Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm!”.
“Không gì giúp chúng ta dễ tha thứ hơn bằng việc luôn nhớ rằng mình đã được thứ tha!” - Lewis B. Smedes.
Kính thưa Anh Chị em,
Khi ký ức về lòng thương xót còn sống, lòng tha thứ sẽ không chết. Muốn nhớ điều đáng nhớ, đôi khi phải biết quên điều cần quên. Thì ra, ‘quên mới nhớ’.
Phêrô hỏi: “Phải tha đến mấy lần?”. Thay vì trả lời bằng một con số, Chúa Giêsu kể dụ ngôn một người đầy tớ vừa được chủ xoá món nợ khổng lồ; nhưng vừa bước ra, anh bóp cổ bạn mình vì một món nợ nhỏ. Khoảng cách giữa được tha và không tha gần như bằng không. Món nợ đã được xoá, trái tim vẫn chưa đổi. Đó cũng là bi kịch của đời sống thiêng liêng: ân sủng có thể đổi đời người, nhưng chỉ tình yêu được cảm nhận mới đổi được trái tim. Điều đã được ban chưa kịp trở thành điều được sống. Bản Hy Lạp viết epnigen - “bóp cổ”, không chỉ là hành vi bạo hành thể xác, nhưng còn là bóp nghẹt sự sống. Khi lòng thương xót không đi vào trái tim, con người bắt đầu làm tắc nghẽn sự sống của nhau.
Êzêkiel gọi đó là căn bệnh của một dân “có mắt để nhìn mà không thấy, có tai để nghe mà không nghe” - bài đọc một. Người đầy tớ thấy rất rõ món nợ của bạn mình, nhưng đã quên lòng thương xót chủ vừa dành cho anh. Thánh Vịnh đáp ca nhắc nhở: “Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm!”. “Hỡi linh hồn, hãy nhớ mọi ân huệ của Thiên Chúa khi nhớ đến mọi tội lỗi của mình!” - Augustinô. Thiên Chúa không xin chúng ta quên quá khứ; Ngài chỉ xin chúng ta nhớ quá khứ dưới ánh sáng của lòng thương xót. Tha thứ không thay đổi quá khứ, nhưng thay đổi quyền lực của quá khứ. Chúa không xoá ký ức; Ngài cứu chuộc ký ức. Chỉ khi còn nhớ mình đã được xót thương, chúng ta mới thôi đếm món nợ của người khác. Thì ra, ‘quên mới nhớ’.
Chúng ta hiếm khi đối xử với nhau như người đầy tớ trong dụ ngôn, nhưng không ít lần vẫn cầm tù người khác trong những món nợ vô hình. Khi ký ức chỉ còn là những món nợ, nó sẽ làm nghẹt thở không chỉ người khác, mà cả chính mình. Mỗi lần từ chối tha thứ, điều đầu tiên mất đi không phải là tự do của người khác, nhưng là tự do của mình. Không ai có thể sống bằng lòng thương xót khi trái tim vẫn chất đầy những món nợ. Quá khứ không giam ai; chính món nợ chúng ta vẫn đòi nơi quá khứ mới giam cầm chúng ta.
Anh Chị em,
Trên thập giá, Đức Kitô mang lấy mọi món nợ của nhân loại mà không đòi lại một món nào. Từ cạnh sườn bị đâm thâu, Ngài không chỉ tuôn đổ ơn tha thứ, nhưng còn khai sinh một trái tim mới - một trái tim biết tri ân hơn là oán hận. Đứng dưới chân thập giá, chúng ta mới học được điều tưởng như không thể: quên món nợ của anh em để nhớ mãi tình yêu cứu chuộc của Thiên Chúa. “Chỉ khi đặt nền trên sự tha thứ đi trước và khôn dò của Thiên Chúa, con người mới có thể vượt qua những giới hạn của thiện chí mình!” - Hans Urs von Balthasar.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho con chỉ nhớ điều Chúa muốn con nhớ, quên điều Chúa muốn con quên, và giữ lại trong tim điều làm Chúa vui lòng!”, Amen.
Suy tư:
Đức Phan xi cô dạy: Thỉnh thoảng hãy nhớ lại lịch sử đời mình để biết tạ ơn Chúa vì những ân huệ cụ thể Ngài ban. Đến với Chúa, chúng ta thường xin ơn nhiều hơn tạ ơn. Và chúng ta thường tạ ơn Chúa một cách chung chung: vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương, vì muôn ơn lành Chúa ban, vì mọi điều con có là do nơi Ngài, vì công trình tạo dựng và cứu chuộc, vì Con Một Chúa đã chết và sống lại để mang lại ơn giải thoát cho nhân loại... chúng ta tạ ơn dựa theo công thức mà con tim chẳng mảy may rung động, tại sao? Thưa: những điều trên là điều ai cũng có, và đôi khi ta còn bị cám dỗ nghĩ rằng chúng chỉ là con đẻ của trí tưởng tượng hoặc suy tư thần học!
Có câu chuyện kể về 2 người bạn trên đường đi khám phá thiên nhiên, họ cãi nhau và anh A đã tát vào mặt bạn mình, Người này lẳng lặng ghi lên cát 'hôm nay, người bạn thân đã tát vào mặt tôi', họ tiếp tục lên đường - và đến một lúc anh B bị rơi vào vùng cát lún, và anh được người kia giúp ra khỏi nơi nguy hiểm, anh lấy thanh gươm và khắc vào đá 'hôm nay, người bạn thân đã cứu mạng sống tôi'. Thế đó, nỗi bất bình được ghi trên cát để gió cuốn đi, còn ân tình phải được ghi lên đá để lưu giữ lâu dài. Chúng ta thường làm ngược lại: nỗi buồn, nỗi oán hận, sự vô tâm, sự xúc phạm được ghi vào nhật ký, đưa lên mạng xã hội, được kể đi kể lại... còn ân nghĩa chẳng có nơi lưu giữ... đời mất vui và đời buồn là thế: phải quên ân oán mới có khả năng nhớ ân phúc mà Chúa và tha nhân đã làm cho mình. Câu chuyện Tin Mừng Chúa kể cũng chính là câu chuyện của mỗi người chúng ta.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét