Lm. Minh Anh (TGP Huế)
“Các ngươi phải thánh
thiện, vì Ta, Thiên Chúa của các ngươi là Đấng Thánh!”.
“Hải đăng không bao
giờ hụ còi, nó chỉ toả sáng! Các Kitô hữu thánh thiện thường ít nói, họ chỉ
làm; nơi họ, lòng bác ái - động lực thánh khiết - là linh hồn của sự thánh thiện!” -
Moody.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không
dừng ở hành vi, nhưng soi vào “động lực thánh khiết”. Nếu việc lành thành sân khấu, cầu nguyện để gây ấn tượng, bố
thí để đánh bóng mình, thì chúng ta như hải đăng hụ còi, chẳng toả
sáng; nói cách khác, ‘giả hình thánh thiện!’.
Vậy mà, sự thánh thiện
đích thực chỉ phát xuất từ Thiên Chúa, “Vì Ta là Đấng Thánh!” - bài đọc một - Đấng không cần ai trình diễn. Một lời cầu nguyện
dài có thể rỗng; một việc bố thí lớn có thể lạnh; một chức vụ có thể đầy tham
vọng. Làm điều tốt mà lòng tìm mình, nói về Chúa mà thực ra nói về mình, giữ
luật mà thiếu xót thương, thì động lực đã lệch. Đó là khoảnh khắc đức tin biến
thành sân khấu, bác ái trở thành đạo cụ - ‘giả hình thánh thiện’. Chúng ta tuyên xưng, “Lời Chúa là thần khí và là sự sống!” - Thánh Vịnh đáp ca - nhưng nếu Lời thực sự là thần khí, nó phải thiêu rụi nơi chúng ta mọi động lực pha
tạp; nếu Lời là sự sống, tim chúng ta phải đập theo nhịp của Thánh Tâm bị
đâm thâu.
Tin Mừng phân
định thật
cụ thể - chiên bên phải, dê bên trái - “Ta đói, các ngươi đã cho ăn”. Ở đó, không còn chỗ cho lý luận
tinh tế, không còn cơ hội chỉnh sửa hình ảnh; chỉ còn tình yêu cụ thể dành cho Đức Kitô ẩn
mình nơi “những
nhà tạm di động” của Ngài. Tiêu chuẩn của Nước
Trời không phải là chúng ta đã nói bao nhiêu về Chúa, nhưng đã yêu bao nhiêu
trong Chúa;
không phải đã xuất hiện
bao nhiêu lần trước cộng đoàn, nhưng đã cúi xuống bao nhiêu lần trước anh
em. “Hành động lên tiếng lớn hơn lời nói!” - Becca
Fitzpatrick.
Thánh thiện là nên giống Chúa Kitô, là yêu khi không ai biết; tha thứ khi
không ai vỗ tay; cho đi khi không ai ghi nhận. Sống như thế, chúng ta được kéo vào sự thánh
thiện của Thiên Chúa - một sự thánh thiện mang khuôn mặt Đức Kitô. Còn nếu dừng lại
ở bề ngoài, chăm chút hình thức, bảo vệ danh tiếng, thì dù môi miệng vẫn nói
lời thánh, lòng chúng ta vẫn xa dần Ngài. Và điều đáng sợ không phải là người
khác nhận ra, nhưng là chúng ta không còn nhận ra mình đang ‘giả hình thánh thiện’.
Anh Chị em,
Đỉnh cao của thánh thiện không nằm ở
đền thờ, nhưng trên thập giá. Ở đó, Con Thiên Chúa không phô diễn nhưng hiến mình, không biện hộ, không tìm tán thưởng, không giữ
lại gì, “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu
của người hiến mạng sống vì bạn hữu”. Thập giá lột trần mọi động lực! Trước Đấng bị treo lên, mọi tham
vọng thiêng liêng của chúng ta trở nên nhỏ bé. Nếu quỳ dưới chân thánh giá mà vẫn giữ cho
mình một góc tìm vinh quang, thì chúng ta chưa thực sự đứng về phía
Ngài. “Đường thập giá là đường của tình yêu tự huỷ!” - Von Balthasar.
Chúng ta có thể cầu
nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để một
việc bác ái nào của con khởi đi từ một động lực thế tục, cho dù nó được tô vẽ
mỹ miều đến mấy dưới lớp vỏ đạo đức!”, Amen.
Suy tư:
-Cả hai bài đọc trong phụng vụ hôm
nay đều nói về đức bác ái, nhưng điểm nhấn có phần khác nhau. Bài trích sách Lê
vi viết: “Các ngươi phải nên thánh vì Ta là Đấng Thánh”. Dân riêng của Chúa thì
phải thánh, vì Thiên Chúa là ánh sáng không chấp nhận được bóng tối. Chúng ta
dừng lại ở một câu mà ta rất dễ mắc tội: “Ngươi không được để lòng thù ghét anh
em và đừng để mình mang tội vì họ”. Phải rất cẩn thận với những câu chuyện những
người lớn trong từng gia đình thường nói tới, nó làm vẩn đục bầu khí gia đình
và làm cớ vấp phạm cho nhau. Trước khi mở miệng nói một điều gì đó, hãy dừng
lại xem câu chuyện mình nói có đúng sự thật không, có cần thiết phải nói ra và
có ích lợi không. Những câu chuyện bất hòa trong gia tộc, những khuyết điểm của
ai đó … thường là câu chuyện được nhắc đi nhắc lại hoài. Đó thực sự là một cơn
cám dỗ cho các thành viên trong gia đình: kiêu ngạo vì mình không xấu như người
kia, nuôi lòng thù ghét, buông lời thóa mạ… Tốt hơn hết, mình nên nói những lời
tốt đẹp, những lời khich lệ trong gia đình mình và tiết chế lời nói xấu tha
nhân, và cả lời nói tục tĩu nữa: “làm sao từ môi miệng anh em vừa thốt ra lời
chúc tụng Chúa và lời tục tĩu được?”
Bài Tin Mừng Mt 25 được xem là ‘chìa
khóa’ để vào nước trời, Chúa Giê su đã để lộ đề thi! Dịp tết – đầu năm mới, mỗi
gia đình đều có câu lộc thánh đề cao việc cầu nguyện, các nhân đức tin cậy mến,
sự khiêm nhường, lắng nghe Lời Chúa, thống hối. Đôi khi ta dễ bị rối trí: Điều
gì là quan trọng nhất trên con đường tu đức?- Thưa, làm việc bác ái vì yêu
Chúa; nói cách khác ‘yêu người để thể hiện lòng mến Chúa, vì thấy Chúa hiện
diện nơi tha nhân’. Dĩ nhiên, lâu đài nhân đức còn cần có nhiều nhân đức khác
như khiêm nhường, tiết độ, can đảm, tin cậy mến, vâng theo ý Chúa ... Có câu
chuyện kể về một linh mục trừ quỷ… quỷ hỏi ngài một câu: “ông nghĩ sao về câu
chuyện chiên và dê trong ngày phán xét?”- Vị linh mục trả lời: “Tôi là một trong
những con dê đó”, quỷ trả lời: “Vì sự khiêm tốn của ngài, tôi ra khỏi người này”.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét