Danh sách Blog của Tôi

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

RA SAU - ĐỪNG RA XA



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Satan, lui lại đằng sau Thầy!”.

Năm 1522, trên đường đến Montserrat, Ignatiô định giết một người Hồi giáo vì cho rằng người ấy xúc phạm Đức Mẹ. Đến ngả rẽ, ông buông cương cho con la chọn đường. Con vật rẽ lối khác, cứu người kia và cứu Ignatiô khỏi lòng cuồng tín.

Kính thưa Anh Chị em,

Ignatiô không thiếu nhiệt thành; ông suýt sai đường. Phêrô cũng thế: yêu Thầy nhưng muốn chỉ đường cho Thầy. Chúa Giêsu buộc ông ‘ra sau - đừng ra xa’.

“Lui lại đằng sau Thầy!”. Một cụm từ dễ bị bỏ qua. Bản Hy Lạp viết opisō mou - “đằng sau Thầy”; ngay câu kế, opisō mou lại xuất hiện: “Ai muốn theo Thầy”. Vì thế, lời quở trách đưa Phêrô về đúng chỗ của người môn đệ. Bài học đầu tiên của thập giá chưa phải là vác được bao nhiêu, nhưng là thôi giành đi trước Thầy.

Phêrô không chối Thầy là Đấng Messia; ông chỉ chối con đường Messia của Thầy. Chúa Giêsu nói sẽ chịu đau khổ, bị giết và ngày thứ ba sống lại; nhưng Phêrô không nghe vế chót. Ông kéo Thầy ra riêng, đem lòng yêu Thầy sửa lại mặc khải của Thiên Chúa: muốn cứu Thầy khỏi thập giá, đang khi Thầy đi vào đường thập giá để cứu thế giới. “Đừng nghĩ bạn có thể chỉ đường cho tình yêu; chính tình yêu, nếu thấy bạn xứng đáng, sẽ chỉ đường cho bạn!” - Kahlil Gibran. Nếu Thầy nghe trò, trò có thể giữ được Thầy một thời gian, nhưng nhân loại sẽ vĩnh viễn mất Đấng Cứu Độ.

Như Phêrô, Giêrêmia cũng từng muốn Lời đổi hướng. Bị chế giễu và chống đối, ông quyết định: “Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa”. Nhưng “Lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt” khiến ông không sao chịu nổi - bài đọc một. Lời vẫn đi đường của Lời. Thiên Chúa không cất khỏi đời ngôn sứ những chống đối và nhọc nhằn; Ngài đặt trong họ một ngọn lửa mạnh hơn ý muốn bỏ cuộc. Vì thế, đi theo Chúa không chỉ là bổn phận, nhưng là tiếng của một cõi lòng: “Linh hồn con đã khao khát Chúa” - Thánh Vịnh đáp ca. Người môn đệ tiếp tục bước, không vì đường dễ, nhưng vì không còn nguồn nào khác để hết khát.

Hôm nay, ít ai kéo Chúa ra riêng như Phêrô; nhưng nhiều khi chúng ta chỉ vâng phục khi ý Chúa vừa ý mình. “Cám dỗ vẫn luôn là muốn đi theo một Chúa Kitô không có thập giá; muốn dạy Thiên Chúa con đường đúng đắn!” - Phanxicô. Phaolô gọi đó là lúc cần “đổi mới tâm thần” - bài đọc hai. Hoán cải đôi khi không phải đổi đường, nhưng đổi chỗ: thôi bắt Chúa theo mình để trở lại phía sau Thầy - ‘bỏ chỗ, đừng bỏ cuộc’.

Anh Chị em,

Đức Kitô không bảo chúng ta đi con đường Ngài chưa đi. Bi kịch của Phêrô không phải là đi phía sau, nhưng là theo Thầy quá xa. Trong đêm Thương Khó, Matthêu cho biết: “Phêrô đi theo Người xa xa”; và chính trong quãng xa xa ấy, ông đã ba lần chối Thầy. Vậy mà Đấng Phục Sinh không trở về để trách phạt, nhưng quy tụ các môn đệ lại và sai họ lên đường. Theo Chúa không phải giành đi trước, cũng không lùi đến mất dấu; nhưng bước phía sau đủ gần để nhận ra vết chân Thầy - ‘ra sau, đừng ra xa’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con yêu Chúa mà vẫn cản lối; con theo Chúa mà lòng vẫn xa; xin đưa con về phía sau thật gần, và đừng để con mất dấu Ngài!”, Amen.

Suy tư:

Khi đến thăm một người gặp hoạn nạn, tốt nhất là biểu lộ sự đồng cảm bằng sự im lặng - gần gũi - chăm sóc, đồng hành, cầu nguyện ... hơn là đưa ra những giáo điều và những lý lẽ thần học khách sáo, nếu cần nói thì phải lựa lời mà nói, tránh cụm từ: Chúa gửi thánh giá cho thì vui lòng mà chịu đựng... vì đứng trước mầu nhiệm thập giá, không thể dùng một vài lý luận thần học mà giải thích thỏa đáng được, phải có ơn Chúa soi sáng trợ giúp và con người cũng chỉ hiểu được phần nào về 'mầu nhiệm cuộc sống' thôi, vì bao lâu còn sống trên trần - ta phải tiến bước trong đức tin.

Cha Phương Đình Toại kể chuyện. Cha có 2 người bạn, một chị kia ở Mỹ, bị bệnh nan y, phải bỏ hết công việc để lo chữa bệnh, chị lạc quan nói về tình trạng của mình: "từ khi bị bệnh, con nhận ra những điều tốt đẹp hơn cho mình và gia đình mình, đến tuổi 60 rồi bị bệnh cũng là chuyện thường tình, trước đây 2 vợ chồng tất bật làm giàu nên tình cảm trong gia đình ít nhiều bị ảnh hưởng - tuy vẫn tốt đẹp... nhưng bây giờ vợ chồng và con cái dường như gắn kết hơn và có nhiều thời giờ dành cho nhau, rũ bớt công việc để sống có ý nghĩa hơn, nếu phải ra đi thì con cũng bình an". Còn người bạn kia, có bố bị ung thư giai đoạn cuối, tuổi cụ trên 80 rồi, vậy mà anh này bực tức với đời - với người và với Chúa: "gia đình con sống đạo tử tế cả đời, vậy mà Chúa lại để bố phải chịu cơn thử thách này, đáng lẽ Chúa phải ra tay chứ!" Ông bạn này phản ứng giống ông Phê rô rồi. 

Chúng ta mong ước muôn điều tốt đẹp, được điều này rồi lại ước tiếp... Giống như một đứa trẻ đòi quà cha mẹ - không biết bằng lòng, được thì vui chốc lát, không được thì phụng phịu hờn dỗi. Hãy cầu xin với lòng tin tưởng, nhưng đừng mong điều khiển Chúa như ông thần ông bụt - được sinh ra là để cung phụng cho những nhu cầu và lòng tham của con người,.. xin mà không được thì bỏ ông luôn. Hãy biết: Chúa là Đấng Tạo Dựng - là Chúa của mỗi cuộc đời, còn mình là tạo vật thấp hèn, hãy lui ra đàng sau - nhưng lo sao cho đủ gần kẻo lạc mất Chúa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét