Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

VẺ ĐẸP CỦA LỜI CẦU NGUYỆN

 



 Tác giả: Fr. Jpseph M. Esper - Chuyển ngữ: Lê Minh

Từ: Catholic Exchange

“Cầu nguyện là thiết lập tình bạn với Chúa, bằng cách thường xuyên trò chuyện riêng tư với Ngài, Đấng mà chúng ta biết là yêu thương chúng ta.”  Đây là một trong những câu nói của thánh nữ Têrêsa thành Avila mà tôi yêu thích nhất, một người phụ nữ vô cùng thông thái.

 

Khi còn nhỏ, quan điểm của tôi về cầu nguyện rất cứng nhắc và khuôn mẫu.  Nhờ sự gương mẫu của cha mẹ và các thầy cô giáo Công giáo, tôi thuộc kinh Tin Kính, kinh Kính Mừng, kinh Lạy Cha, kinh Hãy Nhớ, kinh Sáng Danh…  Bạn nói đến kinh nào là tôi biết kinh đó.  Tôi thuộc làu các hình thức cầu nguyện theo cấu trúc như kinh Mân Côi, đàng Thánh Giá và tham dự thánh lễ, nhưng những gì tôi trải qua lại quá an toàn hoặc ít đụng chạm tới những bộn bề của cuộc sống.  Tôi lấp đầy giờ Chầu Thánh Thể bằng lời kinh Mân Côi, Lectio Divina[1]  hoặc các lời nguyện và suy tôn Thánh Thể, rồi sau đó nhanh chóng kết thúc giờ cầu nguyện bằng những lời nguyện cá nhân.  Mặc dù tất cả các phương pháp cầu nguyện này đều tốt lành và hữu ích, nhưng chúng ta nên ưu tiên dành cho Chúa không gian để đáp lại.

 

Không có lời cầu nguyện nào là hoàn hảo cả.  Thực tế thì đôi khi cầu nguyện có thể và trở nên lộn xộn. Giống như trong các mối quan hệ với con người, những cuộc trò chuyện có thể trở nên rối tung khi chúng ta tức giận, sợ hãi hoặc thất vọng về một tình huống hay một người nào đó.  Tôi nghĩ rằng nhiều lần chúng ta cố gắng lảng tránh những cảm xúc này trong cầu nguyện.  Chúng ta nghĩ rằng mình phải thể hiện bản thân tốt nhất, hoàn hảo nhất trước mặt Chúa, nhưng đó không phải điều Ngài mong muốn.  Chúa biết bản chất con người của chúng ta – Ngài dựng nên ra chúng ta – vì vậy chúng ta đừng sợ Ngài quay lưng lại khi chúng ta nói ra những thử thách và đau khổ của mình cho Ngài biết.  Chúa muốn chúng ta thành thật và bày tỏ hết những mỏng giòn, yếu đuối với Ngài, giống như với người bạn thân nhất.  Điều này có nghĩa là, đôi khi chúng ta có thể bước vào cầu nguyện trong cơn giận dữ với Chúa vì một điều gì đó đang diễn ra trong cuộc sống của mình, hãy cứ thế mà cầu nguyện.  Hãy kêu lên với Chúa, khóc với Chúa, và sẵn sàng để Ngài đón nhận trọn vẹn con người bạn.  Chỉ khi chúng ta thực sự chân thành với Chúa trong cầu nguyện thì mối quan hệ giữa ta với Ngài mới có thể phát triển.  Đó là lý do tại sao chúng ta cầu nguyện, đó là để củng cố mối quan hệ với Cha trên trời.

 

Bây giờ, có thể bạn sẽ thắc mắc, điều này thực sự diễn ra như thế nào?  Tôi có thể nói với bạn một điều chắc chắn rằng: việc cầu nguyện của mỗi người mỗi khác, nhưng mục tiêu cuối cùng là đi vào sự hiện diện thánh thiêng của Chúa.  Tôi khuyên bạn mỗi ngày hãy dành riêng một khoảng thời gian để trò chuyện với Chúa.  Đó có thể là 30 phút trong khi đi đến nơi làm việc, 10 phút đầu tiên của buổi sáng hoặc thậm chí 20 phút trước khi đi ngủ; nhưng hãy cố gắng dành riêng khoảng thời gian cụ thể này để cầu nguyện mỗi ngày.  Bạn có thể nghĩ rằng lịch trình của mình quá bận rộn để cầu nguyện hàng ngày, nhưng thưa bạn, ngay cả Chúa Giêsu cũng dành thời gian nghỉ ngơi khỏi việc chữa bệnh, giảng dạy, rao giảng và thực hiện phép lạ để cầu nguyện.  Cách cầu nguyện tốt nhất, đơn giản nhất và hiệu quả nhất là ở một mình với Chúa và nói chuyện với Ngài từ trái tim.  Và tôi có thể hứa rằng khi bạn dành thời gian cho những cuộc trò chuyện này với Chúa, mọi thứ khác sẽ đi đúng hướng.

 

Lời khuyên khác của tôi khi bạn đi sâu hơn vào mối quan hệ với Chúa là hãy phó thác mọi sự trong cuộc sống của bạn cho Ngài.  Giáo lý Hội thánh Công giáo số 2611 nói rằng: “Lời cầu nguyện của đức tin không hệ tại ở chỗ thưa: ‘Lạy Chúa, Lạy Chúa,’ nhưng là sẵn lòng thi hành thánh ý của Chúa Cha.  Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ Người đem vào lời cầu nguyện sự quan tâm cộng tác vào kế hoạch của Thiên Chúa.”  Khi cầu nguyện, chúng ta nên trình bày mọi niềm vui, tạ ơn, thử thách, đau khổ, lo lắng và mối quan tâm, nhưng chúng ta cũng nên sẵn sàng và mong muốn phó thác những điều đó cho Chúa, và tin rằng Ngài có một kế hoạch cho cuộc sống của chúng ta.  Chúa sẽ không bỏ rơi chúng ta bơ vơ hay mãi mãi trong đau khổ vì Ngài là một Thiên Chúa nhân từ; chúng ta phải có lòng tin!  Nếu bạn đang vật lộn với tư tưởng buông bỏ hoàn toàn, tôi khuyên bạn nên đọc Kinh Cầu Tín Thác, làm tuần Cửu nhật Dâng mình cho Chúa Giêsu, hoặc thậm chí chỉ cần chiêm ngắm linh ảnh Lòng Chúa Thương Xót: Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa. 

 

Tôi cũng muốn nhân cơ hội này để củng cố sự tốt lành và cần thiết của việc cầu nguyện theo cấu trúc trong cuộc sống của chúng ta.  Tôi không đề nghị bạn từ bỏ Kinh Mân Côi hay Chuỗi Lòng Chúa Thương Xót, bởi vì đây là những công cụ cầu nguyện nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho sự hiện diện của chúng ta nơi Nước Trời.  Tôi muốn lưu ý rằng những công cụ thánh thiện này không phải là mục đích cuối cùng.  Tôi khuyến khích bạn mở lòng cho Chúa Thánh Thần hướng dẫn lời cầu nguyện của bạn, và đừng để lời cầu nguyện theo cấu trúc trở thành phương tiện duy nhất để chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa.

 

Lời khuyên cuối cùng của tôi là hãy cầu xin những điều lớn lao.  Không có ước muốn nào là quá lớn đối với Chúa, vì vậy hãy cho Ngài biết những nhu cầu của bạn!  Giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào đặt tình yêu lên đầu, Chúa là Đấng yêu thương chúng ta luôn mong muốn tuôn đổ hồng ân dồi dào cho mỗi người chúng ta.  Khi cầu nguyện, hãy cho Ngài biết những nhu cầu của bạn!  Xin Chúa ban Thánh Thần của Ngài xuống trên bạn!  Xin Ngài hướng dẫn bạn khi chọn trường đại học, xin việc hoặc tìm kiếm bạn đời.  Hãy cho Chúa biết những ước muốn của bạn và lặng lẽ chờ đợi Ngài trả lời, bởi vì cầu nguyện luôn được cho là cuộc trò chuyện giữa chúng ta và Chúa, giúp tình bạn thiêng liêng triển nở.

 


 

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Ghen tị

 



Câu chuyện ông Đavit thắng trận trở về, các phụ nữ đón mừng: “Vua Sao-lê hạ được hàng ngàn, ông Đavit hàng vạn”. Chỉ một câu hát đơn giản, đúng với thực tế vừa xảy ra, thế mà vua Sao lê đã tìm giết ông Đa vit suốt nhiều năm trời, hết lần này đến lần khác. Khi được chứng kiến sự công chính của ông Đavit thì vua Saolê thức tỉnh về sự hồ đồ của mình, nhưng rồi lòng ghen tị và thù ghét lại nổi lên…sự giằng co này kéo dài mãi cho  đến ngày vua Sao lê băng hà (1 Samuel…).

Thân phận con người là như thế đó: ai trong chúng ta cũng có khuynh hướng đề cao mình và đánh giá xấu về tha nhân, chúng ta thường khổ tâm vì người khác thành công và may mắn hơn mình. Sách Gương Phúc dạy: “Đừng khoe mình lắm của cũng đừng cậy vào thế lực bằng hữu, đừng cậy sức khỏe – đừng khoe sắc đẹp – vì một thoáng bệnh cũng đủ làm tiêu ma hết, đừng nghĩ mình tài giỏi và thánh thiện hơn ai đó, đừng nghĩ rằng ‘mình đáng được mọi người tôn trọng, được công nhận và không ai có quyền xúc phạm’. Hãy biết tạ ơn Chúa, vì “chẳng ai nhận được gì mà không do trời ban” (Ga 3, 27). Hãy ngẫm xem Chúa Giê su đã sống ẩn dật vâng phục cha mẹ suốt 30 năm, cuộc đời rao giảng và cuộc thương khó đầy dẫy những xúc phạm, chối bỏ, khinh bỉ, giết chết… Chúa không mất bình an, chỉ tha thứ vì Ngài chỉ tìm chu toán ý Cha.

Thiên Chúa buồn lòng khi con người nhận những nén bạc mà lại đem chôn vùi đi không chịu sinh lợi như ý Ngài muốn, và Chúa càng buồn lòng hơn khi con người huênh hoang tự đắc và tìm hư danh – thay vì dâng lời cảm tạ Chúa về ơn lành và tài năng Ngài ban. Hãy học nơi Chúa Giê su sự hiền lành và khiêm nhường, sự ẩn danh của Chúa: sau khi chữa lành bệnh Chúa thường dặn đừng nói cho ai biết, và Chúa thường cấm ma quỷ nói ‘Ông là Con Thiên Chúa”.

Lòng ghen tức nổi lên trong lòng ta thường rất đột xuất: khi ai đó được khen, được lưu danh hoặc khi nhắc đến lỗi lầm của người khác. Nguyên do sâu xa là ma quỷ luôn rình mò để cắn xé linh hồn ta, chia rẽ và ghen ghét là con đẻ của ma quỷ. Một lỗi lầm của người thân, mỗi lần được nhắc lại là mỗi lần ta oán ghét và coi thường họ, tại sao vậy? – Thưa, vì lòng kiêu ngạo trong ta nổi dậy, ta chợt nghỉ rằng mình tốt hơn người kia, ta chỉ thấy tội của họ và quên hết điều tốt họ có…. và đó là thành công của ma quỷ. Tốt hơn hết là đừng nói xấu người thứ ba, tội họ làm họ chịu, “phần con hãy theo Thầy” (Ga 21, 22).

Chỉ có ơn Chúa mới giúp ta tiến lên từng chút một, chiến đấu với lòng ghen tị và kiêu ngạo trong ta. Điều quan trọng là không bỏ cuộc, nhưng cậy vào Chúa để bước đi mỗi ngày.

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026

CHỈ LAU VỎ

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Rượu mới, bầu cũng phải mới!”.

“Kitô giáo không chỉ là chỉnh sửa hành vi bề ngoài; mà là được biến đổi tận cõi lòng!” - Joseph Prince.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cảnh báo, khi chỉ chỉnh sửa hành vi mà không để cõi lòng được biến đổi, chúng ta đang cố đổ rượu mới vào bầu cũ; và rốt cuộc, tất cả ‘chỉ là lau vỏ!’.

Tin Mừng cho thấy vấn đề không nằm ở chuyện ăn chay hay không ăn chay, mà ở thời điểm của ân sủng. Khi Chàng Rể còn đó, sự sống mới hiện diện; và sự sống ấy đòi hỏi một cách sống mới. Vậy mà nhiều khi, chúng ta muốn giữ nguyên nếp cũ, phản ứng cũ, lối yêu cũ - chỉ vá víu thêm vài việc đạo đức để cảm thấy yên tâm. Chúng ta đi lễ đều, đọc kinh đủ, phục vụ không thiếu; nhưng lòng vẫn khép, dễ tự ái, khó tha, ngại đổi. Rượu mới của Thần Khí vẫn được ban, nhưng bầu da thì co cứng; ân sủng bị cầm nhốt, không lên men, chẳng sinh niềm vui. Và như thế, khác nào ‘chỉ lau vỏ?’.

Điều đáng buồn là, chúng ta quen dần với tình trạng đó khi chấp nhận một đời sống thiêng liêng nhạt nhòa, một đức tin không còn háo hức, một mối quan hệ với Chúa không còn làm con tim rung động. Chúng ta tiếp tục điều chỉnh vài hành vi cho “đúng mực”, nhưng không để Chúa chạm tới những vùng sâu luôn cần né tránh: những ích kỷ được bao che, những tổn thương chưa chịu chữa lành, những định kiến đã thành thói quen. Và rốt cuộc, chúng ta quay về đúng điểm xuất phát - bề ngoài thì gọn gàng hơn, nhưng bên trong thì vẫn cũ. “Nguy hiểm lớn nhất trong đời sống thiêng liêng không phải là tội cố ý, mà là sự tự mãn thiêng liêng!” - Thomas Merton.

Chính ở đây, lời ngôn sứ Samuen - bài đọc một - và Thánh Vịnh đáp ca trở nên sắc bén. Thiên Chúa không cần của lễ cho bằng một con tim biết nghe và biết vâng, “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời!”; nghĩa là không phải thêm nghi thức, mà là một đời sống được uốn lại theo thánh ý Chúa. Khi trái tim không chịu đổi hướng, thì dù hình thức đạo đức có nhiều đến đâu, rượu ân sủng vẫn tiếp tục chảy ra ngoài.

Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không mời gọi làm nhiều hơn, nhưng trở nên mới hơn. Không phải thêm việc cho Chúa, mà là để Chúa làm lại chính bản thân chúng ta; dám bỏ những “bầu da cũ” - cách nghĩ cũ, cách yêu cũ, cách phản ứng cũ - để ân sủng không còn bị giam giữ và niềm vui cứu độ có chỗ để bùng lên. Và vì muốn cứu sống, đôi khi Thiên Chúa không chỉ đề nghị đổi bầu, mà còn đập vỡ cả chiếc bình chúng ta đang bám víu: những an toàn giả tạo, những sĩ diện thế tục, những “thói thời thượng thiêng liêng”, hay những kế hoạch tưởng là chắc chắn. Khi bình tan tành, không còn gì để mất, cũng là lúc bạn và tôi thôi chống cự, và Thần Khí bắt đầu công trình làm mới từ đổ nát. “Thiên Chúa đập vỡ chúng ta để Ngài có thể làm lại chúng ta!” - Brennan Manning.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con dám buông điều con bám, vỡ điều con nắm giữ, và dám để mình sinh lại trong ân sủng Ngài!”, Amen.

Suy tư:

Các người Phariseu ăn chay rất nhiệm nhặt, người Phật giáo cũng thườn nói tới việc ăn chay… dường như Ki tô giáo không đề cao việc chay tịnh? – Đã có một thời, Ki tô giáo cũng rất đề cao việc ăn chay hãm mình, đánh tội … nhất là trong các dòng khổ tu. Hạnh Thánh An tôn kể rằng: ngài sinh ra trong một gia đình giàu có vào năm 350, năm 20 tuổi cha mẹ mất, chỉ còn lại 2 anh em, ngài gửi em vào một dòng tu nữ và bán hết của cải – phân phát cho người nghèo- rồi sống ẩn dật trong rừng núi và mất lúc 105 tuổi.

Ki tô giáo không coi nhẹ tinh thần hy sinh (chay tịnh), nhưng sự hãm mình được tập chú vào việc tuân phục ý Chúa, sống đức bác ái với tha nhân, hãm dẹp ‘cái tôi’ để sống khiêm nhường, nhịn nhục, tha thứ, trao ban: “Không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu của người hy sinh tính mạng vì bạn hữu”. Bởi đó, rượu mới của Ki tô giáo là niềm vui trong Chúa Thánh Thần – niềm vui của yêu thương phục vụ- niềm vui của kẻ luôn tìm Thánh ý Chúa.

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

DÁM KHOÉT

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Họ mới dỡ mái nhà…, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống!”.

“Tôi thà có một Hội Thánh bị bầm dập, thương tích và lấm lem vì đã đi ra ngoài hơn là một Hội Thánh bệnh hoạn vì khép kín và bám víu vào sự an toàn của mình!” - Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

‘Dám khoét’ - là định hướng mục vụ Tin Mừng hôm nay mở ra, không chỉ cho mái nhà ở Capharnaum, mà cho chính đời sống Hội Thánh.

Marcô kể, “Họ mới dỡ mái nhà”. Một lỗ hổng giữa đám đông. Bụi rơi, trật tự xáo trộn, bài giảng gián đoạn. Nhưng chính từ lỗ hổng ấy, một con người được đưa tới gần Chúa Giêsu; và từ đó, ơn chữa lành bắt đầu. Điều lạ là Chúa Giêsu không hề can ngăn; Ngài không đòi giữ cho căn nhà nguyên vẹn, Ngài chấp nhận “phiền phức”; vì với Ngài, con người quan trọng hơn nghi thức, và cứu độ quan trọng hơn sự chỉn chu. Nhà rách, nhưng lòng thương xót được mở ra. “Tình yêu không biết khóc với nỗi buồn của người khác thì không xứng đáng với chính tên gọi của nó!” - Henri de Lubac.

Đời sống Hội Thánh không thiếu những lễ nghi đẹp; nhưng lại nghèo về định hướng mục vụ. Lễ lạt rộn ràng, rước sách trang nghiêm, quần là áo lượt, mọi thứ đúng chỗ, đúng giờ, đúng kịch bản; nhưng không ít lần, bị đánh đồng với việc “thả bong bóng”. Chúng ta mất ăn vì hình ảnh đẹp, mất ngủ vì trật tự ngay, sao cho “xem được”; đang khi những việc rất cụ thể cần làm ngay - cho từng thành phần Dân Chúa - lại không có một hướng đi rõ rệt. Chúng ta giữ cho mái nhà quá nguyên vẹn, đang khi biết bao con người cần mình ở ngoài kia!

Đức Phanxicô gọi Hội Thánh là “một bệnh viện dã chiến”. Bệnh viện không đo bằng vẻ đẹp, mà bằng số người được cứu. Dã chiến không có chỗ cho hình thức, chỉ ưu tiên cho vết thương. Một Hội Thánh chỉ chăm chút lễ nghi mà quên sứ vụ sẽ là một Hội Thánh không ‘dám khoét’ - khoét vào sự an toàn, vào sĩ diện, vào hình thức để “đến với muôn dân” đang đói Tin Mừng. Hơn chín mươi triệu người trên đất nước này chưa biết Chúa vẫn đang chờ “những lối mở” thật sự.

Nhưng đó không chỉ là chuyện của cơ cấu, mà còn là chuyện của từng trái tim. Tôi có dám để đời sống mình bị xáo trộn vì người khác? Tôi có dám để thời gian, kế hoạch và sự yên ổn của mình bị “đục thủng” để đưa ai đó đến gần Chúa hơn? Hay tôi chỉ muốn một đời sống đạo gọn gàng, không phiền phức, không rắc rối - không ‘dám khoét?’. “Nỗi đau định hướng con cái Thiên Chúa trở nên người phục vụ mọi người!” - Thomas Merton.

Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không dừng lại ở chỗ người bại liệt đứng dậy, mà ở chỗ “một cộng đoàn” chấp nhận để mình bị thương tích vì yêu. Phép lạ lớn nhất không chỉ là đôi chân được mạnh, mà là một căn nhà dám chịu thiệt - ‘dám khoét’ - để giữ lại một con người. Và có lẽ, chính nơi chúng ta dám đau, ân sủng mới tìm được lối để rơi xuống nhiều nhất. “Một điều kỳ diệu của cộng đoàn là giúp ta đón nhận và nâng đỡ người khác theo cách mà một mình ta không thể làm được!” - Jean Vanier.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để Hội Thánh chúng con chỉ đẹp trong nghi thức, để giữ lại mái nhà mà đánh mất con người!”, Amen.

 

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

Môn đệ thừa sai

 



Năm 2026 có chủ đề là MÔN ĐỆ THỪA SAI. Cụm từ này có hai vế: môn đệ là học trò của một bậc thầy, thừa sai có nghĩa là nhận lại từ trên một sứ mệnh. Mỗi Ki tô hữu là người môn đệ của Chúa Giê su, đến và ở lại với Ngài để học hỏi – bắt chước – trở nên giống như Ngài, để rồi ra đi loan báo về Đấng mình thuộc về.

Tin Mừng Mc 1, 14-20 hôm nay nói về việc Chúa Giê su gọi 4 môn đệ đầu tiên – gồm 2 cặp anh em – họ đang hành nghề chài lưới, họ bỏ lại tất cả mà đi theo Ngài. Chúng ta tự hỏi: sao họ ra đi nhẹ nhàng thế? – chữ tất cả ở đây gồm nhiều thứ: vợ con, sự an toàn về cuộc sống, nếp sống cũ, sự mạo hiểm khi đi theo một người thầy mà thực sự họ cũng chưa biết rõ. Sự đi theo Chúa của các ông đòi hỏi có sự mạo hiểm và tác động mãnh liệt của ơn Thánh và sự hấp dẫn của Thầy Giê su. Con đường làm môn đệ thừa sai của mỗi người, con đường sám hối ăn năn và tin vào Tin Mừng … không ai giống ai, đường mình mình đi, chỉ biết rằng sám hối là một chỉ tiêu lớn trong cuộc đời, là dấu chỉ cụ thể cho tình yêu ta dành cho Giê su: “ai yêu mến Thầy thì tuân giữ lời Thầy”.

Sám hối – canh tân – đổi mới … là điều mà ai cũng mong và xã hội nào cũng cần; thay đổi là nhu cầu thiết yếu của tình yêu để con tim của ta luôn tươi trẻ và yêu đời; thay đổi là nhu cầu tất yếu xảy ra hằng ngày trong cơ thể, vũ trụ và nhân loại. Chúa Giêsu mời gọi ta canh tân cuộc sống cho phù hợp với giáo lý mới là Tin mừng mà Chúa mang đến trần gian nầy và đây là một sự thay đổi liên tục từng ngày – từng tháng và từng năm theo nhu cầu tình cảm và sự thúc đẩy của ơn Thánh. Dĩ nhiên sự thay đổi phải hướng về điều thiện, sống tốt hơn và thánh hơn. Con đường nên thánh là con đường dốc, đòi ta phải nỗ lực tiến lên – vượt khỏi sự tầm thường và hời hợt tâm hồn. Nơi từng tâm hồn, từng gia đình, có một sự giằng co liên tục giữa khuynh hướng trần tục và luận lý của tình yêu: bước theo Thầy Giê su là Đấng Cứu Độ - là gương mẫu – là người bạn thân tình và trung thành. Thánh I nhã, thánh Phaolô, thánh Augustinô đã có những giằng co này và luận lý tình yêu Giê su đã chiến thắng.

Các tông đồ đã bỏ nghề cũ với những lo toan vất vả cho cuộc sống, để bước theo Thầy – làm kẻ chài lưới người. Nghề mới nầy cũng đòi buộc họ phải vất vả - lao đao tìm kiếm và chinh phục các tâm hồn cho Chúa Giêsu. Trước đây, động lực để các ông lao nhọc là kiếm sống, nhưng nay động lực hoạt động tông đồ là vì đòi hỏi của con tim muốn làm dịu cơn khát của Chúa Giêsu: “Khốn cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”.

“Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” là sứ điệp Chúa dành cho mọi thời đại. Chúa Giêsu là sứ giả của Thiên Chúa – đến mạc khải những mầu nhiệm đã được ẩn dấu từ muôn thế hệ, Lời của Ngài không bao giờ sai lầm: “Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống”. Thế nhưng, vào thời Chúa Giêsu, khi Chúa chết, cũng chẳng mấy người nhận ra giá trị của Tin Mừng Chúa rao giảng, họ thấy Chúa giảng dạy như một Đấng có uy quyền, đôi lúc họ thấy Chúa là Đấng Messia – nhưng đôi lúc họ lại thấy Chúa là tướng quỷ và là người mất trí, là người gây xáo trộn cuộc sống… và thực tế, chẳng mấy người dám dấn bước theo Ngài, trao gửi vận mệnh mình cho Ngài, thực hành giáo lý Chúa dạy. Ngày nay tiếng nói của Giáo hội đang bị nhiều thế lực thù ghét và chê trách, họ cho rằng Giáo hội cản đà tiến văn minh xã hội, người ta muốn loại hết những biểu tượng Kitô giáo ra khỏi Châu Âu để sống phóng túng theo các đam mê. Bởi đó lời mời gọi của Chúa hãy sám hối và tin vào Tin Mừng càng trở nên khẩn thiết hơn bao giờ hết. Nhiều người tại VN bắt đầu không lui tới nhà thờ, đọc kinh mà được gì? Họ cổ vũ ly dị, ngừa thai và phá thai như những đòi hỏi đương nhiên của nhân quyền, con cái chẳng muốn vâng lời cha mẹ… họ gạt sang một bên những giáo huấn Giáo hội.

Chúa kêu gọi các môn đệ đầu tiên để họ trở nên những kẻ chài lưới người. Muốn bắt được cá, phải vất vả tìm kiếm và bủa lưới nhiều lần, phải khéo léo và kiên nhẫn. Để thu phục các tâm hồn cho Chúa Giêsu, ta cũng phải bỏ ra nhiều công sức và phải cậy dựa vào sức mạnh của Chúa. Vinh Danh Chúa và cứu rỗi các linh hồn phải là mục tiêu cuộc đời ta, còn mọi sự khác chỉ là phụ tùy.

 

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026

TÔI ĐÂY, BÊN BẠN

 



(Linh Mục Minh Anh)

Đức Giêsu từ miền Galilê đến sông Giorđan, gặp ông Gioan để xin ông làm phép rửa”.

“Thiên Chúa cứu chúng ta không từ một khoảng cách, nhưng từ bên trong thân phận của chúng ta!” - Dietrich Bonhoeffer.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa tạo nên một cú sốc khá lặng lẽ - Đấng Vô Tội chen chân vào hàng tội nhân. Không hào quang, không lối riêng; chỉ một Con Người đứng sát những phận người; “không từ xa, nhưng từ bên trong”, chỉ như muốn nói, ‘tôi đây, bên bạn!’.

Ngài là người tôi trung không bẻ gãy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn leo lét - bài đọc một. Ngài không làm đau thêm những gì đã đau, không giày xéo thêm những gì giập gãy. Ngài không đến để phân loại ai xứng, ai không xứng, nhưng để giữ lại sự sống đang heo hắt giữa vỡ vụn của phận người. Quyền năng của Ngài không phô trương, nhưng kiên nhẫn ở lại. Luca tóm tắt, “Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó” - bài đọc hai. Ngài chữa lành không bằng lệnh, mà bằng sự hiện diện, đứng cùng, chạm vào vết thương của họ mà không quay mặt đi. Chính ở đó, một lời không thành tiếng vang lên bên trong những ai được Ngài chạm đến - ‘tôi đây, bên bạn!’“Người quan trọng nhất trong đời là người chia sẻ nỗi đau và chạm vào vết thương của chúng ta bằng một bàn tay ấm và dịu dàng!” - Henri Nouwen.

....

Suy tư:

Chúa Giê su được chính Thánh Gioan Tầy Giả giới thiệu: “Đây chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian”. Thánh ca Philip nói: “Tội lỗi chúng ta, Ngài mang vào thân thể mà đưa lên thập giá”. Chúng ta tri ân Chúa Giê su vì ‘nhờ Ngài mang thương tích mà chúng ta được chữa lành’. Có câu chuyện kể về một người đàn ông thường đến chăm sóc ngôi mộ của một người bạn - ngày xưa đã thay mình đi lính và đã tử trận… chuyện đã xảy ra mấy chục năm trước, nhưng người đàn ông còn sống (nay đã là một ông lão) không hề quên ơn kẻ đã cứu mạng mình, ông còn đón mẹ của bạn mình về nhà để chăm sóc phụng dưỡng. Chúa Giê su đã chết để chúng ta trở thành con Thiên Chúa và có được sự sống đời đời, ngay từ bây giờ và vĩnh cửu mai sau.

Hai lần tiếng Chúa Cha từ trời xác nhận Chúa Giê su là Con yêu dấu, một lần ở sông Giodan và lần kia ở trên núi Tabor, nhưng phần sau của 2 lần rất khác nhau và được suy niệm trong 2 mầu nhiệm 5 sự Sáng của chuỗi Mân Côi. Ở sông Giodan, tiếng Chúa Cha nói: … Con đẹp lòng Ta mọi đàng, gợi lên cho chúng ta lời xin ơn sống đẹp lòng Đức Chúa Trời. Hằng ngày mỗi người hãy tha thiết cầu xin cho mình và người thân được ơn sống đẹp lòng Chúa, xin cho ý Chúa được thể hiện trong (gia đình, giáo xứ) chúng con. Thiên Chúa mong ước từng tâm hồn sống thân mật với Ngài như đứa con nhỏ với cha mẹ mình: tin tưởng, phó thác, cậy trông mọi sự từ nơi Thiên Chúa. Thiên Chúa hành động không theo công trạng mà tùy theo mức độ tin cậy của chúng ta.

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

ĐẾN MỨC VÔ HÌNH

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.

Schleiermacher, triết gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn tính’ - dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.

Trong đời sống tông đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậytôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình. “Những thánh vĩ đại nhất là những người không ai trên thế gian biết đến!” - Mẹ Têrêxa.

Gioan mời gọi một con đường sâu hơn - không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm vui người bạn của chú rể”. “Công việc của Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” - Charles Spurgeon.

Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt vời, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn - trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui“Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng việc tôn Chúa lên ngai!” - Andrew Murray.

Anh Chị em,

“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Con đường nên thánh không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm, những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” Catharina Siêna.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, thật xấu xí khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật trong controng anh chị em con!”, Amen.

 

 

 

Sự khiêm tốn

 



Con người và sứ mạng của Gioan Tẩy giả chỉ được nhắc đến rất ít lần trong Tin Mừng. Đặc biệt trong đoạn Tin Mừng Ga 3, 22-30, có rất nhiều điều đáng cho ta nghiền ngẫm suốt cả đời: sự khiêm tốn là nền tảng của sự bình an và của lâu đài nhân đức.

“Chẳng ai có gì mà không phải do Thiên Chúa ban”. Thánh nhân đã trả lời như thế khi có người so sánh hoạt động của Chúa Giê su dường như lấn lướt và trổi vượt hơn ông Gioan. Câu trả lời của Thánh nhân nói lên một sự kính trọng trước hành động của Thiên Chúa: Điều gì Chúa muốn thì Ngài sẽ làm, còn thời điểm và con người thì do Ngài chọn. Đứng trước sự thành công của anh em đồng đạo, nhiều khi ma quỷ kích thích sự ghen tị nổi lên trong lòng ta: tại sao kẻ này được Chúa ban nhiều ơn phúc, nhiều tài năng hơn mình… và rồi tâm hồn ta mất an bình, ghen ăn tức ở với người khác. Hãy biết rằng: mỗi người có sứ mạng phải hoàn thành, Chúa ban cho ai nhiều thì sẽ đòi lại kẻ ấy nhiều hơn, ly nhỏ hoặc ly lớn không quan trọng – miễn là tràn đầy ơn lành của Chúa.

Sự khiêm nhường của Thánh Gioan có nền tảng thật sự, có lý lẽ cụ thể.  Khiêm nhường được định nghĩa là nhìn nhận đúng sự thật về mình. Thánh Gioan nhìn nhận thân phận thụ tạo của mình trước kế hoạch của Thiên Chúa, thánh nhân còn nhận ra vai trò của mình chỉ là người dọn đường, là phù rể vui mừng khi chàng rể xuất hiện và một sự thật từ trong lòng ‘Người phải lớn lên, còn tôi thì nhỏ lại’. Câu châm ngôn tuyệt vời này đáng cho ta áp dụng cho riêng mình: Thiên Chúa phải lớn lên, anh em phải lớn lên – còn tôi thì nhỏ lại. Lời nguyện của ngày thứ 7 cuối mùa Giáng Sinh: “Lạy Chúa, Chúa đã sai Con Một giáng trần để biến đổi chúng con thành tạo vật mới. Xin cho chúng con được dồi dào ân sủng hầu nên giống Chúa Giê su, là Đấng đã phối hợp nhân tính của chúng con với thần tính của Chúa trong chính bản thân Người”. Chúa Giê su lớn lên trong ta khi ta loại bỏ tội lỗi để ơn thánh hoạt động nơi ta, khi ta loại bỏ ý riêng để tuân phục ý Chúa, khi ta xót thương – nhân từ giống như Chúa, khi ta hiền lành và khiêm nhường như Thầy Giê su. Còn tha nhân ư? Hãy nỗ lực từng ngày để trở nên nhỏ bé trước anh em, vui mừng khi bị hiểu lầm và quên lãng, vì chỉ mình Chúa là đủ: chỉ cần Ngài biết và Ngài yêu là linh hồn mãn nguyện rồi. Tình yêu tha nhân. Thứ nhất: sẵn sàng giúp đỡ người khác. Thứ hai: không nói về người vắng mặt và bảo vệ danh dự cho người chung quanh. Thứ ba: vui mừng với thành công của người khác.

Thánh Gioan có một suy luận rất đơn sơ: “Lý do khiến chúng ta được mạnh dạn trước mặt Chúa, đó là Người nhậm lời chúng ta khi chúng ta xin điều gì hợp ý Người”. Chúng ta tự hỏi: “Điều gì hợp ý Chúa?”- Điều đẹp ý Chúa là danh Chúa được mọi người nhận biết, ý Chúa được thể hiện. Căn cứ vào 2 tiêu chí trên, hằng ngày hãy tập trung cầu nguyện cho bản thân mình, gia đình mình, giáo xứ, người quen biết và kẻ xin ta cầu nguyện và thế giới... được nhận biết Chúa, cho kẻ tội lỗi được ơn sám hối, người bệnh tật được hiệp dâng đau khổ với Chúa Giê su, biết trông cậy vào Chúa trong mọi hoàn cảnh, biết xót thương như Chúa, cho ý Chúa được thể hiện. Các nhà tu đức gọi đó là những lời cầu nguyện ‘nâng cao’ để đối nghịch lại với những lời cầu nguyện mang tính nhu cầu vật chất. Nhưng trong quyển Nhật Ký Thánh Nữ Faustina có nói: “Khi cầu nguyện, Thiên Chúa vẫn muốn linh hồn thổ lộ những ưu tư lo lắng về cuộc sống cho Chúa, như ta thường nói với người bạn. Khi cầu nguyện, chúng ta không nên nài ép Thiên Chúa phải ban điều chúng ta xin, nhưng tốt hơn, chúng ta hãy phó thác cho thánh ý Người. Khi cầu cho người khác, chúng ta xin cho Thánh ý Chúa được thể hiện nơi họ, chứ không phải theo điều họ muốn. Cha bắt mình phải lệ thuộc vào lòng tín thác của các con: nếu lòng tín thác các con lớn lao, khi ấy lòng quảng đại của Cha sẽ không còn giới hạn”.

Để kết luận về sự cần thiết của đức khiêm nhường trong đời sống đạo, xin trích một câu của Nhật ký thánh Faustina: “Nước chảy từ núi cao xuống các thung lũng thế nào, ơn Chúa cũng đổ xuống các linh hồn khiêm nhường như vậy. Cha không thể ban ơn thánh của Cha cho các linh hồn kiêu ngạo, và thậm chí còn cất đi những ân sủng mà Cha đã ban cho họ”.

 

                 

 

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2026

KHÔNG PHẢI LÚC NÀY

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”.

“Ở Nga, Kitô hữu bị thử thách bởi gian khổ; ở Mỹ, họ bị thử thách bởi tự do. Bởi tự do’ khó hơn nhiều! Không ai áp lực trên niềm tin của bạn; vì vậy, bạn thoải mái, không quá tập trung vào Chúa Kitô, vào sự dạy dỗ của Ngài, vào cách Ngài muốn bạn sống! Vấn đề ở chỗ, không phải những gì bạn muốn, nhưng Chúa muốn!” – Pavel Poloz.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những lời cầu xin không bị từ chối, cũng không được đáp ngay. Không phải vì Thiên Chúa chậm trễ, mà vì không phải lúc này. Tin Mừng hôm nay cho thấy một đức tin trưởng thành: biết xin, nhưng cũng biết chờ; khao khát được chữa lành, nhưng còn khao khát hơn là ở lại trong ý muốn của Chúa.

“Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch!”. Câu nói ấy bộc lộ một chiều sâu nội tâm hiếm có. Người phong cùi không đặt điều kiện, không ép thời gian, không đòi phép lạ tức khắc; anh đặt toàn bộ khát vọng của mình vào ý muốn của Chúa. Với anh, được ở trong chương trình của Ngài còn quan trọng hơn việc được khỏi bệnh. Ở đây, sự kiên nhẫn của một tâm hồn được tỏ lộ - dám ở lại trong khoảng chờ, kể cả khi khoảng chờ ấy kéo dài, mờ tối và đầy bất trắc. “Kiên nhẫn không phải là khả năng chờ đợi mà là cách bạn hành xử trong lúc đang chờ!” - Joyce Meyer.

Không phải ai cũng chịu nổi khoảng chờ đó. Nhiều người muốn khỏi bệnh hơn là muốn Đấng chữa lành; muốn kết quả hơn là muốn mối tương quan. Sự nôn nóng ấy có thể làm nhẹ phần xác, nhưng lại làm nghèo phần hồn. Khi vùng vằng với ‘không phải lúc này, con người rơi vào bất an, tính toán, thậm chí thất vọng. Trái lại, việc mở lòng cho thời điểm của Chúa cho phép ân sủng âm thầm chữa lành linh hồn trước khi chạm đến thân xác. Khoảng chờ ấy không vô nghĩa; nó thanh luyện ước muốn, làm dịu cái tôi, và tập cho con tim biết phó thác.

Rồi Chúa Giêsu nói, “Tôi muốn!”. Hành động đưa tay chạm vào người cùi không chỉ là chữa lành một thân xác biến dạng, mà còn phục hồi một linh hồn tưởng mình lẻ loi. Đôi khi, điều khó tin không phải là quyền năng của Chúa, mà là việc Ngài muốn đến gần chúng ta hơn chúng ta muốn đến gần Ngài. Câu hỏi không phải là ‘Làm sao tôi tìm được Chúa?’ mà là ‘Làm sao để Ngài tìm được tôi?’” - Henri Nouwen.

Anh Chị em,

“Nếu Ngài muốn!”. Sau nguyên tội, con người mang trong mình khuynh hướng chiều theo ham muốnchúng ta nghĩ tội nhẹ chỉ là “chuyện nhỏ” hoặc “không phải là tội trọng”. Nhưng ngay cả những tội nhẹ cũng âm thầm làm biến dạng hình ảnh Thiên Chúa nơi chúng ta. Vì thế, có những lúc, Chúa không vội cất đi “căn bệnh”, để chúng ta học ở lại trong khoảng chờ của ân sủng, của khiêm tốn, của sám hối, của cậy tin. Đừng sợ những ngày không phải lúc này!’. Chính trong những ngày ấy, Thiên Chúa đang làm một công việc sâu hơn chúng ta tưởng. “Sự trì hoãn của Chúa không phải là bác bỏ; Ngài đang làm việc nơi chúng ta trước khi làm việc qua chúng ta! - Oswald Chambers.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con biết chờ trong bình an, tín thác khi chưa thấy kết quả, và chỉ sợ một điều duy nhất - xa Chúa!, Amen.

 Suy tư:                                              

-Kiên nhẫn đợi chờ là một nghệ thuật ta cần phải học hỏi trong đời sống thiêng liêng. Cuộc sống luôn có những điều quan trọng ta rất mong mỏi nhưng lại vượt khỏi khả năng của con người... ta chỉ biết cầu xin tha thiết và kiên nhẫn đợi chờ. Chúa muốn ta đợi chờ trong an bình như một người con đợi chờ tất cả từ bàn tay nhân từ của người Cha, Ngài quyền năng và Ngài có tự do để hành động. Việc chưa xảy ra vì Chúa muốn ta thêm lòng trông cậy, vì Chúa muốn ta cải thiện mối quan hệ với Ngài, vì chưa phải lúc...

-"Thiên Chúa đã làm chứng về Con của Người". Thánh Gioan (1Ga 5, 5-13) nói: "Ai không tin vào Chúa Giê su thì không có sự sống và xem Thiên Chúa là kẻ nói dối".  Chúa Cha đã làm chứng về Chúa Con khi Chúa Con chịu phép rửa ở sông Giodan, khi biến hình trên núi Tabor. Chúa Giê su làm chứng về mình qua những dấu lạ và những Lời rất rõ ràng về nguồn gốc thần linh của mình... và qua cái chết thập giá, Thiên Chúa mạc khải tình yêu của mình: "Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình để tất cả những ai tin vào Con của Người thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời" (Ga 3,16).