Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

CHỖ CHO CHÚA

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Maria hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”.

“Trong cung lòng Maria, Thiên Chúa đã tìm được mái nhà đầu tiên của Ngài giữa trần gian!” - Catholic meditation.

Kính thưa Anh Chị em,

Đầu năm mới, thay vì trao cho chúng ta một lời chúc của Chúa, Hội Thánh trao cho chúng ta mái nhà đầu tiên của Ngài Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa; đúng hơn, mời gọi chúng ta nên như Mẹ, trở thành một chỗ cho Chúa!’.

Khi nói Maria“mái nhà đầu tiên của Thiên Chúa”, Hội Thánh nhắc đến chân lý cốt lõi của mầu nhiệm Nhập Thể. Ngôi Lời không chỉ ghé qua lịch sử, nhưng ở lại trong lịch sử; và để ở lại, Ngài cần một nơi cư ngụ. Và cung lòng Maria đã trở thành nơi ấy, không đơn thuần là không gian vật lý, nhưng là một trái tim - ‘chỗ cho Chúa’ - hoàn toàn mở ra trước Ngài. “Trong Maria, Thiên Chúa tìm được một mái nhà, chứ không chỉ một lối đi ngang qua!” Von Balthasar.

Đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, vì thế, không làm Maria “cao hơn” nhân loại, nhưng làm Mẹ trở nên một nhân loại Thiên Chúa muốn - không tì vết tội lỗi - hầu Ngài có thể tự do hiện diện. Maria không chỉ cưu mang Con Chúa, nhưng là đền sống động, nơi Ba Ngôi bắt đầu cắm lều giữa loài người. Không dựng một ngôi đền bằng đá, nhưng Thiên Chúa chọn cho mình một trái tim bằng thịt. “Maria không cao hơn nhân loại về phẩm giá; Mẹ cao hơn về ân sủng, để Thiên Chúa có thể cư ngụ giữa chúng ta!” - John Hardon.

Vì vậy, việc “Maria ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng” không phải là một chi tiết đạo đứcnhưng là thái độ nền tảng của một chỗ cho Chúa. Chỉ trái tim biết lắng nghe, biết giữ lại, biết để Lời cư ngụ, mới có thể trở thành nơi Thiên Chúa định . Maria thành nơi Chúa ‘định cư’, không vì Mẹ làm nhiều, nhưng vì Mẹ biết lắng nghegiữ lấy và sống Lời thật nhiều.

Lần kia, Lincoln cúi xuống một người lính hấp hối, người không xin một ân huệ, cũng không xin một lời giải thích cho cái chết sắp đến; anh chỉ xin một điều: “Ngài có thể nắm tay tôi?”. Trong khoảnh khắc ấy, điều cứu anh không nằm ở quyền lực của một tổng thống, nhưng ở sự hiện diện không rút lui. Bàn tay ấy không chữa lành thân xác, nhưng giúp người lính trẻ không chết trong cô độc.

Anh Chị em,

Cũng thế, mầu nhiệm Nhập ThểThiên Chúa không đến để giải thích mọi khổ đau, nhưng để ở lại với con người trong khổ đau. Maria đã cho Ngài bàn tay đầu tiên ấy: bàn tay một người mẹ dám đón Ngài, ẵm Ngài, cả khi chưa hiểu hết. Nhờ đó, Thiên Chúa không còn xa cách, nhưng là Đấng “ở cùng chúng ta”. Trên thập giá, Chúa Giêsu không tìm một mái nhà cho Mẹ, nhưng trao Mẹ cho Gioan, cho Hội Thánh. Hành vi ấy hoàn tất điều đã khởi đầu nơi cung lòng Mẹ: Thiên Chúa có chỗ trong nhân loại, và nhân loại có chỗ trong Thiên Chúa. Maria trở thành Mẹ Hội Thánh, để chúng ta, học cách dành chỗ cho Chúa trong đời mình. “Maria là nơi Thiên Chúa học cách ở cùng chúng ta!” - Adrienne von Speyr.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, sang năm mới, xin dọn lại nội tâm con - bớt ồn ào, vội vã - để có thể dành chỗ cho ChúaCho con yêu mến việc Chúa ở lại hơn là làm nhiều việc cho Ngài!”, Amen.

 Suy tư: 

Cuộc sống của chúng ta trên trần gian nhiều khi lạc hướng. Chúng ta ham thích của cải đến độ say mê công việc quá mức, vì lao động mang đến thu nhập. Chúng ta thích được nổi bật và tôn quý nên nhiều khi ta phục vụ mà trong lòng chẳng có Chúa - mà chỉ vì ham mê ánh hào quang trần thế... ta chắn bên này, che bên kia để không để ai đe dọa đến vị thế của ta. Tất cả đều hão huyền, chỉ có Chúa là vĩnh cửu và chỉ cần Chúa đến cư ngụ trong đời ta là điêù quan trọng nhất.

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

CÙNG BAY

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

Dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập!”.

“Chim hải âu dạy chúng ta bay tự do, bay một mình; và cuối cùng, sẽ chết vì sự ghen ghét của đồng loại. Ngỗng trời dạy chúng ta bay theo gia đình!” - Richard Bach.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng lễ Thánh Gia không mở ra cảnh bình yên, nhưng bằng một cuộc ra đi vội vã giữa đêm. Chúng ta không tự hỏi Thánh Gia bay cao hay bay xa bao nhiêu; điều quan trọng hơntrong bão tố, các ngài đã bay thế nào họ có cùng bay’ với nhau?

Trong gia đình thánh này, không ai bay một mình. Giuse không đi trước dò đường; Maria không nán lại; và Hài Nhi không bị phó mặc cho số phận. Họ ở bên nhau, bước đi cùng nhau, dẫu không có kế hoạch dài hạn, không có bảo đảm mai ngày; chỉ có một xác tín - vâng lời, phần còn lại Chúa lo! Đó không phải là một chuyến bay anh hùng, nhưng là một chuyến bay gắn bó - đủ gần để sự sống Con Thiên Chúa được bảo toàn. “Từ bỏ sự thoải mái vì một người thân yêu là thước đo chân chính của sự quan tâm!” Brandon Nash.

Chính từ cơn dông ấy, gia đình là nơi con người học biết dừng lại. Đời dạy phải nhanh để vượt, để hơn, để thoát; gia đình dạy chúng ta chậm lại đúng lúc - không vì yếu, mà vì còn người cần chờ. “Khi mọi thứ trở nên tồi tệ nhất, những người đứng bên bạn không nao núng họ là gia đình bạn!” - Jim Butcher. Huấn Ca gọi đó là kính sợ Chúa, biết kính trọng mẹ cha - bài đọc một; một kỷ luật âm thầm, không phô trương, nhưng giữ con người khỏi trệch khi ngược gió. Ai chưa từng học chậm lại trong gia đình, sẽ dễ đi quá nhanh đến mức lạc mất chính mình và đánh mất người khác.

Gia đình cũng là nơi học ở lại với nhau. Giữa bão, không ai sống bằng cảm xúc. Phaolô nói đến những điều rất nhân bản - thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoànhẫn nại, chịu đựng và tha thứ cho nhau - bài đọc hai. Gia đình không xây bằng những khoảnh khắc thành công, nhưng bằng những hy sinh nhỏ, bền bỉ, để không ai bị loại trừ khi trở nên yếu đuối. “Hy sinh trong gia đình là đồng tiền của tình yêu sâu thẳm!” - Leona Barrett.

Giữa biển trời lồng lộng hôm nay, tự do được ca tụng, cá nhân được tôn vinh, người ta dễ mơ ước làm hải âu - mạnh mẽ, đơn độc, không ràng buộc. Nhưng Lời Chúa mời chúng ta nhìn lên thánh Giuse, Mẹ Maria và Chúa Giêsu để học một con đường khác con đường ‘cùng bay’; không để tránh bão, mà để đi qua bão mà không mất nhau. Đó là cách bay đưa sự sống đi xa nhất, xa tận thiên quốc - nơi Thiên Chúa đang chờ.

Anh Chị em,

Trong một thế giới thấm đẫm “văn hoá vứt bỏ”, nơi người già, người bệnh, người yếu dễ bị xem là gánh nặng, Kitô hữu được mời gọi sống khác. Không bỏ rơi khi ai đó chậm chạp; không quay lưng khi tình yêu đòi kiên nhẫn; không tách mình để được “nhẹ gió”Cùng bay, đôi khi chỉ là chọn ở lại. Và chính sự ở lại ấy tự nó đã làm chứng cho thế giới rằng: “có Thiên Chúa!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, giữa gió ngược của đời sống, xin cho gia đình chúng con biết chậm lại để đợi nhau, biết ở gần để không ai bị bỏ lại, và biết cùng nhau bay cho đến cùng!” Amen.

 

Suy tư:

Sách Huấn ca viết:  “Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm, ai kính mẹ thì tích trữ kho báu” (Hc 3, 3-4). Không ai trong chúng ta chọn cha mẹ để được sinh ra, nhưng ta xác tín rằng: cha mẹ là mắt xích quan trọng để ta chào đời, trong sự an bài của Thiên Chúa. Từ đó nảy sinh trong ta một suy nghĩ trực tiếp: Ai kính sợ Chúa thì tất nhiên là hiếu thảo (tôn kính và chăm sóc) với các bậc sinh thành. Điều răn thứ tư dạy: Ngươi phải thảo kính cha mẹ.

Ấy thế mà biết bao xung khắc xảy ra trong gia đình, con cái bỏ rơi cha mẹ! Lý do ư? – Do lòng tham lam của cải, kiêu ngạo không thông cảm với sự yếu đuối của cha mẹ, không có lòng biết ơn – nghĩ rằng công lao cha mẹ chỉ là làm tròn bổn phận, có người còn nguyền rủa cha mẹ đã sinh ra mình trên đời. Chúa Giê su, dầu là Con Thiên Chúa, đã nêu gương hiếu thảo khi vâng phục cha mẹ của Người cách khiêm nhường.

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

MÔN ĐỆ VÔ DANH

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Ông đã thấy và đã tin!”.

“Niềm tin nhỏ đưa linh hồn lên thiên đàng, niềm tin lớn đưa thiên đàng xuống linh hồn!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Thiên đàng không ở đâu xa, nhưng chính là Đấng Phục Sinh đang sống trong linh hồn. Vì thế, sau đại lễ Giáng Sinh, hôm nay, Mẹ Hội Thánh cho chúng ta nghe Tin Mừng Phục Sinh và kính nhớ thánh Gioan Tông Đồ - ‘môn đệ vô danh’ - chứng nhân của niềm tin ấy.

Trong Phúc Âm thứ tư, Gioan thường được gọi là “môn đệ kia”, người không bao giờ được nêu tên nhưng luôn ẩn mình dưới danh hiệu “người Chúa Giêsu yêu”. Sự vô danh này không phải là thiếu sót, nhưng là một chọn lựa khiêm hạ. Thực tế, chính môn đệ vô danh’ ấy đã đáp lại tình yêu của Thầy cách trọn vẹn. Dưới chân thập giá, khi nhóm Mười Hai tứ tán, Gioan ngoan cường đứng đó, thay mặt Hội Thánh, nhận lời trối của Thầy. Từ nơi ấy, Gioan trở nên kiểu mẫu cho người môn đệ Giêsu mọi thời. Hãy dám yêu! Tình yêu con trao đi và nhận về’ sẽ dẫn con gần Thiên Chúa hơn và gần hơn nữa!” - Henri Nouwen.

Chính tình yêu nồng nàn đã ban cho Gioan một trực giác đức tin sâu sắc. Phêrô và Gioan cùng chạy, cùng thấy những dải vải trong ngôi mộ trống; nhưng chỉ với Gioan, “Ông đã thấy và đã tin!”“Một số điều phải được tin trước khi được thấy!” - Ralph Hodgson. Gioan nhận ra một Ai đó đằng sau những gì có thể thấy. Với đôi mắt của một tình yêu sắt son, Gioan kịp nhận ra Đấng Phục Sinh, mặc cho những hỗn mang và vô vọng của chiều thứ Sáu còn đè nặng trên họ.

Gioan thấy gì? Chính Gioan trả lời, “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống” - bài đọc một. Đằng sau những gì có thể thấy từ máng cỏ, Gioan như phượng hoàng - Khải Huyền cho biết - chấp cánh bay vút lên tận mút cùng thời gian và mút cùng không gian, để chiêm ngưỡng Ngôi Lời hằng sống. Đó là Ngôi Lời đã mặc lấy xác phàm mà đại lễ Giáng Sinh vừa mừng kính, cũng là Đấng Phục Sinh đang sốngđang hoạt động trong Hội Thánh nhờ quyền năng Thánh Thần. “Con đã xin Chúa ban cho con sự hiểu biết. Ngài muốn con nhìn vượt lên trên những điều tự nhiên!” - Pat Holland.

Anh Chị em,

“Ông đã thấy và đã tin!”. Gioan tin, vì đã để những gì mình thấy và nghe đi vào tâm trí và con tim; từ đó, dần khám phá Thầy Giêsu là ai. Và chính niềm tin ấy giữ Gioan bình tâm trong khủng hoảng, trầm lắng trong thử thách. “Đức tin không bao giờ biết mình được dẫn đi đâu, nhưng nó yêu và biết Đấng dẫn dắt mình!” Oswald Chambers. Đọc lại Tin Mừng Phục Sinh trong những ngày này, Mẹ Hội Thánh hỏi mỗi người chúng ta, “Con thấy gì?”Thấy “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”; thấy nhân loại nhẫn tâm đẩy Người Con ấy ra tận đồng vắng; thấy nhân loại ác tâm treo Đấng Cứu Độ lên giá tội nhân! Đổi lại sự vô tâm, Hội Thánh mời chúng ta chiêm ngắm và tin như Gioan; hầu thiên đàng Giêsu rồi sẽ xuống tận linh hồn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khác với ‘môn đệ vô danh’, con - ‘môn đệ vô duyên!’. Dạy con tin yêu, để giữa hỗn mang, con vẫn ngoan cường, bởi thiên đàng Giêsu đã ngự trong con!, Amen.

 

Suy tư:

Thánh Gioan viết: ÁNH SÁNG XUẤT HIỆN TRONG ĐÊM TỐI.

Con Thiên Chúa đã xuất hiện trên trần gian, đó là niềm vui lớn lao cho nhân loại. Thế nhưng cuộc chiến giữa bóng tối và ánh sáng vẫn còn tiếp diễn trên địa cầu và trong từng tâm hồn.

Bóng tối của hận thù, ghen ghét, thất vọng, chia rẽ, lên án, nguyền rủa vẫn bùng phát và âm ỉ kéo dài nơi tâm hồn ta khi chứng kiến sự ích kỷ và độc ác của tha nhân, làm mờ đi ánh sáng của Con Thiên Chúa đã mang lại cho địa cầu: con người được trở thành con cái Thiên Chúa. Chúng ta thường gây thất vọng cho nhau bằng chính sự yếu đuối của mình. Hãy bình tĩnh để cho lòng mình lắng đọng, để biết rằng: thất vọng và chửi rủa thì dễ hơn là thắp lên một niềm hy vọng vào tác động của ơn thánh trên từng tâm hồn, kết án và chia rẽ thì dễ hơn là thông cảm và có tấm lòng thương xót. Chia rẽ và ghen ghét là con đẻ của ma quỷ.

Hãy cầu nguyện cho kẻ làm khốn mình. Có câu chuyện kể về một nhà sư: Một ngày nọ, nhà sư đi khất thực, ông đứng trú mưa trước cổng một người giàu có trong vùng, người này bảo người đầy tớ ra xua đuổi nhà sư, một thời gian sau vị đại gia vãn chùa và rất ngạc nhiên khi thấy tên mình được ghi ở bảng ân nhân của chùa, ông gặp sư trụ trì và được biết rằng ‘đó là danh sách những người được nhà sư cầu nguyện hằng ngày cho họ được tỉnh ngộ’. Hãy cầu nguyện cho kẻ ta ghét bỏ và còn nuôi lòng hận thù, đó là lệnh truyền của Chúa, và Chúa sẽ lo phần còn lại.

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

KHÁM PHÁ CỦA EMMANUEL

 



 Lm. Mark Link, S.J.

Chủ đề: Giáng sinh chính là việc Thiên Chúa ngỏ lời với con người: “Ta yêu các con tới độ đã ban cho các con chính Con độc nhất của Ta.  Các con cũng hãy yêu thương nhau như chính Ta đã yêu thương các con”

 

Ngày xưa, có một chú bé Phi Châu tên là Emmanuel.  Chú ta luôn luôn tò mò thắc mắc.  Ngày nọ chú hỏi thầy giáo: “Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào?”  Thầy giáo chỉ biết gãi đầu và nói: “Thú thực là thầy không biết.”

 

Sau đó Emmanuel đi hỏi các nhà trí thức trong làng nhưng họ cũng chẳng biết.  Thế là chú ta càng lúc càng tò mò thắc mắc hơn, chú dạo quanh khắp vùng dọ hỏi các bậc thức giả ở những làng khác: “Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào?”  Nhưng họ cũng chỉ biết lắc đầu mà thôi.  Tuy nhiên, Emmanuel vẫn tin chắc có người biết điều ấy.  Vì thế chú lên đường đến những quốc gia và cả những đại lục khác để tìm hỏi, nhưng ở đâu chú cũng chẳng nhận được câu trả lời.

 

Một đêm nọ sau khi bị kiệt sức vì đi quá nhiều nơi, Emmanuel đến được một ngôi làng nọ, tên là Belem.  Chú cố tìm chỗ nghỉ đêm trong các quán trọ, nhưng tất cả các quán đều đã đầy người.  Vì thế chú quyết định tìm một cái hang ngoài thành để trú đêm.  Cuối cùng quá nửa đêm chú mới tìm được một cái hang.  Nhưng khi bước vào hang, chú nhận ra chiếc hang đá có một đôi vợ chồng và một hài nhi đang trú ngụ.  Nhìn thấy chú, bà mẹ trẻ liền nói: “Chào Emmanuel, chúng ta đang mong chờ con.” 

Chú bé quá sửng sốt làm sao bà này biết tên chú?  Và chú càng ngạc nhiên hơn khi nghe bà ấy nói: “Đã từ lâu, con đã tìm kiếm khắp thế giới để hỏi xem Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào.  Giờ đây hành trình của con kể như đã đến đích, đêm nay chính mắt con sẽ thấy được Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng nào.  Người nói bằng ngôn ngữ của tình yêu.  Thiên Chúa quá yêu thương thế gian đến nỗi ban cho thế gian Con Một của Người” (Ga 3: 16).

 

Trái tim Emmanuel trào dâng niềm xúc động, chú vội quì gối xuống trước hài nhi và mừng rỡ bật khóc.  Giờ đây chú đã biết rằng Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng của tình yêu, thứ tiếng mà mọi người thuộc bất kỳ dân tộc hay thời đại nào cũng đều có thể hiểu được.

 

Và thế là Emmanuel ở đó vài ngày để giúp đỡ Đức Maria và Thánh Giuse.  Sau đó đến lúc chú phải chia tay để đi loan báo cho mọi người “Tin Mừng” về thứ ngôn ngữ Chúa dùng, Thiên Chúa nói bằng thứ tiếng của tình yêu.  Lủi thủi một mình, Emmanuel vừa rảo bước vừa suy nghĩ: “Nếu tôi muốn kể cho mọi người biết Chúa dùng thứ tiếng nào để nói, thì chính tôi cũng phải nói bằng thứ tiếng Chúa nói, tức ngôn ngữ của tình yêu.  Bởi vì đó chính là thứ tiếng duy nhất mà mọi người trên thế gian đều hiểu được” và kể từ ngày đó trở đi, Emmanuel bắt đầu nói bằng ngôn ngữ của Thiên Chúa tức là ngôn ngữ của tình yêu.

 

Điều Emmanuel khám phá ra quả thật thú vị khi anh chị em nói với mọi người bằng thứ tiếng của tình yêu, thì họ cũng sẽ nói lại với anh chị em bằng thứ tiếng của tình yêu.  Thế rồi, họ bỗng nhiên khám phá ra rằng nói bằng thứ tiếng ấy hay hơn biết bao nhiêu: và một khi họ đã khám phá ra điều ấy, họ sẽ không bao giờ trở lại nói thứ tiếng xưa kia của họ nữa.  Vậy thì khi Emmanuel lên đường trở về nhà, chúng ta có thể noi theo bước chú, bởi vì chú đã để lại đàng sau chú một chuỗi phố phường làng mạc, nơi đó người ta bắt đầu nói bằng ngôn ngữ của tình yêu.

 

Về sau, khi có người kể lại cho Emmanuel những điều đã xảy đến trong các phố xá làng mạc nơi chú đã đi qua, thì chú lại khám phá ra một điều kỳ diệu thứ hai đó là khi trao ban cho thế gian Con Một của Người, Thiên Chúa đã muốn dạy cho mọi người nói chung một thứ ngôn ngữ tức là ngôn ngữ của tình yêu.

 

Người biết rằng một khi người ta bắt đầu nói ngôn ngữ ấy, họ sẽ không còn trở lại nói thứ ngôn ngữ xưa kia của họ nữa.  Người còn biết rằng một khi người ta bắt đầu nói bằng ngôn ngữ của Tình yêu thì những điều kỳ diệu sẽ lập tức xuất hiện khắp nơi.  Mọi quốc gia sẽ chia sẻ mọi nguồn lợi, và tài năng cho nhau, mọi chủng tộc sẽ đối xử với nhau bằng lòng tôn kính, mọi gia đình sẽ hoà thuận thương yêu nhau, khắp nơi mọi người sẽ bắt chặt tay nhau trong tình thân hữu.

 

Lúc đó, lời hứa của Người qua miệng ngôn sứ Isaia sẽ thực sự được thể hiện: “Gốc Jesse nẩy sinh một chồi và từ rễ ấy một nụ bông hé nở.  Thần Trí Chúa sẽ ngự xuống trên Người: Thần Trí khôn ngoan và thông hiểu.  Bấy giờ sói sẽ là khách của chiên, báo sẽ nằm chung với trẻ nít, bò cái và gấu sẽ là láng giềng với nhau, lũ con của chúng sẽ nghỉ ngơi bên nhau; sư tử sẽ ăn cỏ giống như bò đực và trẻ nít sẽ vui đùa bên hang rắn độc…. sẽ không còn tai họa hay hoang tàn trên núi thánh của Ta, bởi vì mặt đất sẽ ngập tràn sự hiểu biết về Chúa khác nào nước phủ khắp đại dương” (Is 11: 1-2, 6-9)

 

Lạy Chúa, xin giúp tất cả chúng con đang hiện diện nơi đây khám phá ra điều mà chú bé Emmanuel đã tìm thấy.  Xin giúp chúng con khám phá ra ngôn ngữ của tình yêu và biết dạy cho tha nhân thứ ngôn ngữ này.  Xin cho chúng con góp phần hối thúc cho ngày ấy chóng đến, cái ngày mà mọi dân tộc đều biết chia xẻ cho nhau, mọi chủng tộc đều biết tương trợ lẫn nhau, mọi gia đình biết yêu mến nhau và mọi người đều biết thắt chặt tay nhau trong tình thân hữu.

 

Xin giúp chúng con góp phần hối thúc cho ngày ấy chóng đến, cái ngày mà “hoà bình thực sự ngự trị trên trái đất” và “thiện chí” loan tỏa đến mọi người.