(Lm. Minh Anh, Tgp.
Huế)
“Chúa Giêsu đến gần
Giêrusalem và trông thấy thành, thì khóc!”.
Sau khi chinh phục ‘cả
thế giới’, đại đế Alexander
đứng trước doanh trại, khóc nức nở và nói, “Ta không còn thế giới nào nữa để
chinh phục!”; ông chết ở tuổi 33. Hơn 350 năm sau, đứng trước Giêrusalem, Chúa Giêsu cũng sụt sùi vì
không chinh phục nổi lòng người trong thành! Vậy mà, nhờ tình yêu trên thập giá, cũng tuổi 33, Ngài chinh phục
cả thế giới!
Kính thưa Anh Chị em,
Alexander khóc vì
không còn ‘thế giới’ nào để chinh phục; Chúa Giêsu khóc, vì nguyên chỉ một
Giêrusalem, Ngài phải đầu hàng! Tin Mừng hôm nay tiết lộ lần khóc hiếm hoi đó vốn cho thấy đây không phải là một nỗi buồn thoáng
qua; đúng hơn, một nỗi buồn thánh đang ‘chìm vào trong’ nhân cách toàn thánh
của Ngài.
Chúa Giêsu nhận thức
một thực tế xót xa rằng, Ngài đến, đem cho Giêrusalem món quà cứu rỗi. Buồn
thay, một số người lờ đi; số khác thì tức giận; số khác nữa, thay vì đón nhận, lại trở thành ‘công cụ cho tử thần’ đang chờ Ngài. Từ thế kỷ thứ ba, Origen đã
có một cái nhìn sâu sắc về sự việc này, “Như một gương sáng, Chúa Giêsu xác nhận và
hoàn thành các Mối Phúc Ngài dạy. Ngài hiền lành, khóc lóc, bị bắt bớ vì sự
công chính… và Ngài đã có phúc được lại mọi sự, được cả thế giới!”. “Khi Chúa Giêsu
động lòng thương xót, nguồn mạch sự sống run rẩy, nền tảng tình yêu vỡ tung, và
vực sâu tình yêu bao la dạt dào và vô cùng của Thiên Chúa được bộc lộ!” - Henri Nouwen.
Không chỉ khóc cho
Giêrusalem, Chúa Giêsu còn khóc cho nhân loại, cho bạn và tôi, nhất là cho những
ai thuộc gia đình đức tin mai ngày mà Ngài thấy trước từng cuộc ‘đổ nát của linh hồn’: sống tín điều mà không sống niềm tin; ở gần
đền thờ mà lòng xa Chúa; ơn cứu độ chạm đến, nhưng để nó rơi tuột. Cảm nhận một
sự thất đoạt gần như hoàn toàn, Ngài lặng thinh, ‘chìm vào trong’ và rơi lệ! “Không phải thân
xác chịu khổ, nhưng linh hồn trong xác. Sự quằn quại là đau khổ của linh hồn,
chứ không phải của thân xác. Trái tim quằn quại ấy bươm nát bởi tội lỗi!” -
Henry Newman.
Mattitgia - bài đọc một - cũng trải qua một tâm trạng phần nào tương tự. Thấy dân mình bái lạy tà thần, “ruột gan ông
sôi sục”. Thế nhưng, đang khi phản ứng của con người là phẫn nộ thì Thiên Chúa
lại tỏ
ra dịu dàng, Ngài không nổi giận, nhưng ‘chìm vào trong’ nỗi đớn đau vì yêu, đến mức rơi lệ vì chúng ta.
Anh Chị em,
“Trông thấy
thành, thì khóc!”. Chính trong khoảnh khắc Chúa Giêsu sụt sùi trước Giêrusalem, chúng ta bắt gặp một
Thiên Chúa ‘gần như thất bại’ khi phải bất lực trước sự tự do của con người.
Đấng có thể khiến đá trở thành con cái Abraham, có thể ngăn đe bão tố; thế mà Ngài chọn khóc. Những giọt lệ ấy không nói lên sự yếu đuối, nhưng là mặc khải của một tình yêu
tôn trọng - thà bị tổn thương còn hơn cưỡng ép lòng
người. Bao lần Ngài đến, gõ cửa, chúng ta vẫn lờ
đi; và Ngài vẫn âm thầm
đứng đó, lặng lẽ, đợi chờ, và
khóc. Rõ
ràng, ơn cứu độ không
tuôn trào trên những tâm hồn khép kín, nhưng trên những ai để mình được chinh
phục bởi một Thiên Chúa… biết khóc.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con hôm nay, đừng làm Chúa phải khóc vì con nữa!”, Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét