Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ai không có, thì ngay
cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”.
“Tăng trưởng là bằng
chứng duy nhất của sự sống!” - Henry Newman.
Kính thưa Anh Chị em,
Như vậy, “chỉ điều đang lớn mới thật sự sống!”. Ý tưởng này được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay. Chúa Giêsu cảnh báo, ai
‘sợ mất’ mà giữ, thì “ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”.
Chúng ta thường nghĩ
đức tin suy yếu vì những thử thách lớn; nhưng Chúa Giêsu cho thấy điều một điều khác: đức tin không lớn vì chúng không được thể hiện! Ánh sáng không tắt vì bóng tối mạnh, mà
vì ‘được đặt’ dưới giường, ‘được che’ cho an toàn, như niềm tin được giữ trong vùng ít rủi ro nhất. ‘Sợ mất’ sự yên ổn, nên chúng ta né tránh những chọn lựa phải
trả giá;
‘sợ mất’ các mối quan hệ, nên chúng ta im
lặng trước điều cần nói; ‘sợ mất’ quyền kiểm soát, nên chúng ta chỉ
để Chúa bước vào những phần đời đã được dọn sẵn. Đức tin còn đó, nhưng không
còn toả lan; vẫn hiện diện, nhưng không còn sinh lực.
Vậy mà “sự sống phải tăng trưởng!”; bằng không, nó sẽ lãnh lấy một bản án rất tiềm ẩn - bắt đầu mất! Trong ánh sáng ấy, lời Chúa Giêsu vang
lên như một tất yếu, chỉ
khi chúng ta dám đem điều mình có ra sống, ra cho, đặt lên cao, thì Thiên Chúa
mới có chỗ để ban thêm. Còn khi chúng ta giữ lại vì ‘sợ mất’, chính nỗi sợ ấy lại làm chúng ta hoá nghèo, và “Ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi!”. Khi bám vào sự an toàn, sự an toàn ấy làm
chúng ta chậm bước; bám vào cái đang có, cái đang có ấy khép lại cánh cửa của
điều Chúa muốn ban thêm. Và rồi, chúng ta không mất vì bị lấy đi, mà mất vì
không dám trao đi. “Điều ta bám chặt vào rốt cuộc trở nên nặng hơn cả điều ta
đang mang!” - Henri Nouwen.
Tin Mừng hôm nay không
mời chúng ta tìm nguy hiểm, nhưng mời chúng ta tin đủ để dám sống điều mình
tin. Từ đó,
chúng ta có thể cho đi thời
gian, sức lực, uy tín, và cả những toan tính rất riêng. Bởi lẽ, trong Nước
Trời, không phải ai giữ được nhiều thì sống, mà là ai dám để sự sống lưu chuyển
qua mình thì sẽ được đầy hơn; “Ai không đủ can đảm để làm nên lịch sử,
sẽ trở thành đối tượng nghèo nàn của lịch sử!” - Alfred Delp. “Vì ai đã có, thì được cho
thêm!”.
Anh Chị em,
“Tăng trưởng là bằng
chứng duy nhất của sự sống!”. Chúa Kitô không cứu chúng ta bằng cách giữ lại sự sống, mà bằng
cách làm tăng
trưởng nó - hiến trao - sự sống. Ngài không chọn con đường an thân,
nhưng con đường tự hiến; không giữ lấy địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng
huỷ mình ra không. Trên thập giá, xem ra Ngài mất tất cả, nhưng chính trong sự
“mất” ấy, sự sống được mở ra cho muôn người. Can đảm là chìa khoá cho chính sự
sống!” - Morgan Freeman. Nếu Chúa Kitô không ‘sợ mất’ để sự sống toả lan, thì không lạ gì người môn đệ không thể lớn
lên nếu cứ tìm cách giữ mình khỏi mọi mất mát!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khi con giữ lại vì sợ hãi, cho con biết trao
đi; khi con khép lòng vì tổn thương, cho con biết mở ra; khi con chùn bước vì
mỏi gối, cho con biết đứng lên và đi tới!”, Amen.
Suy tư:
Chúa Giê su nói đến một nghịch lý (sự vô lý): đèn được thắp lên,
nhưng lấy thùng đậy lại hoặc để dưới gầm giường vì sợ gió. Điều bình thường là
đèn được thắp lên để chiếu sáng, chấp nhận có thể bị gió thổi tắt, và khi đó nó
lại được chủ nhà thắp lại. Hình ảnh trên gợi cho chúng ta một cuộc chạy tiếp sức:
Cuộc đời mỗi người dù ngắn hay dài, phải gắng sức sống cho có ý nghĩa là lan tỏa
ánh sáng Tin Mừng cho xã hội mình đang sống, rồi khi mình nằm xuống sẽ có người
khác tiếp tục sứ mạng truyền giáo. Bạn cứ nhìn vào Giáo xứ mình đang sống, những
người phục vụ - những người có công lập xứ - ông bà cha mẹ trong gia đình đã
khuất hoặc đã già, những người trẻ hơn tiếp tục đảm nhận vài trò và họ được hưởng
những công khó tiền nhân để lại. Điều làm nên giá trị của một đời người là đức
tin – đức cậy và đức mến họ dành cho Chúa trong từng ngày họ sống và qua những
việc họ làm.
Từng ngày sống, mỗi Ki tô hữu được mời gọi vượt lên cơn cám
dỗ có tên là ‘tầm thường’: không thờ phượng và không phục vụ. Sách Khải Huyền
nêu lên một sự thất vọng của Thiên Chúa: “Ta trách ngươi vì sự hâm hâm dở dở,
không nóng mà cũng không lạnh – Ta sẽ ói ngươi ra khỏi miệng Ta. Ta trách ngươi
đã đánh mất tình yêu thuở ban đầu”. Mỗi ngày sống, một trang sách mở ra, có hai
cuộc chiến thực sự xảy ra: nỗ lực sống tốt hơn một chút và bớt xấu đi một chút.
Xin Chúa giúp sức cho con sử dụng tốt thời giờ - cơ hội và ân sủng Chúa ban.
Amen

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét