Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

CÒN GÌ KHÔNG BUÔNG XUỐNG ĐƯỢC ĐÂY ?


Một nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, cứ cách một đoạn thời gian, ông lại dẫn theo vợ con đến nơi hỏa táng để xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói rằng, chỉ cần đến nơi hỏa táng, cái tâm nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền tài thật nhẹ nhàng.
Ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là quan to quý tộc quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách hay là một người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi, không ai biết đến, cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế, lặng yên nằm xuống, sau đó bị đưa vào bên trong lò hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông nho nhỏ được bọc trong tấm vải đỏ.

- Khi đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn khói. Đời người chính là đơn giản như vậy! Vinh hoa phú quý phút chốc thoáng qua, ân ái tình thù cũng chỉ như cát bụi.
Hôm nay sống trong một thế giới vật chất dục vọng tràn lan, bên cạnh chúng ta là đầy những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc, mỹ sắc…, hễ không cẩn thận, thì trong tâm sẽ dậy sóng. Nội tâm chúng ta vốn dĩ trong sáng, thuần tịnh, bình lặng sẽ trở nên ngông cuồng, ngạo mạn và tư lợi.

- Khi bạn cảm thấy hiện thực và lý tưởng có sự chênh lệch,
Khi bạn cảm thấy uất ức thương tâm, không có người hiểu bạn,
Khi bạn vì ân oán tình thù mà canh cánh trong lòng,
Khi bạn vì lợi ích được mất mà so đo tính toán,
Khi bạn khom lưng chau mày đối với quyền thế,
Khi bạn vì địa vị cao thấp mà mưu tính hại nhau…,  
sao bạn không đi đến nơi hỏa táng xem thử, đối diện với một nắm tro bụi, bạn còn có gì không buông xuống được đây?
 (Nguồn http://hoangfamily.biz/p29a2520/con-gi-khong-buong-xuong-duoc-day-)

Suy tư :
Tháng 11 hằng năm là tháng dành riêng để cầu nguyện cho các linh hồn nơi chốn luyện hình. Các Giáo xứ thường tổ chức những Thánh lễ nơi nghĩa trang để gần gũi với các phần mộ những người thân yêu đã đi trước, và đó cũng là dịp tốt để nghĩ về sự chết và sự sống đời sau.

Sự chết là định luật tất yếu của mọi người, không có luật trừ. Cuộc đời tuy vắn vỏi, nhưng lại là mầm gieo sự sống vĩnh cửu mai sau. Mỗi người sống mỗi cảnh và chết mỗi cách khác nhau, nhưng chết là một cách để trở thân xác trở thành tro bụi. Và tro bụi này mang nét riêng và hình hài cụ thể, chờ ngày được kết hiệp lại với linh hồn để hưởng phúc trường sinh.
Tôi nghĩ đến hai cái chết trong lịch sử Cứu Độ. Một là cái chết của Thánh Giuse, cha nuôi Chúa Giêsu. Kinh Thánh không nói gì về một câu nói hay về cái chết của Thánh Giuse, người ta cho rằng Ngài đã mất trong khoảng thời thơ ấu của Chúa Giêsu. Thánh Giuse có lẽ chết vì bệnh, có Chúa Giêsu ở đó ...vậy tại sao Chúa không làm phép lạ? Thánh Giuse có chết êm ái hay vật vã vì đau đớn? - Không ai biết được, và điều đó có lẽ không quá quan trọng, nhưng điều chắc chắn là Thánh cả rất bình an như Ngài đã từng chấp nhận ý Chúa định liệu. Và cái chết vĩ đại nhất trong lịch sử cứu độ là cái chết của Chúa Giêsu : cái chết tự nguyện và hiến mạng vì bạn hữu, đánh bại thần chết để mở đường sống lại cho muôn người. Chúa đã dạy: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống”(Ga 11,25).

Như vậy, người khôn ngoan và thành công trên đời này là người tin vào Chúa Giêsu. Cha PM. Cao Huy Hoàng nói : Người thành công nhất là người chết trong Chúa Kitô để được sống lại với Người (chết với tội để bước theo Chúa Kitô trong cuộc sống dương gian, cũng như chết trong tình trạng sẵn sàng của người sạch tội trọng). Đức Phanxicô nói: Nên thánh là ơn gọi dành cho mọi người. Thánh nhân không phải là những người làm được những điều to lớn cho Giáo hội và xã hội mà nhất là những người sống cuộc đời kitô trong đức tin và tình yêu tràn đầy qua cuộc sống đơn sơ và kín ẩn. Sự thánh thiện mà đôi khi không lộ hiện trong các công trình to lớn hay các thành công ngoại thường, nhưng biết sống một cách trung thành mỗi ngày các đòi hỏi của bí tích Rửa Tội. Một sự thánh thiện được làm bằng tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân. Tình yêu trung tín cho tới chỗ quên chính mình để tận hiến hoàn toàn cho các người khác, như cuộc sống của các bà mẹ, các người cha hy sinh cho gia đình, bằng cách biết sẵn sàng từ bỏ biết bao nhiêu điều, và biết bao dự tính hay các chương trình riêng, mặc dù đó không luôn luôn là điều dễ dàng (Bài giảng ngày 1.11.2016 trong chuyến tông du Thụy Điển).

Tháng cầu cho các linh hồn là dịp tốt để mỗi người nghĩ về sự chết của chính mình, nhờ đó định hướng lại lối sống và cách hành xử của mình. Hãy nghe vài câu nói tuy ngắn gọn nhưng là đúc kết cả một tư duy đầy triết lý sống “ Tôi coi mọi sự là thua thiệt trước cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Giêsu, Chúa tôi”. “Thành công lớn nhất trong đời người là nên thánh” (Thánh Phaolô và Thánh Gioan Phaolô 2)

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Trò đùa ?




Ngày 01.11.2106, chương trình TV có đưa lên bản tin nói về việc trong cộng đồng mang lan truyền một tin đồn : “Từ ngày 1.11.2016  đến ngày …. Tại một số địa điểm cụ thể ở Hà Nội một số cô gái trẻ sẽ cho ‘sờ vú’ thoải mái với giá 50.000đ để thu tiền giúp nạn nhân bão lụt”, và cụ thể những con đường nơi ấy đã bị kẹt xe vì có quá nhiều người đến”. Nhưng đây chỉ là tin vịt.
Điều nầy làm ta nhớ lại một nguyên tắc luân lý của Kitô giáo: Mục đích không biện minh cho phương tiện. Ví dụ ta không thể vì thương người nghèo mà lại đi ăn trộm của người giàu, không thể vì thương một cô gái mồ côi nghèo mà hủy bỏ mối dây hôn phối với vợ mình, không thể nghĩ rằng mình nghèo nên đi lấy của cải người khác. Một hành vi tốt và phương tiện cũng phải tốt mới tạo nên một việc nên làm. Nhiều người mua vé số chỉ vì thương người nghèo, nhưng cũng có người lập luận: mình đi … ôm cũng là việc tốt vì giúp người ta.

Tuy chỉ là một trò đùa của một ai đó, nhưng cũng là một phép thử cho lương tâm con người. Tôi nghĩ nhiều người đã xếp sẵn ít là vài trăm nghìn để tận hưởng niềm vui. Thực ra, đã là con người với bản tính mỏng dòn yếu đuối thì ai cũng dễ sa ngã, nên người khôn ngoan phải biết tránh dịp tội : “Tẩu vi thượng sách”. Tránh bạn xấu, tránh những hoàn cảnh ở một mình với người khác phái, phim ảnh nude, khiêu vũ. Ma quỷ dùng thủ đoạn phù hợp với từng người : tiền bạc, danh vọng, nhục dục, kiêu ngạo, thất vọng, hận thù… Hòng lôi kéo các tâm hồn về phe chúng.
Trong tuần vừa qua, các bài đọc thường niên ngày thường, Giáo hội cho chúng ta nghe thư gửi tín hữu Êphêsô, là một tổng hợp về cách ăn nết ở của các thành viên trong gia đình. Thánh Phaolô dạy: “Anh em hãy đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Kitô”. Đúng là những lời thật đẹp và dễ nhớ.

Nhiều gia đình ở miền quê đã xảy ra cảnh ly dị và ly thân (một người bỏ đi đâu đó). Dĩ nhiên là có nhiều lý do, nhưng một trong lý do đáng tiếc là một trong hai người phối ngẫu sa đà theo đuổi đam mê của mình: cờ bạc và đề, nát rượu dẫn đến lè nhè và lười biếng, tinh thần gia trưởng và không tôn trọng tự do người bạn đời.


Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Êphêsô có dạy: “Chồng hãy yêu thương vợ như Đức Kitô đã yêu thương và hiến mình vì Hội Thánh. Vợ hãy phục tùng chồng như phục tùng Chúa. Con cái hãy vâng lời cha mẹ” (Eph 5,21-33). Nhiều người đàn ông thường trích chỉ một câu ưa thích ‘vợ hãy phục tùng chồng’ mà quên mất phần của mình là ‘yêu thương vợ như Đức Kitô đã yêu đến hiến thân mình’.

Ngày nay, người ta kém tinh thần chịu đựng và cam chịu hơn xưa, nên các gia đình xảy ra xung đột nhiều hơn. Một mối liên hệ tình cảm bền vững phải có sự cộng tác từ hai phía. Một gia đình cũng vậy, nó chỉ bền vững khi cả hai người cùng biết tôn trọng tự do của người kia. Muốn vậy mỗi người phải tự trọng và tự hạn chế những tự do quá trớn của mình khi nó gây hại cho hạnh phúc của bạn mình. Ai có lỗi thì phải nhận lỗi và sửa đổi, đó mới là bình đẳng nam nữ. Người đàn ông thường trích câu ‘chồng chúa vợ tôi’ để lấn át vợ trong mọi quyết định và cách hành xử của mình: vợ phải tuân lời mình dù đó là lời ngu ngốc và lệnh truyền bất hợp lý.

Gia đình bền vững đòi hỏi 2 người phối ngẫu bình quyền trong mối quan hệ : mỗi người phải yêu thương tôn trọng người kia, mỗi người phải tự trọng và giảm thiểu những tự do quá trớn, phải biết nghĩ đến niềm vui và nỗi buồn của người bạn đời. Gia đình có một nhiệm vụ quan trọng : chuyển giao niềm tin cho con cái. Niềm tin vào cuộc đời và nhất là niềm tin vào Thiên Chúa. Điều này chỉ có thể thực hiện khi cha mẹ sống tốt với nhau và yêu thương con cái : tình thương của cha mẹ với con cái sẽ giúp con cái hiểu được tình thương của Cha trên trời.

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

Bạn có đang “nguyền rủa” con mình mà không nhận biết?




 Tại thành phố Portland, bang Oregon, Mỹ có hai vợ chồng vị mục sư. Họ có một người con trai. Cậu con trai này đã mang đến cho họ rất nhiều phiền não. Không chỉ thế, mà cậu con trai này của họ đã bỏ nhà đi không một chút tin tức gì trong suốt ba, bốn năm rồi. Vì vậy, vị mục sư đã tìm đến một chuyên gia tâm lý học và đem hết nỗi phiền não khổ sở trong lòng mình nói ra cho chuyên gia tâm lý này nghe.

Chuyên gia tâm lý học sau khi nghe xong liền nói: “Ông đã “nguyền rủa” con trai của mình trong bao lâu rồi?”

Vị mục sư kinh ngạc hỏi lại: “Ông nói tôi “nguyền rủa” con trai tôi? Ông nói thế là có ý gì?”

Chuyên gia tâm lý trả lời: “Nguyền rủa ở đây chính là nói những lời không phải, lời cay nghiệt với người khác. Theo như lời ông kể lúc nãy, thì những lời nói của ông với con trai mình đều là những lời không phải. Vậy ông đã “nguyền rủa” con trai mình trong bao lâu rồi?”

Vị mục sư lúc này đã hiểu và cúi đầu nói: “Vậy thì tức là từ lúc con trai ra đời, chính là tôi đã nguyền rủa nó cho tới tận bây giờ, tôi từ trước tới nay đều không nói lời nào tốt với nó cả.”

Chuyên gia tâm lý nói: “Kết quả là không đem lại hiệu quả gì, đúng không?”

Vị mục sư trả lời: “Đúng vậy!”

Chuyên gia tâm lý nói: “Bây giờ tôi đề nghị ông và vợ ông, trong hai tháng tiếp theo, khi hai người nghĩ đến con trai của mình, hãy chúc phúc cho cậu bé, đừng nghĩ cậu bé không tốt. Tôi cũng muốn hai người hãy cầu xin Thượng đế che chở cho cậu bé. Lúc hai người nghĩ đến con trai của mình, tôi đề nghị hai người hãy nhớ những mặt tốt của cậu bé và nói những lời tốt về cậu bé!”…

Suy tư
- Ai trong chúng ta cũng có tự ái nhiều hay ít. Bởi đó mới xảy ra những chuyện đáng tiếc xảy ra trong giao tiếp và đó cũng là một nguyên do xã hội khó thay đổi, tiến bộ. Người ta thường đặt những ‘hộp thư góp ý’ ở các công sở và cả ở các giáo xứ như là một thiện chí muốn phục vụ mọi người tốt hơn, nhưng hầu như chẳng mấy ai để ý đến ‘thiện chí’ của những người có trách nhiệm với cộng đồng. Không phải vì người ta không có sáng kiến và ý kiến, nhưng có lẽ người ta e ngại khả năng lắng nghe và thiện chí của người nhận những lá thư góp ý. Không khéo chỉ là trò hề và tệ hơn nữa là cảnh truy tìm thủ phạm để trù dập. Thôi im lặng là thượng sách, việc ai nấy làm và ai sai người đó chịu! Vì thế mà tình cảnh xã hội và cả Giáo hội không mấy sáng sủa.
- Trong những chuyện cổ tích dành cho trẻ em, thường có những bà tiên tốt và những mụ phù thủy độc ác. Những bà phù thủy thường có những lời nguyền làm hại đến ai đó một cách rất cụ thể. Thường những lời nguyền đó rất linh nghiệm trong tương lai làm cho con mồi hết đường chạy thoát. Những lời nói sau lưng của ta về một ai đó : một nhà nước, một vị lãnh đạo, một người bạn và nhất là những người đang chung sống với ta (vợ chồng hoặc con cái) cũng linh nghiệm cách nào đó như một lời nguyền rủa của các bà phù thủy. Chính não trạng và cách ứng xử của ta sẽ bị ảnh hưởng trước hết. Hãy thôi chê bai và hãy cầu nguyện cho những điều ta không bằng lòng, và chính ơn Chúa sẽ làm nên những điều kỳ diệu. Những lời tiên đoán xấu về đất nước và Giáo xứ chẳng có ích gì cho ai mà chỉ làm cho cuộc sống thêm nặng nề. Hãy tập nhìn thấy những điều tốt đẹp nơi ta đang sống, vì ‘thà rằng thắp lên ngọn nến sáng còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối cuộc đời”.
- Hôm qua, trong bài nói chuyện với khách hành hương về bài Tin Mừng tuần 31 TNC, Đức Phanxicô nói: “Chúa Giêsu không dừng lại nơi tội lỗi và thành kiến về ông Giakêu, Chúa nhìn thấy con người với ánh mắt của Thiên Chúa, nhìn thấy những thương tích nơi tâm hồn ông và nhìn thấy một phẩm chất tốt đẹp mà Tạo Hóa đã gieo vào lòng mỗi người. Cái nhìn của Chúa Giêsu đã tạo ra một thay đổi kỳ diệu nơi ông Giakêu cũng như nơi các tội nhân khác”.
Chúng ta cũng hãy đi và làm như thế trong các cuộc tiếp xúc với anh em. Đừng quá chú tâm đến những khiếm khuyết của nhau mà quên đi điều quan trọng là khuyến khích nhau tiến lên phía trước bằng những lời khen ngợi chân thành và đúng mực. Người lãnh đạo nào cũng muốn thuộc cấp của mình tiến bộ hơn, có người dùng cách là luôn đưa ra những nhận xét tiêu cực nhưng có những người khác lại đưa ra những nhận xét tích cực. Tôi nghĩ là cách sau sẽ thành công hơn, vì cách trước sẽ tạo nên sự oán ghét, xa cách.

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

Chuẩn mực đạo đức




Thời đại thông tin bùng nổ, các kênh truyền hình đưa lên màn hình các cuộc trò chuyện với những người nổi tiếng. Ngày 16.10.2016, Đài truyền hình VN đã trình chiếu cuộc phỏng vấn nữ diễn viên Hoàng Yến với 41 tuổi đời và 4 đời chồng. Chị đưa ra quan điểm sống của mình rất dễ dãi và thoải mái về vấn đề hôn nhân: “Tôi không nghĩ là mình thất bại trong hôn nhân, chỉ là thích thì ở không thích thì chia tay. Tôi cảm thấy lòng mình vẫn trong trắng và đáng yêu. Chẳng thà minh bạch chuyện tình yêu như tôi còn tốt hơn những người chỉ kết hôn một lần nhưng có đến cả 100 người đàn ông”.
Tôi tự hỏi lòng mình: còn đâu là chuẩn mực đạo đức? Chính những tư tưởng ‘tự do luyến ái’ quá trớn nầy đã đưa đến nhiều thảm cảnh gia đình như ly dị, phá thai, ngoại tình, sống thử, sống không kết hôn. Kitô giáo rất đề cao vai trò của gia đình như một định chế được Thiên Chúa định liệu ngay từ ban đầu công cuộc tạo dựng, là môi trường thuận lợi để giáo dục con cái và để hai người phối ngẫu được hạnh phúc. Thế nhưng, các trào lưu xã hội ngày càng trở nên điên loạn như muốn thách thức Thiên Chúa: chuyển đổi giới tính, kết hôn đồng tính, tình dục bừa bãi… 

Hơn lúc nào hết, người Kitô hữu luôn phải dựa vào giáo huấn của Tin Mừng và lời dạy của Giáo Hội để đứng vững trong cuộc đời mình, vì ‘ma quỷ như sư tử gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé’ hòng lôi kéo các tâm hồn sa ngã:
- Gia đình là sự kết hợp giữa một người nam và một người nữ để yêu thương và tôn trọng nhau cùng giáo dục con cái. Hôn nhân thành sự có tính cách vĩnh viễn cho đến khi một trong hai người khuất bóng. Thánh giáo hoàng Gioan-Phaolô 2 nói: “Xây dựng một gia đình hạnh phúc là một thành công lớn trong cuộc đời”.
- Ngài còn nói thêm : “Thành công lớn nhất của đời người là nên thánh”(Gioan phaolô 2). Chúa đã dạy: “Các con hãy nên hoàn hảo như Cha trên trời là Đấng hoàn hảo”. Ở một chỗ khác, Chúa lại dạy: “Các con hãy ăn ở nhân từ như Cha trên trời là Đấng nhân từ”.
- Điều cốt lõi của sự thánh thiện Kitô giáo là kết hợp với Chúa Kitô là cội nguồn sự thánh thiện, sống theo 8 mối phúc – đặc biệt là sống tinh thần khó nghèo, hiến thân phục vụ như Chúa Giêsu.
Trong buổi nói chuyện với giới trẻ ở Brasil, Đức Phanxicô nói với giới trẻ: “Là môn đệ Chúa Kitô, các con phải có can đảm đi ngược dòng đời. Như khi được mời tham gia một đội bóng, người cầu thủ phải tập luyện rất nhiều thì các con cũng phải tự rèn luyện khi theo Chúa Kitô. Người đương thời không thích những cam kết lâu dài mà chỉ thích những dấn thân ngắn hạn, đó là những cám dỗ mà chúng con phải vượt qua để có những cam kết trọn đời khi chọn sống đời hôn nhân hay tu trì”.
Người Do Thái ngày xưa luôn phải đối diện với cám dỗ thờ đa thần, vì họ chung sống với các dân tộc khác nên nhiễm tư tưởng của họ. Ngày hôm nay, người Kitô hữu không dễ gì bỏ Thiên Chúa của mình để thờ một vị thần nào đó, vì họ biết rõ Đức Chúa là Chúa thật trời đất, nhưng họ lại có nguy cơ không sống niềm tin của mình, họ có nguy cơ tôn thờ chính bản thân và tự do của mình. Các trào lưu trần tục như tiền bạc, khoái lạc, phóng túng … được ví như những ngẫu tượng được con người đề cao và thèm muốn từ trong vô thức. Đến một lúc nào đó, niềm tin vào Thiên Chúa và những giới luật Ngài ban trở nên xa lạ và khó chấp nhận với chiêu bài văn minh, khoa học và tự do.

Chính ĐGH Gioan 23 đã “bắt nhịp” cho Công Đồng Vatican 2 khi ngài nói: “Giáo hội luôn chống lại các sai lầm. Ngày nay, Giáo hội ưa thích dùng Biệt dược Lòng Thương Xót hơn là nghiêm khắc”. Tinh thần của Công Đồng Vatican 2 đã thúc đẩy Giáo hội mở cửa ra để đến với lương dân, gặp gỡ và đối thoại với các tôn giáo bạn, cổ vũ sự hiệp nhất các giáo phái Kitô và loại bỏ vạ tuyệt thông cho nhau, xin lỗi mọi người vì những sai lầm của Giáo hội trong quá khứ, tự mình đổi mới cho phù hợp với thời đại (aggiornamento). Ngay trong bản thân Giáo hội, nhiều người con đang mang những vết thương trầm trọng về luân lý, nên Đức Phanxicô, một lần nữa, lại kêu mời mọi người tin vào lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa và thể hiện lòng xót thương với anh em minh cách cụ thể bằng ‘thương người có 14 mối’.

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Sống dựng xây




Giờ Thánh lễ buổi chiều trời khá nóng, quạt bật đều nhưng không ai mở những cánh cửa ra để thoáng mát. Tại sao vậy? – Vì nhác mở, không phải vì gió. Tôi tự nghĩ : đây cũng là một biểu hiện của sự vô cảm, tựa như câu chuyện ai đó đã thử nghiệm (đặt một viên gạch bằng xốp ngay giữa đường phố, ngàn người tránh né để đi qua mà không ai dừng lại để nhặt vứt viên gạch đi để khỏi làm người khác vấp ngã).
Tôi nghĩ đến hai từ: dựng xây. Có những việc mình có thể làm để cho cuộc sống anh em nên tốt đẹp hơn. Muốn dựng xây phải là người có tinh thần tích cực trong cuộc sống, phải có tính phản biện xã hội: cái gì hay thì vun vào, điều gì dở thì bỏ đi. Có những việc dựng xây thuộc lãnh vực vật chất đem lại tiện ích thiết thực cho anh em, có những dựng xây tinh thần mang lại những giá trị nhân văn lâu dài , và có những dựng xây đạo hạnh mà giá trị của nó còn kéo dài mãi sang cuộc sống vĩnh cửu.

Dựng xây vật chất rất dễ nhận ra trong cuộc sống thường ngày như giữ gìn vệ sinh chung, nhường nhịn nhau trong cuộc sống, tôn trọng danh dự và tài sản người khác, nhặt cục đá cản đường hay lùm cây trên con đường rãy… Dựng xây tinh thần rất đa dạng : truyền bá những thông tin tốt, cổ vũ những điều hay trong phong tục tập quán của làng xóm… Gần đây, việc ăn uống trong các ‘đám tang’ có nguy cơ trở thành ‘lệ làng’, dù nhiều cha xứ đã lên tiếng nhưng chẳng mấy người nghe theo: ăn uống khi xác còn ở trên đất, sau khi chôn cất xong, rồi lễ tuần 3, tuần 7… Tôi đã từng chứng kiến những đám tang ở một vài vùng khác thì thấy họ sống tinh thần ‘nay anh mai tôi’ rất đơn giản: có đến cả 100 người thức suốt đêm nơi nhà tang, sáng mai họ về nhà hết, sau đó đi đưa tang rất đông và rồi ai về nhà nấy, không ăn uống gì sất vì tang gia bối rối đừng làm họ thêm bối rối. Và còn chuyện vòng hoa trong các đám tang cũng là một đề tài đáng bàn, nhiều người cho là một chuyện lãng phí: thay vì đặt những vòng hoa cả triệu bạc thì ta nên đặt vòng hoa rẻ tiền thôi, số tiền còn lại ta phúng điếu bằng tiền thì gia chủ có lẽ bớt bối rối hơn, vì sau đám tang những vòng hoa phải chất lên xe để đổ đi. Dĩ nhiên mỗi đám tang cũng nên có chừng 10 vòng hoa cho có bầu khí, nhưng nhiều quá thì đúng là lãng phí tiền bạc. Việc hạn chế vòng hoa phải khởi đi từ gia đình và phải có sự suy nghĩ của nhiều người mới mong thay đổi được một điều đã thành ‘lệ’. Một cách vô thức, khi mang đến một vòng hoa, một tập thể nào đó muốn mọi người biết sự phúng điếu của họ, nhưng thực ra chỉ cần họ đến, dù họ phân ưu bằng vòng hoa hay phong bì thì gia chủ đều biết rõ lòng thành của bạn bè thân hữu.
Còn việc dựng xây đức tin thì tuyệt đối quan trọng rồi. Mỗi người là một sứ giả Chúa đặt để bên cạnh anh em mình để giúp nhau sống niềm tin trên cõi dương gian, nên phải cố gắng để rao giảng Tin Mừng cho anh em cách nầy cách khác: cổ vũ nhau tiến lên trên đường nhân đức, thi đua nhau tham dự phụng vụ và các việc lành trong giáo xứ, gieo rắc những tư tưởng đạo đức và xây dựng sự hiệp nhất và bình an trong cộng đoàn, chuyển giao đức tin cho các thế hệ kế thừa, sẵn sàng trả lẽ về niềm tin cho ai đang muốn tìm hiểu.

Đừng ngại mệt, đừng ngại đầu tư cho những việc làm dựng xây và phục vụ. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời. Người gieo trong đau thương sẽ gặt trong vui cười. Những người biết sống vì tha nhân sẽ lãnh được niềm vui ngay trong cuộc sống nầy và sẽ được Chúa thưởng công mai ngày.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Hãy mỉm cười với nhau




Ngày 10 tháng 12 năm 1979, trong diễn văn đọc trước khi nhận giải Nobel Hòa Bình, Mẹ Têrêxa kể: “Một lần kia, có 14 giáo sư đại học từ Hoa Kỳ đến thăm nhà bác ái của chúng tôi ở Calcutta. Sau khi thăm, một người nói với tôi: xin Mẹ nói cho chúng tôi một điều thôi để chúng tôi có thể nhớ mãi. Tôi nói với họ: Hãy mỉm cười với nhau, hãy dành thời giờ cho nhau trong gia đình. Ðó cũng là điều tôi muốn nói với quý vị hôm nay”. 


“Hãy mỉm cười với nhau, hãy dành thời giờ cho nhau trong gia đình” là một sứ điệp mang lại nhiều điều tích cực trong cuộc sống. Trong thế giới người lớn, con người thường mang mặt nạ trong các quan hệ giữa người với người, khác với trẻ em vì chúng thường chóng giận và mau quên. Người lớn thường giả vờ thân tình vui vẻ nhưng trong lòng lại dự tính mưu hại người và lợi dụng nhau. Người lớn thường ‘đóng mặt ngầu’ với nhau để che đậy một nỗi sợ: sợ người kia lấn lướt và coi thường mình. Bạn thử nghĩ xem những người sống trong một khu xóm hay một làng quê với nhau, vậy mà mỗi lần hai người nào đó gặp nhau chỉ nhìn nhau vô cảm, không hé nổi một nụ cười thì họ giống loài vật hay loài người hơn? Có người lập luận: kẻ kia phải chào mình trước, vì nó nhỏ tuổi hơn hoặc vì lần trước mình chào nó mà nó cứ khinh người! Thôi, hãy bỏ qua nhưng chi tiết nhỏ đó đi, vì nó làm cho đời ta tủn mủn và mất vui. Mỗi lần gặp nhau, hãy cười với nhau và gật đầu chào nhau dù người kia có là con cháu mình và đang có ‘vấn đề’ với mình, vì như vậy đời mình sẽ vui hơn và người kia chắc chắn hạnh phúc hơn. Bạn hãy thử đi, hãy mỉm cười và chào người anh em trước đi, cuộc gặp gỡ sẽ dễ chịu hơn hình ảnh hai con chó gầm gừ khi đi qua nhau.

Hãy dành thời giờ cho nhau trong gia đình. Con người thời đại tất bật với công việc và sở thích riêng, đến nỗi không còn thời giờ để nghe nhau và hiểu nhau. Đó là một thực tế cuộc sống, nhưng ẩn chứa bên trong nhiều điều hơn là việc thiếu thời giờ. Có thể kể đến tâm lý quan trọng hóa bản thân, quá chú trọng đến các phương tiện truyền thông hoặc tâm lý mệt mỏi, kỹ năng giao tiếp... Khi một người đang nói khá chi tiết một vấn đề nào đó thì bị người kia chặn đầu bằng một câu kiểu như đáp số tất yếu, làm người nói cụt hứng và im luôn. Khi một người đang kể một câu chuyện thì người khác lại cắt ngang bằng một câu hỏi vu vơ hay một câu chuyện khác. Khi một người đang nói chuyện thì người kia mắt cứ dán chặt vào một thiết bị công nghệ nào đó. .. Những kiểu nói chuyện như vậy sẽ làm cho người ‘phát ngôn’ uất ức và mặc cảm, lâu dần sẽ dẫn đến stress và tự kỷ. Hãy tử tế để lắng nghe người kia nói chuyện, đó là một đòi hỏi của đức bác ái và của cảm thông. Hơn đâu hết, trong gia đình mọi người phải biết dành thời giờ lắng nghe nhau khi người kia muốn nói, vì gia đình là trường học yêu thương: cho đi và đón nhận.

Thời đại hôm nay người ta thường nói tới ‘kỹ năng sống’. Tôi chưa được trải qua những khóa học chuyên biệt, chỉ xin nói tới một vài điều góp nhặt đó đây, vì thấy có một vài điều liên quan đến điều Mẹ Têrêxa nói hôm nay.
-Nói tới kỹ năng sống, người ta nghĩ tới việc cởi mở tấm lòng để gặp gỡ mọi người, trái ngược với thái độ khép kín trong giao tiếp và về nhận thức. Ngôn ngữ của Mẹ Têrêxa là biết mỉm cười với nhau và lắng nghe nhau.
-Bằng lòng với những gì mình có. Sau khi đã nỗ lực thì biết bằng lòng với chính mình. Người hạnh phúc không phải là người có những gì mình muốn nhưng là biết bằng lòng với những gì mình có.
-Sống tốt giây phút hiện tại. Hãy sử dụng thời giờ hợp lý giữa công việc và nghỉ ngơi, dành cho mình và cho người, giữa lo lắng cuộc sống và nhu cầu tâm linh. Tiết kiệm thời gian và lời nói.
-Hãy là chính mình. Muốn sống an vui tự tại, phải biết giá trị con người mình, biết học hỏi người nhưng không so sánh nhiều và không gắng sức nên giống ai đó.
-Đón nhận người khác như họ là. Biết đứng về phía bên kia để nhìn vấn đề để có một sự cảm thông cần thiết khi đối thoại và xử lý các tình huống cuộc sống. Chậm bất bình và rất mực khoan dung, vì có khi ta chưa thấu hiểu những ý tốt của người kia. Phê phán và lên án là điều Chúa dạy không nên làm.
-Quyết tâm tiến lên phía trước qua từng ngày sống: nhân bản, tâm linh. Những ý hướng tích cực sẽ giúp ta hưng phấn về tâm lý và sức khỏe.

Chúc bạn luôn mỉm cười, ca hát nho nhỏ, bắt tay, chúc mừng và lắng nghe nhau: trong gia đình và nơi làm việc.

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

CÁC THIÊN THẦN TRÊN TRỜI VUI MỪNG



Tin Mừng Luca 15,1-32 nói với chúng ta về lòng khoan dung nhân hậu của Thiên Chúa đối với các tội nhân. Khi người tội lỗi ăn năn sám hối thì các thiên thần vui mừng. Sám hối trở về là công việc xảy ra hằng ngày để trở nên hoàn thiện và nhân từ hơn theo gương Cha trên trời và theo khuôn mẫu của Chúa Giêsu đã dạy và đã sống. Người ta thường nghĩ việc ăn năn sám hối là việc chỉ xảy ra một vài lần trong mỗi cuộc đời và chỉ dành cho những tội nhân khét tiếng. Chúng ta có thể kể đến việc ăn năn sám hối của vua Đavit hay của ông Saolê (Phaolô). Đó là những cuộc trở về nổi tiếng, nhưng nơi đa số chúng ta thì chỉ có những thay đổi nhẹ nhàng để trở nên tốt hơn mỗi ngày. Có thể kể đến những tư tưởng hiền lành và khiêm nhường đã làm cho tâm hồn ta nên dễ thương và an bình hơn, một lời góp ý mang tính đạo lý quanh mâm cơm gia đình về những vấn đề cuộc sống đã làm cho hạt giống Tin Mừng nảy sinh trong các thành viên, một lời động viên ai đó làm cho họ ấm lòng, một việc bác ái nhỏ giữa đời thường.

Hãy là sứ giả hòa bình thay vì người gieo rắc hoang mang bất hòa trong môi trường mình sống. Cũng một con người Phêrô, lúc thì được Chúa khen là người có phúc vì biết nói phù hợp chân lý nhưng có lúc lại bị Chúa mắng là satan khi nói lời làm người khác hoang mang và đi lệch đường lối Chúa. Vua Đavit đã phạm tội tày đình là ngoại tình và giết người, nhưng ông chỉ nhận ra tội mình khi tiên tri Nathan nói cho biết. Bài trích sách Xuất Hành 32,7-14 nói về việc ông Mô-sê đã dùng lời nói để làm cho khuôn mặt Đức Chúa dịu lại và tha phạt cho dân Do Thái. Cha Anthony de Melo kể câu chuyện rằng: Các đệ tử tìm đến Minh Sư để học đạo, ai cũng muốn bắt chước lối sống của nhà hiền triết. Nhưng nhà hiền triết lên tiếng “nếu các đệ tử muốn nên giống như Ta thì đó là một điều tủi hổ cho cả hai”. “Vậy người ta cần minh sư để làm gì?” các đệ tử vội hỏi. Minh sư trả lời: “nước muốn được đun sôi thì cần đến cái ấm làm trung gian với ngọn lửa. Tôi chỉ là người trung gian vậy". Mỗi người hãy nâng đỡ gánh nặng của nhau bằng những lời tốt lành hơn là lời gây hoang mang và mang tính bạo lực, hãy là người trung gian giúp người khác tìm được chân lý và nhất là hãy cầu nguyện cho nhau được vững mạnh trong niềm tin vào Chúa.

Mỗi người là một tạo vật kỳ diệu trong chương trình của Chúa. Chúa mời gọi ta nên hoàn thiện theo cách thế của riêng mình, khuôn mẫu tuyệt hảo là chính Chúa Giêsu. Đừng cố nên giống một thánh nhân hay vĩ nhân nào đó, vì ta sẽ dễ thất vọng khi nhận ra những khiếm khuyết của họ và lãng phí chính ước mơ của Chúa về ta.

Đức Phanxicô nói: "Thiên Chúa không bao giờ ngừng muốn những điều tốt đẹp cho ta, ngay cả khi ta phạm tội". Đây là một điều dễ chấp nhận khi cuộc đời êm trôi, nhưng khi mang những căn bệnh nan y hay khi bị chà đạp tàn nhẫn, có những người đã mất đức tin vì thấy Thiên Chúa mãi im lặng trong lúc nạn nhân cứ quằn quại với những câu hỏi: tại sao tôi phải chịu đau khổ, đau khổ nầy lợi ích cho ai. Thánh Phêrô dạy: Những người khỏe mạnh hãy nâng đỡ tinh thần những kẻ đau yếu. Những lý lẽ của ta không thể cắt nghĩa đầy đủ về đau khổ người bệnh đang trải qua, nhưng hãy động viên người bệnh kết hợp đau đớn mình với thập giá Đức Kitô để mưu ích cho Giáo Hội, hãy nhìn lên Thập giá Đức Kitô để múc lấy nguồn sức mạnh và hãy biết rằng Chúa Giêsu đang đồng hành với họ từng giây phút.

Bài Tin Mừng Lc 15,1-32 còn nói lên một điều cũng rất khó hiểu về lòng thương xót của Chúa, đó là Ngài tôn trọng tự do của con người. Thiên Chúa luôn mong muốn điều tốt lành cho mọi người, thế nhưng Ngài chỉ biết đứng ngoài cửa và gõ, nếu ai mở cửa tâm hồn thì Ngài mới bước vào đời họ được. Đó là một điều khó hiểu đối với đầu óc chúng ta, vì Chúa là Đấng Tạo Dựng và con người chỉ là loài thụ tạo, chỉ là hạt bụi trong tay người thợ gốm. Bởi vậy hãy tạo thật nhiều niềm vui cho triều thần thiên quốc bằng những tâm tình con thảo với Chúa: tin tưởng, hiến dâng, xin lỗi và tạ ơn.