Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ông đã thấy và đã
tin!”.
“Niềm tin nhỏ đưa linh
hồn lên thiên đàng, niềm tin lớn đưa thiên đàng xuống linh hồn!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Thiên đàng không ở đâu
xa, nhưng chính là Đấng Phục Sinh đang sống trong linh hồn. Vì thế, sau đại lễ
Giáng Sinh, hôm nay, Mẹ Hội Thánh cho chúng ta nghe Tin Mừng Phục Sinh và kính
nhớ thánh Gioan Tông Đồ - ‘môn đệ vô danh’ - chứng nhân của niềm tin ấy.
Trong Phúc Âm thứ tư,
Gioan thường được gọi là “môn đệ kia”, người không bao giờ được nêu tên
nhưng luôn ẩn mình dưới danh hiệu “người Chúa Giêsu yêu”. Sự vô danh này không
phải là thiếu sót, nhưng là một chọn lựa khiêm hạ. Thực tế, chính ‘môn đệ vô danh’ ấy đã đáp lại tình yêu của Thầy cách trọn vẹn.
Dưới chân thập giá, khi nhóm Mười Hai tứ tán, Gioan ngoan cường đứng đó, thay
mặt Hội Thánh, nhận lời trối của Thầy. Từ nơi ấy, Gioan trở nên kiểu mẫu cho
người môn đệ Giêsu mọi thời. “Hãy dám yêu! Tình yêu con ‘trao đi và nhận về’ sẽ dẫn con gần Thiên Chúa hơn và gần hơn nữa!” - Henri Nouwen.
Chính tình yêu nồng
nàn đã ban cho Gioan một trực giác đức tin sâu sắc. Phêrô và Gioan cùng chạy, cùng thấy những dải vải trong ngôi mộ trống;
nhưng chỉ với Gioan, “Ông đã thấy và đã tin!”, “Một số điều phải được tin trước khi được
thấy!” - Ralph Hodgson. Gioan nhận ra ‘một Ai đó’ đằng sau những gì có thể thấy. Với đôi
mắt của một tình yêu sắt son, Gioan kịp nhận ra Đấng Phục Sinh, mặc cho những
hỗn mang và vô vọng của chiều thứ Sáu còn đè nặng trên họ.
Gioan thấy gì? Chính
Gioan trả lời, “Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi
đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến,
đó là Lời sự sống” - bài đọc một. Đằng sau những gì có thể thấy từ máng cỏ, Gioan như phượng
hoàng - Khải Huyền cho biết - chấp cánh bay vút lên tận mút cùng thời gian và mút cùng không gian, để chiêm ngưỡng Ngôi Lời hằng
sống. Đó là Ngôi Lời đã mặc lấy xác phàm mà đại lễ Giáng Sinh vừa mừng kính,
cũng là Đấng Phục Sinh đang sống, đang hoạt động trong Hội Thánh nhờ quyền năng Thánh
Thần. “Con đã xin Chúa ban cho con sự hiểu biết. Ngài muốn con nhìn vượt
lên trên những điều tự nhiên!” - Pat Holland.
Anh Chị em,
“Ông đã thấy và đã
tin!”. Gioan tin, vì đã để những gì mình thấy và nghe đi vào tâm trí và
con tim; từ đó, dần khám phá Thầy Giêsu là ai. Và chính niềm tin ấy giữ Gioan
bình tâm trong khủng hoảng, trầm lắng trong thử thách. “Đức tin không bao giờ
biết mình được dẫn đi đâu, nhưng nó yêu và biết Đấng dẫn dắt mình!” - Oswald Chambers. Đọc lại Tin Mừng Phục
Sinh trong những ngày này, Mẹ Hội Thánh hỏi mỗi người chúng ta, “Con thấy gì?”. Thấy “Thiên Chúa yêu thế gian
đến nỗi đã ban Con Một”; thấy
nhân loại nhẫn tâm đẩy Người Con ấy ra tận đồng vắng; thấy nhân loại ác tâm treo Đấng Cứu Độ lên giá tội nhân! Đổi lại sự vô tâm, Hội Thánh mời chúng
ta chiêm ngắm và tin như Gioan; hầu thiên đàng - Giêsu - rồi sẽ xuống tận linh hồn.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khác với
‘môn đệ vô danh’, con - ‘môn đệ vô duyên!’. Dạy con tin yêu, để giữa hỗn mang, con vẫn ngoan cường, bởi
thiên đàng Giêsu đã ngự trong con!”, Amen.
Suy tư:
Thánh Gioan viết: ÁNH SÁNG XUẤT
HIỆN TRONG ĐÊM TỐI.
Con Thiên Chúa đã xuất hiện trên trần
gian, đó là niềm vui lớn lao cho nhân loại. Thế nhưng cuộc chiến giữa bóng tối
và ánh sáng vẫn còn tiếp diễn trên địa cầu và trong từng tâm hồn.
Bóng tối của hận thù, ghen ghét,
thất vọng, chia rẽ, lên án, nguyền rủa vẫn bùng phát và âm ỉ kéo dài nơi tâm hồn
ta khi chứng kiến sự ích kỷ và độc ác của tha nhân, làm mờ đi ánh sáng của Con
Thiên Chúa đã mang lại cho địa cầu: con người được trở thành con cái Thiên
Chúa. Chúng ta thường gây thất vọng cho nhau bằng chính sự yếu đuối của mình.
Hãy bình tĩnh để cho lòng mình lắng đọng, để biết rằng: thất vọng và chửi rủa
thì dễ hơn là thắp lên một niềm hy vọng vào tác động của ơn thánh trên từng tâm
hồn, kết án và chia rẽ thì dễ hơn là thông cảm và có tấm lòng thương xót. Chia
rẽ và ghen ghét là con đẻ của ma quỷ.
Hãy cầu nguyện cho kẻ làm khốn
mình. Có câu chuyện kể về một nhà sư: Một ngày nọ, nhà sư đi khất thực, ông đứng
trú mưa trước cổng một người giàu có trong vùng, người này bảo người đầy tớ ra
xua đuổi nhà sư, một thời gian sau vị đại gia vãn chùa và rất ngạc nhiên khi thấy
tên mình được ghi ở bảng ân nhân của chùa, ông gặp sư trụ trì và được biết rằng
‘đó là danh sách những người được nhà sư cầu nguyện hằng ngày cho họ được tỉnh
ngộ’. Hãy cầu nguyện cho kẻ ta ghét bỏ và còn nuôi lòng hận thù, đó là lệnh
truyền của Chúa, và Chúa sẽ lo phần còn lại.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét