Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Maria hằng ghi nhớ
tất cả những điều ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”.
“Trong cung lòng
Maria, Thiên Chúa đã tìm được mái nhà đầu tiên của Ngài giữa trần gian!” - Catholic meditation.
Kính thưa Anh Chị em,
Đầu năm mới,
thay vì trao cho chúng ta một lời chúc của Chúa, Hội Thánh trao cho chúng ta mái nhà đầu tiên
của Ngài - Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa; đúng hơn, mời gọi chúng ta nên như Mẹ, trở
thành một ‘chỗ cho Chúa!’.
Khi nói Maria, “mái nhà đầu tiên của Thiên Chúa”, Hội Thánh
nhắc đến chân lý cốt lõi của mầu nhiệm Nhập Thể. Ngôi
Lời không chỉ ‘ghé qua’ lịch sử, nhưng ‘ở lại’ trong lịch sử;
và để ở lại, Ngài cần một nơi ‘cư ngụ’. Và cung lòng Maria đã trở thành nơi ấy, không đơn thuần là không gian vật lý, nhưng là một trái tim - ‘chỗ cho Chúa’ - hoàn toàn mở ra trước Ngài. “Trong Maria,
Thiên Chúa tìm được một mái nhà, chứ không chỉ một lối đi ngang qua!” - Von Balthasar.
Đặc ân Vô Nhiễm Nguyên
Tội,
vì thế, không làm Maria
“cao hơn” nhân loại, nhưng làm Mẹ trở nên một nhân loại Thiên Chúa muốn - không tì vết tội lỗi - hầu Ngài có thể tự do hiện diện. Maria không chỉ cưu mang Con
Chúa, nhưng là đền sống động, nơi Ba Ngôi bắt đầu cắm lều giữa loài người. Không dựng một ngôi đền
bằng đá, nhưng Thiên Chúa chọn cho mình một trái tim bằng
thịt. “Maria không cao hơn nhân loại về phẩm giá; Mẹ cao hơn về ân sủng,
để Thiên Chúa có thể cư ngụ giữa chúng ta!” - John Hardon.
Vì vậy, việc
“Maria ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng” không phải là một chi tiết
đạo đức, nhưng là thái độ nền tảng của một ‘chỗ cho Chúa’. Chỉ trái tim biết lắng nghe, biết giữ lại,
biết để Lời cư ngụ, mới có thể trở thành nơi Thiên Chúa định cư. Maria thành nơi Chúa ‘định cư’, không vì Mẹ làm nhiều, nhưng vì Mẹ biết lắng
nghe, giữ lấy và sống Lời thật nhiều.
Lần kia, Lincoln cúi xuống một người lính hấp hối, người không xin một ân huệ, cũng không xin
một lời giải thích cho cái chết sắp đến; anh chỉ xin một điều: “Ngài có
thể nắm tay tôi?”. Trong khoảnh khắc ấy, điều cứu anh không
nằm ở quyền lực của một tổng thống, nhưng ở sự hiện diện không rút lui. Bàn tay
ấy không chữa lành thân xác, nhưng giúp người lính trẻ không chết trong cô
độc.
Anh Chị em,
Cũng thế, mầu nhiệm Nhập Thể! Thiên Chúa không đến để giải thích mọi khổ
đau, nhưng để ở lại với con người trong khổ đau. Maria đã cho Ngài bàn tay đầu
tiên ấy: bàn tay một người mẹ dám đón Ngài, ẵm Ngài, cả khi chưa hiểu hết. Nhờ
đó, Thiên Chúa không còn xa cách, nhưng là Đấng “ở cùng chúng ta”. Trên
thập giá, Chúa Giêsu không tìm một mái nhà cho Mẹ, nhưng trao Mẹ cho Gioan, cho Hội Thánh. Hành vi ấy hoàn tất điều đã khởi đầu nơi cung
lòng Mẹ: Thiên Chúa có chỗ trong nhân loại, và nhân loại có chỗ trong Thiên
Chúa. Maria trở thành Mẹ Hội Thánh, để chúng ta, học cách dành ‘chỗ cho Chúa’ trong đời mình. “Maria là nơi Thiên
Chúa học cách ở cùng chúng ta!” - Adrienne von Speyr.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, sang năm
mới, xin dọn lại nội tâm con - bớt ồn ào, vội vã - để có thể dành ‘chỗ cho Chúa’. Cho con yêu mến việc
Chúa ở lại hơn là làm nhiều việc cho Ngài!”, Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét