(Lm. Minh Anh, Tgp.
Huế)
“Êlia đã đến rồi mà họ không nhận ra!”.
“Không dám nhìn nhận
sự thật về chính mình là kẻ thù lớn nhất của đời sống thiêng liêng!” - Henri Nouwen.
Kính thưa Anh Chị em,
Trong Tin Mừng hôm
nay, Chúa Giêsu bộc lộ một sự thật đáng tiếc. Người đương thời không nhìn nhận
Gioan;
vì thế, họ không nhận
biết Ngài. Lý do,
họ không dám nhìn nhận sự
thật về chính mình - tự phụ, kiêu căng, báng bổ; nói cách
khác, họ không ‘tự hối!’.
‘Tự hối’ là mở lòng cho Thiên Chúa thay vì trốn chạy
Ngài. Vậy
mà không chỉ không trốn chạy, chúng ta còn phải như Gioan - mở đường cho Chúa Kitô - chuẩn bị cho việc “đến liên tục” của Ngài
trong đời sống. Muốn được thế, trước hết, chúng ta phải mở đường cho Ngài ngay trong
chính bản thân mình. Ngài
đã đến một lần trong lịch sử, nhưng cũng mong muốn đến trong linh hồn, gia đình
và cộng đồng chúng ta từng ngày. Và Ngài chỉ có thể đến nếu chúng ta dám để cho ân sủng Ngài biến đổi. “Chúng ta không thể chuẩn bị thế
giới cho Chúa Kitô nếu chưa chuẩn bị tâm hồn mình!” - Henri de Lubac.
Vậy mà việc nhìn
nhận sự thật về bản thân không hề dễ dàng. Nó đụng chạm lòng tự phụ, thói quen,
và cả những niềm vui giả tạo vốn đã gắn vào bản ngã. Khi từ chối điều này, chúng ta từ chối
hồng ân tha thứ và đổi mới. Vì vậy, ‘tự hối’ không chỉ là
nhận lỗi; nhưng còn là bắt đầu một hành trình thiêng liêng mới, nơi chúng
ta khám phá chiều sâu của lòng thương xót Chúa, nhận ra sự tốt lành của Ngài. Mùa Vọng, mùa nhận ra lỗi lầm, thú nhận chúng, và tìm kiếm ơn tha thứ trong Bí
tích Hoà Giải. Từ việc nhận ra lòng thương xót
Chúa, chúng ta lớn lên
trong việc thương xót người khác. “Thực hành ăn năn mở lòng cho Chúa và
cho phép lòng thương xót của Ngài chảy qua chúng ta đến tha nhân!” - Von Balthasar.
“Lạy Thiên Chúa, xin
phục hồi chúng con, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời, để chúng con được
ơn cứu độ!”. Hãy để lời Thánh Vịnh đáp ca vang lên trong lòng chúng ta vào những ngày
này. Một lỗi lầm được
nhận diện là một cánh cửa hé mở cho ân sủng Chúa, để được phục hồi, chữa lành và lớn lên trong ánh sáng của
Chúa. Vì thế, tự hối không làm cho sợ hãi hay mặc cảm; trái lại, là cánh cửa dẫn đến bình an và sự sống mới; là nhịp cầu giữa chúng ta và Thiên Chúa,
giữa những hạn chế của mình và ơn gọi nên thánh.
Anh Chị em,
“Êlia đã đến rồi mà họ
không nhận ra!”. Hôm nay, Chúa Kitô muốn chúng ta nhận ra Ngài đang đến dưới nhiều hình thức - trong người nghèo, trong những đau
khổ của
thế giới, trong Lời Chúa, và
trong các dấu chỉ bình dị của đời sống. Nếu chúng ta không khiêm nhường ‘tự hối’, Ngài có thể vẫn hiện diện nhưng chỉ lướt qua. Chỉ khi tâm hồn
được thanh tẩy và cởi mở, ánh sáng Ngài mới soi thấu những góc tối thường
bị bỏ qua. “Nếu để Chúa Kitô đi vào đời mình, chúng ta chẳng mất gì…
chỉ trong tình bạn với Ngài, cánh cửa sự sống mới được mở rộng!” - Bênêđictô XVI.
Chúng ta có thể cầu
nguyện,
“Lạy Chúa, để nhân tâm
con không còn dao động, giúp con nhìn nhận tội lỗi mình - điều đang ngăn cản
con với Chúa - Cho con ước ao hết lòng được gột rửa chúng!”, Amen.
Suy tư:
CHÚA ĐÃ ĐẾN NGÀY HÔM QUA. VẪN ĐẾN
NGÀY HÔM NAY (lời một bài hát). Một nhà tu đức nói: Nếu Chúa Giê su đến trần
gian cả ngàn lần mà không đến trong lòng tôi thì cũng vô ích. Dịp cuối năm, nhiều
người đối diện với việc nợ nần cần thanh toán, hoặc trong vai chủ nợ hoặc trong
vai con nợ. Bạn giải quyết vấn đề thế nào là một điều rất quan trọng: thể hiện
niềm tin của mình vào của cải hoặc vào Thiên Chúa, cách bạn giải quyết sẽ quyết
định phần phúc cuộc đời bạn.
Đức tin của người Ki tô hữu không
chỉ đơn giản là nhìn nhận có Thiên Chúa và đi lễ Chúa nhật là đủ, điều quan trọng
hơn là thể hiện niềm tin đó trong cuộc sống, để Lời Chúa biến đổi cuộc đời ta
trở nên giống như Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót – Đấng đã hiến mạng sống
mình vì anh em- Đấng luôn tìm thực hiện ý Cha trên trời.
Trong cuộc sống, chúng ta chứng
kiến nhiều người ‘ngoại đạo’ có cách hành xử rất tốt bụng, họ chỉ đơn giản là
tin vào thuyết nhân quả: để đức cho con. Người Ki tô hữu còn có nhiều nền tảng giáo
lý để thực hiện lòng thương xót: Chúa là gia nghiệp, Chúa biết mọi sự, có sự sống
đời sau, mình nhận mọi sự từ Chúa và mình đã được Chúa thương xót vô bờ…
Chúa vẫn đến mỗi ngày trong cuộc đời
mỗi người, xin Chúa biến đổi lòng ta biết rộng lượng với tha nhân, Chúa sẽ ngự
lại và ban bình an cho tâm hồn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét