(Lm. Minh Anh, Tgp.
Huế)
“Cả thế giới cũng
không đủ chỗ chứa các sách viết ra!”.
“Hãy coi Kinh Thánh
như một tấm bản đồ. Nó chỉ đường cho bạn, nhưng bản đồ không phải là hành
trình. Muốn thật sự biết một vùng đất, bạn phải lên đường, ở lại và khát khao
nó!” - Charles Swindoll.
Kính thưa Anh Chị em,
“Bản đồ không phải là hành trình!”. Gioan kết thúc Tin
Mừng của mình bằng một hình ảnh gần như “quá đáng”: nếu viết hết mọi điều về
Chúa Giêsu, cả thế giới cũng không chứa nổi sách. Nói cách khác, ngôn ngữ nhân
loại chỉ là một chiếc áo quá chật cho mầu nhiệm Đức Kitô - Đấng ‘nào ai chứa
nổi’.
Điều Gioan muốn nói
không phải là các Tin Mừng thiếu sót, nhưng là mầu nhiệm Đức Kitô luôn vượt quá
khả năng chứa đựng của ngôn ngữ. Các nhà chú giải gọi đây là một “hyperbole
Gioan” - một kiểu cường điệu thần học Gioan - nhằm mở ra cảm thức
kinh ngạc trước sự vô tận của Đức Kitô. Vì thế, Tin Mừng không phải là một “hồ
sơ đầy đủ” về Ngài, nhưng là cánh cửa dẫn con người bước vào tương quan sống
động với Thiên Chúa. Đó là lý do càng gần Đức Kitô, con người càng thấy mình
chưa biết Ngài. Kẻ tưởng mình đã hiểu thấu Thiên Chúa thật ra chỉ đang thờ lạy
một ảo ảnh do chính mình vẽ ra. “Nếu bạn hiểu được Ngài, thì đó không còn là
Thiên Chúa!” - Augustinô.
Nhưng Gioan không muốn
người đọc chỉ đứng nhìn “tấm bản đồ” - thứ có thể chính xác tuyệt đối nhưng
không bao giờ thay thế được hành trình. Người ta có thể biết rất nhiều về
Chúa Giêsu qua Kinh Thánh, thần học hay sách vở mà vẫn chưa thật sự gặp Ngài.
Vì thế, Tin Mừng không nhằm nhốt Đức Kitô trong chữ nghĩa, nhưng dẫn con người
đến một cơn khát gặp Ngài qua cầu nguyện, Thánh Thể, đau khổ, tha nhân và đời
sống thường ngày.
Chính cơn “khát” ấy đã
đẩy Phaolô đi đến tận cùng hành trình của mình. Bị giam lỏng tại Rôma, ông vẫn
tiếp đón mọi người và không ngừng rao giảng - bài đọc một. Phaolô hiểu rằng,
Đức Kitô không phải một ý tưởng để hiểu một lần cho xong, nhưng là một Đấng để sống, để tìm
kiếm, thuộc về và loan báo. Nhờ đó, muôn dân “được
chiêm ngưỡng thánh nhan” - Thánh Vịnh đáp ca. Và càng chiêm ngưỡng Ngài, con
người càng khao khát Ngài hơn. “Chiêm ngắm đích thực Đấng ta tìm kiếm hệ tại ở
chỗ không bao giờ ngừng khao khát Ngài!” - Grêgôriô Nyssa.
Anh Chị em,
Đức Kitô chính là dung
mạo hữu hình của một Chúa Cha, Đấng cửu trùng không chứa nổi. Ngài đến giữa thế
gian không để khép Thiên Chúa vào những trang sách hay khái niệm, nhưng để mở
con người ra trước một mầu nhiệm vô tận. Vì thế, theo Đức Kitô không phải
là nghĩ mình đã hiểu hết Thiên Chúa, nhưng là mỗi ngày bước sâu hơn vào tương
quan với Ngài. Có những người biết rất nhiều về Chúa mà lòng vẫn khô cạn; nhưng
cũng có những tâm hồn âm thầm cầu nguyện, yêu thương và đau khổ với Chúa mà lại
chạm rất gần trái tim Thiên Chúa. Bản đồ có thể vẽ đúng con đường, nhưng chỉ
bàn chân rớm máu mới chạm tới đích đến. Có lẽ, chỉ những ai thật sự khao khát
mới bắt đầu bước vào Đấng ‘nào ai chứa nổi’.
Chúng ta có thể cầu
nguyện,
“Lạy Chúa, xin
giữ lòng con đói khát Chúa; cho con biết
kinh ngạc khi nhận ra rằng, Chúa còn khao khát con hơn cả con khao khát Ngài!”,
Amen.
Suy tư: Ông Phê rô được Chúa hé lộ về tương lai cuộc đời,
nhưng ông còn muốn biết về tương lai bạn mình (Gioan) sẽ thế nào? - Chúa trả lời:
chuyện tương lai bạn ấy không liên quan gì đến con, phần con cứ theo Thầy. Câu
nói của Chúa hướng chúng ta đến 2 từ ‘ơn gọi”.
Chúa gọi ai vào bậc sống nào, vào công việc nào, đó là do
Chúa muốn. Kẻ được chọn đừng tự hào vì mình giỏi hơn hoặc xứng đáng hơn người
khác, kẻ không được chọn đừng mặc cảm tự ti mình thua kém, mà cho dù thua kém
mình cũng phải chấp nhận vì Chúa trao cho mỗi người số nén bạc khác nhau và kẻ
nhận nhiều thì sẽ phải trả nhiều hơn. Và điều quan trọng cần nhớ nữa là Chúa
ban ơn riêng cho từng công việc và chức vụ - miễn là mình làm việc vì Chúa, tin
vào sức mạnh của Chúa. Đừng sống theo kiểu ‘ai sao tôi vậy’, vì Chúa có một kế
hoạch cho mỗi cuộc đời: phần con, hãy theo Thầy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét