Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ông Êlia lại được sai đến giúp một bà goá thành Sarépta, miền Siđôn”.
“Hội Thánh được mời gọi trở thành ngôi nhà của Chúa Cha, với những cánh cửa luôn rộng mở!” - Phanxicô.
Kính thưa Anh Chị em,
Nhà Chúa Cha chỉ thật sự mở khi không ai bị xem là người ngoài. Nhưng người Nazareth chỉ muốn Đấng Messia cho riêng quê mình; họ không nổi giận vì trời đóng, nhưng vì ‘trời mở quá rộng’.
“Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe!”. Nguyên văn Tin Mừng không nói lời Isaia ứng nghiệm “trước mắt”, nhưng “trong tai” họ. Trời mở khi ‘tai mở’ trước Lời được công bố. Thế nhưng, họ chỉ đòi: những gì Chúa Giêsu đã làm tại Capharnaum, hãy làm tại quê nhà. Họ muốn thấy phép lạ hơn là để Lời biến đổi. Lời đã đến tận tai, nhưng không vào được lòng. “Nếu bạn tin điều mình thích trong Tin Mừng và loại bỏ điều mình không thích, bạn không tin Tin Mừng, nhưng tin chính mình!” - Augustinô.
Và Chúa Giêsu nhắc đến hai người ngoại: một bà goá thành Sarépta được Êlia cứu đói và Naaman người Syria được Êlisê chữa lành, đang khi trong Israel cũng có “nhiều” bà goá và nhiều người phong hủi. Chính điều ấy khiến người Nazareth nổi giận: không phải vì Thiên Chúa quên dân mình, nhưng vì lòng thương xót của Ngài tự do vượt khỏi dân mình. Họ biến việc được tuyển chọn thành quyền sở hữu. Thiên Chúa chọn họ làm cánh cửa cho ân sủng đi qua, còn họ lại dựng hàng rào. ‘Trời mở quá rộng’; chỉ lòng người quá hẹp mới sợ phần mình nhỏ lại khi ân sủng được trao ban.
Ở Côrintô, một thành dân ngoại, Phaolô đến trong yếu đuối và run sợ, chỉ biết Đức Kitô chịu đóng đinh; Lời ông rao giảng biểu lộ quyền năng Thánh Thần, để đức tin dựa vào quyền năng Thiên Chúa - bài đọc một. Tin Mừng không cần người sở hữu, nhưng cần một lối mở. Vì thế, yêu Luật Chúa không phải giữ Lời cho mình, nhưng để Lời đi qua mình đến với người khác: “Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Hôm nay, chúng ta không xô Chúa Giêsu xuống vực; nhưng có thể âm thầm nhăn mặt khi Ngài đưa vào nhà người mình cho là không xứng. Khó nhất không phải tin mình được thương, nhưng chấp nhận người mình gạt ra cũng được thương. Ân sủng biến thành đặc quyền ngay khi chúng ta tự quyết định ai xứng đáng. Hoán cải là biết vui vì người khác cũng có phần trong điều mình đã nhận, nhưng chưa bao giờ sở hữu. “Bạn muốn Thiên Chúa được tôn vinh sao? Hãy vui mừng trước sự tiến bộ của người anh em; và tức khắc, bạn đã tôn vinh Thiên Chúa!” - Gioan Kim Khẩu.
Anh Chị em,
Đức Kitô chịu đóng đinh là câu trả lời cuối cùng cho mọi ý muốn sở hữu ân sủng. Trên thập giá, Ngài không khép trời trước những kẻ loại trừ mình: Ngài cầu xin tha thứ cho họ và mở thiên đàng cho một tội nhân. Đấng bị đẩy ra ngoài lại dang tay đưa mọi người vào. Phục Sinh, Ngài không trở về để đòi lại một quê hương, nhưng sai môn đệ đi khắp nơi, vượt mọi biên giới. Thập giá trở thành cánh cửa không ai có thể chiếm giữ - nơi ‘trời mở quá rộng’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để ân sủng con nhận trở thành đặc quyền; phá những hàng rào con tạo nên; để lòng thương xót Chúa đi qua đời con đến với mọi người!”, Amen.
Suy tư:
Thiên Chúa chọn dân Israel làm dân riêng để chuẩn bị cho Đấng Cứu Thế xuất hiện. Thiên Chúa đã ký kết giao ước ở núi Sinai: Chúa hứa che chở bao bọc họ như con ngươi mắt Chúa, còn dân hứa trung thành với lề luật Chúa ban - tôn thờ một mình Ngài. Ý định của Chúa là chuẩn bị lòng dân đón nhận ơn cứu độ: trước hết dành cho dân Israel và sẽ rộng mở đến tận cùng thế giới. Thế nhưng, người Israel chỉ muốn độc quyền sở hữu lòng thương xót Chúa - cụ thể là những phép lạ mang lại lợi lộc vật chất. Tâm trạng người Do Thái cũng đang tồn tại nơi ta: Chúa phải thương (che chở, ban ơn) người có đạo một cách đặc biệt và tốt hơn nữa là ban đặc ân (phép lạ) cho những kẻ biết nhận ra Ngài, ca tụng Ngài... và tốt hơn nữa là phạt những người vô tín, tội lỗi. Xin Chúa cho tâm hồn ta bớt cứng cỏi để biết rằng: Thiên Chúa là Đấng nhân từ yêu thương hết mọi người trong nhân loại, Ngài muốn các Ki tô hữu trở nên muối men và ánh sáng cho đời - để qua cuộc sống tốt lành của họ dân ngoại sẽ nhận biết Thiên Chúa, để cả họ cũng được cứu độ. Ý muốn cứu độ phổ quát của Thiên Chúa được chính Chúa Giê su nói tới trong kinh Lạy Cha: danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện.
Hãy để cho Lời Chúa biến đổi mình. Lời Chúa và quyền năng Chúa Phục sinh có sức thay đổi con người của ta, từng ngày, có lúc âm thầm và có lúc mạnh mẽ. Càng thêm tuổi đời, bạn sẽ dễ dàng nhận ra điều đó. Cha Phương Đình Toại có kể 2 mẩu chuyện như sau:
-Ngài gặp lại cha linh hướng cũ (74 tuổi) ở Roma, 2 cha con rủ nhau đi ăn ở tiệm. Cùng ôn lại những kỷ niệm cũ, cha linh hướng đặt câu hỏi: "cách đây mấy chục năm, nếu mình thấy trước những gian nan mà cuộc đời mình đã trải qua, không biết mình có đủ can đảm quyết định dấn thân hay không?". Cả 2 cha con cùng trầm ngâm, và cha linh hướng nói tiếp: có một điều rõ ràng là tâm hồn mình đã thay đổi rất nhiều nhờ đức tin vào Chúa.
-Một người đàn ông trong bệnh viện (80 tuồi), đang ngôì canh thức với thi hài vợ, ngày mai sẽ tiến hành tang lễ. Ông tâm sự: khi con lấy vợ, con không theo đạo vợ ngay, càng sống con nhận ra vợ con sống rất lạ - nên con muốn tìm hiểu đạo Công giáo là gì, đức tin là gì mà đã giúp vợ con sống tốt như vậy... sau đó con được rửa tội... đến bây giờ con nhận ra một điều: tình yêu vợ con dành cho gia đinh và niềm tin vào Chúa đã biến đổi con người con hoàn toàn.
Bạn hãy sống sao cho người khác nhận ra Chúa và ngợi khen Ngài, đừng mong họ khen ngợi bạn. Hãy cầu nguyện cho những người chưa tin nhận biết Chúa. Câu châm ngôn của Thánh Donbosco: “Xin cho tôi các linh hồn, còn mọi sự khác xin cứ lấy đi”. Một nhà tu đức nói: Ngài cầu nguyện cho các tội nhân, sẵn sàng chịu những thử thách mà mình có thể chịu được - với ý chỉ cho ai đó được trở lại, và sau đó ngài trải qua những thất bại đắng cay, hiểu lầm rất nặng nề suýt không chịu nổi ... nhưng kết quả cũng không tệ. Đôi khi ta cũng nên xin Chúa cho mình được người đời lãng quên và không đếm xỉa đến, chịu hiểu lầm xỉ nhục một chút, thất bại một tý... để cầu cho ai đó được ơn trở lại, được ơn thay đổi cuộc sống.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét