Bài Tin Mừng Lc 14, 12-14 chỉ có
2 câu ngắn ngủi, nhưng nêu lên một chân lý: Hãy làm mọi việc vì yêu Chúa và Chúa
sẽ đáp lễ, vì Ngài không bao giờ thua lòng quảng đại của con người.
Thỉnh thoảng chúng ta đọc được những
tin tức: Tòa Thánh tổ chức bữa tiệc cho người vô gia cư và thiết lập những khu
vực tắm rửa và ngủ nghỉ, ở đâu đó có những quán cơm miễn phí, cứu trợ lũ lụt,
chăm sóc người nghiện ngập và những bệnh nhân cuối đời…đó là những thực hành cụ
thể theo lời dạy của Chúa. Nhưng điểm nhấn của bài Tin Mừng hôm nay nằm ở phần
sau: “khi mời tiệc thì hãy mời những người nghèo khó - què quặt – đui mù, vì họ không có gì đáp lễ nên con sẽ được
Chúa đáp lễ trong ngày kẻ lành sống lại”. Thực ra, mọi người đều sẽ sống lại,
nhưng chỉ có kẻ lành mới được Chúa đáp lễ. Chúa dạy ta phải có con mắt đức tin
để biết rằng: Chúa nhìn thấu tâm can mỗi người, Chúa trả công cho mỗi hành động
ta làm, có sự sống đời đời, khi làm việc lành đừng để tìm hư danh - mà vì yêu Chúa.
Tinh thần vô vị lợi được thể hiện
rõ nét nơi những người chọn đời sống tu trì. Có thể động lực thuở ban đầu chỉ
là thích được kính trọng, được học hành, tránh được lam lũ… nhưng rồi qua ngày
tháng, các tập sinh rũ bỏ dần những lớp ảo ảnh để dần nhận ra điểm cốt lõi của
ơn gọi tận hiến là chọn Chúa làm gia nghiệp và chỉ cần có Chúa là đủ, mỗi ngày
sống là một cuộc dâng hiến: niềm vui, nỗi buồn, những va chạm, những thao thức,
những cám dỗ tham sân si… để rồi điểm kết thúc cuộc đời là lúc họ rũ bỏ tất cả
để hoàn toàn thuộc trọn về Chúa.
Tu đức còn dạy rằng: Để sống hạnh
phúc trong cuộc đời và trong các mối tương giao, điều cốt lõi phải học cho bằng
được là tinh thần quảng đại – biết trao ban. Khi nghĩ đến việc lập gia đình, bạn
đừng nghĩ ‘mình được gì?’ mà trước hết phải nghĩ đến ‘mình trao gì cho đằng ấy
để người ấy được hạnh phúc? Khi mình thăm viếng người quá cố - với một chút
đóng góp tài chính – hãy nghĩ rằng mình với người đã khuất biết là đủ. Khi mình
cầu nguyện cho các linh hồn được lên thiên đàng, đó là việc tốt và là bổn phận
của người đang sống. Khi mình được mời gọi phục vụ cộng đoàn, hãy xem đó là lời
mời gọi của Chúa và hãy biết rằng ‘mình đã nhận nhưng không thì hãy cho nhưng
không’.
Và quan trọng nhất, khi thờ phượng
Chúa thì đừng làm để buộc Chúa trả ơn cho mình: ban bình an, may mắn, phúc
thiên đàng… mọi sự xảy ra đều là hồng ân, hãy tập biết ca tụng Chúa trong mọi sự. Nếu Chúa ban sự may
lành thì càng tốt vì Ngài là Đấng ban ơn. Xin Chúa gìn giữ mỗi người trong sự
khiêm tốn để đừng nghĩ rằng mình xứng đáng về bất cứ điều gì Chúa ban.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét