Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

RỒI MÙA SẼ ĐẾN

 


Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời”.

“Mọi sự đều là một thời kỳ thai nghén, rồi mới đến lúc sinh nở!” - Rainer Maria Rilke.

Kính thưa Anh Chị em,

Không ai có thể đòi mùa gặt khi hạt giống vừa được gieo; cũng không ai mong ngày sinh nở khi thời kỳ thai nghén chưa trọn. Mọi sự đều cần thời gian. Lời Chúa hôm nay cho thấy Thiên Chúa không vội vàng, vì Ngài biết: ‘rồi mùa sẽ đến’.

Và chính ở đó, Chúa Giêsu mặc khải một cái nhìn rất khác về thời gian. Bản Hy Lạp viết synauxanesthai - “cùng lớn lên”. Có những điều chỉ khi lớn lên mới biết mình là gì. Hạt lúa phải đợi đến khi trổ bông, cỏ lùng cũng phải đợi đến lúc kết hạt mới lộ nguyên hình. Chúa Giêsu vì thế không nhìn cánh đồng bằng con mắt của một khoảnh khắc, nhưng bằng cái nhìn của cả một vụ mùa. Con người chỉ nhìn thấy cánh đồng mới mọc; Thiên Chúa đã nhìn thấy mùa gặt. Đầy tớ sợ cỏ lùng; chủ ruộng tin vào lúa. Bởi Ngài biết: ‘rồi mùa sẽ đến’.

Trong cái nhìn của Thiên Chúa, có những điều chỉ đến mùa mới sáng tỏ. Vì thế, Chúa Giêsu không vội phân định. Ngài để thời gian hoàn tất điều mà con mắt con người chưa nhìn thấy. Đến mùa, lúa không cần chứng minh mình là lúa; cỏ lùng cũng không thể tiếp tục giả làm lúa. “Dối trá không thể hoá thành chân lý, cho dù nó có lớn mạnh đến đâu!” - Rabindranath Tagore.

Điều lạ trong dụ ngôn không phải là cỏ lùng, nhưng là sự bình thản của ông chủ. Giữa một cánh đồng đã bị gieo phá, ông không hốt hoảng. Ông hiểu rằng có những việc càng vội càng hỏng, càng nóng lòng càng mất. Chỉ mùa gặt mới có tiếng nói sau cùng. Điều kỳ diệu nhất trong dụ ngôn có lẽ không nằm ở mùa gặt, mà ở khả năng chờ đợi của Thiên Chúa. Chúng ta đo thời gian bằng đồng hồ; Thiên Chúa đếm thời gian bằng hy vọng. Bao lâu còn một hạt lúa có thể trổ bông, bấy lâu Ngài vẫn đợi.

Niềm hy vọng ấy cũng là niềm hy vọng của Giêrêmia. Giữa cảnh đất trời khô cằn và lòng người bội bạc, vị ngôn sứ vẫn không buông lời tuyệt vọng. Ông thú nhận tội lỗi của dân, nhưng đồng thời nài xin Thiên Chúa hành động vì danh Chúa và lòng trung tín của Ngài - bài đọc một. Vì thế, Hội Thánh không ngừng thưa lên: “Lạy Chúa, để danh Ngài rạng rỡ, xin giải thoát chúng con! - Thánh Vịnh đáp ca.

Với chúng ta, điều làm chúng ta mệt nhiều khi không phải là cỏ lùng, mà là cảm giác chẳng có gì đổi thay. Chúng ta sốt ruột với chính mình, với người khác, thậm chí với cả Thiên Chúa. Đừng bỏ cuộc quá sớm, vì biết bao mùa gặt đã chết ngay trong ngày người ta bỏ cuộc.

Anh Chị em,

Đức Kitô chính là bằng chứng Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ cánh đồng của mình. Khi con người tưởng mọi sự đã kết thúc trên thập giá, Ngài lại khởi đầu một mùa gặt mới bằng biến cố phục sinh. Với Đức Phanxicô, Chúa không mời chúng ta đi tìm cỏ lùng, Ngài mời chúng ta đi chăm lúa. Vì thế, theo Đức Kitô là dám ở lại với hy vọng, vì ‘rồi mùa sẽ đến’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con đừng thất vọng quá sớm về chính mình, về tha nhân, vì mùa của Chúa luôn đến đúng lúc!”, Amen.

Suy tư:

-Hành trình sống đạo thực chất là tập sống yêu mến Thiên Chúa: ta sống ở đời này để nhận biết, yêu mến và phụng sự Thiên Chúa. Trong hành trình thiêng liêng, mỗi người luôn là một em bé trước mặt Thiên Chúa. Điều Ngài muốn nơi hành trình này không phải là công trạng mà là lòng yêu mến. Bạn hãy quan sát một em bé trong tương quan với cha mẹ và ngược lại (tâm thế của cha mẹ với đứa con) để học được triết lý sống quan trọng của cuộc đời: cuộc đời chỉ có một mục đích duy nhất là giúp mỗi người cởi bỏ những ràng buộc cồng kềnh để thuộc trọn về Chúa.

Tôi nghĩ ra chân lý này khi suy gẫm bài thơ Bạn tôi (sơ lược):

Buổi sáng, Bạn xuất hiện và mời gọi tôi lên đường.

Tôi xin ít phút để mang theo một ít kỷ niệm và đồ dùng cho cuộc hành trình.

Bạn tôi đi trước, nhẹ nhàng. Tôi lẽo đẽo theo sau, vì cồng kềnh nhiều thứ.

Đến trưa, mặt trời lên cao, tôi đề nghị bạn dừng lại, tôi vứt bỏ một số đồ dùng.

Bạn giục tôi lên đường... vì đường còn xa.

Tôi vội tìm lại di ảnh Mẹ nhưng nó rơi mất từ khi nào.

Khi mặt trời ngả bóng, tôi theo kịp bạn, cũng nhẹ nhàng và hớn hở muốn đi xa hơn.

Bạn mỉm cười, nhìn tôi và nói: chúng ta đã tới nơi rồi.

Từ ngày còn bé thơ, Chúa Giê su đến và mời ta lên đường: "Hãy theo Thầy".

Đến cuối đời, hành lý trở nên nhẹ hơn: có những thứ ta tự nguyện vứt bỏ và có những thứ ta không giữ nổi theo quy luật cuộc đời: danh vọng, của cải, mơ ước, tự hào, giận dỗi, cái tôi... 

Và đến giờ chết ta trở nên trần trụi để hoàn toàn nhẹ nhàng bước theo Đức Kitô là cùng đích của cuộc đời 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét