(Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Hãy canh thức!”.
“Ở châu Phi, mỗi buổi
sáng, một con linh dương thức dậy biết rằng, nó phải chạy nhanh hơn một
con sư tử nhanh nhất - bằng không, nó sẽ bị ăn thịt. Cũng thế, một con sư tử
biết nó phải chạy nhanh hơn một con linh dương chậm nhất - bằng không, nó sẽ chết đói.
Không quan trọng bạn là sư tử hay linh dương; khi mặt trời mọc, bạn cần ‘thức
nhau dậy’ để chạy!” - Herb Caen.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng Chúa Nhật I
Mùa Vọng mời gọi chúng ta tỉnh thức và ‘thức nhau dậy’ khi bắt đầu một năm
phụng vụ mới. Tỉnh thức không chỉ là sinh tồn thiêng liêng, mà là thái độ của
tâm hồn biết nhận ra những lần Chúa viếng thăm.
Những lần thăm của
Chúa không báo trước, không được đánh dấu trên lịch, nhưng được chờ đợi bởi
những trái tim yêu mến. Chúa Giêsu nói, “Hãy canh thức!”, vì nếu ngủ mê trong
thói quen, trong thú vui chóng qua, bạn sẽ bỏ lỡ thời khắc Ngài đến. Tỉnh thức
là nhận ra điều đang trói buộc mình và dám mở ra cánh cửa trái tim cho lòng thương xót
Chúa bước vào. “Tình yêu luôn tỉnh thức trước bình minh!” - Von Balthasar.
Tỉnh thức cũng là
không ngủ mê trước nỗi đau của mình và của tha nhân - bao gồm tội lỗi và
những tổn thương. Hơn nữa, tỉnh thức
mang chiều kích cộng đoàn và Giáo Hội. Không ai có thể ‘tự mình thức dậy’;
chúng ta nâng đỡ nhau trong cầu nguyện, trong trách nhiệm chung, và trong việc
đọc những dấu chỉ thời đại. Một cộng đoàn biết tỉnh thức sẽ lắng nghe tiếng kêu
của người nghèo, những bất công đang lan rộng, những đổ vỡ của thế giới
đang nấc
lên vì chiến tranh; ở đó, Chúa đang đến - âm thầm nhưng khẩn thiết. “Trở ngại lớn
nhất của ân sủng không phải là tội, nhưng là sự thờ ơ!” - Henri de Lubac.
‘Thức nhau dậy’ còn là
biết từ bỏ những ‘ngã rẽ an thần’ mà ngỡ là bình an. Tự do không nằm ở
việc tránh thử thách, nhưng ở chỗ để mọi sự được đặt dưới ánh sáng của Chúa và
can đảm mở lòng đón lấy Ngài trong từng nhịp sống. Đó là thái độ chọn lựa
mỗi ngày, giữa những ảo ảnh lấp lánh và Đấng là Sự Thật. “Đời sống thiêng liêng
là một sự chọn lựa liên lỉ giữa những ảo ảnh và Thiên Chúa!” - Henri Nouwen.
Anh Chị em,
Như vậy, ‘thức nhau
dậy’ là một cuộc chạy thiêng liêng: một hành trình nơi trái tim không còn bị mê
hoặc bởi những điều vụt qua, nhưng hướng về Thiên Chúa - sự sống và tình yêu vĩnh cửu.
Và chúng ta nhận ra Chúa không chỉ đến trong Bí tích, trong Lời, trong nội
tâm mình, nhưng còn trên khuôn mặt người anh em đang cần được nâng dậy - thể chất lẫn linh
hồn. Biết ‘thức nhau
dậy’, gia đình, cộng đoàn trở thành nơi thắp lên hy vọng, nơi con người bước ra khỏi bóng tối
của cam chịu, tìm lại hướng đi cho đời sống. “Trong bốn tuần
lễ, chúng ta được mời gọi ra khỏi lối sống cam chịu, ra khỏi những nuông chiều
thường ngày, bằng cách nuôi dưỡng hy vọng, nuôi dưỡng
mơ ước một tương lai mới. Đừng để lối sống ích kỷ hoặc nhịp sống căng thẳng ồ
ạt đè nén con!” - Phanxicô.
Chúng ta có thể cầu
nguyện:
“Lạy Chúa, dạy con
biết tỉnh thức để nhận ra những lần Chúa đến ‘xen kẽ’ giữa đời thường, hầu con
và cộng đoàn con được đổi mới trong tình yêu Ngài!”, Amen.
Suy tư
Mùa Vọng là mùa mong chờ Chúa đến,
Ngài đến trong các biến cố hằng ngày, hoặc khi một câu Lời Chúa đánh động lòng
mình hoặc cụ thể hơn là ta vượt qua sự tính toán chi ly về cuộc sống để thương
xót anh em: những nạn nhân của bão lũ, những người làm công và chính vợ con
trong gia đình.
Cuộc sống luôn phản ánh chính
thái độ sống của mình. Khi ta có ý nghĩ và nhất là hành động gian ác thì Thiên
Chúa đã biết, và đôi khi Ngài bắt ta phải trả lẽ - không phải trả thù, nhưng là
lời nhắc bảo để ta cảnh tỉnh. Đôi khi ta thoáng thấy những chiếc roi Chúa cho
phép xảy ra với chính mình hoặc tha nhân, đừng vui mừng khi tha nhân bị nạn mà
tốt hơn hãy cầu nguyện cho nhau biết sống đẹp lòng Chúa hơn.
Có một người có rãy cà phê trong
một vùng mất an ninh (bị mất trộm), nhưng rãy của anh rất ổn, hỏi ra thì anh
cho biết: anh cư xử với lòng thương xót với những người quanh mình và họ thương
lại anh.
Người đại đội trưởng thương xót người đầy tớ bị bệnh đau đớn, ông đã ra khỏi nhà - tìm gặp Chúa Giê su - khiêm tốn xin Chúa trợ giúp - và ông tin rằng Chúa chỉ phán một lời là người đầy tớ được lành bệnh. Còn Chúa Giê su, vừa nghe viên đại đội trưởng kêu xin, đã kíp ra tay, xem ra Chúa đã chờ đợi được xoa dịu cơn đau của con người khốn khổ. Thiên Chúa luôn tìm kiếm con người: khi Adam trốn thì Chúa cất tiếng hỏi 'Adaam, ngươi ở đâu?', Chúa đã bỏ cõi trời để tìm kiếm ơn cứu độ cho mọi người - để họ được trở lại làm con cái Thiên Chúa. Cuộc tình giữa linh hồn bạn luôn có hai vế: bạn phải lên đường tìm gặp Chúa - và rồi bạn nhận ra Ngài đang vội vã đi ngược chiều đến với bạn!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét