Nước trời được ví như hạt cải nhỏ bé sẽ lớn thành cây lớn đến nỗi chim trời có thể nương náu. Nước trời như một nhúm men được vùi vào 3 thúng bột và rồi khối bột đã dậy men (Lc 13, 18-21). Làm cho Nước Thiên Chúa lớn lên và thâm nhập vào thế giới hôm nay, đó không phải chỉ là chuyện của Thiên Chúa mà còn là chuyện của từng Kitô hữu chúng ta. Xin trích một bài suy niệm của cha Minh Anh nói về chuyện làm chứng nhân:
“Tôi là tiếng kêu trong sa mạc” (Ga 1, 19-23)
Gioan Tẩy Giả chỉ
có một nguyện ước, “Cần Chúa lớn lên, còn tôi nhỏ lại”.
Tin Mừng hôm nay
cho thấy một loạt phủ định của Gioan khi những người được sai đến đặt câu hỏi với
Gioan, “Ông là ai?”. Gioan trả lời, “Tôi không phải là Đấng Kitô”, “Tôi không
phải là Êlia”, “Cũng không phải là một tiên tri”.
Sứ mệnh của Gioan dù thật cao cả, nhưng cao cả hơn, là tư chất khiêm tốn
của Gioan. "Tôi là tiếng kêu trong sa mạc, hãy sửa đường Chúa. Tôi không phải
là ánh sáng, tôi đến chỉ để làm chứng cho sự sáng”. Gioan chỉ là tiếng kêu, nghĩa
là một cái gì vô nghĩa và chóng qua… hoặc, Một chút ánh sáng tờ mờ dọn đường như mảnh
trăng lưỡi liềm vắt vẻo giữa trời đêm đợi chờ ánh quang ngày mới. Gioan đã trả lời một cách thẳng
thắn khi người ta hiểu lầm ông, “Không, không, tôi không phải là Đấng Kitô,
cũng không phải là ánh sáng, tôi chỉ là tiếng kêu trong hoang địa. Ngài đến sau
tôi, cao trọng hơn tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Ngài”.
Anh Chị
em,
Như Gioan Tiền
Hô, người tín hữu được mời gọi trở nên những chứng nhân của Chúa Kitô qua việc
chu toàn bổn phận của mình trong mọi đấng bậc, họ làm những việc nhỏ với một
lòng yêu mến lớn.
Một đôi vợ chồng trẻ kia đều là sĩ quan bác sĩ. Họ đã học chung với
nhau ở Ðại học Y, quen nhau, rồi cưới nhau. Người vợ là công giáo, người chồng
thì không. Ðã nhiều lần người vợ cố thuyết phục chồng học đạo để
rửa tội, nhưng anh không hề quan tâm, có lẽ vì chưa thấy đạo công giáo có cái gì
hay. Thế rồi biến cố 1975 xảy đến, người chồng bị bắt đi cải tạo. Người vợ được ở nhà, bị
áp lực bỏ đạo và ly dị chồng. Nhiều nữ quân nhân vợ các sĩ quan khác cùng cảnh
ngộ đã đành chiều theo những áp lực ấy. Nhưng bà này vẫn cương quyết sống theo
niềm tin và tình yêu của mình, mặc dù gặp rất nhiều khó khăn. Ngày kia, người
chồng được trả tự do cùng với nhiều sĩ quan khác. Rất nhiều tình huống trớ trêu
dở khóc dở cười xảy ra. Nhiều bà vợ vui mừng vì chồng trở về nhưng không dám
đón chồng vì đã trót ly dị, riêng đôi vợ chồng này thì niềm vui rất trọn vẹn.
Sau đó người chồng xin học đạo, chịu phép rửa tội. Người ta hỏi anh tại sao cho
đến hôm nay anh mới trở lại? Anh trả lời, “Tôi đã thấy được giá trị của lòng
tin hiện thực nơi nhà tôi và những bạn tù công giáo, cách riêng các Linh mục
cùng ở tù với tôi. Ðó là một chứng từ, không phải bằng lời nói suông mà bằng cả
cuộc sống”.
Về điểm này, Cha Teilhard de Chardin
đã ví von rất sống động, “Nhìn ánh sáng xuyên qua những áng mây, người ta đoán
là có mặt trời… trên đó. Nhìn vào đời sống chúng ta, mọi người cũng đoán được
có Ðức Kitô, có Thiên Chúa”. J. Basquin nói, “Sống chứng nhân không phải là
đuổi theo các tâm hồn, mà là sống làm sao để các tâm hồn theo đuổi chúng ta”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, nhìn vào cuộc sống của
con, liệu người khác có đoán… có một ai đó, một Đấng nào đó đang ở trong con?”,
Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét