Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Họ ưa ngồi chỗ danh dự trong đám tiệc, chiếm hàng ghế
đầu trong hội đường!”.
“Khiêm nhường không chỉ là cúi mắt bước đi… mà là khiêm
nhường của Chúa Giêsu kết thúc trên thập giá; đây là quy tắc vàng cho mọi Kitô
hữu: kiên trì và hạ mình!” - Phanxicô.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nhắc lại quy tắc vàng: kiên trì và hạ
mình. Những ai thích danh xưng, quên phục vụ đúng nghĩa… cuối cùng, sẽ thấy
mình mơ giữa ban ngày những ‘giấc mơ ghế’.
Chúng ta thường mất ngủ chạy theo những lễ nghi, hết sức
cho những gì người ta có thể nhìn thấy, tự hào về sự chăm chỉ, nhiệt thành, mà
quên nhìn vào trái tim mình. Trong giáo phận, trong nhóm, trong gia đình hay
cộng đoàn, ai cũng muốn được khen, muốn “ghế cao”, coi chức tước, danh xưng như
là thước đo giá trị. Chúng ta có thể giảng dạy, cầu nguyện lớn tiếng, làm mọi
điều đúng, nhưng lòng vẫn đau đáu tìm một cái gì đó hơi hướm thế tục; nói rõ
ra, tìm kiếm việc được nhìn nhận trong mắt mọi người và nhất là kẻ trên. Chính
trong cuộc đua tội nghiệp đó, chúng ta mất tự do, sĩ diện; và từ đó, ‘giấc mơ
ghế’ nảy mầm.
Mùa Chay, mùa “rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội
ác”; mùa “tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình” - bài đọc một. Vì nếu
chúng ta chỉ chăm chú hình thức, tất cả chỉ là rỗng không. Bởi lẽ, chỉ “Ai sống
đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời” - Thánh Vịnh đáp ca - không
phải hoàn hảo nghi thức, mà hoàn hảo trong lòng; nói cách khác, hạ mình tôn
trọng Chúa Kitô trong các “nhà tạm di động” của Ngài thật sự. “Không có khiêm nhường,
không thể có nhân bản!” - John Buchan.
Chúng ta có thể thức trắng vì mục vụ, nhưng cũng có thể
mất ngủ vì ghế. Trái tim bận tìm chỗ nhất không bao giờ tìm thấy bình an, trong
khi trái tim biết hạ mình lại sống dồi dào. Chúa Giêsu mời chúng ta rửa chân
cho nhau, trao đời sống, chọn chỗ cuối, vác thập giá, bước theo con đường Ngài
đã đi - không mơ ghế, không tìm chỗ đứng, chỉ giữ tình yêu và sự hiệp nhất. Chỉ
trong cầu nguyện, chúng ta mới thấy tất cả danh dự, ghế cao, lời khen… là gió
thoảng; và chỉ khi trái tim biết quỳ gối chúng ta mới nhận ra cái gì là giá trị
thực. Khi những giấc mơ ghế nhoà đi, chúng ta mới thấy Chúa và được Chúa nhìn
thấy; bấy giờ, ân sủng Ngài mới bắt đầu hành động.
Anh Chị em,
Nhìn lên thập giá, chúng ta thấy Đức Giêsu, Đấng không
giữ ghế, không tìm danh xưng, nhưng từ bỏ hết vì chúng ta. Ngài trao tình yêu
không điều kiện, chịu đóng đinh thay nhân loại, hầu chuộc lại chúng ta là những
bạn hữu của Ngài. Vậy, nếu đã đi quá xa, bạn và tôi hãy quay trở lại, học nên
giống Ngài, để nhận ra rằng quyền lực lớn nhất không phải ở vị trí cao, mà ở
trái tim biết cúi xuống. “Khiêm nhường nghĩa là nhận ra chúng ta
không ở thế gian này để biết mình có thể trở nên quan trọng đến mức nào, mà để
thấy mình có thể tạo ra khác biệt đến mức nào trong đời người khác!” - Gordon
B. Hinckley.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin giúp con từ bỏ mọi khao khát được nhìn
nhận, để trái tim con chỉ tìm thấy niềm vui trong phục vụ và hạ mình!”, Amen.
Ai trong chúng ta cũng tự hào về tượng đài mình đã tự xây cho mình. Hãy học nơi Chúa Giê su bài học hiền lành và khiêm nhường. Hiền lành là không gây gỗ và gây hại cho bất kỳ ai, khiêm nhường là nhìn nhận đúng đắn về mình. "Quy tắc vàng cho mọi Kitô hữu: kiên trì và hạ mình!” - Phanxicô.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét