Cuộc tranh luận của một số Kinh sư và Biệt phái luôn xảy ra với
những chủ đề nóng bỏng: Giữ ngày sabat, rửa tay trước khi ăn, quyền tha tội của
Thiên Chúa, cách ăn chay, ly dị, kiêng ăn những con vật ‘dơ bẩn’… Cuộc tranh luận
này còn kéo dài mãi tới thời Giáo hội sơ khai.
Đoạn Tin Mừng Mt 15,10-14, Chúa Giê su đưa ra một hướng dẫn: “Không
phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái
đó mới làm cho con người ra ô uế”. Câu nói của Chúa gợi lên hai ý tưởng. Ý thứ
nhất: miệng là nơi thổ lộ tâm can, Sách Huấn ca 27, 1-7 nói: tựa như người ta
sàng sảy lúa gạo, rơm rác sẽ nổi lên, dựa vào lời nói của mình và của người khác,
ta nhận ra tốt xấu của tâm hồn họ; ý tưởng thứ hai: Thánh Gia cô bê nói “ai nói
mình công chính mà không gò hãm miệng lưỡi mình thì đó là kẻ nói dối”, sách tu
đức dạy ta phải tiết chế và giữ gìn con mắt, lỗ tai, miệng lưỡi, cơ hội phạm tội
và bạn bè không tốt… vì bản tính con người rất yếu đuối, nhiều khi cách tốt nhất
để giữ mình là ‘tẩu vi thượng sách’.
Chúa Giê su luôn nhấn mạnh:sự
tinh sạch phải bắt nguồn từ trong tâm hồn (sự ngoại tình, giết người, ghen ghét
đã thánh sự từ trong tư tưởng). cha Minh Anh viết: Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói
tới sự thánh thiện và chữa lành từ trong tâm hồn. Khi cuộc tranh luận còn dừng
ở những đôi tay, Ngài lại chạm đến trái tim; khi người ta soi xét điều phải rửa, Ngài lại chữa điều đã
hỏng. Điều cần được đổi mới không phải một nghi thức, nhưng là trái tim. Bởi lẽ, điều
làm con người ra ô uế không phải từ bên ngoài đi vào, nhưng từ bên trong đi ra.
Thiên Chúa không sửa hành vi trước, nhưng tái tạo trái tim - cội nguồn mọi hành vi.
Với chúng ta, điều
đáng sợ nhất không phải là đổ vỡ, nhưng là không còn tin Thiên Chúa vẫn có thể
viết tiếp đời mình - một cuộc hôn nhân, một ơn gọi, một tâm hồn hay cả một đời
người. Có những vết thương chúng ta mang quá lâu nên tưởng là tính cách; những
thất bại chúng ta chấp nhận quá thường nên tưởng là số phận; những tội lỗi
chúng ta giữ quá kín nên ngỡ không còn gì để cứu. “Đau khổ là chiếc vỏ đang vỡ
để sự hiểu biết được sinh ra!” - Kahlil Gibran. Chính nơi chúng ta tuyệt vọng nhất về mình, Thiên Chúa lại bắt
đầu công trình của Ngài. Với Thiên Chúa, không có cuộc đời nào chỉ còn là tro.
Thiên Chúa tái tạo
không chỉ những gì đã sụp đổ, nhưng cả lòng tín thác đã tắt. Đổ vỡ lớn nhất
không phải là những gì đã mất, mà là đánh mất niềm tin rằng ân sủng vẫn còn có
thể phục hồi mọi sự. “Hy vọng chỉ thực sự là hy vọng
khi vẫn hy vọng giữa lúc mọi sự dường như vô vọng!” - G. K. Chesterton.
Thời đại chúng ta đang sống được
mệnh danh là thời đại của khoa học kỹ thuật, người ta đề cao tốc độ, hiệu quả,
tự lập, tự do… là những thứ ‘bất lợi’ cho Chúa, vì Ngài là Đấng thường im lặng,
kiên nhẫn, xót thương và tôn trọng tự do con người. Ngay trong đời sống cầu
nguyện của chúng ta, Chúa dạy: “Hãy xin thì sẽ được”, vậy mà hằng ngày chúng ta
xin rất nhiều ơn tốt lành như: mưa nắng để mùa màng tốt tươi, được lành bệnh,
được bằng an, cho kẻ khác được thay đổi tính nết để được cứu độ, cho nước Chúa
rộng lan khắp nơi… vậy mà nhiều khi chẳng thấy gì thay đổi, ta dễ ngã lòng và
thậm chí mất lòng tin, có người xin mãi mà không được nên đem tượng Chúa và Mẹ
ra phơi nắng cho mà biết!
Xin Chúa gìn giữ chúng con khỏi sa
chước cám dỗ, xin cho chúng con biết cậy dựa vào Chúa trong mọi sự: “Ai bền đỗ
đến cùng sẽ được cứu thoát” (Mt 24,13)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét