Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta!”.
“Thiên Chúa không gọi con người đến một công việc; Ngài
gọi họ đến với chính Ngài - và đó chính là sứ vụ!” - Von Balthasar.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay âm thầm đặt cho chúng ta một câu hỏi căn
bản về đời sống đức tin, đời sống ơn gọi của mỗi người - nó ‘đi từ đâu?’.
Tin Mừng chỉ kể lại việc Gioan được sinh ra, được đặt tên
và được ghi dấu căn tính thuộc về Giao Ước trong nghi thức cắt bì. Trước
khi có bất cứ hành động nào, đời Gioan đã được đặt trong một mối tương quan mà
chính Thiên Chúa khởi xướng và gìn giữ. Ơn gọi không khởi đi từ công việc,
nhưng từ việc một người được gọi vào trong tương quan với Đấng kêu gọi. Chính
sự thuộc về ấy âm thầm định hình con người Gioan, trước khi Gioan có thể ra mắt
làm vị tiền hô cho Đấng Cứu Thế. “Hãy ở lại trong ơn gọi nơi bạn được gọi,
và công việc của bạn sẽ thiêng liêng như sứ vụ!” - A. W. Tozer.
Lịch sử cứu độ cho thấy một quy luật quen thuộc. Cần một
tổ phụ cho một dân mới, Chúa chọn Abraham, một người do dự và sợ hãi. Cần một
người dẫn dân đi qua sa mạc, Ngài chọn Môsê, một người cà lăm và luôn ngần
ngại. Cần một vị vua chăn dắt dân, Ngài chọn Đavít, một người đầy đam mê và vấp
ngã. Cần một nền tảng cho Hội Thánh, Ngài chọn Phêrô, một người bộp chộp chối
Thầy. Và khi cần một người dọn đường, Ngài chọn Gioan, đứa con sinh ra từ sự
son sẻ của đôi bạn già. Không ai trong họ bắt đầu từ sự hoàn hảo, nhưng tất cả
đều bắt đầu từ một mối tương quan được Thiên Chúa thiết lập. “Một người
biết mình đã tìm thấy ơn gọi khi người ấy ngừng nghĩ về cách sống - giới hạn,
yếu hèn của mình - và bắt đầu sống!” - Thomas Merton.
Thánh Ephrem, từ thế kỷ thứ tư, giúp chúng ta nhận ra
điểm khởi đầu ấy qua hình ảnh hai người mẹ và hai người con. Elisabeth, phụ nữ
đứng tuổi, sinh vị ngôn sứ cuối cùng; Maria, trinh nữ trẻ trung, sinh Chúa các
thiên thần. Hai khởi điểm khác nhau, nhưng cùng trả lời cho một câu hỏi duy
nhất: ‘đi từ đâu’ để Thiên Chúa có thể đến với nhân loại? Không từ sức trẻ hay
tuổi tác, nhưng từ những cung lòng biết mở ra cho Ngài.
Anh Chị em,
“Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta!” -
bài đọc một. Lời ấy vẫn vang vọng hôm nay. Mỗi chúng ta, trong từng hoàn cảnh,
được mời gọi đặt lại câu hỏi “Tôi đã ‘đi từ đâu’ cho đời mình?”. Nếu đi từ việc
làm hay thành công, chúng ta dễ mệt mỏi; đi từ thành công, chúng ta dễ tự mãn;
nhưng nếu khởi đi từ một mối tương quan được gìn giữ mỗi ngày, thì không chỉ
đến thời của Thiên Chúa - mà ngay lúc này và ở đây - chính đời sống chúng ta,
dù âm thầm hay được biết đến, sẽ trở thành con đường để Ngài đi
qua. “Những nhà lãnh đạo tương lai sẽ là những người dám nhận sự không
quan trọng của mình trong thế giới đương thời như một ơn gọi thiêng liêng!” -
Henri Nouwen.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin dạy con biết khởi đi từ Chúa trong mọi sự,
để hôm nay và đến thời của Ngài, đời con trở nên con đường cho Chúa đến với
người khác!”, Amen.
Suy tư:
Ơn gọi và sứ vụ của mỗi người
chúng ta không vĩ đại như ông Gioan, nhưng có một điểm chung: giới thiệu Chúa
cho người khác, chuẩn bị lòng người ta đón nhận Chúa. Đừng quên rằng: Chúa gọi
mỗi người chúng ta đi vào mối tương quan con cái với Ngài. Còn công việc ư?
Chúng chỉ là chất xúc tác giúp ta tìm gặp Chúa và nên thánh thiện hơn. Con người
siêng năng và nhiệt tình với việc bổn phận và việc phục vụ … họ sẽ gặp được
Chúa trong công việc bổn phận hằng ngày, họ sẽ thêm kiên nhẫn – bình an – yêu CHÚa
và yêu người. Chính một cuộc sống siêng năng, nhiệt tình và vui tươi sẽ là ngọn
đèn soi sáng và sưởi ấm cho người khác trên con đường tìm gặp Chúa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét