Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Con Người cũng sẽ là
một dấu lạ cho thế hệ này!”.
“Quen thuộc và gần gũi
không giống nhau! ‘Quen thuộc’ - điều không thể tránh - xảy ra gần như thường
tình. ‘Gần gũi’ khó cảm nhận hơn; nó phải được tìm kiếm, mở ra và đáp trả. Bạn cần tập ngạc nhiên với những gì thân
quen!” - Gordon Lester.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay đặt
chúng ta trước một sự thật khó nuốt: chúng ta không mất Chúa vì thiếu dấu lạ,
mà vì đã quá quen với dấu lạ. Giôna kêu gọi Ninivê hoán cải; Chúa Giêsu
kêu gọi người đương thời hoán cải. Nhưng họ vẫn đòi thêm dấu lạ - như thể Thiên Chúa phải chứng minh
mình cho những con tim đã thôi biết ‘tập ngạc nhiên’.
Vấn đề không nằm ở
việc Chúa làm ít, nhưng ở việc chúng ta nhìn hời hợt. Phép lạ xảy ra, người què
đi, kẻ chết sống, Lời đầy uy quyền - nhưng tất cả dần trở thành chuyện “đã nghe rồi”. Khi mầu
nhiệm bị tiêu thụ như tin tức, trái tim sẽ không còn rung. “Người đương
thời không hiểu rằng Thiên Chúa là Đấng luôn mới mẻ; vì không hiểu điều này nên
họ khép kín và đòi thêm dấu lạ!” - Phanxicô.
Cũng thế, với chúng ta. Thánh Lễ mỗi ngày, Thánh Thể mỗi ngày, Lời
Chúa mỗi ngày - và chính vì “mỗi
ngày”, chúng ta tưởng là bình thường. Chúng ta có thể thuộc kinh, thuộc nghi
thức, thuộc Phúc Âm; nhưng thuộc lòng không có nghĩa là “thuộc về!”. Điều giết chết đức tin không phải là chống đối, mà là dửng
dưng;
không phải vô thần, mà
là vô cảm.
Thật ra, dấu lạ lớn
nhất đã được ban rồi: cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Kitô. Không dấu lạ nào lớn hơn
dấu lạ mồ trống. Nhưng nếu thập giá chỉ còn là
biểu tượng treo tường, Phục Sinh chỉ còn là mùa phụng vụ, thì chúng ta sẽ tiếp
tục đòi những điều giật gân hơn. “Đừng trì hoãn vì ngày mai có thể sẽ không bao
giờ đến! Chúa hứa thứ tha nếu bạn quay lại; nhưng Ngài không hứa rằng bạn
sẽ có ngày mai!” - Augustinô.
Hoán cải không bắt đầu
bằng việc tìm điều phi thường, nhưng bằng việc nhìn lại điều quen thuộc với đôi
mắt mới. Một mái nhà, một người thân, một trang Tin Mừng, một tấm bánh
nhỏ - tất cả đều có thể là dấu lạ nếu
trái tim chúng ta không chai cứng. Khi không còn biết
ngạc nhiên, chúng ta sẽ không còn biết tạ ơn; khi không còn tạ ơn, chúng ta sẽ
không còn nhận ra mình đang được cứu.
Anh Chị em,
“Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này!”. Dấu lạ
ấy không ồn ào, nhưng đủ để cứu; không giật gân, nhưng đủ để đổi đời. Dấu lạ ấy
không phải là một ý tưởng, nhưng là một Con Người bị treo lên. Nơi Đức Kitô
chịu đóng đinh và phục sinh, Thiên Chúa không còn ở xa để chúng ta tìm thêm
bằng chứng; Ngài ở gần đến mức có thể chạm, có thể đón, cũng có thể từ chối.
Vấn đề là chúng ta có dám mở lòng cho Đấng đang tự hiến? Nếu hôm nay chúng ta
còn biết quỳ trước Ngài, còn biết lắng nghe Ngài, còn biết để Ngài chạm đến,
thì chính Đức Kitô vẫn là dấu lạ đang xảy ra giữa tôi và bạn.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con
biết dừng lại, biết cúi xuống, biết mở lòng. Để giữa những điều rất cũ, với đôi mắt trẻ thơ, con vẫn biết ngạc nhiên; giữa những điều rất
gần, con vẫn gặp được Chúa!”, Amen.
Suy tư:
Chúa Giê su dạy: “Nếu các con không trở nên như trẻ nhỏ,
các con không thể vào nước trời”. Trẻ nhỏ thường biết ngạc nhiên, đơn sơ, ý
thức sự hoàn toàn lệ thuộc. Người lớn dễ đánh mất sự ngạc nhiên bằng sự đương nhiên, đánh
mất sự đơn sơ bằng mưu lược – nịnh bợ và giả hình, đánh mất sự lệ thuộc bằng sự
tự tin – sở hữu và không thích nghe lời bất cứ ai- kể cả Lời Chúa.
Hãy tập ngạc nhiên trước sự chăm sóc của Thiên Chúa, từ ánh mặt trời – từ
làn không khí, từ nguồn nước và cả tình người quanh ta nữa.
Hãy ký thác đường đời cho Chúa, vì Ngài hành động tùy thuộc sự tin cậy của
ta.
Mỗi giây phút hãy hiến dâng đời mình cho Chúa, cho Mẹ. Đừng nghĩ rằng chỉ
có các tu sỹ - linh mục dùng đến từ tận hiến, mỗi Ki tô hữu đều đã được thánh
hiến cho Chúa – để từng ngày đời mình sống đều thuộc về Chúa: con muốn dâng
Ngài cõi lòng con.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét