Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Chúng tôi không
biết!”.
Khi cả nước tuyên thệ
trước Henry VIII, công nhận vua là thủ lãnh tối cao của Giáo Hội Anh Quốc,
Thomas More vẫn cự tuyệt. Ông chấp nhận mất địa vị, tự do và cả mạng sống hơn là phản
bội lương tâm. More hiểu rằng vấn đề không nằm ở sự thật, nhưng ở nỗi sợ.
Kính thưa Anh Chị em,
Trong Tin Mừng hôm
nay, các thượng tế, kinh sư và kỳ mục không trả lời câu hỏi của Chúa Giêsu bằng
một lập luận, nhưng bằng một câu thoái lui: “Chúng tôi không biết!”. Thực ra,
họ biết nhiều hơn điều họ dám nói. Họ ‘không sợ Chúa’, nhưng ‘sợ đám đông’. Vấn
đề không nằm ở sự thật, nhưng ở nỗi sợ!
Câu hỏi của các thượng tế xuất hiện ngay sau khi Chúa Giêsu thanh tẩy Đền Thờ, đụng chạm trực tiếp đến trung tâm quyền lực tôn giáo tại Giêrusalem. Khi hỏi Ngài lấy quyền nào mà làm các điều ấy, họ không thực sự tìm kiếm một câu trả lời. Trong Marcô, exousia là quyền bính đến từ Thiên Chúa. Vấn đề là họ hiểu quá rõ hệ quả của câu trả lời ấy. Thừa nhận quyền bính của Chúa Giêsu cũng đồng nghĩa với việc phải xét lại quyền bính của chính mình. Vì thế, vấn đề của họ không phải là thiếu bằng chứng, nhưng là sợ hệ quả của bằng chứng. Giả vờ ‘không biết’ trước đòi hỏi của Tin Mừng là một hình thức phản bội tinh vi. “Chân lý không
được quyết định bởi biểu quyết của số
đông!” - Fulton Sheen.
Điều trớ trêu là câu trả lời “Chúng tôi không biết!”
lại phát xuất từ những người biết quá nhiều. Họ không thiếu dữ kiện để kết
luận, nhưng thiếu can đảm để kết luận. Vì thế, “không biết” ở đây không còn là
một tình trạng tri thức, nhưng trở thành một nơi trú ẩn. Họ chọn sự an toàn của
dư luận hơn sự đòi hỏi của chân lý.
Từ góc độ Kinh Thánh,
nỗi sợ luôn đi theo khát vọng. Con người sẽ bảo vệ điều họ yêu thích và sợ mất
nhất. Vì thế, giới lãnh đạo sợ đám đông vì họ đã gắn đời mình với quyền lực và sự công
nhận. Trái lại, Thánh Vịnh đáp ca cho thấy một trật tự khác: “Linh hồn con đã
khao khát Chúa!”. Khi Thiên Chúa trở
thành khát vọng tối hậu, Ngài cũng trở thành nền tảng tối hậu, “Đấng có quyền năng gìn giữ anh em khỏi sa
ngã và cho anh em đứng vững” - bài đọc một. Chỉ lúc đó, những nỗi sợ khác mới
mất quyền chi phối. Vì nơi
nào có nỗi sợ lớn nhất, nơi đó chính là ngẫu tượng bạn đang thờ lạy.
Anh Chị em,
Đức Kitô là phản đề
của giới lãnh đạo tôn giáo. Ngài không cần ai xác nhận mình là ai. Khi dân chúng muốn tôn Ngài làm vua, Ngài
lánh đi; khi đám đông hô “Đóng đinh nó đi!”, Ngài không thay đổi. Đức Kitô
không sống bằng tiếng vỗ tay, cũng không chết vì những tiếng la ó. Ngài chỉ tìm
và thi hành ý muốn của Cha. Chỉ khi Thiên Chúa là Đấng chúng ta yêu nhất, bạn
và tôi mới thôi ‘sợ đám đông’ để biết ‘sợ Chúa’. “Tôi chết như một bề tôi trung thành của nhà vua, nhưng trước
hết là của Thiên Chúa!” - Thomas More.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con núp sau những câu ‘con không
biết!’. Cho con đủ can đảm để sống điều con đã biết và làm điều con phải làm!”,
Amen.
Dù thế nào đi nữa, người theo Chúa phải xác định mỗi ngày: chỉ cần Chúa biết là đủ, Chúa là nền tảng tối hậu của cuộc đời, linh hồn con khao khát Chúa, chỉ sợ Chúa và Ngài thấu suốt tâm can mỗi người.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét