Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ngay cả việc có Thánh
Thần, chúng tôi cũng chưa hề được nghe nói!” - bài đọc một.
“Đức tin là tác động
của Thiên Chúa, soi sáng tâm trí và niêm phong trái tim! Con đường phía trước
luôn bất ngờ. Nó là quà tặng đơn thuần của Ngài!” - Jacobus Arminius.
Kính thưa Anh Chị em,
Nếu con đường đức tin
luôn bất ngờ, thì có lẽ bởi Thiên Chúa không bao giờ là Đấng con người có thể
hiểu hết. Càng bước theo Ngài, chúng ta càng nhận ra: ‘Thiên Chúa luôn là người lạ’.
Thực trạng đức tin của
các tín hữu Êphêsô thật đáng suy nghĩ: họ tin Chúa, nhưng không biết Chúa Thánh
Thần. Thật ra, điều ấy cũng có thể là thực trạng của nhiều người. Chúng ta biết
nhiều điều về Chúa, nhưng chưa chắc đã thật sự để Ngài dẫn đi. Có lẽ
vì “pneuma” - Thần Khí - cũng có nghĩa là gió; mà gió thì
không ai giữ, càng không ai điều khiển được. Thiên Chúa luôn lớn hơn điều con
người tưởng mình đã biết về Ngài.
Với bài Tin Mừng, các
môn đệ tưởng mình đã hiểu Chúa Giêsu. “Giờ
đây, chúng con nhận ra là Thầy biết hết mọi sự… chúng con tin Thầy từ Thiên
Chúa mà đến!” - một tuyên bố tự
tin, nhưng cũng non trẻ. Chúa Giêsu phá vỡ ảo tưởng ấy: “Anh em sẽ bị phân tán mỗi
người một ngả!”. Đó luôn là nghịch lý của đời sống đức tin: càng
tưởng đã nắm được Thiên Chúa, con người càng đánh mất Ngài. Karl Rahner từng
nói, “Thiên Chúa không phải là một đối tượng để sở hữu, nhưng là một mầu nhiệm
để con người mãi mãi bước vào!”. Vì thế, ‘Thiên Chúa luôn là người lạ’: càng đến gần, Ngài càng mở ra
những chiều sâu chưa ai chạm tới. Đóng khung Thiên Chúa vào lý thuyết là cách
nhanh nhất để khai tử mầu nhiệm!
Thật ra, điều đáng sợ
nhất không phải là không biết Thiên Chúa, nhưng là tưởng mình đã biết Ngài quá rõ. Một đức tin không còn
ngạc nhiên rất dễ trở thành một đức tin đang chết. Giáo đoàn Êphêsô không biết Chúa Thánh Thần; các
môn đệ lại quá tự tin về Thầy. Một bên thiếu, một bên tưởng đã đủ; nhưng cả hai
đều cần được dẫn vào một cuộc gặp gỡ sâu hơn. Đó là cách Thiên Chúa hành động: phá vỡ những
hình ảnh cũ về chính Ngài để kéo con người ra khỏi một đức tin quen thuộc, an
toàn và khép kín. “Mỗi lần tôi nghĩ mình đã hiểu Thiên Chúa, đó thường là lúc
tôi bắt đầu đánh mất Ngài!” - Meister Eckhart.
Anh Chị em,
Với Đức Kitô, Chúa Cha
không bao giờ là “người lạ”, vì giữa Ngài với Cha luôn có một sự hiệp thông
trọn vẹn của tình yêu, ngay cả trong bóng tối thập giá. Chính nơi tưởng như bị
bỏ rơi nhất, Ngài vẫn thưa, “Con phó linh hồn con trong tay Cha!”. Còn với chúng ta, ‘Thiên Chúa luôn là người lạ’, bởi chúng ta quên rằng, đức tin không phải là chiếm hữu Thiên
Chúa, nhưng là để Ngài dẫn mình đi vào những điều luôn lớn hơn mình. Đức Giêsu
không cần chúng ta thấu suốt Ngài, nhưng cần chúng ta bước theo Ngài. Bởi
lẽ, một đức tin an toàn thường là một đức tin
đang hấp hối. Søren Kierkegaard từng bông đùa: đức tin nhìn thấy rõ nhất trong bóng tối!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để
đức tin con trở nên cũ kỹ; đừng để trái tim con thôi ngỡ ngàng; và đừng để con
sợ những bất ngờ của Chúa Thánh Thần!”,
Amen.
Suy tư: Lễ mở tay của Tân linh mục
Phêrô Nguyễn Duy Khâm, với câu châm ngôn đời linh mục: “Lạy Chúa, xin tạo cho
con một tấm lòng trong trắng”. Cha Nghĩa phụ Phaolô Nguyễn Thư Hùng giảng: một
tấm lòng trong trắng là để yêu Chúa như Chúa đáng yêu, để nhìn thấy Chúa nơi
tha nhân, để nhìn thấy sự thật về chính mình ‘chỉ là một thụ tạo yếu đuối’, để
thấy những ân ban của chức thánh – để rồi khi tha nhân cần đến mình thì mình
hãy vui vẻ và nghĩ đơn giản rằng: ‘họ cần ơn thánh, vì nếu họ làm được thì họ
đã không cần đến mình’, trong trắng để không cậy dựa vào khả năng riêng của
mình, không bám víu vào bất cứ điều gì khác ngoài Thiên Chúa… để luôn bước đi
trong Chúa, trong bình an.
-Câu kết Tin Mừng Ga 16, 33: “Trong
thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên, Thầy đã thắng thế
gian”. Tôi nhớ đến 2 câu chuyện. Câu chuyện thứ nhất kể về một con nhộng đang lột
xác, lỗ kén chỉ mở rất nhỏ và con sâu phải rán hết sức mới chui ra được một phần,
có người thấy tội nghiệp nên mở lớn lỗ kén một chút để nó chui ra dễ dàng,
nhưng chính điều đó đã làm hại nó – khiến nó không bao giờ bay lên trời xanh,
vì quy luật tự nhiên là khi con sâu rán sức để chui ra thì cơ thể nó sẽ tiết ra
một chất nhờn giúp cho đôi cánh phát triển… Chính Đức Ki tô, dù là Con Thiên
Chúa cũng phải trải qua đau khổ để học được đức vâng phục (Thư Do Thái). Khi ta
cầu xin cho được kiên nhẫn và sức mạnh thì Thiên Chúa đã nói: Không, kiên nhẫn
là hoa trái của thử thách, con hãy tự hái lấy. Điều quan trọng là Chúa Giê su
đã chiến thắng thế gian bằng sự phục sinh, Ngài luôn có đó để trợ giúp ta: Hãy
can đảm lên con.
Câu chuyện thứ hai kể về một đứa
bé. Nó chạy xe đạp trong sân, có một tảng đá lớn cản đường, nó dùng hết sức và
nhiều cách để di chuyển tảng đá nhưng vô ích, nó òa lên khóc - người cha chạy đến
và hỏi: “Con đã dùng hết cách chưa… còn một cách con chưa dùng đến đó là nhờ ba
giúp”. Đó cũng là cách hành xử của Thiên Chúa, Ngài vẫn ban cho ta những ơn thường
sủng và những ân lộc chung chung cho kẻ lành người dữ, nhưng nếu kẻ có lòng tin
mạnh và kẻ kiên trì kêu xin … thì ơn ban càng dồi dào hơn nhiều, vì Chúa luôn
tôn trọng tự do của con người: Ngài quyền năng, Ngài mong chờ lời kêu xin,
nhưng đành bất lực khi con người bất cần! Ngài kiên nhẫn đứng đó, gõ cửa, chờ ta mở cửa
tâm hồn… Ngài bước vào dùng bữa tối với ta.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét