Danh sách Blog của Tôi

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2025

PHAOLÔ Á CHÂU

 



(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo!”.

Ngày 15/8/1534, trên đồi Montmartre nhìn xuống Paris, Phanxicô Xaviê quỳ bên Ignatiô và năm bạn trẻ khác; họ khấn trọn đờiĐó là ngày sinh của Dòng Tên! Từ khoảnh khắc lặng lẽ ấy, một hành trình đằng đẵng khởi đitừ đó, Phanxicô Xaviê hạt mầm của một Phaolô Á châu’ mai ngày - được gieo.

Kính thưa Anh Chị em,

Mừng kính thánh Phanxicô Xaviêchúng ta ngỡ ngàng trước một con người đầy lửa, một ‘Phaolô Á châu’ “đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo!”.

Sáu năm sau ngày khấn, vị linh mục trẻ xuống tàu đi Ấn Độ, một chuyến đi không bao giờ trở về. Hơn một năm lênh đênh trên tàu buôn, giữa những cơn bão, sốt và đói khát, Phanxicô vẫn đứng vững như thân gỗ dẻo dai và vẫn bừng cháy. Trước khi nói với dân ngoại, Phanxicô đã phải nói với những đồng hương, những thương nhân buôn bán nô lệ. Một tay cầm roi, họ quất trên những con vật người; tay kia lần chuỗi Mân Côi. Nghịch lý ấy đốt cháy trái tim vị linh mục trẻ. Bằng lòng tin và lòng bác ái, Phanxicô phải thắp lại ánh sáng trong lòng những thương nhân này, trước khi đưa nó đến những vùng xa xôi.

Đặt chân lên Goa, Phanxicô bắt đầu rao giảng, và ‘lửa’ lan xa - Malaysia, quần đảo Spice, những miền heo hút của Ấn Độ, rồi Sri Lanka - đâu đâu cũng ghi dấu bước chân và mồ hôi của vị thừa sai trẻ. Năm 1548, Phanxicô đến Nhật Bản, trở thành nhà truyền giáo đầu tiên mang Tin Mừng đến vùng đất mặt trời mọc. Hạt giống được gieo lớn lên thành một Giáo Hội mạnh mẽ, để dù trải qua nhiều thế kỷ bách hại khốc liệt, Giáo Hội Nhật Bản vẫn kiên trì sinh hoa trái, với những cộng đoàn âm thầm và vô số vị tử đạo.

Năm 1552, Phanxicô nhận lời mời đi Trung Hoamột lục địa bao la còn lạ lẫm với Tin Mừng. Nhưng tại đảo Shangchuan - cửa ngõ Phanxicô kiệt sức và qua đời ở tuổi bốn mươi sáu; tuổi mà nhiều người chỉ mới bắt đầu sự nghiệp, Phanxicô đã kết thúc một cuộc đời cháy đến tận cùng. Thi thể ngài được đưa về Goa; cánh tay phải tay đã rửa tội cho bao linh hồn - được tôn kính tại Rôma. Trong vòng mười năm, người ta ước tính Phanxicô đã đi hàng chục ngàn cây số trên bộ và trên biển, đưa hàng chục ngàn người đến với Chúa. Nhưng những con số ấy không phải là di sản thật sự, di sản thật là một trái tim đã để Chúa Kitô chiếm ngự, bừng lên thành ánh sáng cho muôn dân; thổi nguồn cảm hứng cho bao hồn tông đồ.

Anh Chị em,

Nhìn lại Phanxicô - ‘Phaolô Á châu’ - mẫu gương mạnh mẽ cho thời đại hôm nay, chúng ta tự hỏi, ánh sáng của bạn và tôi thì sao? Trong mười năm tới - hay chỉ trong một thời gian rất ngắn còn lại - liệu có thể thắp lên một ngọn lửa nào đó khởi đi từ chính gia đình, cộng đoàn, môi trường của mình để sưởi ấm, để gieo một ánh lửa nào đó của Chúa Kitô? Một ánh lửa cũng đủ, nếu trung thành. Vì ánh sáng không cần lớn; nó chỉ cần được thắp lên“Hãy lắc những chiếc chuông vẫn còn rung - mặc cho dâng vật của bạn không hoàn hảo!” - Leonard Cohen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì hôm nay và trong những năm ‘có thể rất vắn’ còn lại của đời con?”, Amen.

Suy tư:

-Thánh Phan xi cô Xa viê được đánh động bởi câu nói của Thánh I nha xi ô: "Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì được ích gì?"(Mt 16, 26). Thế Kỷ 16 là thời các nhà thám hiểm những vùng đất mới và chế độ thực dân phát triển, người ta yêu cầu các nhà truyền giáo đến để  khai hóa dân chúng và truyền đạo, ngoài mục đích cứu rỗi các linh hồn thì còn nhằm ổn định xã hội để dễ bề cai trị hơn. Giáo hội thời đó nhấn mạnh đến câu nói: "Ngoài Giáo hội không có ơn cứu rỗi - chỉ ai được rửa tội mới được lên thiên đàng". Bởi vậy, các Giáo hội ở Châu Âu như Pháp, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đã gửi nhiều nhà truyền giáo đến những vùng đất xa lạ ở Á Châu: khác ngôn ngữ, tập tục, bị nghi kỵ và bắt bớ, mỗi chuyến đi lênh đênh trên biển cả năm trời. Thánh Phan xi cô đã đến Ấn Độ, Nhật Bản, và đang tìm đường vào Trung Hoa... một chuyến đi đơn độc, không hẹn ngày về, kéo dài trong 10 năm (lên tàu tuổi 36 và mất ở tuổi 46).

Sáng nay cha xứ VH nói: Nuôi gì gặt nấy. Thánh Phan xi cô đã nuôi lòng nhiệt thành với vinh quang Chúa và cứu rỗi các linh hồn, lòng nhiệt thành đó đã lớn dần lên đến độ ngài đã quên đi cả một tương lai sán lạn ở Châu Âu để đến với các dân tộc xa lạ, đành mất cả mạng sống mình. Con người chúng ta được dựng nên để yêu, không yêu điều tốt đẹp thì nó quay sang yêu những điều tội lỗi: nếu mình nuôi lòng thù ghét cha mẹ, nuôi tư tưởng ngoại tình, tham lam trộm cắp thì có ngày gặt những hoa trái của điều mình đã gieo trong lòng từ lâu. Hãy nuôi những điều tốt đẹp như lòng hiếu thảo, nhiệt thành vì Giáo hội, truyền giáo và mơ ước cứu rỗi các linh hồn thì cuộc sống bạn sẽ trở nên thánh thiện, đẹp lòng Chúa và được Chúa che chở phù trì.

-Một câu nói nổi tiếng của Thánh Phan xi cô đã thốt lên trong một giấc mơ: "Lạy Chúa, còn nữa, còn nữa". Đêm ấy ngài mơ thấy mình được Chúa cho chịu nhiều sự đau khổ vì danh Chúa... và ngài xin cho được chịu khổ thêm nữa để cứu rỗi các linh hồn. Một bài học quý giá của Thánh nhân: Mỗi lần viết thư về cho bề trên là Thánh I nha xi ô, thì Phan xi cô luôn quỳ để viết, chúng ta cần học thái độ khiêm tốn và vâng phục trong Giáo hội: ĐGH, Giám mục Giáo phận, cha quản xứ, lãnh đạo hội đoàn ... và khiêm tốn với cả vợ con trong gia đình mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét