Danh sách Blog của Tôi

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2019

Đứa trẻ hư


Một đứa trẻ hư thường được hiểu là đứa trẻ hay đòi quà bánh, mê chơi games và không biết nghe lời cha mẹ. Nguyên do là đứa trẻ đó ít được người lớn dạy bảo từ nhỏ và thường được nuông chiều quá đáng. Một đứa trẻ hư cần được người lớn thông cảm vì sự hiểu biết cuộc sống còn nhiều hạn chế và nếu được hướng dẫn đúng cách thì nó sẽ có sự tiến bộ trong tương lai.

Tôi muốn dùng hình ảnh một đứa trẻ hư để nói về một tình trạng ấu trĩ tâm lý của những người đã bước qua tuổi trưởng thành từ lâu nhưng dường như họ trẻ mãi mà không già dặn về tâm lý. Đặc điểm thứ nhất là họ nói những điều không nên nói. Người khôn ngoan là người nói điều có ích, đúng lúc và đúng chỗ. Ở đây, đứa trẻ hư hễ mở miệng là thường nói những lời không nên nói và gây khó chịu cho người nghe. Đứa trẻ này xem mình như trung tâm vũ trụ, cần phải được quan tâm chăm sóc. Thánh Giacôbê nói: mỗi người trong anh em hãy mau nghe nhưng chậm nói. Chính những lời ta thốt ra nơi cửa miệng bộc lộ những điều thầm kín nơi tâm hồn: vị tha hay vị kỷ. Người ta thường nói tốt về mình và nói những điều không hay của người khác, đây không phải là thật thà mà là quá đơn sơ và thiếu khôn ngoan.

Đặc điểm thứ hai là không biết bằng lòng với cuộc sống. Một đứa trẻ thường cứ vòi vĩnh hết bánh kẹo đến đồ chơi, không bao giờ biết bằng lòng và không biết thông cảm với điều kiện kinh tế của cha mẹ, không nghĩ đến điều gì khác ngoài việc thỏa mãn nhu cầu của bản thân nó: thêm nữa, thêm nữa.

Đặc điểm thứ ba của một đứa trẻ hư là khép kín và ngại giao tiếp với người khác. Nguyên do sâu xa có lẽ thuộc về lãnh vực tâm lý: không tự tin và không dám mạo hiểm. Có thể đứa trẻ này đã gặp nhiều đau khổ trong một gia đình không bình yên và không có nhiều tình thương của cha mẹ, dẫn đến sự khép kín và dè chừng với mọi người. Người mặc cảm thường có khuôn mặt nghiêm nghị, khó gần và thường nói những lời trách móc và châm chích, làm mếch lòng người khác.

Đặc điểm nữa cũng thường gặp là đứa trẻ này thường phá phách và làm trái những điều được yêu cầu, làm những điều có vẻ rồ dại của đứa trẻ nổi loạn: đua xe, hút chích, rượu… là để gây chú ý của người khác. Khi còn nhỏ, muốn gây sự chú ý, đứa trẻ thường khoe khoang về những thứ nó có và thường khuếch đại lên; nhưng khi qua tuổi lớn, khuynh hướng này thường biến thành hành động làm cho người lớn phải quan tâm và chú ý đến mình, dường như những kẻ có liên quan càng đau khổ thì nó càng sướng và thỏa mãn.


Tuy tôi không phải là nhà tâm lý, chỉ là suy nghĩ của một người đã phần nào từng trải vì tuổi đời, cũng xin đưa ra vài biện pháp. Đừng nguyền rủa đứa trẻ hư này nữa, hãy hiểu tâm lý mặc cảm tự ti của nó và hoàn cảnh đưa nó đến tình trạng này. Hãy nhìn đứa trẻ theo chiều hướng tích cực để giúp nó vượt qua những khó khăn về tâm lý mà chính nó nhiều khi cũng không hiểu được chính mình, vì những vết thương lòng và vì sự hạn chế của tuổi tác. Chỉ có tình thương mới giúp đứa trẻ này lớn lên, còn sự bỏ mặc và giận ghét sẽ làm cho bệnh mặc cảm tự ti của nó tăng thêm mà thôi. 

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2019

Ai là mẹ và anh em tôi?


(Bài giảng cha Long ngày 23.7.2019, lễ Thánh Birgitta)
Mỗi ngày có biết bao nhiêu người ngoại đạo (không tôn giáo và tôn giáo bạn) đến GĐTM để cầu nguyện và tham dự thánh lễ. Nếu họ đến đây nghe Lời Chúa và đem ra thực hành thì họ trở thành người gần gũi với Chúa, vì thế chúng ta phải trân trọng họ như những người khách quý. Trong lúc đó, những người có đạo lại thường quá bận rộn và quá tính toán đến nỗi ít khi nghe và làm theo Lời Chúa. Đúng như Lời Chúa nói kẻ trước hết lại trở nên cuối hết và kẻ cuối hết lại trở nên trước hết.

Hôm nay ngày 23.7, Giáo hội kính thánh Birgitta. Ngày chết ở cõi đất của một vị Thánh được gọi là ngày sinh nhật ở trên trời. Đối với người có đạo thì cái chết không có gì đáng sợ, chết là đi về trời. Thánh nhân sinh 1303 ở Thụy Điển. Lúc 10 tuổi, Chúa Giêsu đã hiện ra với thánh nữ, với rất nhiều thương tích, do những người vi phạm lề luật và coi thường lòng thương xót của Chúa. Khoảng 400 năm sau, Chúa cũng hiện ra với Thánh nữ Faustina - cũng với những làn roi đánh lên mình Chúa do những lỗi phạm của giáo dân, của linh mục và tu sĩ. Những giáo dân và người ngoại đạo phạm tội thì làm cho khuôn mặt Chúa buồn ít hơn là các linh mục và tu sĩ. Vì mình càng thương ai bao nhiêu thì khi họ xúc phạm đến mình thì mình càng buồn hơn. Năm 1316, thánh nữ kết hôn, sinh 8 người con. Thánh nữ được nhà vua mời vào làm cố vấn, nhưng những lời khuyên đạo đức của Birgitta đều không được vua và hoàng hậu lắng nghe. Đừng nghĩ thánh làm gì cũng thành công, như lời Thánh nữ Faustina: ‘nhục nhã ê chề là phần số của tôi, miễn là lời chúc tụng và vinh quang lòng thương xót Chúa được vang lên’. Số phận của đa số các thánh là phải đau khổ và thất bại – nhục nhã và hiểu lầm, để lòng tin và tình mến của họ càng trui luyện càng tinh ròng. Sau 28 năm sống đời gia đình, thánh nữ lui về một tu viện và soạn một bộ luật dòng, sau khi qua đời, bộ luật nầy được duyệt và chính người con gái Catarina đã phát triển dòng tu mà mẹ mình chưa thấy hình thành khi còn sống. Thường Chúa ít cho các thánh thấy vinh quang và thành công khi còn sống, mà chỉ là hiểu lầm và đau khổ thử thách, là vì muốn cho họ nên giống Chúa. Mỗi nhục nhã đau khổ là ngôi sao gắn lên triều thiên của mình. Mỗi lần được tôn vinh khen lao thì một ngôi sao lại bị gỡ xuống. Khi trở thành góa phụ, thánh nữ ít ăn - ít ngủ và cầu nguyện nhiều, ngài viết nhiều thư cho các hồng y và cả Đức Giáo hoàng, viết thư cho các vị lãnh đạo xã hội nữa, để vạch trần những tật xấu của họ và chỉ cho họ cách thế canh tân đời sống của họ cả về mặt xã hội cũng như trong Giáo hội. Quyền năng của Chúa đã hoạt động nơi một người phụ nữ yếu đuối. Hãy bắt chước thánh nữ: Mỗi khi gặp sóng gió, cứ im lặng và cầu nguyện nhiều, ta sẽ lướt thắng những cám dỗ và những thác ghềnh cuộc đời.



Muốn làm thánh thì phải sống thánh, trở nên bà con của Chúa, nghe và làm theo Lời Chúa. Muối phải mặn và đèn phải sáng thì mới làm thánh được. Cuộc đời con người là một mầu nhiệm, chẳng bao giờ chúng ta hiểu hết ý Chúa, tuy vậy mà phải tín thác và cậy trông mà dấn bước. Chúng ta chẳng bao giờ thấy rõ chương trình Chúa thực hiện, có khi Chúa chỉ cho thấy một chút thôi, chỉ sau nầy ngồi nhìn lại và nhất là sau cái chết, ta mới thấy rõ đường lối Chúa hành động. Ông Moisen được lệnh dẫn dân ra khỏi Ai cập, Chúa cho đám mây dẫn lối ban ngày và ánh lửa dẫn đường ban đêm, vậy mà dẫn đến ngay chỗ chết: phía trước là biển và phía sau là quân đội Ai cập đuổi theo, chỉ còn một cách là tín thác vào Chúa, và Chúa đã thực hiện quyền năng của Ngài. Chỉ khi con người biết tin tưởng vào Chúa thì Chúa mới có thể thực hiện ý định và những điều lạ lùng của Ngài.

Hãy tránh xa tội lỗi là những xúc phạm đến lề luật Chúa, vì chính tội lỗi của tôi đã đánh đòn và treo Chúa Kitô lên thập giá. Hãy luôn tín thác vào tình Chúa để dấn bước trên đường trọn lành, dù chẳng ai biết rõ tương lai của mình. Hãy đọc Lời Chúa mỗi ngày, suy gẫm và cầu nguyện với Lời Chúa, và quan trọng nhất là luôn sống theo sự hướng dẫn của Lời Chúa. Hãy chấp nhận quy luật Chúa dùng: Chúa càng yêu ai, thì Chúa càng làm cho họ nên giống Ngài, đó là bị hiểu lầm - thất bại - đau khổ... để họ chỉ biết bám chặt vào chính Chúa mà thôi.

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

Điều tốt nhất


Mang thân phận con người, có những điều con người không thể chọn cho mình: thế kỷ, tổ quốc, dòng tộc, gia đình, mã gien, và cả giờ chết nữa. Nhưng có những điều con người có thể chọn và thường họ sẽ chọn điều tốt nhất cho mình. Những chọn lựa này có những điều thuộc lãnh vực tự nhiên, những cái thấy được như chuyện cơm áo gạo tiền, và có những chọn lựa tốt nhất nằm trên lãnh vực siêu nhiên như chuyện của Maria: ngồi bên chân Chúa để lắng nghe và thưa chuyện với Ngài.

Bối cảnh Tin Mừng được Thánh Luca kể lại (Lc 10,38-42) là việc Chúa Giêsu đến nhà 3 chị em, cô Matta thì bận rộn với công việc bếp núc còn Maria ngồi tiếp chuyện Chúa. Cả hai công việc đều cần thiết. Vấn đề mục vụ rất dễ hiểu: việc hoạt động và cầu nguyện đều quan trọng trong đời sống Giáo hội và trong từng cá nhân, hãy cầu nguyện trước khi bắt tay hành động, và luôn duy trì đời sống cầu nguyện ngay trong những hoạt động tông đồ hay trong suốt ngày sống.

Tôi chỉ xin đưa ra vài ví dụ để nói lên sự khác biệt giữa việc chọn lựa cái ngon hơn chưa phải là cái tốt nhất, vì cái ngon lành hơn thường dựa vào quan điểm của con người, còn cái tốt nhất dựa vào cái nhìn của Chúa: có đẹp ý Chúa, có phù hợp với Tin Mừng không?

Một thanh niên đến chơi ở gia đình nọ có hai cô gái. Cô chị già và xấu hơn cô em. Cô chị bận công việc dọn dẹp và chăm sóc người mẹ đau bệnh, cô em thì nhàn nhã ngồi nói chuyện với chàng trai, cô nói những lời ẻo lả êm dịu, và hình như không quen làm việc. Trong con mắt người đời, chọn cô em thì ngon lành hơn, nhưng nếu chọn cô chị thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.

Một cô gái đi dự lễ Chúa nhật, người rất đông, và cô chọn được một chỗ ngồi rất ưu tiên. Thế nhưng cô nhìn lại, ở gần mình có một bà bầu và vài người già cả phải ngồi ghế nhựa. Cô ta nhường chỗ ngon lành của mình để ngồi ghế nhựa: cô đã chọn chỗ tốt nhất.

Có những người trẻ chọn một cuộc sống dễ dãi: bỏ học, ngại suy nghĩ, ngại làm việc, lêu lổng ăn chơi. Trong khi đó, những người trẻ khác nghe lời dạy của cha mẹ và sự thúc đẩy của ơn Thánh để học hành và sống đạo tử tế. Những bạn sau đã chọn phần tốt hơn.

Ngày Chúa nhật là ngày của Chúa, ưu tiên cho việc thờ phượng, bác ái, gia đình. Vậy mà nhiều khi ta dành cho Chúa khúc xương và khúc đuôi của ngày này: chọn lễ ở đâu nhanh nhất, cha giảng ngắn nhất, lễ vớt ở đâu đó.

Việc tông đồ trong giáo xứ cần việc cộng tác của nhiều người. Có những người đưa ra lý lẽ này nọ để chọn cho mình việc ngon lành: nhẹ nhàng, không xáo trộn cuộc sống. Có những người khác đưa vai gánh trách nhiệm, tuy cực nhọc nhưng lại là việc đẹp lòng Chúa hơn.

Để kết luận, xin đưa ra vài áp dụng cho việc chọn lựa trong đời sống Kitô hữu:
- Lúc ban đầu những người hoạt động tông đồ thường  rất hăng say và vô vị lợi, nhưng nếu không có đời sống cầu nguyện thường xuyên đi kèm, họ sẽ chán nản vì lý do này nọ hoặc sẽ có những tính toán về lợi lộc, danh tiếng... rồi thở dài và bỏ cuộc.
- Mỗi người phải chịu trách nhiệm về những chọn lựa của mình, dù đó là chọn lựa có tính cách lâu dài như bậc sống, hoặc là chọn lựa điều tốt hơn  trong mỗi ngày sống. Cuộc đời thường không cho ta thay đổi chọn lựa, nhưng Chúa luôn tạo cơ hội và chờ ta thay đổi những chọn lựa lầm lẫn để trở nên tốt hơn, và đó là do lòng thương xót của Ngài.
- Maria đã chọn phần tốt hơn khi ngồi dưới chân Chúa. Đây không phải là sự an nhàn biếng nhác mà là sự gần gũi tâm hồn: Lắng nghe Lời Chúa, hiểu được lòng Chúa và giãi bày lòng mình: Chúa muốn con làm gì? – và đem ra thực hành. Cầu nguyện không phải là lái Chúa làm theo ý mình nhưng là tìm làm đẹp lòng Chúa trong từng hoàn cảnh cụ thể cuộc sống.
(Viết theo bài giảng cha Giuse Trần Đình Long)

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Tự do của người con cái Chúa



Thánh Phaolô nói với chúng ta một lời rất ý nghĩa: “Thưa anh em, chính để anh em được tự do mà Đức Kitô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em hãy đứng vững, đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa” (Galat 5,1).

Rõ ràng sự tự do ở đây là tự do nội tâm, là được giải thoát khỏi tội lỗi và các đam mê phù phiếm như kiêu ngạo, ích kỷ và các dục vọng.  Thánh Phaolô còn nói thêm: “Anh em được kêu gọi để hưởng tự do. Đừng lợi dụng tự do để sống theo tính xác thịt, nhưng hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau” (5,13). Kinh Thánh nói: con người sống một mình không tốt. Con người được dựng nên để sống tương quan: là tạo vật với Đấng Tạo Hóa và là anh em với nhau. Chính khi con người từ chối mối tương quan với Đấng Tạo Hóa thì họ lại trở thành nô lệ cho các thần tượng loài người và nô lệ cho các đam mê của mình, vì nó đã mất điểm quy chiếu. Con người được dựng nên giống hình ảnh Chúa, nên chỉ thỏa niềm khao khát hạnh phúc và ngơi nghỉ bên Chúa. Điều nầy lý giải cho sự trống rỗng nội tâm của biết bao người coi là thành đạt về danh lợi thú, nhưng lại chọn lối thoát tự tử vì căm ghét chính mình, vì thấy cuộc đời vô nghĩa, hoặc thất vọng vì sự đen bạc của tình người.

Hãy nghĩ đến tình cảnh của biết bao người nghiện xì ke ma túy, rượu, thuốc, sex. Có nhiều lý đo đưa đẩy họ dính vào những đam mê đó. Ở đây, chúng ta nhìn đến khía cạnh nghiện ngập mà họ đang trải qua và đang phải chịu đựng: đa số những người nghiện nầy muốn ra khỏi nhưng không dễ để thoát thân. Có sự khó chịu về tình trạng lệ thuộc, nhưng khó chịu nhất là về tâm lý: thấy mình quá yếu đuối để từ bỏ sự nghiện ngập, từ đó mất niềm tin vào chính bản thân đến nỗi nghĩ rằng mình chẳng làm được điều gì tốt đẹp. Dần dần người ta nhận ra rằng sự nghiện ngập này có liên quan đến satan và cần đến một sự giải thoát của Thiên Chúa qua sự cầu nguyện của nhiều người lành thánh. Điều quan trọng là bản thân người đó phải tin rằng: Thiên Chúa là Đấng quyền năng, là Cha nhân lành sẽ trợ giúp mình. Khi tin ‘đối với Chúa, mọi sự đều có thể’, người đó tha thiết van nài và cậy dựa vào lòng thương xót Chúa, nhiều người đã được giải thoát khỏi cơn nghiện xì ke.

Ở GĐTM Nhà Bè có nhóm Phaolô Hạnh với hơn 150 thành viên (trước đây gọi là nhóm Thảo Ma). Họ là những người trẻ từ 20-30 tuổi, từng nghiện ngập cả 10 năm, từng ra vào các trại cai nghiện, nhưng nghiện vẫn hoàn nghiện, cho đến khi họ được Chúa ôm ấp và giải cứu. Đọc đến đây, tôi đoán có nhiều người thấy dị ứng với mấy chữ GĐTM và Lòng Thương Xót. Nhưng hãy tự hỏi: tại sao chúng ta dễ tin những tin dữ và tin giật gân được loan truyền trên mạng, nhưng lại rất cứng tin trước những tin tốt, những việc lành Chúa đang thực hiện. Kể cho nhau nghe chuyện tốt lành thì có lợi hơn là những việc dữ. Coi chừng chúng ta đang rơi vào cạm bẫy của ma quỷ và trở thành cộng sự viên của chúng khi cứ tiếp tay với việc loan truyền sự dữ mà lại dị ứng với các tin lành. ‘Một cây rừng đổ gây tiếng ồn, trong lúc hàng ngàn cây âm thầm mọc lại không ai để ý’ là vậy. Còn danh xưng Lòng Thương Xót và những mạc khải của Chúa Giêsu cho Thánh Nữ Faustina đã được Giáo hội nhìn nhận chính thức, vậy mà tại sao nhiều người (kể cả tôi) vẫn nghi ngại khi nói đến và có cảm tưởng như chuyện nhảm nhí ? – có lẽ do ma quỷ xúi giục, vì chúng sợ ta kêu cầu và tin tưởng vào Lòng Thương Xót Chúa.


Nói tóm lại, người tự do là người sống trong tình yêu: tùng phục ý Chúa và cư xử bằng tình thương với anh em. Rõ ràng khi con người chối bỏ Thiên Chúa là họ đánh mất nguồn cội của mình, dẫn đến sự rối loạn cho mình và xã hội. Và cũng rõ ràng là khi con người cắn xé để dành giật nhau cách nầy cách khác thì họ đang đánh mất tính người và giống với những con vật. Chỉ có sự trợ giúp của Chúa mới đem lại cho con người sức hộ phù để giữ được sự cân bằng, để chiến thắng trong những cuộc giằng co giữa thiện và ác đang giao chiến mỗi ngày trong con người.


Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019

A Happy ending




Cuộc sống quanh ta luôn ẩn chứa nhiều điều bất ngờ trong tương lai, vượt tầm với của mỗi người, nhất là những điều liên quan đến vận mệnh của những người thân cận với mình. Chính Thánh Phêrô cũng đã có lần thắc mắc về số mệnh của tông đồ Gioan, Chúa trả lời rằng điều đó không liên quan đến con, phần con hãy theo Thầy.

Chúa không dạy ta: cứ lo việc mình, người khác thì mackeno. Nhưng đúng hơn, Chúa bảo ta cứ sống tốt giây phút hiện tại, nỗ lực hết sức mình, việc gì tốt làm được thì làm đi, phần còn lại cứ để Chúa lo. Mối bận tâm về con cái, cháu chắt, bạn đời và bạn bè là những điều luôn bám riết lấy con người, nhất là khi ‘ai đó’ có vấn đề về sức khỏe vật chất hay tinh thần: còn người này thì sao? Tương lai họ ra sao?

Mỗi lần nhớ tới một nhu cầu cần cầu nguyện, tôi vẫn thường đọc kinh sáng soi và thấy cũng tạm ổn. Lần khác, tôi lại lẩm nhẩm đọc kinh Lạy Cha, thích nhất là câu: “Xin cho ý Cha được thể hiện dưới đất cũng như trên trời/ Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ”. Hôm nay tôi mới nghĩ ra một lời cầu có vẻ ngắn và cũng rất ý nghĩa: “Xin Chúa cho chúng con một happy ending, một cái kết tốt đẹp. Cái tốt đẹp này vượt hơn ‘cái kết có hậu’. Những bộ phim mà nhân vật chính trải qua những gian lao thử thách nhưng cuối cùng thì lại tìm được lẽ công bình, kiểu như chuyện ông Giop, người ta gọi đó là những cái kết có hậu: kẻ ác bị trừng phạt, người tốt được thưởng công. Còn ‘cái kết tốt đẹp’ còn hàm ý rằng: Chúa quyền năng có thể làm mọi sự nên tốt cách nào đó tùy ý Ngài, tốt ở đời nầy và cả đời sau nữa.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng: Chúa quan phòng mọi sự ngoài sức tưởng tượng và sự nhận biết của con người. “Cha anh em biết rõ anh em cần gì, ngay cả trước khi anh em xin”, vậy mà khi một ai đó phát biểu rằng ‘tất cả là hồng ân’ thì chúng ta cảm thấy dị ứng và nghĩ rằng người này hàm hồ, dị đoan. Ai đó đã nói: người có đức tin luôn nhìn thấy phép lạ xảy ra hằng ngày chung quanh mình. Điều này hoàn toàn đúng vì  Cha trên trời là Đấng tốt lành, hằng làm mưa trên kẻ lành người dữ và hằng khấng ban mọi điều tốt lành cho con cái Ngài. Tin rằng Thiên Chúa điều hành lịch sử trong những biến cố lớn thì còn dễ, nhưng ngay cả những chi tiết rất nhỏ trong cuộc sống của từng người vẫn được Ngài thương an bài, soi dẫn và phù trì …để mọi sự trở nên tốt đẹp cho kẻ yêu mến Ngài.


Nhiều người cho rằng: đến với Chúa để mà xin xỏ điều này điều kia thì quá vụ lợi và thô thiển quá! Thực ra, Chúa muốn từng người có mối liên lạc thân tình với Chúa như con cái với cha mẹ, với rất nhiều tâm tình như tạ ơn, xin lỗi, yêu mến, phó thác, xin ơn cho mình và tha nhân. Nhưng việc xin ơn cũng là điều bình thường của người con thưa với với cha mẹ mình hằng ngày. Nhiều người không xin ơn vì họ nghĩ Chúa chẳng làm được và thậm chí chẳng có Chúa. Có tin rằng Chúa quyền năng và Chúa hằng săn sóc vũ trụ thì ta mới quỳ xuống để xin ơn phù trợ. Niềm vui của người con cái Chúa nằm ở điểm ‘tin rằng mình được Chúa yêu thương và đồng hành’.


Xin Chúa cho quê hương con một happy ending, cho chúng con những người lãnh đạo có tâm và có tầm để lo lắng cho hạnh phúc của người dân. Xin Chúa ban cho Giáo hội một happy ending: cho đức Phanxicô, các giám mục và các linh mục có một cuộc sống tiết độ và khiêm tốn mà liên kết chặt chẽ với những người nghèo khổ nhất (ý cầu nguyện tháng 6.2019). Xin Chúa ban cho những người thân của con một happy ending: soi sáng cho họ biết việc phải làm, giúp đỡ họ khi làm và cho họ biết thuận theo ý Chúa trong mọi sự. Và cuối cùng, xin cho con một happy ending: hoàn thành ơn gọi của mình trong sự khiêm tốn và phó thác. Amen.

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2019

Con có yêu mến Thầy không?


Ông Phêrô buồn vì Chúa hỏi ông đến ba lần câu hỏi trên, dù ông đã khẳng định từ lần đầu tiên rằng: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Ông buồn vì dường như Thầy không tin lời mình và vì nhớ đến tội chối Thầy trước đây, ông buồn vì cảm nhận thân phận yếu đuối hay sa ngã của phận người, ông còn buồn vì Chúa không nhận ra rằng ‘mình nhiệt tình hơn các ông khác’.

Sau khi sống lại, Chúa mới trao quyền lãnh đạo Hội Thánh cho ông Phêrô, vậy mà trước đây, trong những dịp quan trọng, ông Phêrô đã nhiều lần thay mặt anh em để tuyên tín và để can ngăn Chúa đừng phải chịu nạn. Điều này chứng tỏ ông Phêrô là một đệ tử đầy nhiệt huyết với Thầy, rất yêu mến Thầy: yêu đến độ trong đêm Thầy bị bắt, ông đã rút gươm chém sứt tai tên đầy tớ và lẽo đẽo theo Thầy vào tới dinh thượng tế. Rõ ràng, Ông trổi vượt hơn các môn đệ khác về lòng nhiệt thành.

Chúa hỏi đến ba lần về lòng yêu mến Thầy trước khi trao nhiệm vụ cho Phêrô, chứng tỏ lòng mến là điều quan trọng nhất trong mọi sứ vụ. Lần đầu: “con có yêu mến Thầy hơn các anh em này không?” . Chúa muốn hỏi ông có yêu Chúa hơn các thụ tạo và mọi người trên trần gian này không. Các tông đồ đã bỏ gia đình vợ con nghề nghiệp để theo Chúa, nên nhóm 12 này là thân cận nhất…Qua đó, ta nhận ra Chúa còn đòi hỏi người theo Chúa phải yêu Chúa hơn hết mọi người. Điều này được chứng tỏ qua các Thánh Tử Đạo: Chúa dạy ta phải tôn trọng những người lãnh đạo đạo đời, vâng lời trong những điều phù hợp với lẽ đạo, nếu xảy ra những xung khắc giữa hai mệnh lệnh thì “phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm”. Con cái phải thảo hiếu và vâng lời cha mẹ trong những điều hợp lẽ đạo, còn khi cha mẹ có những mệnh lệnh trái ngược với luật Chúa thì không được nghe theo. Lần thứ hai Chúa hỏi câu hỏi trên là để ông Phêrô suy nghĩ lại phải yêu mến Chúa hơn bản thân mình, phải vượt qua lòng tự hào về sự nhiệt tình và giá trị con người mình để đi theo Chúa, phó thác mọi sự cho Chúa định liệu. Lần thứ ba, câu hỏi trên để ông ý thức phận người yếu đuối, phải biết bám víu vào Chúa trong mọi sự và qua mọi ngày.


Chúa cũng đang đặt câu hỏi trên cho mỗi người chúng ta: “Con có yêu mến Thầy không?” Chúng ta không buồn vì có đối mặt với Chúa đâu và có biết Chúa hỏi mấy lần đâu! Chúng ta chỉ ngạc nhiên là tại sao Chúa hỏi câu này, vì nó hơi thừa! Nếu con không yêu Chúa thì con đâu nhập đạo, đâu có đi lễ, đâu có làm biết bao điều tốt và sống ngay lành! Nhưng coi chừng cuộc sống của ta trống rỗng: đạo chỉ trong nhà thờ, cuộc sống thì khác. Sơ Lucia, người chứng cuối cùng của Đức Mẹ Fatima, đau buồn mà nói: nhân loại đã không thực hiện sự sám hối và ăn năn đền tội, hòng tránh khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa. Cuộc sống quanh ta đầy dẫy những kẻ thờ Chúa bằng môi miệng, còn hành động như con cái ma quỷ: độc ác, trộm cắp, vô tâm hủy hoại môi trường, tìm kiếm sự nổi tiếng và kính trọng. Điều lạ là họ trộm cắp hằng ngày và vẫn rước lễ hằng ngày: mất cảm thức về tội. Hãy trở về với lương tâm mỗi ngày, để thấy những lỗi phạm đến danh dự và của cải người khác, để thấy những giả hình và động lực sai trái của công việc ta làm.


Chúa biết rõ lòng ta có yêu mến Ngài hay không. Hãy cải thiện đời sống và yêu mến Chúa trên hết mọi sự, vì không ai biết đời mình còn kéo dài được bao lâu. Hãy khiêm tốn nhận ra rằng: “tôi có là gì cũng đều bởi ơn Chúa ban, và đừng để ơn của Chúa ra vô ích nơi tôi”. Đừng so sánh mình với người khác, vì con đường nên thánh chẳng ai giống ai và ơn lộc Chúa ban kẻ nhiều người ít. Phần con, “Hãy theo Thầy”.

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2019

Dâng hoa


Cuối tháng hoa Đức Mẹ, nhiều giáo xứ tổ chức nghi thức dâng hoa kính Mẹ, hoa muôn sắc khoe hương trước tòa Đức Mẹ: sắc xanh của hy vọng, sắc tím của cậy trông, sắc vàng của đức mến, sắc đỏ của hy sinh. Nhưng không nên nói mình đi xem dâng hoa, vì thực ra cũng chẳng có nhiều nghệ thuật nơi những người không chuyên nghiệp biểu diễn và việc múa may quay cuồng quá cũng không phù hợp với nghệ thuật thánh.

Đúng hơn, cộng đoàn cùng với các em ‘đội dâng hoa’ dâng lên Đức Mẹ những đóa hoa lòng: hoa biết ơn, hoa cậy trông và phó thác, hoa nhẫn nhục, hoa hiểu lầm  và nhất là hoa tự ái. Muốn dâng hoa cho sốt sắng thì phải dọn lòng: mình sẽ dâng lên Mẹ màu hoa gì, đóa hoa gì cụ thể trong lần này? Bông hoa nào Mẹ đang chờ nơi tôi và làm đẹp lòng Mẹ nhất? Chúng ta dâng lên Mẹ trọn cuộc sống của mình, của cộng đoàn mình để xin Đức Mẹ gìn giữ chở che thì rất dễ, nhưng điều Mẹ muốn hơn là mỗi người học những nhân Đức của Mẹ như: trở nên nữ tì hèn mọn trước mặt Chúa và anh em, xin vâng trong việc lớn và cả trong việc nhỏ suốt đời, mau mắn đem Chúa và sự giúp đỡ đến với anh em, suy đi nghĩ lại những việc Chúa làm và dâng lời tạ ơn (magnificat), đồng hành và sống mầu nhiệm tự hủy với Chúa Giêsu từ nhập thể - rao giảng – tử nạn và phục sinh, cầu nguyện với Giáo hội, thể hiện sự tựa nương bên Mẹ cho đến ngày tận thế.

Khi nói về sự che chở của Mẹ Maria với con cái mình, một nhà tu đức đã nói: Khi chúng ta kêu xin sự che chở của Mẹ, thì không phải Mẹ sẽ bao bọc ta khỏi mọi gian nguy; không phải thế, vì một đứa con được nuôi trong lồng kính thì vẫn mãi èo uột, Mẹ Maria sẽ giúp ta lớn lên mỗi ngày khi đối diện với những khó khăn và thử thách của cuộc sống, kể cả sự vấp ngã, nhưng chắc chắn với tình mẫu tử thiêng liêng, Mẹ giúp ta tiến lên phía trước.

Nói đến Mẹ mà không nói đến việc đọc kinh mân côi là một điều thiếu sót lớn. Nhiều người công giáo đạo gốc không thuộc 20 mầu nhiệm mân côi để đọc riêng, dù họ là đạo gốc và đã thuộc trong thời gian học giáo lý, nên chỉ lần hạt khi đọc kinh chung. Nhiều cộng đoàn đọc kinh mân côi với tốc độ quá nhanh nên rất khó suy nghĩ các mầu nhiệm. Để đọc kinh mân côi cho sốt sắng, phải xác định ‘cầu nguyện cho ai’ đầu giờ đọc kinh hoặc cho từng chục kinh, suy niệm một lát sau lời ngắm và đọc các kinh với tốc độ vừa phải để miệng đọc tâm suy. Và tốt nhất là gia đình nên cùng đọc kinh mân côi với nhau, đây có lẽ là bông hoa Mẹ ưa nhất: vừa sốt sắng hơn, vừa có sự hy sinh của các thành viên trong gia đình.


Trong những năm gần đây, Đức Mẹ có một tước hiệu mới: Mẹ của Lòng Thương Xót. Kinh Thánh không nói tới tước hiệu này, nhưng nếu chúng ta chấp nhận Mẹ là Mẹ Chúa Giêsu và là Mẹ Thiên Chúa, thì Mẹ đúng là ‘Mẹ của Lòng Thương Xót’. Nhiều người lên tiếng chê bai việc tôn sùng Mẹ làm quên đi vai trò trung tâm của Chúa Giêsu, việc tôn sùng Mẹ là tình cảm ủy mị, Mẹ không đồng trinh trọn đời… Dù ai nói gì mặc họ, Giáo hội dạy ta: qua Mẹ đến với Chúa, Chúa dùng Mẹ Maria là máng thông ân sủng cho muôn người. Hãy tôn kính Mẹ nhiều bao nhiêu có thể, đến với Mẹ càng nhiều càng tốt, đọc kinh mân côi cho sốt sắng, học nhân đức Mẹ, sống tình con thơ với Mẹ và xin Mẹ làm cho mình được nên giống Chúa Giêsu con Mẹ.


Để kết thúc bài viết, xin trích một tư tưởng rất độc đáo về Mẹ Maria: "Thật hữu ích khi đọc những lời viết trong Tin Mừng Thứ Tư một cách chính xác. Tin Mừng viết rằng sau đó Gioan đã đón Mẹ về nhà mình. Câu này có thể dịch sát nghĩa hơn: ông đã đón nhận bà “làm của riêng mình” (eis ta idia: “into his own”). Thánh Augustinô đã suy niệm kỹ lưỡng về ý nghĩa cụm từ “của riêng mình”. Theo ngài, điều này không có nghĩa là Gioan đón nhận Mẹ như là “sở hữu riêng của mình”, nhưng là đón rước Mẹ “vào trong khung trời hoạt động của mình”. Bởi vì Gioan được nói đến như là môn đệ sẽ ở lại cho tới khi Đức Kitô lại đến (Ga 21,22), nên Mẹ Maria đã được đón nhận vào trong “sự ở lại” ấy của Gioan và vào trong chứng từ của ông nữa. Vì thế, Mẹ Maria mãi mãi thuộc về Tin Mừng của Lòng Thương Xót Chúa. Mẹ mãi mãi là chứng nhân và khí cụ của Lòng Thương Xót vô biên ấy". (Nguồn tin: The Essence of the Gospel and the Key to Christian Life)