Danh sách Blog của Tôi

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2025

LỠ TÀU

 



Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã cao niên!”

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay kể chuyện về hai cặp đôi luống tuổi. Cựu Ước tường thuật cuộc truyền tin cho một người mẹ son sẻ; Tân Ước tường thuật cuộc truyền tin cho một người cha héo hắt. Thật thú vị - một đôi kịp tàu, đôi kia suýt lỡ tàu!’.

Trong Thánh Kinh, không hiếm những bà mẹ chưa từng sinh con, nhờ sự can thiệp của Thiên Chúa, được diễm phúc làm mẹ; thường là một bé trai mang một sứ mạng đặc biệt. “Đừng nói điều đó là không thể nếu còn có một lối Thiên Chúa!” Richelle Goodrich. Câu chuyện chào đời của Samson là một ví dụ. Vợ chồng Manôác đã mau mắn tin lời sứ thần, “Bà sẽ sinh một con trai và đặt tên là Samson”. Họ tin nên họ kịp tàu!

Với Zacharia, câu chuyện ly kỳ hơn. Ông dâng hương trong Đền Thờ, cơ hội ngàn năm một thuở. Đó là khoảnh khắc đặc quyền trong một không gian linh thánh; hơn nữa, một Tổng lãnh thiên thần hiện ra với ông. Thế nhưng, trớ trêu thay, ông không tin! Tin Mừng xác nhận, “Hai ông bà là người công chính, không ai chê trách được điều gì”; vậy mà, sự công chính ấy không đủ giúp ông có niềm tin vào đúng thời điểm quyết định. Thiếu chút nữa, ông lỡ tàu!’. “Nghi ngờ là dấu hỏi; đức tin là dấu chấm than!” - Criss Jami.

Zacharia nghĩ tuổi tác mình không còn phù hợp với kế hoạch của Thiên Chúa; ông đánh giá thấp quyền năng của Ngài. Nhưng Thiên Chúa không bị giới hạn; chính con người mới giới hạn quyền năng vô hạn của Ngài. “Kế hoạch của Thiên Chúa vẫn sẽ được thực hiện theo thời gian của Ngài! - A.W. Tozer. Trước một người thiếu niềm tin, kế hoạch của Thiên Chúa sẽ ra sao? Không sao cả! Ngài vẫn tiếp tục chương trình của Ngài. Và điều Ngài cần lúc này là con người lặng yên, đừng động đạc! “Này đây ông sẽ bị câm cho đến ngày các điều ấy xảy ra!”.

Thời gian thinh lặng ấy không phải là trừng phạt, nhưng là một quãng thai nghén, đợi ngày Thiên Chúa ra tay hầu mỗi người có thể cất lên Miệng chứa chan lời tán tụng Chúa, suốt ngày chẳng ngớt tôn vinh Ngài!” Thánh Vịnh đáp ca. Tiếng Chúa thường rất khẽ. Chúa chỉ cần con người không bướng bỉnh, không nổi loạn, biết lặng yên và mềm mỏng. Đến ngày con trẻ chào đời, Zacharia vâng lời sứ thần, đặt tên cho con là Gioan. Và ông đã kịp tàu.

Anh Chị em,

“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?”. Câu hỏi của Zacharia thường cũng là câu hỏi của mỗi người chúng ta. Bạn và tôi yếu đuối, chúng ta thiếu đức tin; không có một đức tin trọn vẹn như Maria, như Giuse hay các thánh. Nhưng khi khiêm tốn nhìn nhận điều đó, chúng ta đang ở một vị trí thuận lợi để Thiên Chúa hành động. “Đức tin là bước đi những bước đầu tiên dù bạn chưa thấy hết cầu thang!” - Martin Luther King Jr. Hãy để Ngài toàn quyền! Trước sau gì, Thiên Chúa - Đấng xót thương từ ái một niềm - không muốn ai phải lỡ tàu, nhất là chuyến tàu cuối.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trước nghi nan, khủng hoảng, cho con biết lặng yên chờ đợi Chúa. Đừng để con bướng bỉnh, vùng vằng mà lỡ mất ngày giờ của Chúa… khi phải đợi con lên tàu!”, Amen.

Suy tư

-Hai người con có sứ mạng đặt biệt, được sinh ra bởi sự can thiệp của Thiên Chúa, đó là Sam son và Gioan Tẩy Giả. Tuy vậy, họ chỉ là những ngôi sao le lói trên bầu trời khi so sánh với Đấng Cứu Tinh - là vầng đông của ơn cứu rỗi. Mỗi người chúng ta cũng là một nhân vị đặc biệt trong kế hoạch của Thiên Chúa, là người yêu của Cha trên trời, là môn đệ thừa sai (chủ đề năm 2026). Đừng nghĩ mình chỉ là một con số, một mã định danh. Điều đáng buồn nhất của một người tù là họ mất quyền tự do, được gọi tên bằng một con số và mang quần áo như nhau: mất hết căn tính và điểm đặc trưng. Đức Giê su yêu thương ta, cho ta trở thành con cái Thiên Chúa và Ngài tin tưởng giao phó cho ta sứ mạng thừa sai.

 Richelle Goodrich nói: “Đừng nói điều đó là không thể nếu còn có một lối Thiên Chúa!” - Chúng ta cần ghi nhớ câu nói này để thêm lòng tin tưởng vào sự can thiệp của Thiên Chúa trong cuộc đời mình và để yên ủi người khác. Một nhà tu đức nói: cuộc sống nhiều người dường như không thấy phép lạ xảy ra - chỉ vì họ không tin, chúng ta tin thế nào thì phép lạ xảy ra thể ấy. Cuộc sống từng người giống như một cuộc đuổi bắt không có hồi kết: chúng ta cậy dựa và nài xin Chúa ban cho ơn này thì lại nhận ra mình phải nài nỉ Ngài điều khác và điều khác nữa... Điều đó là bình thường, vì mọi sự ta có đều là ơn lành Chúa ban và chúng ta tùy thuộc nơi Ngài mọi sự: không khí, nước, ánh sáng và sức nóng mặt trời, ơn cứu độ. Hãy khiêm tốn lãnh nhận mọi sự săn sóc của Chúa, tri ân cảm tạ và tin tưởng phó thác: đối với Chúa, mọi sự đều có thể.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét