Rev. Ron Rolheiser, OMI
Có những lúc thế giới chúng ta như bị đảo lộn. Đã có ai
chưa có cảm giác này không? “Tôi đang suy sụp! Chuyện này quá sức
tôi! Trái tim tôi đã tan nát! Tôi thấy mọi thứ đều phản bội
tôi! Chẳng có gì hợp lý nữa! Cuộc sống đảo lộn hết cả rồi!”
Chúa Giêsu có một hình ảnh chung cho chuyện này. Trong Tin
Mừng, Ngài nói thế giới sẽ có ngày kết thúc: “Mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng
không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống và các quyền lực trên trời
bị lay chuyển.” Khi Chúa Giêsu nói lời này, Ngài không nói nhiều về những
đại biến động của vũ trụ, nhưng Ngài nói về những biến động to lớn của tâm
hồn. Đôi khi thế giới nội tâm chúng ta chấn động, đảo lộn, tối tăm ngay
giữa ban ngày, như một trận động đất mạnh trong lòng, chúng ta cảm nghiệm thế
giới này sắp chấm dứt.
Tuy nhiên, trong cơn biến động này, Chúa Giêsu khẳng định một
chuyện: có một điều chắc chắn, đó là lời hứa trung tín của Ngài. Lời hứa
trung tín của Thiên Chúa không thay đổi, khi chúng ta vỡ mộng là lúc chúng ta
có cơ hội để thấy những gì là thực chất, vĩnh cửu và giá trị cuộc đời chúng
ta. Vì thế, ít nhất khi thế giới chúng ta tin tưởng bị đảo lộn, đó là lúc
chúng ta có cơ hội để lớn lên, để bớt ích kỷ và để thấy hiện thực một cách rõ
ràng hơn.
Thần nghiệm Kitô giáo gọi đây là “đêm tối tâm hồn,” các nhà thần
nghiệm diễn giải như thể đây là cách Thiên Chúa chủ động lật nhào thế giới, cố
ý tạo đau thương để thanh lọc và thanh tẩy chúng ta.
Thánh Gioan Thánh giá, nhà thần nghiệm Tây Ban Nha đã mô tả:
“Thiên Chúa cho chúng ta các thời nồng cháy rồi lấy chúng đi. Trong thời
nồng cháy, Chúa cho chúng ta an ủi, hoan lạc và an toàn trong các mối quan hệ,
trong lời cầu nguyện và trong công việc (có khi là với những đam mê và căng
thẳng đáng kể). Đây là ơn Chúa ban và để chúng ta hưởng dùng. Nhưng
Thánh Gioan còn nói, đến một thời điểm nào đó, Chúa lấy đi hoan lạc và an ủi,
chúng ta sẽ trải nghiệm đêm tối tâm hồn, nơi chúng ta đã từng cảm nhận sự bừng
cháy, đam mê, an ủi và an toàn, bây giờ chúng ta chỉ thấy khô khan, chán chường,
vỡ mộng, bất an. Với Thánh Gioan Thánh giá, mọi trăng mật đều có hồi kết.
Vì sao? Vì sao Chúa làm như vậy? Vì sao trăng mật
không tồn tại mãi mãi?
Vì cuối cùng, dù không phải từ đầu, nó ngăn chúng ta không nhìn
thẳng được. Ban đầu, mọi cảm giác đều tuyệt vời khi chúng ta bắt đầu yêu,
khi chúng ta bắt đầu cầu nguyện sâu lắng, khi chúng ta vừa tìm được chỗ đứng
trên thế giới. Đây là các chặng đường trong kế hoạch, trong con đường của
Chúa để chúng ta tiến tới. Đam mê và an ủi chúng ta cảm nhận dẫn dắt
chúng ta đi ra khỏi bản thân, ra khỏi nỗi sợ hãi và ích kỷ. Nhưng đến
cuối cùng, chính những cảm giác vui thích này tự nó trở thành vấn đề, vì chúng
ta nán lại với chúng, thay vì hướng đến điều ở đằng sau chúng.
Tuần trăng mật thì tuyệt vời, nhưng trong tuần trăng mật chúng
ta chỉ yêu chuyện đang yêu và mọi sinh lực tuyệt vời của nó tạo ra, thay vì
chúng ta yêu con người ở sau những cảm xúc này. Đức tin và cầu nguyện
cũng vậy. Khi mới bắt đầu sốt sắng cầu nguyện, chúng ta thường yêu trải
nghiệm của việc cầu nguyện và những gì nó đem lại hơn là yêu Chúa. Trong
bất kỳ tuần trăng mật nào, dù căng thẳng hay tinh tuyền như thế nào, thì những
cảm xúc này vẫn phần nào thuộc về chính bản thân chúng ta thay vì thuần túy về
người chúng ta nghĩ mình đang yêu. Đáng buồn thay, đây là lý do vì sao
một tuần trăng mật nồng ấm và đam mê cuối cùng lại thành mối quan hệ lạnh lùng
vô cảm.
Khi chúng ta chưa được thanh tẩy, một thanh tẩy nhờ đêm tối tâm
hồn của sự vỡ mộng, chúng ta vẫn còn quá mải mê tìm kiếm chính mình trong tình
yêu và trong bất kỳ một chuyện gì khác. Thánh Têrêxa Hài đồng Giêsu từng
cảnh báo: “Hãy cẩn thận, đừng tìm bản thân nơi tình yêu, vì như thế cuối cùng
bạn sẽ có trái tim tan nát!” Nếu hiểu được vậy, thì chúng ta sẽ bớt đi
những lần trái tim tan nát. Thêm nữa, trước khi được thanh tẩy nhờ vỡ
mộng, hầu hết những giọt nước mắt rơi, dù đau đớn và mất mát đến đâu, thì chúng
vẫn hướng về chúng ta nhiều hơn là hướng về con người hay hoàn cảnh mà theo lẽ
chúng ta phải khóc thương.
Trong những chuyện này đều có cả tốt lẫn xấu. Xấu là hầu
hết mọi điều chúng ta cảm nhận là quý báu, đến một ngày sẽ bị lấy ra khỏi tay
chúng ta. Tất cả đều sẽ bị đóng đinh lên thập giá, kể cả các cảm giác an
toàn và nồng ấm. Nhưng tốt là tất cả chúng đều được trả lại cho chúng ta,
một cách sâu sắc hơn, thuần khiết hơn, và thậm chí đam mê hơn trước.
Điều mà đêm tối tâm hồn, đại biến động của trái tim làm: chính
là nó lấy đi tất cả những gì có vẻ vững chãi để cuối cùng chúng ta rơi tự do,
không thể bám víu vào bất kỳ điều gì từng nâng đỡ chúng ta. Nhưng trong
cú rơi này, chúng ta đến gần hơn với thềm đá, với Thiên Chúa, với hiện thực,
với chân lý, với tình yêu và với người khác, theo cách chúng ta vượt lên được
ảo tưởng, ích kỷ, tình yêu tự quy đang mạo nhận là vị tha. Sau khi vỡ
mộng chúng ta mới thấy được rõ ràng, sau khi trái tim tan nát, tâm hồn chúng ta
mới được thanh tẩy, sau khi tuần trăng mật đã qua thì tình yêu đích thực mới
đến.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét