Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2021

Lối đi của ân sủng

 

 



Mùa chay là mùa trở về với Chúa. Những lúc ‘ngất trí’, ta xác tín rằng Thiên Chúa yêu thương tôi, Người đã hiến mạng vì tôi; thế nhưng trong cuộc đời và trong suốt ngày sống, tôi chẳng thấy bóng dáng Chúa đâu, dường như Chúa đã chết thật rồi, còn tôi và nhân loại tự xoay xở đi cho hết cuộc đời.

 

Cha Mello có một nhận định rằng: “Sở dĩ cuộc sống của ta không xảy ra phép lạ vì chúng ta không mong chờ nó. Thiên Chúa hành động tùy theo lòng trông cậy của ta”. Có lẽ điều đó rất đúng, cứ mở sách Tin Mừng mà xem! Khi Chúa trở về quê hương Nagiaret, vì dân chúng ở đó không có niềm tin, nên Chúa không thể thực hiện nhiều phép lạ. Nhiều lần trong Tin Mừng, Chúa nói với kẻ xin phép lạ: anh tin thế nào thì được như vậy. Cũng may là những kẻ đó đều mạnh tin và phép lạ đã xảy ra. Trong phép lạ chữa người đàn bà bị bệnh loạn huyết 12 năm, dân chúng chen lấn Chúa tứ phía nhưng họ không được chữa lành, mà chỉ có người đàn bà rất mạnh tin rằng ‘nếu tôi đụng được vào gấu áo Người thì tôi sẽ lành bệnh’ và quả thật phép lạ đã xảy ra.

 

Ngày nay người ta ngại (ngay cả chính tôi) nghe phép lạ lành bệnh thể xác hay tâm hồn, một điều gì đó xảy ra ngoài quy luật tự nhiên và luật nhân quả, không tin rằng Chúa cho phép hay gửi thánh giá cho nhân loại với ý định thanh luyện. Khi nghĩ rằng mọi sự xảy ra  như bệnh tật hay cái chết là do quy luật tự nhiên, do nhân quả… thì có lẽ ta đã trở thành người vô thần, vì quên mất lối đi của ân sủng.

 

Người giáo phận Vinh thường đọc kinh rước lễ thiêng liêng và kinh chết lành liền nhau. Nhưng nhiều người nhận định rằng kinh sau có điều gì đó không ổn và không dám đọc nữa (Lạy Chúa Trời là Chúa con, Chúa định cho con chết cách nào, cùng phải ái ngại vất vả đau đớn khi ấy chừng nào mặc lòng, thì con xin vâng bằng lòng cam chịu y như tay Chúa ban xuống cho con). Họ nghĩ rằng Chúa không định cho ai phải chết giờ nào và cách nào, Chúa không muốn ai phải chịu đau đớn cả… mọi sự là tiến trình của quy luật tự nhiên mà xảy ra: giờ chết, cách chết. Nhưng tôi nghĩ, vẫn còn một lối đi của ân sủng: những điều xảy ra trong hiện tại là điều tốt đẹp nhất Chúa ban, dù đó là đau khổ hay hạnh phúc, dù con mắt trần tục của ta chỉ nhận ra vẻ sần sùi thô ráp của nó. Vâng, chỉ khi vượt qua ngưỡng cửa sự chết, chúng ta mới thấy được bàn tay kỳ diệu Chúa khắp nơi nơi dành cho từng người con của mình.

 


Ngày nay Thiên Chúa thường hành động qua những bất ổn trong tâm hồn. Chính lúc tâm hồn bị xáo động, nhân loại xảy ra đại dịch, gia đình mất hạnh phúc, và rất thường một cơn bệnh xảy ra… thì chính lúc đó, người ta chạy đến Chúa và tha thiết kêu van Người cứu giúp, và chính lúc đó Thiên Chúa mới hành động được vì con người có niềm tin. Hãy lặp lại với nhau lần nữa rằng: “Sở dĩ cuộc sống của ta không xảy ra phép lạ vì chúng ta không mong chờ nó. Thiên Chúa hành động tùy theo lòng trông cậy của ta”. Và một lời khác của Tin Mừng: “Liệu khi Con Người đến còn tìm thấy niềm tin trên mặt đất này nữa chăng?”.

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2021

Ngẫm nghĩ

 



Hãy sống để chính mình hạnh phúc, đừng sống để người khác ngưỡng mộ. Hy vọng thông qua ba câu chuyện có thật dưới đây, bạn sẽ hiểu ra được ý nghĩa thực sự của cuộc sống và để mỗi ngày của mình đều có thể trôi qua thật vui vẻ, thật xứng đáng.

Câu chuyện thứ nhất

Năm ấy tôi 18 tuổi, tất cả các bạn học đều chuẩn bị hành lý rời quê hương lên thành phố nhập học Đại học, còn tôi thì lựa chọn rẽ sang một con đường khác.

Năm tôi 22 tuổi, tất cả các bạn học đều khoác lên mình chiếc áo cử nhân, vui vẻ hân hoan trong ngày tốt nghiệp đại học. Còn tôi thì mặc bộ đồng phục của nhân viên đo lường số liệu trên dây chuyền lắp ráp.

Năm 28 tuổi, tôi hạnh phúc khi lần đầu tiên trong đời được thăng chức.

Năm 33 tuổi, tôi kết hôn. Tôi cũng là người cuối cùng trong lớp từ giã đời độc thân.

Năm 34 tuổi thì sinh con đầu lòng.

Năm 35 tuổi mới phát hiện ra niềm hứng thú của bản thân mình là gì và 36 tuổi bắt đầu lên kế hoạch theo đuổi nó.

Tiết tấu trong đời tôi có lẽ luôn chậm hơn người bình thường nửa nhịp.

Tôi sẽ nghĩ rằng, nếu như tôi được làm lại từ đầu một lần, cuộc đời tôi có thể nào sẽ khác đi không? Nỗ lực học hành, thi đậu đại học, tìm một công việc cao cấp, sớm gặp được một người đàn ông ưu tú, trải qua một cuộc đời mà người khác luôn mong đợi?

Tuy nhiên nghĩ đi nghĩ lại thì có lẽ, mỗi một bước đi trong đời đều là sự ban ơn của vận mệnh. Có nếm trải những đau khổ trong đời mới hiểu ra nỗ lực quan trọng nhường nào. Có bước qua những con đường gập ghềnh, trắc trở mới biết rõ bản thân cần sống ra sao.

Tôi giờ đây ở tuổi 36 mới đột nhiên giác ngộ ra một điều, rằng cuộc sống của tôi thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Chẳng cảm thấy muộn màng, chỉ cần có phương hướng, thì cứ thế mà tiến về phía trước là được. Chỉ cần cuối cùng có thể đi đến được cái đích do mình đặt ra thì tôi sẽ chẳng thấy nuối tiếc gì nữa.



Câu chuyện thứ nhì

Có một lần tôi đến nhà bạn chơi, nhìn thấy trên bàn trà có chiếc chìa khoá xe hơi. Tôi chơi với cô ấy cũng đã 2, 3 năm rồi, chưa bao giờ biết chuyện nhà cô ấy có xe hơi, cũng chưa từng nghe cô ấy kể qua về chuyện này. Sau đó cô ấy giải thích rằng, vốn dĩ nhà cô ấy không cần thiết phải có xe hơi, chẳng qua là vì mặt mũi mà phải sắm sửa. Mấy người anh em của chồng cô ấy ai nấy kết hôn xong cũng đều mua nhà mua xe. Đến lượt anh ấy kết hôn nếu không có như người ta thì sẽ cảm thấy rất mất mặt. Vì vậy, hai vợ chồng phải cùng đi vay để mua chiếc xe này.

Mua xe xong, ngoại trừ một năm hai lần đi ra ngoại thành chơi, còn lại thì đều để trang trí, chẳng lái đi đâu. “Chúng tôi không biết đi đâu cũng không có gì lạ. Nhưng mỗi tháng tiền phí gửi xe, rồi phí bảo dưỡng đều tiêu tốn một số tiền không nhỏ. Bây giờ hai vợ chồng muốn ra ngoài ăn ngon, sắm vài bộ đồ đẹp nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện chi tiêu cho chiếc xe thì mọi ý muốn đều bị dập tắt ngay”.

Bởi thế, việc lắng nghe những yêu cầu bên trong chính mình, từ nội tâm hướng ra bên ngoài tìm kiếm giá trị sống mới có thể cảm nhận được những vui vẻ đích thực. Đi theo nhịp sống của người khác, từ bên ngoài hướng vào nội tâm để điều chỉnh nhịp sống của mình, cứ như vậy sẽ rất dễ bị người khác lôi kéo. Điều ngu ngốc nhất trong tất cả mọi chuyện chính là chúng ta cứ nhiệt tình đi làm những chuyện đó nhưng lại hoàn toàn không biết tại sao mình phải làm.

Tương lai của chúng ta không phải do người khác quyết định làm như thế nào, mà là chính chúng ta quyết định nó. Nhận định tiêu chuẩn của hạnh phúc không phải là bạn sở hữu được bao nhiêu món đồ, mà chính là bạn có thể nhìn thấy bản thân mình muốn có được bao nhiêu thứ.



Câu chuyện thứ ba

Tôi có một thầy giáo cấp 3, thầy đã đào tạo ra rất nhiều học sinh ưu tú. Năm đó, trường học trong thị trấn của chúng tôi bị giải thể, thầy giáo cũng vì thế mà thất nghiệp. Một cậu bạn chung lớp của tôi nay đã là giám đốc nói với thầy giáo rằng: “Thầy ạ, hay là thầy đi theo em lập nghiệp đi. Bảo đảm tiền đồ tươi sáng hơn thầy đi dạy học nhiều lắm”.

Thầy giáo liền từ chối, tìm cho mình một trường tiểu học và tiếp tục công việc gõ đầu trẻ. Thầy không cảm thấy bản thân có tài mà không thể phát huy, cuộc đời này của thầy ấy chính là muốn gắn liền với những đứa trẻ. Thầy nói trẻ con cũng giống như mầm non của đất nước, thầy muốn uốn nắn chúng, nâng đỡ chúng có thể đi con đường chính đạo. “Danh lợi vật chất này là của em, nhưng học trò khắp thiên hạ là của tôi”.

Vài năm sau, người bạn học kia trở thành một doanh nhân nổi tiếng, rất nhiều người đều nói thật tiếc cho người thầy giáo kia. Nếu như không phải vì tính cố chấp, thì bây giờ người ở nhà cao, ngồi xe đẹp kia chính là ông rồi. Người thầy nghe thấy liền cười ha ha, không buồn giải thích.

Không phải là cá, làm sao hiểu được niềm vui của cá? Một người trước giờ chưa từng nghĩ đến món đồ mình muốn đạt được có hình dáng thế nào, thì cũng sẽ không hiểu được cảm giác mất đi. Cũng không phải vì bản thân chưa từng có được món đồ đó mà trở nên đau khổ.

Có rất nhiều lúc, chúng ta không phải đang truy cầu hạnh phúc, mà là liều mạng truy cầu làm sao để hạnh phúc hơn người khác. Bị nhịp sống của người khác quấy nhiễu, sẽ rất dễ đánh mất đi chính mình.

Vậy thì, bạn lựa chọn đem số phận đặt trong tay mình hay tay người khác? Khổ – lạc – bi – hoan trong đời, đều là do những sách lược lớn nhỏ trong cuộc sống mang lại. Mỗi một quyết định đều có khả năng thay đổi hướng đi trong đời của chúng ta. Kết quả này đều dựa vào kinh nghiệm của bản thân, người khác không có cách nào thay thế chúng ta làm điều này được. Có thể vì cuộc đời của chúng ta mà chịu trách nhiệm, mãi mãi cũng chỉ có chúng ta mà thôi.

Đời người rất dài, bạn có thể mãi mãi đi theo trái tim của mình được không? Có thể không bao giờ phụ lòng những hi vọng của cuộc sống đối với bản thân mình không? Có thể tìm kiếm sự xứng đáng cho chính mình?

Thành công không phải hơn thua với người khác việc ai có nhiều tiền hơn, ai nổi tiếng hơn, mà là: bạn biết làm sao để sống và chăm chỉ, nỗ lực theo con đường riêng của bạn. Hạnh phúc không phải việc có được sự khen ngợi, hò reo của người khác, mà là: không phụ lòng với mỗi ngày bạn sống, không thấy hối tiếc vì điều đó.

Đó mới chính là nghĩa vụ mà chúng ta phải đối với bản thân mình từng ngày. Hãy sống để chính mình hạnh phúc, đừng sống để người khác ngưỡng mộ.

Theo BESTIE

 

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2021

Gánh tội

 



Trong vườn địa đàng, sau khi ông bà nguyên tổ phạm tội, đã xảy ra một chuyện xấu xa là họ đổ lỗi cho nhau, không nhận trách nhiệm về hành vi của mình. Ông Adong đổ lỗi cho vợ, bà Eva lại đổ lỗi cho con rắn.

Cuộc sống hôm nay cũng đầy dẫy chuyện  đổ lỗi như vậy. Chuyện tệ nạn xã hội, chuyện cơ sở vật chất xuống cấp nhanh, chuyện sập cầu và hư đường, chuyện tai nạn giao thông, chuyện con cái hư hỏng… cứ đổ lỗi cho hoàn cảnh xã hội, cho nền giáo dục xuống cấp, cho thiên tai  và biến đổi khí hậu.

Một nền giáo dục tốt sẽ nhấn mạnh đến việc chịu trách nhiệm về bản thân mình và về cộng đồng nhân loại. Một nền chính trị được xem là độc tài và què quặt khi tập chú vào quyền lợi của phe mình và loại trừ những lợi ích của những người không cùng chính kiến, người thiểu số,người kém may mắn. Karl Marx có câu: “CHỈ CÓ SÚC VẬT MỚI CÓ THỂ QUAY LƯNG LẠI NỖI ĐAU KHỔ CỦA ĐỒNG LOẠI MÀ CHĂM LO RIÊNG CHO BỘ LÔNG CỦA MÌNH!” Một người được đánh giá là không trưởng thành khi không nhận ra lỗi mình và không biết chịu trách nhiệm về cuộc đời mình: những việc làm và những quyết định của mình. Chỉ có người biết nhận ra lỗi của mình, biết xin lỗi, biết sửa lỗi mới có thể trưởng thành và thành người. Một nền giáo dục chỉ nhấn mạnh đến tri thức và hướng đến việc kiếm tiền mà không thành công trong việc đào luyện nhân cách của một con Người thì sẽ dẫn đến một xã hội lừa lọc nhau về tiền, về tình, phạm tội thì bỏ chạy, công trình thì mau hư…



Thánh Gioan Tẩy Giả đã giới thiệu Chúa Giê su là Chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian. Thiên Chúa là Tình Yêu. Ngài đã tạo dựng nên vũ trụ và con người để muôn loài được chia sẻ tình thương của Ngài. Sau khi con người sa ngã, Thiên Chúa đã không bỏ mặc họ phải chịu cảnh diệt vong, nên Ngài đã sai Con Ngài đến gánh lấy tội trần gian để cho mọi người được phục hồi quyền làm con cái Thiên Chúa, đó là hạnh phúc của chúng ta và là phẩm giá của mỗi người – mọi sự khác đều là phụ thuộc và không đáng kể.

Theo tục lệ Do Thái, vào ngày Ngày 10 tháng 7, dân Do Thái cử hành đại Lễ Đền Tội một cách long trọng. Họ phải hãm mình và ăn chay chung. Họ chọn một con dê còn sống. Vị tư tế đặt hai tay lên đầu con dê này, rồi xưng thú trên nó tất cả lỗi lầm của toàn dân. Sau khi xưng thú tội cộng đồng xong, vị tư tế sẽ nhờ một người phục dịch dẫn con dê này thả sâu vào sa mạcThánh Phaolô diễn tả về tình yêu lớn lao của Thiên Chúa: ít có ai chết thay cho người công chính (kẻ lành), vậy mà Chúa Kitô đã chết thay cho chúng ta, là những tội nhân.

Xin trích một suy tư của Đài Chân Lý Á  Châu: “Ai trong chúng ta dễ dàng làm tổn thương người khác, vì rằng chúng ta thường không quan tâm đến cảm xúc của người khác, trước mỗi hành động hay lời nói của mình. Hãy thể hiện thái độ khiêm tốn của mình bằng cách tích cực gặp gỡ họ, khuyến khích họ giải bày và lắng nghe họ. Nêú không cần thiết đừng biện minh cho hoàn cảnh của mình và cuối cùng một động thái không thể thiếu đó là thực tâm xin lỗi và mong muốn được người khác thứ lỗi. Lời xin lỗi quả thật có một sức mạnh kỳ diệu. Nhiều tổng thống, thủ tướng, thượng nghị sĩ hay những người nổi tiếng phải triệu tập các cuộc họp báo để xin lỗi công chúng về hành động hay lời nói của họ. Cho dù lỗi lầm gây ra là lớn hay nhỏ, hãy can đảm nói lời xin lỗi, nó sẽ làm thay đổi mối quan hệ hiện tại của chúng ta và chúng ta sẽ nhận ra rằng cuộc sống đáng yêu biết bao”.

Các thánh khác chúng ta ở chỗ là các Ngài dễ dàng nhận ra mình là kẻ tội lỗi, còn chúng ta hầu như chẳng có tội gì khi xét mình mỗi tối hoặc khi nghĩ đến việc xưng tội. Hãy cầu nguyện: “xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con”. Và hãy học nơi Chúa Giê su bài học liên đới với các tội nhân bằng việc giúp họ trở về và cầu nguyện cho họ.

 

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2020

Thiên Chúa làm người

 



Khi suy niệm mầu nhiệm Giáng Sinh, ngày nay chúng ta dễ nhận ra sứ mạng của Chúa Giê su. Nhưng ngày xưa, khi Chúa Giê su xuất hiện, những người đương thời rất khó nhận ra được sứ mạng và căn tính của Ngài là gì: Ngài là ai, đến trần gian để làm gì?

Tên Giê su có nghĩa là Thiên Chúa cứu độ . Ngay sau khi ông bà nguyên tổ phạm tội, Thiên Chúa đã hứa ban Đấng Cứu Thế: “Ta sẽ đặt mối thù giữa mi và dòng dõi người nữ, một người con từ người nữ sinh ra sẽ đạp dập đầu mi”. Trong cuộc báo mộng cho Thánh Giuse: “Ông hãy đặt tên cho con trẻ là Giê su, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội” (Lc 1,21). Qua hai câu Kinh Thánh trên, chúng ta nhận ra rằng căn tính của Chúa Giê su chính là ‘chiên Thiên Chúa đến gánh tội trần gian’, nhiệm vụ chính của Ngài là cứu nhân loại khỏi vòng tội lỗi.

Có thể nói trong suốt cuộc đời, Chúa Giê su luôn bị ma quỷ cám dỗ đi lệch hướng, chống lại chương trình cứu độ mà Thiên Chúa đã hoạch định. Tin Mừng chỉ ghi lại một cuộc cám dỗ trong sa mạc khi Chúa Giê su khởi đầu cuộc sống công khai, nhưng quả thực, ma quỷ luôn tìm mọi dịp để làm cho Chúa Giê su đi trệch đường: thay vì chọn ý Chúa Cha thì chọn của cải, được tôn trọng, nổi tiếng, lạc thú, không phải khổ nhục. Khi nhập thể làm người, Chúa Giê su trở nên giống chúng ta mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi, nên Ngài cũng bị cám dỗ về những tham sân si và cũng phải trải qua những đau khổ để học cho biết vâng phục. Chỉ khác chúng ta là Ngài không bị quật ngã và đã không phạm tội.


Thời Chúa Giê su, dân Do Thái mong chờ Đấng cứu tinh mà tiên tri Isaia đã loan báo: Ngài đến chỉnh đốn mọi sự, giải thoát kẻ bị giam cầm, kẻ câm nói được, người què đi được, kẻ chết sống lại, người nghèo được nghe tin mừng; sói với chiên cùng ăn cỏ với nhau, trẻ thơ chơi đùa kề bên hang rắn lục; tiên tri cũng loan báo về người tôi tớ bị hành hạ nhục nhã để gánh lấy tội của dân. Thế nhưng, người Do Thái chỉ lưu tâm đến nhãn quan lợi lộc vật chất và chính trị  mà Đấng Thiên Sai mang lại như giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị của đế quốc … và họ bị vấp ngã vì Chúa Giê su. Khi họ giết chết Ngài vì tội phạm thượng: một phàm nhân mà tha tội và tuyên bố mình là Con Thiên Chúa, thì Chúa đã xin Cha tha tội cho họ vì lầm chẳng biết.



Không dễ gì để nhận ra căn tính của Chúa Giê su và có thể nói không dễ gì để Ngài giữ vững căn tính cứu độ của mình. Ông Gio an sai các môn đệ đến với Chúa Giê su để hỏi: có phải Ngài là Đấng Ki tô hay chúng tôi còn phải đợi đấng khác? Chúa Giê su hỏi các môn đệ: người ta bảo Thầy là ai, anh em bảo thầy là ai? Trong cuộc thương khó ông Philatô hỏi Chúa Giê su: Ông là vua sao? Dưới chân thập giá, đám đông dân chúng và các vị lãnh đạo tôn giáo khiêu khích: nếu ông là Con Thiên Chúa thì hãy xuống khỏi thập giá để chúng tôi tin. Còn bạn và tôi, nhiều khi chúng ta cũng nghi ngờ về con người và vai trò của Chúa Giê su ngay trong những chọn lựa cuộc sống. Niềm tin vào Chúa Giêsu luôn trải qua những thách đố, Chúa luôn nhắc nhở con cái Ngài phải tỉnh thức và cầu nguyện, đừng mê ngủ trong vinh hoa cuộc đời, vì còn có đời sau!

Người Kitô hữu đừng để mình bị đánh mất căn tính của mình. Giá trị của tôi là con cái Chúa, Cứu Chúa của tôi là Chúa Ki tô. Mục đích cuộc đời tôi là chiến đấu với sự dữ để sống thân tình với Chúa Ki tô. Căn tính của một linh mục là cộng tác với Chúa Giê su để giải thoát con người khỏi tội lỗi, khỏi u mê lầm lạc. Căn tính của người sống đời hôn nhân là các thành viên trong gia đình giúp nhau nên thánh, cộng tác với các chủ chăn để làm các việc lành và trở nên muối men cho khối bột trần thế, loại trừ điều xấu và vun đắp điều tốt.

Có một linh mục nói với tôi: “Điều quan trọng nhất của một linh mục là làm cho giáo dân thường xuyên lãnh nhận bí tích Thánh Thể và bí tích Hòa Giải. Trên trần gian nầy không có gì quý trọng bằng Chúa Giê su Thánh Thể, còn bí tích Hòa Giải xóa bỏ tội lỗi để ta có thể đón nhận Chúa Giê su vào tâm hồn mình”. Ngài còn nói thêm: “ngày xưa các vị thừa sai dạy giáo lý cho anh em dân tộc thiểu số cũng nhấn mạnh đến hai bí tích này, người ta sẵn sàng đi cả ngày đàng để xưng tội, còn việc lãnh nhận Thánh Thể thì được các giáo phu trao ban trong các buổi cử hành phụng vụ Lời Chúa. Một người thường xuyên sống trong tình trạng sạch tội và siêng năng rước Thánh Thể như vậy thì dù họ chết mà không kịp lãnh bí tích xức dầu thì cũng không có gì đáng lo ngại”.



Điều quan trọng nhất đối với Chúa Giê su là giải thoát con người khỏi tội lỗi thì chắc chắn Chúa sẽ kíp ban Thánh Thần khi ta xin ơn phù trợ chống lại các cơn cám dỗ. Việc cần làm đối với ta là luôn cầu xin ơn trợ giúp và lòng thương xót Chúa: Lạy Chúa Trời, xin tới giúp con. Muôn lạy Chúa, xin mau phù trợ. Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin thương xót con là kẻ có tội.

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2020

Quà tặng

 



 

Có thể nói rằng những người bình dân dường như rất xa lạ với hai chữ quà tặng. Người có văn hóa và ở thành thị thường tặng quà khi yêu thương ai đó, khi đi xa về, khi kỷ niệm sinh nhật hay ngày cưới, vào các dịp lễ đạo đời. Quà tặng có thể là một cánh thiệp, một bó hoa, một vật dụng đơn giản, một đặc sản, một sản phẩm công nghệ mới hoặc một số tiền.

 

Từ thói quen ít tặng quà và ít nhận quà, có thể tâm hồn ta sẽ khép dần lại để chỉ biết vun vén cho gia đình, và cách nào đó ít nghĩ đến người khác (mackeno). Đành rằng sự lo lắng cho gia đình mình là bổn phận hàng đầu trên con đường nên thánh, nhưng điều cần nói ở đây là mỗi người phải nỗ lực đừng để cho tâm hồn mình chai cứng, mà phải tập sống khoan dung và rộng lượng với người khác. Tôi không nói rằng người thành phố sống quảng đại hơn người nhà quê, vì dù ở đâu và làm nghề gì, mỗi ngày và mỗi người đều phải chiến đấu với tính ích kỷ, tính kiêu ngạo, tính ghen tị để sống quên mình và biết nghĩ đến tha nhân quanh mình.

 

Tại nghĩa trang giáo xứ Thổ Hoàng có một câu nhắc nhở rất hay:

“Lấn thêm chút đất mà chi. Rồi ra cũng một chu vi đồng đều” (ghi theo trí nhớ). Người thu nhập về đất thì lấn thêm chút đất, người thu nhập bằng tiền thì kiếm thêm ít tiền và ít lợi thế nào đó cách bất chính, gạt anh em ra ngoài lề. Hậu quả đầu tiên là tạo nên sự hôi thối trong cuộc sống, vì nặc mùi diêm sinh; hậu quả tiếp theo là kiện cáo, làm trò cười cho những người ngoại đạo, khi hai người có đạo kiện cáo nhau là lên án chính giáo lý ‘yêu thương’ mà Đức Ki tô đã dạy: giới răn yêu thương chỉ có nơi môi miệng và nơi tòa giảng, không đủ sức giải quyết những tham sân si của lòng người.

 

Khi có tranh chấp bất hòa xảy ra trong cuộc sống, người có đạo phải dùng đến đạo trước khi đến tòa đời. Khi xảy ra bất hòa, hãy cố gắng hòa giải và tập trung cầu nguyện. Nhiều khi ta không cầu nguyện vì không tin rằng Chúa có thể hoán cải lòng người, đây là thái độ vô thần thực hành. Hãy chạy đến với Chúa, kiên nhẫn cầu nguyện cho cả hai bên, hãy cho Chúa thời gian và cách hành động, rồi bạn sẽ thấy hiệu quả của ơn thánh. Chính Chúa hứa: ‘Hãy xin thì sẽ được. Cha trên trời sẽ kíp ban Thánh Thần cho kẻ kêu xin Người’. Chúng ta cầu nguyện để đừng sa chước cám dỗ và luôn biết cư xử với nhau bằng tình thương.

 



Đừng nghĩ rằng chỉ có người có thu nhập cao và giàu có mới biết tặng quà. Mỗi ngày sống ai trong chúng ta cũng phải học cách cho và nhận: cho nhau một nụ cười, một lời an ủi, một sự quan tâm, một ít tiền. Chỉ có người nhận ra mình đã đón nhận quá nhiều từ cuộc đời, từ tha nhân và đã đón nhận mọi sự từ Chúa, mới biết rộng lòng với anh em. Hãy nuôi dưỡng trong tâm hồn mình lòng cao thượng, sự nhẫn nhịn và lòng bao dung, đó là những món quà vô giá mà ta có thể trao tặng cho anh em. Món quà tâm hồn này sẽ trổ sinh hoa trái ngay trên đời này và cuộc sống mai sau, vì Chúa không bao giờ chịu thua lòng quảng đại của chúng ta đâu.

 

Thiên Chúa đã trao tặng nhân loại Người Con Một của mình để giải thoát nhân loại khỏi ách tội lỗi. Thiên Chúa không mỏi mệt trước tội lỗi loài người và Ngài mời gọi ta đừng đánh mất tình yêu thuở ban đầu, một tình yêu trẻ thơ đơn sơ và một tình yêu rộn rã của kẻ đang yêu. Mỗi người hãy giữ tâm hồn mình được nồng nhiệt biết trao tặng tha nhân những quả ngọt và biết tận hiến cho Chúa qua từng ngày sống.  

 

 

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2020

Con Thiên Chúa làm người

 



Ai trong loài người cũng có những cảm xúc đặc biệt khi đến viếng hang đá trong mùa Giáng Sinh. Kẻ không tin thì cười nhạo vì cho rằng đây là biểu hiện của sự mê tín dị đoan, là sản phẩm của một thời quá khứ. Còn kẻ có niềm tin thì cung kính bái lạy một mầu nhiệm vĩ đại mà con người chỉ hiểu được một phần nào đó.

 

Mỗi mùa Giáng Sinh về, trong ta trổi lên một niềm cảm xúc nào đó tùy theo sự soi sáng của ơn Thánh, tùy sự chuẩn bị tâm hồn, và sẻ chia cho nhau như một quà tặng. Riêng tôi, năm 2020, một cụm từ đã soi động tâm hồn: Con Thiên Chúa đã thể hiện sự trút bỏ, còn gọi là mầu nhiệm tự hủy.

 



Đức Ki tô là một quà tặng vĩ đại của Thiên Chúa dành cho loài người. Ngài đã trút bỏ vinh quang Thiên Chúa để mặc lấy thân phận con người là loài thụ tạo. Ngài lại còn chọn sinh ra trong cảnh thiếu thốn vật chất, với thân phận một bé thơ yếu đuối, bị xua đuổi khỏi xã hội đạo đời và đã hạ sinh trong hang bò lừa ngoài đồng vắng. Đến khi Ngài chết thì lại chọn kiểu chết nhục nhã, bị lột trần cho xấu hổ, bị chê là người dại và đến phút cuối đời còn bị khích bác về tư cách Con Thiên Chúa. Mọi sự đó đều là do Chúa Giê su đã chọn, không phải là xui xẻo, để dạy ta bài học từ bỏ những cái phù du để chọn Chúa là gia nghiệp: từ bỏ của cải, từ bỏ cái tôi, từ bỏ danh lợi thú là những cái mà đời này coi trọng, vì còn có Chúa và còn có đời sau.

 

Các nhà tu đức đã nhận ra rằng trong 8 mối phúc thì mối phúc đầu tiên là quan trọng nhất và đã gồm tóm các mối phúc khác: người nghèo khó là người ý thức thân phận mỏng dòn của mình để biết cậy dựa vào Thiên Chúa trong mọi sự, người đó biết tìm ý Chúa trong mọi lúc mọi hoàn cảnh thì sẽ sống hiền lành – thương xót – trong sạch, tác tạo hòa bình và sẵn sàng chịu bách hại, vì Chúa.

 

Bàn tay của Hài nhi Giê su trong các hang đá luôn được trình bày trong hai tư thế, một là mở rộng như chúc bình an và hai là chắp tay như đón nhận ý Cha, miệng Ngài nở nụ cười hiền lành. Điều này rất khác bàn tay của bất kỳ một đứa trẻ nào khi được sinh ra là hai bàn tay luôn nắm chặt, miệng thì khóc chóe như đòi được quan tâm. Đứa trẻ ‘chúng ta’ lớn lên cũng tiếp tục tích góp cho mình về của cải – cái tôi – danh lợi thú, mãi cho đến ngày lìa thế thì hai bàn tay mới chịu buông bỏ những gì mình đã tích lũy suốt cả đời.

 

Có câu chuyện kể rằng: một người kia, trong một giấc mơ, thấy mình được cùng Chúa đứng chung trên một tấm thảm, cùng bay lên không trung trong một cuộc dạo chơi đầy thú vị. Thế nhưng, Chúa cứ rút dần từng sợi cói trong tấm thảm, tấm thảm đó thưa dần và xuất hiện nhiều khoảng trống – vậy mà Chúa cứ tiếp tục rút, và đến một lúc tấm thảm đã rơi xuống nên người đó vội ôm chầm lấy Chúa.

 

Quả vậy, cuộc sống trần gian là nơi ta hành đạo, là nơi ta học bài học trút bỏ như Đức Ki tô đã dạy, có những bài tập ta chủ động nhưng cũng có những bài học thụ động. Tập bỏ dần tính ích kỷ để yêu thương nhiều hơn. Tập bỏ tính kiêu ngạo để cậy dựa vào Chúa nhiều hơn, cầu nguyện tha thiết hơn. Tập tinh thần nghèo khó để biết vui lòng đón nhận cuộc sống, vui lòng chịu thiếu thốn  và thích sống đơn giản. Nếu bàn tay ta biết buông bỏ như vậy thì tâm hồn sẽ tràn ngập hạnh phúc và miệng ta sẽ nở nụ cười tươi. Chúc mọi người một mùa Giáng Sinh dồi dào ơn thánh. Amen.

 

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2020

VƯƠNG QUỐC GIÊ SU

 



Các bài đọc trong Chúa Nhật cuối cùng của năm phụng vụ nói với chúng ta rằng: có ngày tận thế, có sự xét xử và có sự tách biệt giữa kẻ lành người dữ - dựa trên đức yêu thương khi đang sống trên trần gian. Tuy vậy, luôn luôn tồn tại hai loại người: có kẻ tin rằng có Thiên Chúa và kẻ khác lại cho rằng không có Thiên Chúa, không có linh hồn, không có đời sau, không có thưởng phạt…

Thật là phù hợp để đọc lại luận lý của Blaise Pascal, nhà toán học và triết học (trích từ Điều Vĩ Đại Của Kito Giáo):

“Pascal lý luận rằng cuộc đời chúng ta là một canh bạc. Giả sử bạn được đề nghị một công việc mới mà vì đó sẽ giúp bạn thăng tiến sự nghiệp. Nó rất hứa hẹn, nhưng dĩ nhiên cũng có những rủi ro. Không có cách chi biết trước là sự việc sẽ ra sao. Bạn phải quyết định có nên nhận hay không. Hoặc bạn đang yêu một người nào đó. Bạn đã hẹn hò trong một thời gian, nhưng bạn không thể biết chắc là hôn nhân với người ấy có kéo dài vài chục năm hay không. Bạn hành động dựa trên căn bản những gì đã biết, nhưng điều đã biết, theo bản chất tự nhiên của vấn đề, thì chưa đủ. Tuy nhiên, bạn phải quyết định. Bạn không thể tiếp tục nói rằng, "Tôi vẫn là một người theo chủ thuyết bất khả tri cho đến khi tôi biết chắc." Nếu bạn chờ đợi quá lâu, người yêu bạn sẽ kết hôn với ai đó, hoặc cả hai sẽ chết.

Tương tự như vậy, Pascal lý luận rằng khi quyết định về Thiên Chúa, chúng ta không bao giờ biết trước được mọi sự. Biết bao nhiêu cuộc điều tra cũng không thể đưa đến một câu trả lời chắc chắn, cũng như điều gì xảy ra sau khi chết thì vẫn là điều bí ẩn. Bởi đó chúng ta phải nghiên cứu những lựa chọn và phải đánh cuộc. Nhưng những lựa chọn khác là gì, và làm thế nào để chúng ta cân nhắc hơn thiệt? Pascal lý luận rằng chúng ta có hai sự lựa chọn căn bản, và dù lựa chọn nào đi nữa, chúng ta phải nghĩ đến nguy cơ khi chọn sai.

Nếu chúng ta tin vào Thiên Chúa và hóa ra Thiên Chúa không có thật, chúng ta đối diện với nguy cơ thiệt thòi: sự sai lầm siêu hình. Nhưng nếu khi còn sống, chúng ta từ chối Thiên Chúa, và hóa ra là Thiên Chúa có thật, sự nguy cơ còn lớn lao hơn nữa: sự tách biệt đời đời với Thiên Chúa. Dựa trên hai kết quả khả dĩ này, Pascal tuyên bố rằng có đức tin nơi Thiên Chúa thì ít thiệt thòi hơn. Khi đối diện với một kết quả không biết rõ, người có lý trí thì sẵn sàng từ bỏ những gì là hữu hạn để đổi lấy phần thưởng vô hạn mà họ có thể giành được. Pascal viết, "Chúng ta hãy cân nhắc sự thiệt thòi và lợi lộc khi đánh cá về sự hiện hữu của Thiên Chúa. Nếu bạn thắng, bạn thắng mọi sự. Nếu bạn thua, bạn chẳng mất gì cả. Vậy đừng do dự: hãy đánh cá là Thiên Chúa hiện hữu."



Điều thứ hai tôi muốn nói đến là : chúng ta không thể vào thiên đàng nếu không làm các việc lành, nhất là thực hành đức công bình, bác ái. Câu chuyện khá dài trong Mt 25 đã nói rõ việc Chúa xét xử và tách biệt người lành kẻ dữ dựa trên đức yêu thương, dường như Chúa đã để lộ đề thi rồi, nhưng đề thi này là đề thi mở và là đề thi thực hành, nên dù biết trước đề thì chúng ta cũng không thể học tủ và Thiên Chúa vẫn dễ dàng chấm điểm mà không phải nhức đầu. Có thể nói cuộc sống trên dương gian là một cuộc hành trình mà đích đến là cái chết, bao lâu còn sống trên trần thì chúng ta còn phải chiến đấu với bản thân để vượt qua tính ích kỷ mà lưu tâm đến tha nhân. Một quốc gia đáng sống là một nơi mà luật pháp đảm bảo sự bình đẳng, công bằng và hạnh phúc cho mọi người, là nơi mà con người biết cư xử với nhau bằng luật tình thương và sự rộng lượng. Có câu danh ngôn rất đúng: kết quả cao nhất của giáo dục là con người biết nghĩ đến người khác. Đời sống đạo Kito rất nhấn mạnh đến khía cạnh ăn năn hối cải, đến việc tuân giữ lề luật, nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc tránh tội mà mà thôi thì chưa đủ, vì Thiên Đàng chỉ dành cho người biết làm các việc lành – biết khuyến khích nhau làm điều lành.

Điều thứ ba tôi muốn nói đến là Chúa Giê su hiện diện nơi tha nhân. Xin nói đến chuyện của thánh Phanxico Assisi. Thánh Phanxico là con một nhà buôn giàu có, được Chúa kêu gọi từ bỏ của cải, danh vọng và lối sống trần tục để sống theo con đường Chúa muốn. Việc từ bỏ nầy không dễ dàng gì và Chúa đã nói rõ từng yêu cầu để tiến lên từng bước một, có hôm Chúa buộc Phanxico phải ôm hôn người phong cùi… và đêm về Chúa đã hiện ra với thánh nhân dưới dạng người phong cùi đó. Và có một vị thánh nào đó, ban ngày vị này gặp một người ăn xin rách rưới nên đã xẻ đôi chiếc áo khoác của mình để khoác cho người anh em, đêm đó Chúa Giê su đã hiện ra với nửa chiếc áo khoác. Hai câu chuyện trên chỉ minh họa thêm cho những lời dạy của Chúa về ngày phán xét vũ trụ. Tha nhân quanh ta là những người thân trong gia đình và trong lối xóm, người đồng hương và cả cộng đồng nhân loại, không phân biệt màu da và tôn giáo. Chúa Giê su hiện diện trong mỗi người tha nhân và dùng bàn tay của họ để gõ cửa tâm hồn ta. Nhiều người tự hào về việc ‘lạy Chúa, lạy Mẹ’ nhiều lần mà quên lòng xót thương, quên bổn phận công bình và bác ái… Chúa nói với họ: Ta không biết các ngươi, hãy đi cho khuất mắt Ta.

Thiên Chúa dựng nên con người có lý trí và tự do, họ phải dùng lý trí để hiểu những điều kỳ diệu Chúa làm cho mình và vũ trụ, hiểu những phẩm tính của Chúa để càng hiểu thì càng yêu Ngài hơn; Thiên Chúa tôn trong tự do của con người nên Ngài không ép buộc ai phải yêu Ngài, nên có kẻ chọn yêu mến Ngài là vua và là Chúa của mình hoặc từ khước Ngài cách tạm thời trong cuộc sống và một cách dứt khoát vĩnh viễn trong hỏa ngục. Hãy học ông Pascal để chọn lựa Giê su và sống theo luận lý của tình yêu, vì đó là một tính toán khôn ngoan và an toàn hơn cả.