Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Người phải nổi bật
lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.
Schleiermacher, triết
gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ
say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin
Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan
nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn
tính’ - dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.
Trong đời sống tông
đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh
sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất
bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậy, tôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt
vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì
thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi
thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều
hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được
biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những
điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất
không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình’. “Những thánh vĩ đại nhất là những người
không ai trên thế gian biết đến!” - Mẹ Têrêxa.
Gioan mời gọi một con
đường sâu hơn - không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi
nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà
để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ ‘đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để
ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng
nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm
vui “người bạn của chú rể”. “Công việc của
Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” - Charles Spurgeon.
Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt
vời, “Tôi sống, nhưng
không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá
bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn - trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi
ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui. “Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng
việc tôn Chúa lên ngai!” - Andrew Murray.
Anh Chị em,
“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ
đi!”. Con đường nên thánh
không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm,
những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu
trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống ‘đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng
trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng
ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” - Catharina Siêna.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, thật xấu xí
khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật
trong con, trong anh chị em con!”, Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét