Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Nơi các môn đệ ở, các
cửa đều đóng kín!”.
Chưa bao giờ thế giới
“mở” như hôm nay: “AI”, công nghệ và kết nối khiến mọi khoảng cách gần như
biến mất. Nhưng nghịch lý thay, càng mở ra với thế giới bên
ngoài, con người càng khép
kín bên trong.
Kính thưa Anh Chị em,
Một chi tiết rất Gioan
trong Tin Mừng lễ Hiện Xuống đáng để chúng ta suy nghĩ: “các cửa đều đóng kín”.
Đó không chỉ là cánh cửa của căn phòng, nhưng còn là cánh cửa của sợ hãi, thất
vọng và cô độc. Không chỉ ngày trước, nhưng cả hôm nay nữa. Vậy mà Chúa Phục Sinh vẫn bước vào chính nơi
đóng kín ấy - ‘thế giới mở, tâm hồn khoá’.
Lý do Gioan tiết lộ khi cửa phải khoá: “các
ông sợ”. Nỗi sợ ấy không chỉ đến từ người Do
Thái, nhưng còn từ sự vỡ vụn của những trái tim: họ từng bỏ chạy, từng chối Thầy, từng chứng
kiến mọi hy vọng của mình bị đóng đinh. Vì thế, “cửa đóng kín” không đơn thuần
là một chi tiết lịch sử, nhưng là hình ảnh của một con tim bị thương đang tự nhốt mình lại. Có lẽ
đó cũng là điều đang xảy ra nơi chúng ta hôm nay. “Nỗi cô độc của
con người bắt nguồn từ nỗi sợ rằng, nếu người khác biết hết con người thật của
mình, chúng ta sẽ không còn được yêu nữa!” - Henri Nouwen.
Điều đáng chú ý là
Chúa Phục Sinh không phá cửa để đi vào. Gioan cố ý giữ lại chi tiết ấy để cho
thấy: quyền năng phục sinh không huỷ bỏ con người, nhưng đi xuyên qua những gì
đang đóng kín nơi họ. Sau đó, Ngài “thổi hơi” trên các môn đệ - động từ “enephysēsen” gợi lại hơi thở của Thiên Chúa
trong trình thuật tạo dựng Ađam. Hiện Xuống không chỉ là một an ủi, nhưng là
một cuộc tạo dựng mới. Thánh Thần không đơn giản giúp con người “cảm thấy khá
hơn”, nhưng làm họ sống lại từ bên trong.
Sống lại từ bên trong
là không còn để mình bị nhốt trong nỗi sợ. Thánh Thần không cất các môn đệ khỏi
thế giới, nhưng biến những kẻ từng im lặng và co cụm thành những con người
có thể bước ra để “loan báo những kỳ công của Thiên Chúa” - bài đọc một. Điều
đã chết nơi họ không phải thân xác, nhưng là lòng can đảm và khả năng yêu
thương. Chính nơi những tâm hồn khoá kín ấy, Thánh Thần bắt đầu tái tạo. Thiên
Chúa không phá cửa lòng, Ngài chờ một vết rách của hoán cải để bước vào. “Nhờ Thánh Thần, con người được phục hồi về
địa đàng!” - Basiliô Cả.
Anh Chị em,
Chưa bao giờ thế giới
năng động như hôm nay, cũng chưa bao giờ con người vong thân như hôm nay.
Nhiều người vẫn sống, làm việc, kết nối và cười nói
mỗi ngày, nhưng đang chết dần trong sợ hãi, cô đơn và chai lì. Vì thế, phép lạ lớn nhất của Hiện Xuống không phải là
nói được nhiều thứ tiếng, nhưng là một con tim tưởng đã chết lại có thể yêu,
tin và có thể bước ra khỏi chính mình. Có lẽ, giữa một thời đại ‘thế giới mở,
tâm hồn khoá’, nhân loại vẫn đang thiếu một hơi thở
của Thánh
Thần cho linh hồn mình.
Sống mà không có Thánh
Thần chỉ là sự tồn tại của những xác chết biết cười!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa Thánh Thần,
xin mở những cánh cửa khoá phía trong của lòng con; bẻ gãy các chấn song
và đưa con ra khỏi mọi chốn tù đày mà không còn luyến tiếc!”, Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét