(Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Lạy Con Vua Đavít, xin thương xót chúng tôi!”.
“Cùng nhau cầu nguyện là cùng thở trong Thiên Chúa!” -
Ruth Burrows.
Kính thưa Anh Chị em,
Hình ảnh hai người mù trong Tin Mừng hôm nay là một bức
hoạ thật đẹp về ‘những con tim đồng thanh’ - cùng thở trong Thiên Chúa - “Lạy
Con Vua Đavít, xin thương xót chúng tôi!”.
Dù bước đi trong tối tăm, nhưng tâm hồn hai người mù lại
bừng lên một thứ ánh sáng ‘rất Giáo Hội!’. Không thưa với Chúa Giêsu riêng lẻ -
“Xin thương xót tôi!”; họ đến như một cộng đoàn - “Xin thương xót chúng tôi!”.
Lời cầu ấy mang một khuôn mặt Giáo Hội. Nó là tiếng thở chung của ‘những con
tim đồng thanh’ đặt niềm tin vào Chúa. Cũng thế, Chúa Giêsu chất vấn về ‘cái
chung’ của họ, “Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không?”. Câu hỏi ấy kéo
họ vào một cuộc ‘phó thác chung’. Họ đáp, “Thưa Ngài, chúng tôi tin!”. Chính ở
đức tin hợp nhất ấy, ân sủng tìm thấy đường đi! “Vết thương của chúng ta
có thể mở ra cho ân sủng khi chúng ta dám bước đi cùng nhau như một thân thể
duy nhất!” - Henri Nouwen.
Bài đọc Isaia đơn giản phác hoạ - Thiên Chúa sẽ mở mắt
dân. Không chỉ chữa lành cá nhân, Ngài phục hồi “nhà Giacóp” - một cộng đoàn -
để họ lại nhận biết Ngài. Lời hứa ấy làm nền tảng cho niềm hy vọng của một Giáo
Hội được chữa lành; ánh sáng của Thiên Chúa bao giờ cũng mang ‘tính quy tụ!’.
Thánh Vịnh đáp ca thì ngắn gọn nhưng thật căn cơ, “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn
cứu độ của tôi!”. Khi đặt Chúa làm ánh sáng, Giáo Hội được soi dẫn để nhìn nhau
với lòng thương xót, và cùng nhau bước ra khỏi những vùng tối của nghi kỵ, mệt
mỏi, ốc đảo và cô độc.
Ước gì giữa nhịp sống mục vụ, gia đình và lao nhọc mỗi
ngày, bạn và tôi không đánh mất tiếng thở chung ấy. Khi cộng đoàn là ‘những con
tim đồng thanh’ cất lên cùng một lời kinh, khi gia đình biết quỳ xuống cùng
nhau trước bàn thờ, khi giáo xứ biết mang lấy nỗi đau của từng người - ánh sáng
Mùa Vọng sẽ trở nên rõ ràng, gần gũi, và cũng chữa lành hơn. “Chúng ta
được dựng nên để cùng nhau; khi cùng chịu đau, chúng ta cùng được chữa lành!” -
Desmond Tutu.
Anh Chị em,
“Xin thương xót chúng tôi!”. Mùa Vọng, mùa của cộng đoàn
cùng thở, cùng cầu, cùng hy vọng. Khi chúng ta thốt lên, “Lạy Cha chúng con!”
hay “Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến”, thì những lời cầu ấy chỉ thật sự ‘đầy đủ’
khi là một ‘lời chung’, một ‘khát vọng chung’ của toàn thể Giáo Hội. Và đó
chính là vẻ đẹp của nàng! Những trái tim không giống nhau, nhưng được Thánh
Thần làm cho hoà nhịp, trở thành ‘những con tim đồng thanh’ dâng lời ngợi khen
chúc tụng và mọi nhu cầu lên Thiên Chúa. Ước gì trong Mùa Vọng này, mỗi người
chúng ta lại bước vào nhịp thở ấy - nhịp thở của một cộng đoàn đang nài xin ánh
sáng, đang san sẻ đức tin và nâng đỡ những vùng tối của nhau. Vì “Cuộc sống cầu nguyện không bao giờ sống
trong cô lập; nó nảy nở trong cộng đoàn!” - Thomas Merton.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho mỗi lời cầu của chúng con thành một
nhịp thở chung, nâng đỡ những góc khuất của nhau trong yêu thương, và cùng hoà
vào hơi thở của Mẹ Giáo Hội!”, Amen.
Suy tư:
“Các anh tin thế nào
thì được như vậy”. Thật may là lòng tin của 2 người mù mạnh mẽ nên phép lạ đã
xảy ra. Chúa cũng nói câu đó với từng người chúng ta trong cuộc sống. Một nhà
tu đức dạy rằng: phép lạ xảy ra trong cuộc sống hằng ngày của từng người tùy
thuộc vào lòng tin của họ. Có câu chuyện kể: hạn hán xảy ra rất lâu trong một
vùng đất nọ, cha xứ kêu gọi giáo dân tổ chức một buổi cầu nguyện cho có những
cơn mưa, đến giờ cầu nguyện được quy định vào ban chiều – hầu như giáo dân
trong xứ đều có mặt đông đủ và cầu nguyện sốt sắng, trời động lòng và cơn mưa
nặng hạt đã trút xuống vùng đất đó, không ai ra về - trừ một em bé: em mang
theo dù, vì em tin rằng trời sẽ mưa. Câu chuyện trên muốn nói với ta rằng:
nhiều khi ta cầu nguyện mà lòng không đủ tin và mối thân tình giữa ta và Chúa
quá lỏng lẻo … nên phép lạ không xảy ra.
Cha Nguyễn Tầm Thường
kể chuyện: Khi ở Ấn Độ, cha ước ao viếng mộ thánh Phan xi cô Xa vi ê đã lâu mà
không có dịp – vì không biết đường và giấy tờ rất phức tạp, ấy vậy mà hàng loạt
phép lạ của Thánh nhân đã xảy ra: ngày thứ bảy ngài đến Ma cao, gặp đoàn hành
hương các cha dòng Don bos cô sẽ ra đi đến Trung Quốc vào ngày thứ hai, ngày
chúa nhật đại sứ quán Trung Quốc đóng cửa và việc họ phê duyệt cũng phải mất
nhiều ngày… ấy vậy mà ngài đã có ngay giấy tờ trong ngày chúa nhật để đến đảo
Thượng Xuyên (xin giấy bình thường chứ không đút lót đâu nhé). Những người làm
nghề viết lách, thuyết giảng đã cảm nghiệm rõ ràng sự can thiệp của ơn Thánh
trong nhiệm vụ khi mình biết khiêm tốn đợi chờ và có niềm tin vào ơn trợ giúp
của Chúa.
Niềm tin là điều cần
thiết trong đời sống con người. Một người chưa làm đã sợ thất bại, chưa lập gia
đình đã sợ không hạnh phúc, không dám liều và không có niềm tin vào bản thân
thì không thể làm việc lớn. Nói đến mù lòa, Helen Keller nói: có một điều đáng
sợ hơn mù lòa thể lý, đó là không có tầm nhìn. Đừng quá để tâm đến những chuyện
nhỏ nhặt để không thể nhìn đến điều tốt đẹp và thanh cao hơn. Có câu danh ngôn:
Người rất thông minh thường bàn đến chuyện lý tưởng, người kém hơn thường bàn
đến sự kiện cuộc sống và người kém thông minh thường bàn đến con người.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét