Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Cho tôi xin chút nước!”.
“Ngài bắt đầu bằng cơn khát để khơi dậy khát khao; Ngài
xin điều chính Ngài sẽ ban!” - Gioan Kim Khẩu.
Kính thưa Anh Chị em,
Bối cảnh Tin Mừng hôm nay là giữa trưa của một ngày chói
chang - giờ thứ sáu. Bên bờ giếng Giacóp, Chúa Giêsu Kitô ngỏ lời xin chút nước
với một phụ nữ ngoại giáo. Một lời xin rất người; nhưng từ cơn khát ấy, Ngài
khơi dậy cơn khát nơi lòng người, xin chính điều Ngài sẽ ban. Một mầu nhiệm sâu
xa dần lộ ra - ‘Ngài khát!’.
Người phụ nữ ấy đến giếng giữa trưa, có lẽ để tránh ánh
mắt và lời xì xào của làng xóm. Nhưng chính lúc cô muốn ẩn mình, Đấng ngồi bên
giếng lại mở lời và bắt đầu mở ra một cuộc gặp gỡ. Điều lạ không phải là người
phụ nữ cần nước, khát nước, mà là Thiên Chúa khát con người. Đấng ban nước hằng
sống lại bắt đầu bằng một cơn khát. Ngài xin một ngụm nước, nhưng thật ra đang
mở một nguồn nước; Ngài chạm đến nỗi khát sâu hơn trong lòng con người: khát
được nhìn nhận, khát được tha thứ, khát được sống lại từ những đổ vỡ của đời
mình. “Cơn khát thể lý của Ngài
bày tỏ cơn khát thần linh: Thiên Chúa khát linh hồn con người!” - Augustinô.
Rồi từng lớp đời của người phụ nữ được mở ra, không phải
để kết án nhưng để được chữa lành. Khi sự thật được đặt dưới ánh sáng, điều kỳ
lạ xảy ra: cô không còn chạy trốn; cô để lại vò nước, chạy vào thành và nói với
mọi người “Đến mà xem!”. Một chuyển động rất lạ - từ người đi lấy nước, cô trở
thành người mang nước cho người khác. Cô đến trong cô đơn, nhưng trở về với một
sứ mạng. Một cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô đã đổi hướng cả cuộc đời. Cô bỏ
lại chiếc vò, trở thành “người môn đệ thừa sai” - vì đã gặp chính Nguồn.
Hôm nay, không chỉ nghe câu chuyện của một phụ nữ, chúng
ta còn nghe câu chuyện của đời mình. Mỗi người đều mang trong lòng một cơn
khát: khát ý nghĩa, khát được yêu, khát vĩnh cửu, khát một nguồn nước không
cạn. Và từ nơi sâu thẳm ấy, một lời vẫn đang vang lên: ‘Ngài khát!’ - khát gặp
chúng ta, khát ở lại trong chúng ta, khát dẫn chúng ta đến nguồn nước hằng sống
- chính Ngài. “Bên trong mỗi người luôn
tồn tại một lỗ hổng hình Chúa!” - Blaise Pascal.
Anh Chị em,
“Cho tôi xin chút nước!” - đó không chỉ là cơn khát của
một thân xác dưới nắng trưa. Cơn khát ấy đã vang lên mãi, và sẽ vang lên lần
nữa vào giờ thứ sáu của Tuần Thánh, khi Con Thiên Chúa bị treo trên thập giá;
Ngài sẽ thốt lên: “Ta khát!”. Khi ấy, giếng đã trở thành cây thập giá, và từ
cạnh sườn bị đâm thâu, nước hằng sống tuôn trào cho thế gian. Từ cơn khát của
Ngài, sự sống mới cho nhân loại được mở ra. Vì thế, Tin Mừng hôm nay mời chúng
ta dừng lại, thôi chạy theo những cơn khát chóng qua của đời mình, để bắt đầu
khát chính Đấng đang khát chúng ta! Và câu hỏi cuối cùng còn lại cho mỗi người
là: Ngài khát chúng ta; còn chúng ta, chúng ta khát ai? “Ta khát phần rỗi các
linh hồn!” - Faustina.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho con hiểu được cơn khát của Ngài; để
con thôi chạy theo những cơn khát của đời; và bắt đầu khát Chúa!”, Amen.
Suy tư:
Mỗi người chúng ta có một cơn khát rất mãnh liệt là muốn được
nhìn nhận và yêu thương. Điều này thuộc về bản chất nên không có gì xấu – nếu
trong chừng mực. Khi xét mình xưng tội, chúng ta cần nhìn sâu xa của mỗi tội.
Ví dụ chúng ta thường nói xấu người khác và khoe khoang bản thân, đó là tội
kiêu ngạo, nhưng sâu xa hơn nữa là do khao khát được nhìn nhận, ở đây đã thành
tội, vì chúng ta đã trở thành nô lệ cho nó. Những người phục vụ xã hội và Giáo
hội phải luôn cảnh giác để thanh luyện động cơ thúc đẩy mình phục vụ: vì lợi lộc,
vì danh vọng, vì muốn thể hiện cái tôi lung linh của mình, vì yêu Chúa…
Thánh Gioan đã khéo nhắc đến giờ thứ sáu và đến cơn khát, đến
nguồn nước trường sinh, làm ta liên tưởng đến một câu chuyện khác xảy ra ở trên
đồi Golgotha: giờ thứ 6 đến giờ thứ 9 Chúa bị treo trên thập giá, Chúa khát,
Chúa đổ đến giọt máu cuối cùng để cứu sống nhân loại. Đức Cha Vinh Sơn đã có lần
nói: một bài văn hay phải có dàn bài ảo trong dàn bài thật. Tin Mừng Gioan có
những đoạn rất tuyệt vì đạt đến nghệ thuật này: tái sinh (Ga 3), nước hằng sống
(Ga 4), câu chuyện Chúa chữa anh mù (Ga 9) . Ước gì mỗi người bớt những cơn
khát trần tục để khát Chúa nhiều hơn: “Hồn con khát Chúa trời, Chúa trời hằng sống,
bao giờ con được đến vào bệ kiến tôn nhan?”. Mới đây, tôi gặp một cụ già, trong bữa tiệc gia đình - cụ đọc một bài thơ. Có lẽ cụ rất tâm đắc, nhưng hầu như không ai để ý gì đến việc nhỏ nhặt đó, đến cuối bữa tiệc - cụ rụt rè hỏi về bài thơ, ai cũng ngẩn ngơ! Hãy biết rằng cơn khát được nhìn nhận và được yêu thương là cơn khát ẩn tàng trong suốt đời người - từ con trẻ cho đến cụ già, để rồi nỗ lực đáp ứng phần nào đó cho tha nhân và nhất là làm giãn cơn khát tình yêu của Chúa Giê su. Amen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét