãy xin Chúa đến gần bạn như đã đến với “những người thu thuế” và “các tội nhân!”. Khốn cho ai nghĩ rằng, tôi không cần thầy thuốc! Điều tồi tệ nhất đối với bất kỳ bệnh nhân nào là tin rằng mình khoẻ; bệnh sẽ nghiêm trọng hơn và không bao giờ có thể phục hồi. Bạn và tôi đều bị bệnh đến chết, chỉ Chúa Kitô mới có thể cứu, dù bạn nhận ra điều đó hay không. Đó chính là ‘ngã rẽ’ của đời sống thiêng liêng: khiêm nhường đón nhận hay kiêu hãnh khước từ. “Hãy quỳ gối tôn thờ, cảm tạ và hoán cải” trước Đấng Cứu Độ; hãy chào đón Ngài như vậy! “Ân sủng chỉ đọng lại trong những trái tim đủ thấp để cưu mang nó!” - Richard Rohr.

Anh Chị em,

Ở mỗi khoảnh khắc của đời sống, Chúa vẫn nhẹ nhàng đặt chúng ta trước một ‘ngã rẽ’: bước theo Ngài hay quay lưng lại. Không ồn ào, không ép buộc, chỉ một tiếng gọi âm thầm chờ đợi. Chọn lựa ấy diễn ra ngay trong những điều nhỏ nhặt bình thường nhất - một lời xin lỗi, một hành động sẻ chia, một phút quỳ gối cầu nguyện. Hãy để ân sủng chảy vào vùng trũng khiêm hạ của tâm hồn, và chúng ta sẽ nhận ra rằng, đường của Chúa luôn rộng mở cho ai dám bước xuống để được nâng lên. “Khiêm nhường là can đảm đi con đường thấp để trời cao nâng bạn lên cao hơn!” - Brennan Manning.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin hoá mọi chần chừ của con thành tiếng ‘xin vâng’, để mỗi ‘ngã rẽ’ đời con trở nên điểm hẹn của tình yêu bất tận!”, Amen.

 Suy tư

Thánh Gioan Tẩy Giả và cả Chúa Giê su cùng loan báo cho dân về sự sám hối vì Nước trời đã đến. Nhiều người đã nghe các vị giảng và tỏ lòng sám hối, nhưng phần lớn dân chúng không muốn thay đổi cuộc sống, họ đưa ra những ngụy biện: ông Gioan sống lập dị chứng tỏ ông bị quỷ ám, Chúa Giê su là tay ăn nhậu và là bạn bè của phường tội lỗi ... lời của các vị không đáng để tin theo. Tâm lý của con người thời nay cũng vậy: họ chê bai sứ giả vì không muốn nghe sứ điệp. Hãy tập nhìn thấy điều tích cực nơi tha nhân, nhất là nơi các linh mục, dĩ nhiên không ai hoàn hảo và ai cũng có những tật bệnh tâm lý và luân lý, nhưng điều quan trọng của đạo là chúng ta bước theo Đức Kito, hãy cầu nguyện cho các vị mục tử kiên cường trong việc lãnh đạo đoàn chiên tiến lên trong đàng nhân đức, đừng xầm xì chê bai các mục tử - đó là một tật xấu nguy hại đến đức tin của mình và tha nhân.

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2025

Tôn thờ Thánh Giá

 



Ki tô giáo và Do Thái giáo có một mối liên hệ anh em, không giống với bất kỳ tôn giáo nào khác. Trong chương trình cứu chuộc, Thiên Chúa đã chọn một dân riêng chuẩn bị cho Đấng Cứu Thế ra đời. Sách Cựu ước tìm được ý nghĩa đích thực trong Tân Ước – mà Chúa Ki tô là trung tâm, và Tân ước được soi sáng bằng Kinh Thánh Cựu ước. Một trong những ví dụ rất rõ ràng là: mầu nhiệm thập giá Chúa Ki tô được soi sáng bằng hình ảnh con rắn đồng trong sa mạc (Ds 21, 4-9).

Sách Dân số nói với chúng ta những sự kiện: dân Do Thái kêu trách Chúa và Moi sen vì họ không tin vào quyền năng và tình thương Chúa, Chúa cho rắn độc cắn chết nhiều người như một hình phạt tội phản nghịch, dân xin ông Moi sen can thiệp xua đuổi rắn đi xa để khỏi bị cắn, Chúa sai ông Moi sen đúc một con rắn đồng treo lên làm dấu chỉ - ai bị rắn cắn mà nhìn lên thì được cứu sống. Con rắn đồng quả là một hình ảnh sống động và đầy đủ về thập giá Chúa Ki tô: Ông bà nguyên tổ đã nghi ngờ tình yêu Thiên Chúa nên không vâng lời, con người phạm tội dẫn đến đau khổ và sự chết phần xác và mất phần hồn, Thiên Chúa tình yêu đã can thiệp – Chúa không loại trừ tội lỗi và sự dữ ra khỏi thế giới, nhưng lại ban cho họ Đấng Cứu Chuộc được treo trên cây thập giá, ai tin vào Đức Giê su thì được cứu sống. Bởi đó câu Tin Mừng Gioan 3, 16 được xem là bản tóm lược của pho sách Kinh Thánh: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời”.

 

Tại sao lại thập giá? Trí óc con người không thể suy thấu: Tội nặng nề phải có giá chuộc, chỉ có mạng sống của chính Con Thiên Chúa là có giá trị cứu chuộc, vì không ai trong loài người dù chịu đau khổ và có đời sống thánh thiện đến đâu có thể cứu mình và người khác. Thư Roma (5, 19) đã viết: Vì như do tội bất tuân của một người, nhiều người đã bị liệt hàng tội nhân, cũng vậy vì sự vâng phục của một người, nhiều người sẽ được liệt hàng công chính (bản dịch của Lm Nguyễn Thế Thuấn). Chúa Ki tô đến trần gian, Người không tiêu diệt đau khổ và sự chết, nhưng Người thánh hóa đau khổ và ban cho nhân loại phúc trường sinh. Đêm vọng Phục sinh, Phụng vụ cho ta nghe: Công trình tạo dựng của Thiên Chúa thuở ban đầu thật tốt đẹp, nhưng công trình cứu chuộc của Thiên Chúa còn tốt đẹp hơn bội phần, tội Adam được ca tụng là tội hồng phúc – vì nhờ đó mà Thiên Chúa đã ban cho ta Đấng Cứu chuộc. Thập giá Chúa Ki tô có ý nghĩa vì Chúa Ki tô đã phục sinh, đã lên trời và sẽ lại đến để hoàn tất lịch sử, vì nếu Chúa không sống lại thì niềm tin của ta ra vô ích.

Chúng ta suy tư thêm về mầu nhiệm Thánh giá. Thập giá Chúa Giê su đã dư tràn giá trị cứu chuộc, nhưng sự khôn ngoan của Thiên Chúa cho con người đóng góp phần riêng mình vào – chỉ khi hiệp với thập giá Chúa thì những đớn đau của loài người mới có giá trị cứu chuộc, đền tội mình và anh em. Sách tu đức dạy: Ai hiểu được thập giá thì đã hiểu phần lớn những mầu nhiệm Ki tô giáo. Thập giá biểu lộ tình yêu Thiên Chúa, tôn thờ Thánh Tâm Chúa và thờ lạy cây Thập giá là chúng ta tri ân tình yêu bao la Thiên Chúa đã yêu loài người. Tình yêu và giá cứu chuộc không chỉ biểu lộ nơi Thập giá mà còn bao gồm mọi hành động trong mầu nhiệm Nhập thể. Ba mầu nhiệm chính trong đạo gồm có: mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi, mầu nhiệm Ngôi Hai xuống thế làm người, mầu nhiệm Ngôi Hai cứu chuộc.

Lạy Chúa, chúng con thờ lạy Thánh Giá Chúa, vì nhờ cây Thập giá mà hoan lạc đến trong hoàn cầu. Xin cho chúng con biết nhìn lên thập giá Chúa, năng suy gẫm về tình yêu Chúa dành cho nhân loại khi trải qua những trận đòn – những vết đinh – những chối từ… để chúng con được thêm sức mạnh mà vác lấy gánh nặng cuộc đời. Amen.

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2025

NGHỊCH LÝ

 



(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

 

“Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó!”; “Khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có!”.

“Số phận của Kitô hữu không phải là hạnh phúc vật chất hay ngay cả, sức khoẻ thể chất, mà là sự thánh thiện! Thiên Chúa không phải là cỗ máy ban phước vĩnh cửu; Ngài không cứu chúng ta vì thương hại, Ngài cứu vì đã lỡ tạo dựng chúng ta để nên thánh!” - Vima Dasan.

Kính thưa Anh Chị em,

“Ngài đã lỡ tạo dựng chúng ta để nên thánh!”. Đó là lý do tại sao trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu công bố những ‘nghịch lý’ Ngài đã sống và muốn chúng ta sống.

“Nghèo đói” tự nó không đủ để nên thánh, nhưng khi tuyên bố người nghèo có phúc - theo nghĩa đen - Chúa Giêsu muốn nói, của cải tự nó không phải là tội lỗi, nhưng luôn mang theo cám dỗ khiến chúng ta gắn bó, cậy mình và bê tha. “Đói” là may mắn, nhưng “no” thì hiểm nghèo. Khi “đói”, bạn dễ hướng về Chúa và sự quan phòng của Ngài; khi “no” bạn ‘khó’ đói khát Ngài. “Nghèo đói không phải là sự thánh thiện, nhưng có thể là con đường nên thánh khi nó khiến ta cậy dựa vào Chúa hơn!” - Mẹ Têrêsa.

“Cười” không ám chỉ niềm vui, “khóc” không ám chỉ tuyệt vọng. Đúng hơn, “cười” ám chỉ những kẻ chỉ tìm kiếm thú vui và sống buông thả; “khóc” ám chỉ những ai đã phát hiện ra rằng, các thú vui sẽ không bao giờ thoả mãn. “Nước mắt là chiếc kính giúp ta nhìn rõ đâu là giá trị vĩnh cửu!” - Elisabeth Leseur. Do đó, khuynh hướng hưởng thụ sẽ dẫn tới cám dỗ, trong khi việc thiếu đi các niềm vui này sẽ giúp loại bỏ các cám dỗ đó.

Cuối cùng, phúc thật khi “bị oán ghét” vì Chúa hơn là được ca tụng. Ở đây, đề cập những lời khen - bạn sẽ bị cám dỗ thoả mãn - đến từ những gì vô nghĩa ‘theo quan điểm đời đời’. Phaolô căn dặn, “Hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới!” - bài đọc một. Tuy nhiên, khi mọi người nhìn thấy các nhân đức của Chúa trong bạn, Chúa được ngợi khen và bạn chia sẻ vinh quang của Ngài, vì “Chúa tỏ lòng nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên!” - Thánh Vịnh đáp ca. “Nếu bạn sống để được người ta chấp nhận, bạn sẽ chết khi họ khước từ!” - Lecrae.

Anh Chị em,

Các mối phúc, thoạt nghe, là những ‘nghịch lý’ khó chấp nhận; nhưng chính trong những ‘nghịch lý’ ấy, chúng ta gặp được chân lý. Chúa Giêsu không hứa một thiên đàng dễ dãi, nhưng mở ra một con đường thánh thiện, nơi đói khát, nước mắt và cả sự khước từ trở thành cánh cửa đi vào cõi phúc. Vì thế, Kitô hữu không chọn con đường thuận tiện, nhưng chọn đi ngược dòng. Thay vì tìm an toàn nơi của cải, chúng ta chọn nghèo khó để tựa nương vào Chúa; thay vì tìm vui trong hưởng thụ chóng qua, chúng ta chấp nhận nước mắt để khám phá niềm vui không thể cướp mất; thay vì ham thích những lời khen vô nghĩa, chúng ta vui mừng khi được nên giống Thầy Chí Thánh trong khước từ. Đó là những ‘nghịch lý’ cứu rỗi mà Chúa Giêsu đã sống, đã chết và đã phục sinh để bảo đảm cho bạn và tôi một hạnh phúc bền vững.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con không sợ bị người ta ghét, chỉ sợ bị Chúa quên. Cho con biết vui mừng khi… bụng đói, túi rỗng nhưng lòng đầy Chúa!”, Amen.