Danh sách Blog của Tôi

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

ÂM THẦM CHIẾM VƯỜN

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa!”.

“Chủ nghĩa giáo sĩ trị dẫn đến việc hiểu thừa tác vụ như một chức năng quyền lực!” - Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Cảnh báo của Đức Phanxicô soi sáng dụ ngôn Tin Mừng hôm nay và đặt ra một câu hỏi: trong vườn nho của Chúa, chúng ta đang phục vụ Ngài hay đang ‘âm thầm chiếm vườn?’.

Sống lâu trong vườn nho được trao, các tá điền quên rằng vườn nho có Chủ; từ người làm thuê, họ dần dần cư xử như ông chủ. Khi người của Chủ đến thu hoa lợi, họ coi đó là sự xâm phạm. Câu chuyện kết thúc trong bạo lực: các đầy tớ bị đánh đập, người con bị giết. Nhưng bi kịch không bắt đầu bằng bạo lực; nó bắt đầu bằng một ý nghĩ rất âm thầm: vườn nho này có thể là của chúng ta. Thế mà “Giáo Hội không phải của chúng ta, nhưng của Chúa Kitô!” - Bênêđictô XVI.

Cũng thế, chúng ta có thể rơi vào cám dỗ ấy. Khi phục vụ lâu năm, quen với vai trò và sự tín nhiệm, chúng ta dễ coi điều được trao phó như của mình. Khi đó, dẫu vẫn làm mọi sự, chúng ta tìm vinh quang cho mình mà không còn tìm vinh quang Chúa. Thế là, rất âm thầm, chúng ta bắt đầu ‘chiếm vườn’. “Thẩm quyền thực sự là để quên mình phục vụ, không phải để bóc lột người khác!” - Phanxicô.

Việc “chiếm vườn” hiếm khi bắt đầu bằng những quyết định lớn; nó khởi đi từ những điều rất nhỏ: khi chúng ta thích được khen hơn là trung thành; giữ ảnh hưởng hơn là phục vụ; bảo vệ vị trí hơn là bảo vệ sự thật. Khi đó, vườn nho của Chúa dần dần trở thành khu vườn của chúng ta. Vì thế Chúa Giêsu đã rất nghiêm khắc: “Nước Thiên Chúa sẽ bị lấy đi!”. Không phải vì Thiên Chúa bất công, nhưng vì vườn nho không thể sinh hoa trái khi tá điền quên mất Chủ; nơi nào con người tìm mình, nơi đó Nước Trời bắt đầu cằn cỗi.

Thế nhưng, lịch sử cứu độ cho thấy: khi con người toan tính chiếm đoạt, Thiên Chúa vẫn âm thầm thực hiện kế hoạch của Ngài. Các anh của Giuse đã bán em sang Ai Cập, tưởng rằng họ đã dập tắt một giấc mơ - bài đọc một. Nhưng chính con đường ấy lại trở thành lối Thiên Chúa dùng để cứu cả dòng họ Giacóp khỏi nạn đói. Thánh Vịnh đáp ca thật thâm trầm, “Hãy nhớ lại những kỳ công Chúa thực hiện!”.

Anh Chị em,

Chúa Kitô là Người Con bị giết ngoài vườn nho. Ngài không đến để chiếm đoạt, nhưng để trao ban; không giữ vườn nho cho mình, nhưng trao mạng sống để vườn sinh hoa trái. Trên thập giá, Ngài bày tỏ một logic khác: ai giữ mình sẽ mất; ai dám quên mình sẽ làm cho vườn nho sinh hoa trái. Vì thế, điều quan trọng không phải là làm bao nhiêu, nhưng là làm cho ai. Nếu phục vụ để Thiên Chúa được biết và được yêu hơn, vườn nho vẫn là của Ngài; còn nếu phục vụ để mình được thấy và được nhắc đến, rất có thể chúng ta đang ‘âm thầm chiếm vườn’. “Cám dỗ quyền lực mạnh nhất khi sự thân mật với Thiên Chúa yếu nhất!” - Henri Nouwen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giữ con khỏi trở thành kẻ cắp; dạy con nhớ rằng con chỉ là tá điền được Chúa yêu thương. Vườn nho là của Chúa, không phải của con!”, Amen.

 Suy tư:

-Thiên Chúa có một kế hoạch cho mỗi cuộc đời. Có một nghịch lý là chúng ta không trở nên như Chúa mong ước, như cục đất sét chống lại sự nhào nắn của bàn tay người thợ gốm. Đáng lý ra mỗi ngày đời của ta đều thuộc trọn về Chúa, nhưng chúng ta thường chiếm đoạt hoa lợi đáng ra thuộc về Chúa: thời gian, tài năng, sức khỏe và muôn phúc lộc Chúa chăm sóc đời ta...  con người thường lãng phí cuộc đời vào những thứ phù phiếm, nghĩ rằng lúc về già sẽ nghĩ đến Chúa và linh hồn.

Có người nghĩ mình sống đến tuổi già,  việc mình sống sót sau đại dịch covid là một ân huệ, thế nhưng câu kết luận nghe thật buồn: cứ vui chơi đi, thích làm gì thì làm. Chính câu kết luận sẽ dẫn đến sự khác nhau của cuộc sống mỗi người, có người nghĩ 'Chúa muốn mình đang sống là có lý do, để làm một điều gì đó cho Chúa, cho tha nhân', có kẻ khác lại tiếp tục chiếm đoạt hoa lợi đáng ra thuộc về Ông Chủ.

Con người dễ mắc những chứng bệnh tự kỷ (khép mình lại trước tình yêu Chúa) và tăng động (lo lắng quá nhiều chuyện vụn vặt mà quên đi tìm ý muốn của Chúa và làm đẹp lòng Người'. Ý nghĩa chính yếu và cao đẹp nhất của cuộc sống mỗi người trên trần gian là để chuẩn bị lên thiên đàng, nhưng đừng quên 'Ông Chủ đánh giá cao sự tỉnh thức của người đầy tớ trung thành với bổn phận khi chủ về'.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét