Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ông không còn xa Nước
Thiên Chúa đâu!”.
“Nhiều người thuộc về
Thiên Chúa mà Hội Thánh không có; và nhiều người Hội Thánh có lại không thực sự
thuộc về Thiên Chúa!” - Augustinô.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay kể về một kinh sư: ông hỏi đúng, hiểu
đúng và trả lời đúng; nhưng Chúa Giêsu chỉ nói: “Ông không còn xa…”. Hoá ra,
người ta có thể rất gần Thiên Chúa qua dáng vẻ đạo đức, mà vẫn ‘thiếu một bước
cuối’ để thật sự bước vào Nước Ngài.
Vị kinh sư không còn
mắc kẹt trong thứ đạo đức hình thức. Ông hiểu rằng, yêu mến Thiên Chúa và tha
nhân “quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ”. Nhưng Chúa Giêsu vẫn không bảo đảm ông đã ở trong Nước Trời; bởi lẽ, Kitô giáo không dừng ở chỗ hiểu đúng về
Thiên Chúa, nhưng là để toàn bộ đời mình bước vào tương quan với Ngài. Khoảng cách cuối cùng không nằm ở tri
thức, mà ở sự dấn thân của toàn bộ hiện hữu; giữa biết điều phải sống và thật sự dám sống
điều đã biết. “Kitô giáo không phải là một lý thuyết để hiểu, nhưng là một
sự sống để bước vào!” - Karl Rahner.
Vì thế, Chúa Giêsu
không nói: hãy yêu Thiên Chúa bằng một cảm xúc đạo đức nào đó, nhưng bằng “toàn
thể” con người. Marcô dùng bốn từ rất mạnh: kardia, psychē, dianoia và ischys.
Nghĩa là, Thiên Chúa không muốn con người nhường cho Ngài một góc nhỏ đạo hạnh
trong đời sống; Ngài muốn trọn con người ấy. Chính ở đây, nhiều người vẫn “không xa” Nước
Trời, nhưng chưa thật sự bước vào: họ dành cho Chúa một phần thời gian, một
phần niềm tin hay chút thiện chí; nhưng chưa bao giờ thật sự phó thác cho Ngài. Bố thí cho Thiên Chúa một góc nhỏ
cuộc đời là một hình thức sỉ nhục Trời cao. Thông suốt giáo lý mà không
dám dấn thân chỉ là đứng ngắm Nước Trời từ xa. Người ta có thể nói rất đúng về Nước
Trời, nhưng không ai bước vào đó bằng kiến thức.
Phaolô nhắn
nhủ Timôthê: “Hãy nhớ đến Đức Giêsu Kitô!” - bài đọc một. Nghĩa là, đức
tin Kitô giáo không hệ tại ở việc ghi nhớ một giáo huấn, nhưng ở việc để chính
Đức Kitô chiếm lấy đời mình. Vì thế, điều con người cần không chỉ là biết đường
về Nước Trời, nhưng là thật sự bước đi trên con đường ấy. Biết đường mà không
cất bước vẫn là kẻ lưu vong. “Lạy Chúa, đường nẻo Ngài, xin dạy cho con biết!”
- Thánh Vịnh đáp ca - không phải là lời xin thêm kiến thức, nhưng là lời xin
được dẫn vào một lối sống mới.
Anh Chị em,
Đức Kitô không chỉ nói về giới răn yêu thương; chính Ngài
là Đấng đã sống trọn giới răn ấy. Ngài yêu Chúa Cha không bằng một phần đời
mình, nhưng bằng toàn bộ hiện hữu - đến tận thập giá. Và tại đó, Ngài yêu con
người bằng cách trao hiến
toàn thân cho họ. Vì thế, theo Chúa Kitô không chỉ là biết điều phải làm,
mà là dám bước qua khoảng cách cuối cùng giữa hiểu biết và trao hiến. Có những
người rất gần Nước Trời, nhưng vẫn đứng ngoài vì chưa bao giờ thật sự đặt đời
mình vào tay Thiên Chúa. Họ ‘thiếu một bước cuối’. “Cám dỗ lớn nhất
của con người là bằng lòng với quá ít!” - Thomas Merton.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, giữa bao
điều giằng xé lòng con, xin dạy con biết dành cho Chúa không phải một phần nhỏ,
nhưng toàn bộ cuộc sống!”, Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét