Danh sách Blog của Tôi

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

ĐÊM HÔM CÓ TIẾNG NÓI



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 “Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày!”.

“Với chúng ta, Thiên Chúa thì thầm trong niềm vui, nói trong lương tâm, nhưng hét lên trong đau khổ!” - C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

 

Có thật Thiên Chúa hét lên trong đau khổ? Lời Chúa hôm nay trả lời: Có! Không chỉ trong đau khổ, nhưng đôi khi Ngài còn cất tiếng giữa cả sự chết chóc. Điều mà Tin Mừng hôm nay gọi là “đêm hôm” - một ‘đêm hôm có tiếng nói’.

 

Đêm hôm ở đây không chỉ là thời gian, nhưng là một trải nghiệm. Đó là lúc lý trí không còn khả năng giải thích, kinh nghiệm không còn đủ nâng đỡ; và người khác cũng không thể đi thay. Chúng ta không còn nghe được gì ngoài sự im lặng. Thế nhưng, chính ở đó, Thiên Chúa lại lên tiếng. Có những điều chỉ được nghe khi mọi tiếng động khác đã lặng im. “Thinh lặng là ngôn ngữ đầu tiên của Thiên Chúa!” - Gioan Thánh Giá.

 

Nhưng Thiên Chúa nói gì giữa đêm hôm? Có tới ba lần, Chúa Giêsu lặp lại cùng một lời: “Đừng sợ!”. Trong nguyên ngữ, mē phobeisthe vang lên như một điệp khúc giữa bách hại và sự chết. Dường như Ngài biết rằng tiếng nói lớn nhất của đêm hôm chính là nỗi sợ. Vì thế, điều đầu tiên Chúa Giêsu muốn làm không phải là giải thích mọi sự hay lấy đi khó khăn, nhưng là cất lên giữa đêm hôm một tiếng nói khác: “Đừng sợ!”.

 

Giữa bóng tối của thử thách, Giêrêmia nghe biết bao người vu cáo mình, “Kìa, lão ‘Tứ phía kinh hoàng!’”. Ông bị theo dõi, rình rập và chờ ngày gục ngã. Nhưng giữa những tiếng nói ấy, ông còn nghe một tiếng nói khác: “Đức Chúa hằng ở bên con như một trang chiến sĩ oai hùng” - bài đọc một. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca mới có thể cất lên: “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày!”. Hoá ra, đêm hôm không phải là nơi Thiên Chúa im tiếng; đó là nơi tiếng nói của Ngài trở nên quyết định nhất.

Chúng ta có lẽ không sống những ngày đen tối như Giêrêmia. Nhưng ai cũng có những “đêm hôm”: một chẩn đoán bất ngờ, một mất mát không thể bù đắp, một thất bại, một hiểu lầm, một sự im lặng kéo dài của Thiên Chúa. Chính trong những giờ phút ấy, biết bao âm thanh cất lên: sợ hãi, thất vọng, cay đắng và buông xuôi. Vì thế, điều quyết định là chúng ta đang lắng nghe điều gì. Có những lời chỉ muốn đẩy chúng ta vào tuyệt vọng; nhưng cũng có những tiếng gọi âm thầm giữ chúng ta lại bên bờ vực - một ‘đêm hôm có tiếng nói’.

 

Anh Chị em,

Đức Kitô là Đấng đã đi qua đêm của Vườn Dầu. Ở đó, Ngài nghe biết bao tiếng nói: tiếng sợ hãi, tiếng cô đơn, tiếng của đau khổ và sự chết đang đến gần. Nhưng giữa tất cả những tiếng nói ấy, Ngài vẫn chọn lắng nghe tiếng nói của Cha. Vì thế, từ đêm của Ngài, không còn đêm nào hoàn toàn câm lặng. Ngay trong đêm sâu nhất, vẫn có một tiếng nói không tắt. Và ai biết lắng nghe tiếng nói ấy sẽ không còn sợ hãi. “Không có vực thẳm nào sâu đến mức tình yêu Thiên Chúa không thể chạm tới!” - Corrie ten Boom.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, bước vào những đêm tối đời mình, cho con xác tín rằng Ngài chưa bao giờ im tiếng; để con không còn run sợ vì biết Ngài vẫn ở cùng con!”, Amen.

Suy tư: Thời đại chúng ta đang sống là thời đại của kỹ thuật số, và camera là một trong những sản phẩm của nó. Nhờ có camera, con người dường như sống tử tế và kỷ luật hơn, vì sợ việc xấu của mình bị nhìn thấy. Nhưng đừng quên rằng: Thiên Chúa luôn nhìn thấu tâm hồn con người và ghi nhớ tất cả. Điều khác biệt cốt lõi giữa ánh mắt của camera và của Thiên Chúa nằm ở mục đích sử dụng: ánh mắt của Thiên Chúa dõi nhìn trong yêu thương, như ánh mắt của người cha - người mẹ luôn dõi theo cuộc sống con mình, để cùng vui cùng buồn, dù tốt - dù xấu - dù thành đạt hay vấp ngã...thì cũng vẫn là con mình, có lúc đứa con càng tệ càng được thương hơn; còn camera thì khác, chúng được lắp đặt chỉ để theo dõi để đưa ra sự thưởng phạt, bất chấp những tình cảm tâm hồn.

Thế nhưng, con người thường sợ camera hơn kính sợ Thiên Chúa, chính vì Ngài luôn im lặng, đến nỗi nhiều kẻ cho rằng Ngài không hiện hữu hoặc Ngài chẳng bận tâm đến loài người nữa, vì vũ trụ cứ vận hành theo những quy luật đã được thiết lập. Nhiều người đã từng có kinh nghiệm đi máy bay, cũng từng có nỗi sợ: nếu trục trặc máy móc thì chỉ có chết - ăn năn tội chẳng kịp. Nhưng nghĩ lại: dù chết cách nào thì con người cũng chỉ biết phó thác mọi sự cho lòng thương xót Chúa, sống thế nào thì thác thể ấy, ngay giây phút lìa đời ước gì mỗi người vẫn xác tín được lời nói của Chúa Giê su "Thầy đây, đừng sợ".  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét