Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc”.
“Nơi Thiên Chúa gọi bạn chính là nơi niềm vui sâu xa của bạn gặp cơn đói sâu xa của thế giới!” - Frederick Buechner.
Kính thưa Anh Chị em,
Có những tiếng gọi không vọng xuống từ trời, nhưng vọng lên từ cơn đói của một con người. Lời Chúa hôm nay cho thấy: tỉnh thức không phải là đi lui đi tới chờ chủ về, nhưng giữ cho ‘cơm vẫn nóng’.
“Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan?”. Đó không phải là kẻ thức trắng, mắt dán vào cánh cửa, nhưng là người vẫn âm thầm làm công việc chủ giao. Bản Hy Lạp viết didónai - “trao”; ở dạng nguyên mẫu hiện tại, động từ gợi một hành động tiếp diễn: “cứ trao, tiếp tục cấp phát”. Trung tín không nằm ở một bữa ăn thịnh soạn đột xuất, nhưng ở phần lương thực đều đặn không ngày nào thiếu. Vì thế, tỉnh thức không trước hết là ngồi đợi chủ, nhưng là nhận ra cơn đói trước khi người khác phải lên tiếng.
“Phúc cho đầy tớ ấy” - không phải vì chủ về sớm, nhưng vì dù chủ về muộn, anh vẫn làm tốt bổn phận. Chủ vắng, nếp nhà vẫn còn: gia nhân được chăm sóc, lửa không tắt. “Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng: ‘Còn lâu chủ ta mới về’”, hắn bắt đầu sống như thể chủ không bao giờ trở lại. Cùng một mái nhà, cùng lúc chủ vắng: người này giữ cho chủ vẫn hiện diện; người kia chiếm chỗ chủ. Hoá ra, thời gian chờ đợi chỉ phơi lộ lòng người: với người này, ‘cơm vẫn nóng’; nơi người kia, lòng đã nguội trước khi bếp tắt.
Nhưng ai đủ sức trung tín trong một cuộc chờ dài? Phaolô trả lời bằng một đảo chiều đẹp: trước khi đòi con người trung tín, “Thiên Chúa là Đấng trung thành”. Ngài đã làm các tín hữu nên phong phú, đến nỗi “không thiếu một ân huệ nào”; Ngài sẽ làm họ “nên vững chắc đến cùng” - bài đọc một. Mỗi ơn ban không nhằm làm đẹp người nhận, nhưng nuôi sống sự hiệp thông mà họ được kêu gọi bước vào; nhờ đó, có thể giữ lấy nhau từng ngày, để cả nhà cùng cất lên: “Lạy Chúa, con chúc tụng Thánh Danh muôn thuở muôn đời!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Có những cơn đói không hiện ra trên bàn ăn trống trơn, nhưng trong một lòng người bị bỏ quên. Phần lương thực Chúa giao khi ấy có thể là một ánh mắt nhận ra, một sự hiện diện không vội, một lời tha thứ đúng lúc. Nhiều khi, yêu thương chỉ là đến kịp lúc, trước khi một người không còn đủ sức mong đợi. Đừng để người bên cạnh phải sống quá lâu bằng thức ăn nguội của sự thờ ơ.
Anh Chị em,
“Hãy trở nên điều anh em thấy; hãy lãnh nhận điều anh em là!” - Augustinô. Người Chủ sẽ trở về cũng chính là Người Tôi Tớ đã đến trước. Đức Kitô không chỉ phân phát lương thực; Ngài nên lương thực. Trên thập giá, Ngài không trao phần dư, nhưng trao chính mình. Phục Sinh không thu hồi tấm bánh đã bẻ; Ngài vẫn ở lại trong Thánh Thể và trong những con người hiến mình cho nhau. Vì thế, đêm có thể dài mà bàn tiệc cứu độ vẫn sáng đèn. Đấng đã đi qua cái chết luôn giữ cho ‘cơm vẫn nóng’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con một tấm lòng không nguội; một đôi tay luôn nói thật; giữ bếp không tắt cho đến ngày Chúa về!”, Amen.
Suy tư:
Bài Tin Mừng hôm nay (Mt 24, 42-51), Chúa Giê su dùng chữ canh thức (watch out) ở câu 42, diễn tả một thái độ cảnh giác cao độ - không lơ là, đề phòng một sự xâm nhập nào đó từ bên ngoài: kẻ trộm khoét vách nhà mình... vì Chúa sẽ đến bất ngờ. Nhưng rồi Chúa cũng dùng chữ tỉnh thức (Stay awake, câu 43) để nói lên thái độ không quên nhiệm vụ: mê ngủ, lạm quyền, chè chén say sưa... vì nghĩ còn lâu chủ ta mới về.
Chỉ cần hai chữ 'canh thức và tỉnh thức' cũng đủ để ta tự vấn lương tâm mình:
-Đức thánh cha Piô XII nói: “Có lẽ tội lớn nhất của thế giới hôm nay là con người đánh mất cảm thức về tội lỗi.” Không biết mình là một biểu hiện của việc không tỉnh thức. Một biểu hiện khác dễ thấy là người giáo dân ngày nay rất ít xưng tội và họ rước lễ như là một điều đương nhiên khi dự lễ như ai đó đã ví von: 'có ai lại đi dự tiệc cưới mà chỉ đến để nhìn người khác ăn' . Hình ảnh trên rất đẹp để diễn tả sự cần thiết của Thánh Thể nuôi sống linh hồn, nhưng đừng quên lời khuyên của Thánh Phao lô: ai ăn bánh hoặc uống chén của Chúa cách bất xứng thì phạm tội đến Mình và Máu Chúa.
-Nhiều Ki tô hữu sống dường như mất lý tưởng; Chúa và nhu cầu tôn giáo không còn quan trọng số một trong đời họ, sống 'hâm hâm dở dở' trong mối tương quan với Chúa và anh em. Sách tu đức dạy ta: để đức tin được lớn lên thì phải có đầu tư: Tìm hiều Kinh Thánh và tu đức, siêng năng tham dự phụng vụ, đời sống cầu nguyện, sống đức yêu thương. Ngày nay, chỉ nguyên nở một nụ cười với nhau đã khó, muốn người kia ký giáp ranh đất đai cũng sợ không thuận, còn đụng xe thì sợ nhất là ăn vạ và làm khó... vì con người đã đánh mất lòng thương xót.
Xin Chúa cho con biết đừng quá bận tâm đến chuyện mưa nắng và những nhu cầu vật chất mà quên mất Lời Chúa hằng ngày nhắc nhở mình điều gì; việc cầu nguyện xin ơn là điều tốt vì con người là thụ tạo mong chờ mọi sự từ nơi Thiên Chúa... nhưng đừng quá nặng nề (không còn tỉnh thức) về những nhu cầu vật chất mà quên mất những điều khác: tâm tình hiến dâng, hối lỗi, tạ ơn, nhu cầu tâm linh...Canh thức và tỉnh thức là tập sống dưới con mắt Chúa, là biết rằng một ngày kia tôi sẽ trình diện Chúa, là sống tốt từng ngày với bổn phận trần thế và bổn phận chăm sóc linh hồn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét