Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Nào ta giết quách nó
đi, và gia tài sẽ về tay ta!”.
Khi còn là hoàng tử,
Absalom đã âm thầm thu phục cảm tình dân chúng và cuối cùng nổi loạn chống lại Đavít,
vua cha. Bi kịch là: người sẽ được thừa kế lại muốn sở hữu ngay điều mình chưa
được trao. Và trên đường chiếm đoạt vương quyền, ông đánh mất tất cả.
Kính thưa Anh Chị em,
Muốn chiếm lấy điều
chỉ có thể đón nhận như hồng ân là một cám dỗ cổ xưa. Những tá điền trong Tin Mừng hôm nay cũng vậy, “Nào ta giết quách nó đi, và gia tài sẽ
về tay ta!”. Đó là một thứ logic của tội lỗi: ‘giết thừa kế - để làm chủ’.
Dụ ngôn xoay quanh
người klēronomos - người thừa kế. Trong Kinh Thánh, đó không
chỉ là người nhận gia sản, nhưng còn là dấu chỉ của quyền sở hữu chính đáng. Vì
thế, các tá điền vừa thấy người con đã biết ngay anh là ai: một chướng ngại.
Chừng nào người thừa kế còn đó, họ mãi chỉ là tá điền. Muốn làm chủ, họ phải
loại bỏ người thừa kế. Họ muốn chiếm đoạt điều lẽ ra phải đón nhận như quà
tặng. Từ Ađam đến hôm nay, con người vẫn nghĩ mình sẽ giàu hơn khi gạt Thiên
Chúa ra khỏi cuộc đời; nhưng càng xa Thiên Chúa, con người càng vong thân. “Ai
để Đức Kitô bước vào đời mình thì không mất gì cả; trái lại, người ấy tìm thấy
sự sống đích thực!” - Bênêđictô XVI.
Nếu các tá điền gây
ngạc nhiên vì lòng tham, thì chủ vườn còn gây ngạc nhiên hơn vì lòng quảng đại.
Sau cảnh những đầy tớ bị đánh đập, sỉ nhục và giết hại, ông vẫn sai người
con. Theo cái nhìn nhân loại, đó là một quyết định liều lĩnh. Nhưng chính ở đây
dụ ngôn hé mở dung mạo Thiên Chúa. Con người luôn muốn giữ lại điều quý nhất; Thiên Chúa lại trao chính điều quý nhất.
Nếu các tá điền nói: “Nào ta giết quách nó đi!”, thì Thiên Chúa lại nói: “Ta vẫn sai con ta đến!”.
Nhưng dụ ngôn không
kết thúc ở cái chết của người con. “Tảng đá thợ xây loại bỏ lại trở nên đá tảng
góc tường”. Con người loại bỏ điều họ cho là chướng ngại; Thiên Chúa lại
biến chính điều ấy thành nền móng. Người con bị giết trở
thành con đường để kế hoạch được hoàn tất. Thập giá không phải là thất bại
của công lý, nhưng là vương quyền của tình yêu. Chính tình yêu ấy mở ra
cho con người khả năng được “thông phần bản tính Thiên Chúa” - bài đọc một. Vì thế, người tín hữu không sống bằng sự chiếm
hữu, nhưng bằng sự tín thác: “Lạy Thiên Chúa, con tin tưởng vào Ngài” - Thánh
Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
Đức Kitô chính là
Người Thừa Kế mà các tá điền muốn loại bỏ. Con người ‘giết Người Thừa Kế -
để làm chủ’; Thiên Chúa lại trao Người Thừa Kế để chúng ta được làm nghĩa tử. Bởi đó, thay vì nắm giữ như các tá điền, người môn đệ học sống bằng sự
tín trung. Chỉ người biết đón nhận mới thực sự giàu có. Kẻ sống bằng sự chiếm hữu là kẻ đang nuôi dưỡng
một linh hồn nghèo đói. Người biết đón nhận mọi sự như hồng ân sẽ khám phá
rằng: điều quý giá nhất trong đời không phải là điều mình sở hữu, nhưng là Đấng
mình thuộc về.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin giải
thoát con khỏi cám dỗ chiếm hữu điều chỉ có thể được
đón nhận như quà tặng!”
Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét