Trong bài Tin Mừng CN 18 TN C (Lc
12,13-21) có nói đến 3 từ ngữ làm chúng ta phải giật mình vì sự đột xuất của nó: ‘nội đêm nay’. Không có sự chuẩn bị và lựa chọn, bị động và phải rứt bỏ quá khứ ngay
tức khắc để lên đường.
Sự đột xuất đã xảy ra cho người
phú hộ trong câu chuyện trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Ông ta lên kế hoạch cụ thể
cho việc tích trữ của cải và hưởng thụ cuộc đời lâu dài, thế nhưng Chúa có kế
hoạch khác là chấm dứt cuộc đời trên trần thế của ông để đưa ông vào cõi ngàn
thu. Đó là quyền năng của Chúa và không thụ tạo nào trên trần gian có quyền can
thiệp vào kế hoạch của Ngài. Điều đáng tiếc ở đây là kế hoạch của phàm nhân
không trùng khớp với ý định của Đấng Càn Khôn. Nhưng dầu sao đây chỉ là câu
chuyện ảo.
Chính bản thân tôi đã được cảm
nghiệm việc ‘đột xuất bị đưa đi’ như vậy để phần nào cảm nghiệm được câu nói
của Chúa Giêsu: “Chính lúc các con không ngờ thì Con Người sẽ đến”. Hôm nọ, tôi
vừa bị mất ĐT mà không biết, vừa được lệnh lên đường đi nuôi bệnh nhân ở một
bệnh viện chưa bao giờ đặt chân đến: mất hết mọi liên lạc, bỏ lại môi trường
sống êm ả và những bận tâm thường ngày, chỉ với một ít hành trang và tiền bạc, chơi
vơi trong một khung trời mới với một ước mong mọi sự đều qua đi tốt đẹp với sự
che chở của Chúa. Tôi cảm nghiệm rằng sẽ có một ngày mình cũng bị bốc đi khỏi
trần gian như thế: cũng bất ngờ, cũng đột xuất và không thể thương lượng về
thời gian, tình trạng thế nào thì chấp nhận thế ấy. Sống thế nào thì thác thế
ấy là vậy. Nghe bảo rằng ở vương quốc đó chỉ sử dụng một loại tiền công đức,
tên gọi của nó là ‘những đồng tiền mình đã cho đi’ khi ở trần gian.
Tôi liên tưởng đến câu chuyện về
cuộc đời Thánh Phanxicô Xaviê. Ngay những ngày đầu Dòng Tên mới được thành lập,
chỉ có 7 thành viên, cha Phanxicô được lệnh lên đường sang châu Á để truyền
giáo, một chuyến ra đi không hẹn ngày trở về. Ngài đến truyền giáo ở Ấn Độ,
Nhật Bản và tìm cách vào Trung Hoa, một mình tự xoay xở nơi vùng đất xa lạ về
ngôn ngữ và văn hóa. Cha bị đưa đi khỏi môi trường văn hóa của châu Âu, của môi
trường danh vọng là giáo sư đại học Paris, để dấn thân vào môi trường lạc hậu
về văn hóa, đầy dẫy những mối nguy về bệnh tật và tẩy chay về một tôn giáo xa
lạ. Sau hơn 10 năm truyền giáo, cha đã rửa tội cho rất nhiều người và đã chết
vì bệnh sốt rét: cô đơn trên một hòn đảo nhìn vào mảnh đất truyền giáo Trung
Hoa.
Tôi cũng liên tưởng đến bao nhiêu
người trẻ, có những người tràn đầy ước mơ cho tương lai với những mảnh bằng vừa
học xong, nhưng rồi bệnh tật và có cả cái chết xảy đến với họ, khiến họ như sợi
chỉ bị cắt ngang trong tay người thợ dệt. Mẹ Têrêxa Calcutta có kể một câu chuyện:
Có một người nữ tu vừa đi du học về, tràn đầy những dự tính trong hoạt động của
dòng, chị bị bệnh nan y, chị hỏi mẹ Têrêxa: “Tại sao vậy hở mẹ?”- “Chúa cần
chính bản thân con”.
Thiên Chúa có một kế hoạch cho
mỗi cuộc đời, đó là một mầu nhiệm ẩn dấu và con người chi biết phó thác vâng
phục – dù mình không hiểu và dù trái ý. Dù bị đem đi khỏi cuộc đời ‘nội đêm
nay’ hay có điềm báo trước, thì ai nấy cũng phải chấp nhận mà không được ý
kiến. Bởi vậy, Chúa nói với ta: các con hãy sẵn sàng và tỉnh thức, vì lúc các
con không ngờ thì Con Người sẽ đến. Và dù thế nào đi nữa, bạn hãy biết rằng: điều
xảy ra là điều tốt nhất mà Cha nhân lành đã định liệu cho xảy đến, và trong mọi
hoàn cảnh hãy biết cảm tạ và phó thác – như con thơ trong tay mẹ hiền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét