Câu chuyện ông Đavit thắng trận
trở về, các phụ nữ đón mừng: “Vua Sao-lê hạ được hàng ngàn, ông Đavit hàng vạn”.
Chỉ một câu hát đơn giản, đúng với thực tế vừa xảy ra, thế mà vua Sao lê đã tìm
giết ông Đa vit suốt nhiều năm trời, hết lần này đến lần khác. Khi được chứng
kiến sự công chính của ông Đavit thì vua Saolê thức tỉnh về sự hồ đồ của mình,
nhưng rồi lòng ghen tị và thù ghét lại nổi lên…sự giằng co này kéo dài mãi cho đến ngày vua Sao lê băng hà (1 Samuel…).
Thân phận con người là như thế đó:
ai trong chúng ta cũng có khuynh hướng đề cao mình và đánh giá xấu về tha nhân,
chúng ta thường khổ tâm vì người khác thành công và may mắn hơn mình. Sách
Gương Phúc dạy: “Đừng khoe mình lắm của cũng đừng cậy vào thế lực bằng hữu, đừng
cậy sức khỏe – đừng khoe sắc đẹp – vì một thoáng bệnh cũng đủ làm tiêu ma hết,
đừng nghĩ mình tài giỏi và thánh thiện hơn ai đó, đừng nghĩ rằng ‘mình đáng được mọi
người tôn trọng, được công nhận và không ai có quyền xúc phạm’. Hãy biết tạ ơn
Chúa, vì “chẳng ai nhận được gì mà không do trời ban” (Ga 3, 27). Hãy ngẫm xem
Chúa Giê su đã sống ẩn dật vâng phục cha mẹ suốt 30 năm, cuộc đời rao giảng và cuộc
thương khó đầy dẫy những xúc phạm, chối bỏ, khinh bỉ, giết chết… Chúa không mất
bình an, chỉ tha thứ vì Ngài chỉ tìm chu toán ý Cha.
Thiên Chúa buồn lòng khi con người
nhận những nén bạc mà lại đem chôn vùi đi không chịu sinh lợi như ý Ngài muốn,
và Chúa càng buồn lòng hơn khi con người huênh hoang tự đắc và tìm hư danh –
thay vì dâng lời cảm tạ Chúa về ơn lành và tài năng Ngài ban. Hãy học nơi Chúa
Giê su sự hiền lành và khiêm nhường, sự ẩn danh của Chúa: sau khi chữa lành bệnh
Chúa thường dặn đừng nói cho ai biết, và Chúa thường cấm ma quỷ nói ‘Ông là Con
Thiên Chúa”.
Lòng ghen tức nổi lên trong lòng
ta thường rất đột xuất: khi ai đó được khen, được lưu danh hoặc khi nhắc đến lỗi
lầm của người khác. Nguyên do sâu xa là ma quỷ luôn rình mò để cắn xé linh hồn
ta, chia rẽ và ghen ghét là con đẻ của ma quỷ. Một lỗi lầm của người thân, mỗi
lần được nhắc lại là mỗi lần ta oán ghét và coi thường họ, tại sao vậy? – Thưa,
vì lòng kiêu ngạo trong ta nổi dậy, ta chợt nghỉ rằng mình tốt hơn người kia,
ta chỉ thấy tội của họ và quên hết điều tốt họ có…. và đó là thành công của ma
quỷ. Tốt hơn hết là đừng nói xấu người thứ ba, tội họ làm họ chịu, “phần con
hãy theo Thầy” (Ga 21, 22).
Chỉ có ơn Chúa mới giúp ta tiến
lên từng chút một, chiến đấu với lòng ghen tị và kiêu ngạo trong ta. Điều quan
trọng là không bỏ cuộc, nhưng cậy vào Chúa để bước đi mỗi ngày.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét