Thiên Chúa ban cho con người đôi
mắt thể lý và đôi mắt tâm hồn.
Nói về nỗi khổ của kẻ thiếu đôi
mắt thể lý thì khá dễ hiểu, họ không cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên và
khuôn mặt tha nhân quanh mình cho nên họ thường khép kín tâm hồn: không ai hiểu
mình và không ai thương mình. Chỉ có ai trải qua cảnh mù lòa mới cảm thông trọn
vẹn với kẻ thiếu đi đôi mắt, là cửa sổ tâm hồn.
Nói về sự đui mù tâm linh thì còn
khó diễn tả và hiểu thấu hơn. Khi tạo dựng con người, Thiên Chúa ban cho họ một
khát vọng sâu xa như một ánh sáng đủ sức giúp họ tìm về nguồn cội, Chúa ban cho
họ luật tự nhiên là những quy luật cơ bản để họ sống xứng đáng là con người. Lời
cầu nguyện của Thánh Augustinô đã diễn tả đầy đủ sự thật nầy: “Lạy Chúa, Chúa
dựng nên con cho Chúa, nên hồn con mãi khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên
trong Chúa”. Nghỉ yên ở đây không phải là R.I.P., nhưng là nhận ra chính Chúa
là Chân Thiện Mỹ, là nguyên thủy và là cùng đích của muôn loài, Chúa là căn cội mà mỗi người phải quy chiếu về.. Thánh Augustinô, sau một thời gian dài chạy theo danh
vọng và dục vọng, đã được Chúa mở mắt tâm hồn mà nhận ra rằng: “được lời lãi cả
thế gian mà mất linh hồn thì được ích gì”. Và Thánh nhân đã từ bỏ quá khứ để
trở nên người phục vụ Chúa Kitô một cách hăng say cho đến cuối cuộc đời.
Xin Chúa mở cho con đôi mắt tâm
hồn để con thấy tình yêu Chúa kỳ diệu khắp nơi: nơi vũ trụ, nơi tha nhân và
trong cuộc đời mình. Chính những đam mê làm cho đôi mắt tâm linh ra mù tối. Khi
giảng dạy ở Nagiaret, Chúa Giêsu đã tuyên bố Ngài đến là để giải thoát cho kẻ
bị giam cầm, loan tin mừng cho người nghèo khó, cho người què đi được, cho người mù được sáng mắt. Tin Mừng chỉ thuật
lại Chúa chữa lành đôi mắt thể lý cho vài người, nhưng Chúa đã mở mắt cho nhân
loại khi công bố cho họ biết mọi người được ơn cứu độ, là con của Cha trên trời
và là anh em với nhau.
Điều đáng buồn là sự mù lòa tâm
linh là một ‘gen’ trội có tính lưu truyền rất mãnh liệt: người mù sinh ra
người mù đã đành, cỏ lùng còn làm cho lúa chết ngạt hoặc biến chất. Sự mù tối
tâm linh còn được sự tiếp tay của hệ thống luật pháp và sự cổ vũ vô trách nhiệm
của đám đông mù quáng, gian dối.
Khát vọng sâu xa nơi nội tâm là
một tia sáng và sự chiêm ngưỡng kỳ công vũ trụ là một tia sáng khác soi dẫn con
người tìm đến Chúa: vũ trụ tốt đẹp nầy không thể tự nhiên mà có, phải có ai đó
tạo thành. Chính hai nguồn sáng nầy đã thúc đẩy con người đi tìm chân lý: con
người bởi đâu mà có, sống để làm gì, chết đi về đâu???
Còn nói tha nhân là anh em ư?
Thật khó mà nhận ra khuôn mặt Chúa nơi những kẻ làm điều ác, dù biết rằng họ
được tạo dựng giống hình ảnh Chúa và chính Chúa Giêsu đang hóa thân nơi họ,
Chúa cải trang và ẩn thân nơi họ. Khi ai đó khó ưa, thì ta hãy cầu nguyện cho
họ và vẫn phải yêu thương họ, vì đó là lệnh truyền của Chúa.
Có một câu chuyện kể rằng: Thiên
Chúa muốn chơi trò ‘trốn tìm’ với con người. Để cho trò chơi thêm thú vị, các
thiên thần góp ý với Chúa những nơi khó tìm nhất như là trên những đỉnh núi cao
và nơi các vực thẳm đại dương, nhưng Chúa bảo: ta sẽ ẩn mình nơi tâm hồn con
người là nơi họ không ngờ và họ không màng tìm kiếm. Thế đó, hãy trở về với nội
tâm mình nhiều bao nhiêu có thể, ta sẽ gặp được Chúa và Chúa sẽ dạy ta nhiều
điều.
Dưới gầm trời nầy, chỉ có Danh
Giêsu mang lại ơn cứu độ và giải thoát con người khỏi những đam mê lầm lạc. Mỗi
ngày hãy suy gẫm Lời Chúa, là lời có sức phân rẽ tâm hồn, là ‘đèn dọi bước chân
con’. Hãy đến gặp Chúa Giêsu trong các bí tích, trong việc cầu nguyện, đọc sách
đạo đức, nơi tâm hồn mình… thì chắc chắn Chúa sẽ ban cho ta một đôi mắt tâm hồn
trong sáng và không bị lạc lối trên muôn nẻo đường quanh co nơi trần thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét