Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

NHƯNG GẤP BỘI

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp”.

“Sự sống được trao cho chúng ta; chúng ta sinh lợi nó bằng cách trao ban!” - Rabindranath Tagore.

Kính thưa Anh Chị em,

Giữ lại, sự sống nhỏ đi; trao ban, sự sống lớn lên. Tin Mừng hôm nay còn đi xa hơn: những gì trao cho Chúa tưởng như mất đi. Thế mà không - ‘nhưng gấp bội’; và trên cả gấp bội, còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.

Cái “gấp bội” bắt đầu từ điều không thể: người thanh niên vừa bỏ đi, Chúa Giêsu nói đến con lạc đà và lỗ kim. Các môn đệ sửng sốt: “Thế thì ai có thể được cứu?”. Họ hiểu, Chúa Giêsu không chỉ nói về người giàu, nhưng đang đánh sập một ảo tưởng: con người có thể tự bảo đảm phần rỗi. Ngài không mở rộng lỗ kim, cũng không thu nhỏ lạc đà; Ngài hướng mắt họ về phía Thiên Chúa: “Đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”. Không ai tự bước qua cái không thể; chỉ Thiên Chúa mới đưa họ qua.

Phêrô đã bỏ lưới, nhưng chưa bỏ phép tính: “Phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?”. Chúa Giêsu không trách ông; Ngài mở phép tính ấy đến vô cùng. Bản Hy Lạp viết palingenesia - “thời tái sinh”. Phêrô hỏi phần mình sẽ nhận lại gì ở đời này; Chúa Giêsu đặt trước ông cả một cuộc tạo thành mới. Phêrô kê ra phần mình đã bỏ; Chúa Giêsu cho một đáp số vượt mọi phép tính: một trời mới đất mới. “Gấp bội” không phải là hoàn vốn, nhưng là bước vào sự sống Thiên Chúa đang mở ra, nơi không điều gì đã trao cho Ngài bị mất đi.

Bài đọc Cựu Ước phơi ra một thứ “gấp bội” khác. Nhờ “rất khôn ngoan và có tài buôn bán”, thủ lãnh Tia tích luỹ vàng bạc; của cải càng đầy, lòng ông càng cao. Ông tưởng mình đã vượt khỏi phận người đến mức tự nhận: “Ta là thần!”. Nhưng trước lưỡi gươm của kẻ sát hại, ảo tưởng ấy sụp đổ: ông chỉ là người! Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca xác lập chủ quyền tối hậu của Thiên Chúa trên sự sống: “Ta cầm quyền sinh tử!”. Con người có thể làm cho của cải sinh lợi gấp bội, nhưng không thể kéo dài đời mình thêm một ngày.

Cũng thế với chúng ta. Đôi lúc, trao cho người một giờ, chờ một lời cảm ơn; dâng cho Chúa một điều, lại thầm hỏi sao Ngài chưa bù lại nhiều hơn. Nhưng ân sủng không hoàn vốn. Điều trao đi vượt khỏi kích thước nhỏ hẹp của chúng ta để bước vào sự phong nhiêu của Thiên Chúa: một hy sinh âm thầm có thể giữ ấm cả một gia đình; một đời tận hiến có thể làm chín vàng những cánh đồng mãi ngoài tầm mắt.

Anh Chị em,

Nơi Đức Kitô, cái ‘gấp bội’ của Thiên Chúa mang hình một thập giá. Trên đó, Ngài mất hết - áo xống, danh dự, cả hơi thở - nhưng vẫn trao mình vào tay Cha. Chúa Cha đã làm cho Ngài trỗi dậy trong một sự sống không còn chết nữa. Một cuộc tạo thành mới bừng lên từ ngôi mộ trống. Thập giá tưởng mất sạch. Thế mà không! Phục Sinh làm phát sinh điều chưa từng có và thực hiện điều loài người không thể. Không chỉ được lại, ‘nhưng gấp bội’: một Người Con trao mình, một nhân loại được đưa về nhà Cha.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con dám trao mà không tính toán; dám mất mà không sợ hãi; và tin rằng trong tay Chúa, mọi hy sinh sẽ sinh hoa kết trái ‘gấp bội!’”, Amen.

Suy tư:

-Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể. Chúng ta thường dùng câu này để thêm xác tín trong lời cầu nguyện, nhưng hôm nay cha Minh Anh mở rộng nó đến lãnh vực ơn cứu độ: con người không thể tự bảo đảm phần rỗi. Thiên Chúa thường thanh luyện, Thiên Chúa ban tặng cách nào tùy Người (người công nhân giờ thứ 11).

-Bài đọc 1 rất đáng cho ta ngẫm nghĩ: vua Tia rất khôn ngoan và có tài buôn bán, sinh ra tự cao cho mình ngang hàng với các thần, nhưng rồi sự chết đến. Chúa Giê su nói: các con không thể làm tôi hai chủ, không thể đặt trọng tâm đời mình trên của cải và Thiên Chúa được. 

-Bài Tin Mừng hôm nay thường được dùng trong các thánh lễ truyền chức và khấn dòng: các con đã bỏ mọi sự vì Thầy thì sẽ được lợi gấp trăm ở đời này và được sự sống đời đời. Xin đừng ai ảo tưởng rằng: đời tu rất êm đềm, không phải lo cái ăn cái uống, an bình và hạnh phúc. Điều quan trọng trong đời tu là nên trọn lành trong sự tự nguyện dâng hiến, nên giống Chúa và được chính Chúa làm gia nghiệp cả đời này và đời sau... Dâng hiến mạng sống mình để đáp lại tình yêu Giê su cũng là động lực chính thúc đẩy các thánh tử đạo can trường chịu đổ máu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét